• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Những ngày gần đây, sức khỏe của lão thái thái bắt đầu có chút suy giảm, thường xuyên nửa đêm ho tỉnh, hỏi mấy thầy thuốc cũng không tìm ra nguyên nhân.

Sáng sớm Diệp Tam ngồi cạnh lão thái thái, lão thái thái mới nói chuyện liền bắt đầu buồn ngủ.

Liên Ý bưng bình thuốc đi tới, Diệp Tam hỏi:

"Không có y sư nào tốt hơn sao? Sức khỏe lão phu nhân vẫn luôn tốt, nhưng sao gần đây lại không khỏe như trước?"

Liên Y thở dài: "Trước đây đã gọi thầy thuốc giỏi nhất Phục Lĩnh, nhưng gần đây chiến sự căng thẳng, tất cả thầy thuốc giỏi đều được điều ra tiền tuyến, Phục Lĩnh cũng không ngoại lệ."

"Phục Lĩnh cách Địa Nhai mấy ngàn dặm, y sư bên này làm sao có thể đến được bên kia?"

Liên Y cau mày, nhìn về phía tây, đó là hướng của Địa Nhai.

"Thần tộc liên tiếp bại lui, thương vong vô số. Hiện tại, toàn bộ thần tộc đã tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến tranh."

Trong phòng lão thái thái lại bắt đầu ho, Liên Y xoay người bước vào phòng, không tiếp tục nói chuyện với Diệp Tam.

Ma tộc đại thắng, ca ca có vui mừng không? Nếu hắn biết Thần tộc đã bước tới tình cảnh như vậy rồi, hắn còn có thể cao hứng không?

Buổi sáng đi tửu quán, trên đường không còn nhiều nam tử khỏe mạnh như trước, chỉ mới vài tháng, đường phố đã bắt đầu có xu hướng lụn bại, hoàn toàn khác với những ngày trước.

Cố Trạm mở quán sớm, tửu quán nó bởi vì làm ăn ảm đạm nên đóng cửa, hiện tại co phố này chỉ có một quán này, cũng không còn náo nhiệt như trước.

Diệp Tam đã tận mắt trải nghiệm nỗi đau mà chiến tranh mang lại cho con người, đây vẫn là ở Phục Lĩnh, là nơi thần thượng cổ che chở, nếu tới thôn trang gần Địa Nhai, giờ phút này dân chúng đã sớm trôi dạt khắp nơi.

Một bát cháo thanh đạm được đưa tới, Diệp Tam ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt mong đợi của Cố Trạm.

"Từ trước đến nay ta không ăn điểm tâm." Diệp Tam từ chối.

Cố Trạm có chút ủy khuất, "Ta.. biết ngươi không thích điểm tâm, mới thay đổi cách làm làm cho ngươi.."

Nhìn kỹ đáy bát, hai con cá vàng nhỏ dường như đang bơi trong cháo, nếu nhìn kỹ, cũng không phải thật sự là cá, chính là dùng bánh ngọt nhiều màu sắc nặn thành, để không ảnh hưởng đến tâm tình của người dùng, còn cẩn thận loại bỏ vỏ khỏi hạt kê, chỉ để lại nhụy hoa trắng mềm. Để ở dưới con cá, giống như những viên sỏi dưới đáy hồ.

Dù tin rằng đồ đẹp có thể không ngon nhưng Diệp Tam vẫn cảm thấy vui vẻ, cầm bát lên uống hết vào bụng.

Liên Y có chút sửng sốt, lắc đầu nói:

"Thực sự thô lỗ, thô lỗ, phung phí của trời."

"Ừm!" Diệp Tam đưa lại cái bát, bát cháo trong này không nhạt nhẽo như những món cháo khác, thay vào đó là mùi thơm của cơm, lướt nhẹ trong miệng, có hương vị đặc trưng.

Cố Trạm mỉm cười nhận lấy bát cơm, dùng khăn tay lau khóe miệng cho Diệp Tam: "Ta.. bằng lòng bị nàng ấy lãng phí."

Khi hắn đang nói chuyện, người bảo vệ thành phố Phục Lĩnh vội vàng đi tới, bưng một bát cháo khác trên quầy lên uống, vừa uống vừa thở dốc.

Mấy người hai mặt nhìn nhau, Diệp Tam nhẹ nhàng nói: "Tô lão bá chậm một chút, còn đói bụng ta lại lấy thêm cho ngài."

Người bảo vệ thành này là người bảo vệ chính của Phục Lĩnh, tuy không có quyền lực chính trị nhưng lại có uy vọng cao, bình thường mọi việc lớn nhỏ trong thành đều phải thông qua người bảo vệ thành thương nghị quyết định.

Khoát tay, hơi thở của Tô lão bá dần dần bình tĩnh lại, nói: "Mấy ngày nay người tị nạn bùng phát, Phục Lĩnh đã ban hành lệnh cấm, nhưng có quá nhiều người chạy trốn, phía trước gần như không thể chịu nổi. Ta thấy tửu quán của ngươi cũng náo nhiệt không được mấy ngày nữa."

Diệp Tam cười nói: "Nếu dân tị nạn cần, ta có thể tặng tửu quán."

Tô lão bá lại xua tay nói: "Thật ra cũng không cần phải như vậy, dù sao ngươi cũng là người Lan phủ, tạm thời chúng ta không dùng nơi này của ngươi, tửu quán đối diện đã đóng cửa, trong thành định sẽ tạm thời sẽ bố trí cho lưu dân ở bên kia."

Tuy rằng không muốn sử dụng quyền thế của Lan gia, nhưng quả thực với người ngoài nàng và Lam Hi có quan hệ không rõ ràng, theo thời gian nàng cũng không muốn giải thích nhiều. Diệp Tam nháy mắt, Cố Trạm lấy ra hai trăm quan tiền từ hộp đựng tiền, đưa cho Diệp Tam.

"Lão bá, ngươi đã vất vả giúp đỡ người tị nạn, đây là chút tâm ý của ta, hy vọng ngài nhận lấy."

Tô lão bá lúc đầu còn từ chối, nhưng khi nhìn thấy Diệp Tam nhất quyết muốn cho, liền liếm mặt ôm vào trong ngực, cười nói: "Diệp cô nương yên tâm, Lan Phủ cây to rễ sâu, những lưu dân này chúng ta nhất định sẽ tìm cách xử lý, nhất định sẽ không làm chậm trễ việc làm ăn của Diệp cô nương."

Tuy là nói như vậy, ba ngày sau, Diệp Tam vẫn nhìn thấy vô số người ăn xin nằm ngồi trên đường, gần như chen chúc thành đám đông. Phục Lĩnh không còn phồn thịnh như xưa, người làm ăn cũng ít đi nhưng lại có khá nhiều người bán trẻ em, phụ nữ.

Diệp Tam bảo Thương Ca gọi một số huynh đệ đến, sau đó nhờ Cố Trạm mua gạo và bột, làm bánh bao và cháo rồi phân phát cho những người tị nạn.

Trong số những người tị nạn này có rất nhiều quý tộc, hành lễ với Diệp Tam, Diệp Tam cũng đáp lễ.

Mặc dù Thần tộc khó khăn nhưng vẫn có không ít đệ tử không chịu để lộ bộ dạng nhếch nhác của mình với người khác, mỗi buổi sáng, cái ao nhỏ chật kín người.

Sau đó Diệp Tam ra lệnh cho Cố Trạm mở hầm rượu, lúc này đang là mùa đông ở nhân gian, rất nhiều người đã trốn khỏi mùa đông lạnh giá. Một quý tộc uống rượu, kiên trì muốn cho chút phần thưởng, nhìn thấy Cố Trạm viết chữ liền bước tới hành lễ Diệp Tam:

"Nếu cô nương không chê, tại hạ có thể luận bàn về thi thư cùng lệnh đệ."

Diệp Tam biết hắn muốn dạy dỗ Cố Trạm, cố ý khiêm tốn nói thành luận bàn, cười nói:

"Xá đệ ngu dốt, biết chữ đều là vì đọc trong sách, không dám phiền tiên sinh đại giá." Nghe vậy, Cố Trạm ở bên kia thở phào nhẹ nhõm.

Nam tử cảm thấy có chút tiếc nuối, nhưng nhìn thấy Diệp Tam khéo léo, duyên dáng, lại hành lễ nói:

"Tại hạ biết một chút về hội họa, không bằng vẽ cho cô nương một bức chân dung nhỏ làm kỷ niệm, xem như tiền thưởng có được không?"

Diệp Tam từ chối không xong, liền kéo Cố Trạm lại, cười nói: "Có thể, nhưng ngươi vẫn là nên vẽ xá đệ đi, hắn càng đẹp như tranh."

Nói xong liền tự động bước sang một bên, múc cháo, làm bánh bao rồi phân phát, công việc nhiều quá.

Đến tối, Diệp Tam thu dọn đồ đạc chuẩn bị hồi phủ, lại nhìn thấy Cố Trạm đang cầm thứ gì đó lén lút kiểm tra, trên mặt tràn đầy vui mừng.

Diệp Tam lén lút đi lên xem, Cố Trạm vội vàng cất đi.

"Cười cái gì?" Diệp Tam cố ý trêu chọc hắn.

"Không.. không có." mặt Cố Trạm hơi đỏ lên, khi Diệp Tam gật đầu xoay người rời đi, hắn gọi nàng lại, "Ta.. kỳ thật tuổi ta khá lớn, ta.. cũng không phải xá đệ."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK