Mục lục
Cô Vợ Giả Của Tổng Giám Đốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạch Ngưng tránh sang một bên, vội la lên: “Tôi đến ngày rồi!”



“Vậy sao?” Ngôn Lạc Quân đưa tay sờ về phía quần lót của cô.



Bạch Ngưng trực tiếp lăn qua bên kia giường, la lên: “Tôi muốn ly hôn!”



“Ly hôn?” Ngôn Lạc Quân nheo mắt lại.



Bạch Ngưng hơi sợ, cầm chăn quấn chặt lấy người, run rẩy nói: “Đúng . . . . .”



“Vậy. . . . . . Trong lúc còn đang trong thời kì hôn nhân, cô nên tận chức làm tròn nghĩa vụ của một người vợ đi.” Ngôn Lạc Quân nói xong, liền xông tới.



“A –”



Bạch Ngưng hét lên, chạy từ đầu giường tới cuối giường.



“Anh đừng, tôi. . . . . . Chúng ta không có tình cảm, không thể. . . . . .”



“Hừ, sao nào, muốn thủ thân vì tên họ Hạ kia sao? Nhưng tôi mới là chồng hợp pháp của cô.” Ngôn Lạc Quân chợt túm lấy chăn của cô, đè cô ở dưới người mình.



“Đừng, Ngôn Lạc Quân, tôi không phải, không phải vợ anh, anh buông tôi ra!” Bạch Ngưng gấp đến độ nước mắt cũng chảy ra, dùng sức đẩy hắn nhưng chỉ như kiến càng lay cây. Cô bị hắn giữ chặt sau đó hắn hôn lên mặt cô.



“Cô thật sự không phải vợ tôi, là cô nói hôn nhân của chúng ta chỉ tồn tại trên danh nghĩa. Bây giờ tôi sẽ biến hôn nhân của chúng ta thành thật, để cô trở thành vợ thực sự của tôi!” Ngôn Lạc Quân nói xong, lập tức kéo áo ngủ của cô.



“Không! Tôi thật sự không phải, xin anh, xin anh đừng làm thế!” Nước mắt trào ra, Bạch Ngưng gần như là cầu xin hắn, trong đầu lại đột nhiên hiện ra mặt của khuôn Trần Chí Dương cùng với những chuyện đã xảy ra trước khi cô chết.



Hắn ép cô uống rượu bỏ thuốc, tiêm ma túy vào người cô. Những kẻ đó cùng nhau trêu đùa cô, xé quần áo của cô, đánh cô. . . . . .



Đoạn ký ức kia trở nên rõ ràng, không ngừng xé rách trái tim cô, không ngừng khiến cô bừng tỉnh từ trong mơ, cùng với đó là cảm giác sợ hãi khi rơi từ trên cao xuống và sự đau khổ khi mẹ qua đời. . . . . .



Nước mắt như suối trào làm ướt cả khuôn mặt cô, tiếng cầu xin của cô làm cho người ta lo lắng, vẻ mặt sợ hãi đau khổ của cô hắn chỉ liếc nhìn một cái thôi cũng ngây ngẩn cả người.



Ngôn Lạc Quân rời khỏi ngực cô, chống tay lên nhìn cô, hỏi: “Tĩnh Hàm, em sao vậy?”



Bạch Ngưng vội vàng đẩy hắn ra, ôm chăn núp ở đầu giường khóc òa lên, không ngừng nói: “Đừng mà. . . . . . Đừng mà. . . . . .”



“Ở cùng tôi đau khổ như vậy sao? Chúng ta không phải đã có cả con gái rồi sao?” Ngôn Lạc Quân đau lòng nói.



Bạch Ngưng vẫn vùi đầu khóc, cơ thể cũng run rẩy vì sợ.



Ngôn Lạc Quân thở dài, nói: “Được rồi, tôi không đụng vào em, hôm nay em ngủ ở đây, chờ mẹ đi chúng ta vẫn chia phòng ngủ.”



Trần Chí Dương, mẹ, thi thể của cô, phần mộ của mẹ và cô . . . . . .



Tất cả mọi chuyện đột nhiên đồng loạt hiện ra. Trong một đêm, chỉ còn lại mình cô trên thế gian này, cô thật cô đơn thật cô đơn. . . . . . Không ai biết cô còn sống, không ai thuộc về cô, cô chỉ là một cô hồn không có thân thể, chỉ là một cô hồn. . . . . .



Ngôn Lạc Quân nghiêng người qua ôm lấy cô nhẹ gọi: “Tĩnh Hàm, Tĩnh Hàm, em làm sao vậy?”



Bạch Ngưng đột nhiên hoảng sợ, sợ hãi nói: ” Đừng, Đừng mà! Anh buông ra, buông tôi ra!”



Ngôn Lạc Quân dùng sức ôm chặt lấy cô, lớn tiếng nói: “Tỉnh lại đi, em bình tĩnh một chút, tôi nói tôi sẽ không đụng vào em.”



Thấy rõ khuôn mặt hắn, Bạch Ngưng tỉnh táo lại, vừa hoài nghi vừa sợ hãi nhìn hắn.



“Là tôi, thật xin lỗi, tôi sẽ không bao giờ bắt buộc em nữa, em muốn thế nào thì là thế đó. Đừng sợ, được không?” Ngôn Lạc Quân dịu dàng nói.



Bạch Ngưng chậm rãi lấy lại tinh thần, sau khi an tâm lại cô nằm yên trong ngực hắn, không giãy dụa nữa.



“Ngủ đi, tôi bảo đảm sẽ không đụng vào em.” Ngôn Lạc Quân nói.



Bạch Ngưng cúi đầu, không lên tiếng.



Ngôn Lạc Quân chỉnh lại áo ngủ cho cô sau đó nhẹ nhàng kéo chăn của cô xuống, đắp lên cho cô.



————————



P/s: Bạn rất thích nam9 xưng tôi-em, có cảm giác kun ngầu khó tả Y như mèo vậy

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK