Mục lục
Cô Vợ Giả Của Tổng Giám Đốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Người giúp việc trẻ tuổi – Tiểu Quyên thấy cô, cực kỳ hoảng sợ mà nhảy từ trên giường xuống, ấp úng nói: “Phu. . . . . . Phu nhân. . . . . .”



Ngôn Lạc Quân ngồi trên giường chống thân thể, miễn cưỡng nhìn cô đứng ngoài cửa.



Tiểu Quyên kéo quần áo buông lỏng, cắn môi, thần sắc bi thương chạy tới kéo cửa ra, chạy ra khỏi phòng ngủ.



Bạch Ngưng nhìn cô đi xa, lại nhìn Ngôn Lạc Quân trên giường đang tỏ vẻ chẳng có vấn đề gì cả không biết làm sao xoay người rời đi, đi được mấy bước lại quay lại, khép cửa vào.



Nằm ở trên giường mình, trong đầu vẫn hình ảnh sói xám lớn cùng con cừu nhỏ vừa rồi.



Phim cổ trang, có tình tiết lão gia chiếm đoạt nha hoàn, phim hiện đại có tình tiết nam chủ nhân cưỡng bức bảo mẫu. . . . . . Vậy lần này, cô bắt gặp được phiên bản thực tế sao?



Người đàn ông kia, còn là chồng của cô?



Tiểu Quyên không lớn lắm, mới khoảng mười tám mười chín, sao hắn có thể xuống tay được cơ chứ?



Nếu giống như những phụ nữ khác, không quan tâm chuyện có trinh tiết hay không thì không sao. Nhưng Tiểu Quyên đến từ nông thôn, dĩ nhiên là truyền thống bảo thủ sao có thể thừa nhận được tổn thương lớn như vậy?



Ngôn Lạc Quân quả thật không phải con người mà, trong nhà có vợ, bên ngoài có một người tình tin đồn, còn dám ở nhà mà giở trò với người giúp việc, tại sao lại có kẻ ghê tởm như vậy chứ!



Càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng lo lắng cho tương lai của Tiểu Quyên, cô đứng dậy, đi tới trước cửa phòng Ngôn Lạc Quân.



Gõ vài cái mà không thấy động tĩnh gì.



Gõ tiếp vẫn thế.



Hắn nhất định ở trong phòng! Bạch Ngưng càng đập cửa thật mạnh. Sau đó cửa mở ra, Ngôn Lạc Quân mặc áo choàng tắm, tóc còn nhỏ nước đứng trước mặt cô.



“Cô động kinh à?” Dáng vẻ có chút không vui.



Thì ra là hắn đang tắm.



Cô hơi ngượng ngùng, có chút không quen đứng đối mặt với một người đàn ông trưởng thành quần áo xốc xếch. Nghĩ đến chuyện quan trọng mình định làm, Bạch Ngưng đẩy cửa ra, lách qua người hắn đi vào.



Ngôn Lạc Quân quay đầu lại, hỏi: “Sao nào?”



Bạch Ngưng ho khan, nói: “Anh có rất nhiều phụ nữ đúng không?” Thảo luận vấn đề này với một người đàn ông xa lạ, thật không được tự nhiên.



Ngôn Lạc Quân hừ một tiếng: “Cô quản tôi à!”



Tôi mới lười phải quản anh, chẳng qua là không nhìn nổi! Bạch Ngưng ở trong lòng cắn răng nghiến lợi nói.



“Dù thế nào chắc cũng không phải ít đúng không. Anh nhiều tiền như vậy cơ mà. Cứ cho là không nhiều đến mức đếm không xuể thì chắc cũng không đến mức có lúc đói khát chứ?” Cô thật không biết nói thế nào, dù sao trong lòng cô, đàn ông giống như Ngôn Lạc Quân muốn phụ nữ đều có mục đích cả. Ngoại trừ tìm kiếm khoái cảm trên thân thể hoặc khoái cảm chinh phục thân thể phụ nữ sau lấy được cả trái tim, thì chẳng có gì khác.



Ngôn Lạc Quân khó hiểu nhìn cô, cau mày suy nghĩ một chút, dường như đột nhiên hiểu rõ, lập tức nói: “Tôi không muốn làm với cô, cô đi ra ngoài đi.”



Lúc này đến phiên Bạch Ngưng khó hiểu, làm cái gì?



Suy nghĩ thật lâu, giờ mới hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn, nóng nảy đến nỗi suýt chút nữa nhảy dựng lên, nói: “Loại đàn ông như anh cút ra xa một chút, đừng để tôi thấy buồn nôn!”



Ngôn Lạc Quân nhìn cô, nói: “Đây là phòng của tôi, là tự cô chạy vào .”



Được . . . . . . Được lắm. . . . . .



Bạch Ngưng tự động nén cơn giận xuống, cực kỳ khó khăn bỏ ân oán cá nhân qua một bên, xử lý chính sự.



“Tôi đang nói, có rất nhiều phụ nữ xinh đẹp hơn Tiểu Quyên, sao anh lại để mắt đến cô ấy? Anh cũng không phải hạng lưu manh côn đồ, cần gì phải ép buộc người ta như vậy? Loại chuyện đó, anh tình tôi nguyện không phải tốt hơn sao?” Chẳng lẽ kẻ có tiền thích ép buộc sao?



Lại đến phiên Ngôn Lạc Quân nhìn cô chằm chằm rồi. Sau khi nhìn chòng chọc một hồi lâu, hình như hiểu rõ ra, không nói gì chỉ hừ hừ cười mấy cái.



“Sao vậy, gần đây mê phim Hàn? Muốn làm nữ chính đầu người óc heo rồi lại quá thừa tinh thần chính nghĩa sao? Nhàm chán.” Cuối cùng, liếc cô một cái.



“Ai đầu người não heo? Anh có ý gì!” Bạch Ngưng cả giận nói.



Ngôn Lạc Quân đứng lên, cầm khăn lông lau tóc, nói: “Không phải vừa rồi cô đã nói rồi đó sao? Có nhiều phụ nữ xinh đẹp hơn Tiểu gì gì đó, tôi việc gì phải để mắt tới cô ta? Ngược lại đàn ông giống như tôi mới ít, mới có thể bị người ta nhìn chằm chằm.”



Trên mặt Bạch Ngưng hiện ra nụ cười nhạt, chứng tỏ vừa gặp được chuyện buồn cười. Nhưng nghĩ lại, lại hiểu được ý của hắn.



Là Tiểu Quyên để ý hắn, chứ không phải hắn để ý Tiểu Quyên?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK