• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chap 18:
Sáng, nó cùng bọn hắn đến trường. Háo hức vì được gặp lại thầy cô ( phải k đó) và Sei, 1 phần vì nó cảm thấy giờ đi học cũng vui hơn vì nó đã quen với Huy. Mong cậu sẽ không nạt nộ hay gì gì nó nữa.
Sau 5 ngày nghỉ, bọn nữ sinh cũng chả thay đổi mấy. Ý là vẫn õng ẹo và luôn khoe khoang về kì nghỉ mình được đi đâu và ra sao blah blah… Nếu bọn nó biết nó trải qua kì nghỉ vừa rồi với những ai chắc tức sôi máu nhưng nó cũng không có ý định nói, nó vốn là người tốt mà hì hì.
Sei vẫn chưa đến, Huy cũng vậy. Nó ngồi đợi Sei vào
-Biết tin gì chưa mấy gái? Ngọc Linh chính là Thùy Linh, là ca sĩ Seina và còn là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Dương thị đó
-Thật sao? Sao cậu ấy lại giả làm con nhỏ nghèo yếu ớt thế nhỉ?- Mấy nhỏ kia sửng sốt thốt lên
-Thời gian qua chúng ta đã ăn hiếp cậu ấy, chết rồi. Còn con nhỏ lùn kia lại là bạn của cậu ấy, chắc nó uy hiếp cậu ấy làm bạn nó đấy- 1 girl chua ngoa trong lớp
-Hèn gì sáng nay cái trường có vẻ hơi nhốn nháo!- Girl khác
Bàn luận chán chê bọn đó tiến về bàn nó và la lên
-Này! Mày dám uy hiếp Seina để cậu ấy làm bạn mày à!- Girl 1
-Mày thật là quỷ quyệt, My vì mày mà bị đình chỉ rồi kà- Girl 2 nắm áo nó kéo
-Bỏ tay đó ra khỏi người bạn cũa tôi- Sei bước vào, không mang lens, không đeo kính đúng như lời cô nói hôm qua
-Ơ! Nó dụ dỗ cậu mà! Bọn tớ chỉ xử nó giúp cậu thôi!
-Sao trên đời này lại có nhiều người không biết điều thế? Thả ra- Sei nói vang lên làm bọn đó sợ quá thả ra, có cho tiền chúng cũng không dám động đến 1 cọng tóc của cô
-Thanks cậu! – Nó phủi phủi tay áo
--Tớ biết là đi học lại cậu cũng sẽ bị như vậy mà- Sei bực dọc ngồi xuống
--Không sao! Tớ quen rồi!- Nó cười
--Cậu..còn cười được! Bó tay cậu luôn- Sei ngắt má nó cho đỡ giận
--Ui tha cho tớ! Tớ biết lỗi rồi- Nó giả vờ đau la oai oái, thấy bọn nó giỡn nhau bọn con gái thì ghen tị với nó còn bọn trai thì thèm thuồng.- Sáng cậu vào đây yên ổn không bị fan cuồng vây lấy à?
--Có! Nhưng tớ đã kịp thuê vài 3 chú vệ sĩ- Sei thở dài
--Hehe! Tội bạn hiền of tui!- Nó xoa đầu Sei
--Uhm uhm!- Sei lại làm mặt như cún con
Tiếng chuông báo hiệu vào lớp

--Huy lại đi trễ nữa à- Sei nói
--Uhm! Bó tay ông cụ non đó
--Gia Huy chưa vào hả các em?- Cô giáo hỏi
--Chào!- Cửa lớp mở ra và 1 cậu trai cực kì handsome bước vào, không ai khác chính là Huy nhà ta. Áo không bỏ thùng, cravat thắt lệch, tai xỏ khuyên. Mái tóc bạch kim dựng đứng lên và nụ cười ngạo nghễ hiện lên trên môi cậu. Mấy đứa trong lớp bắt đầu xì xào
--Vào lớp đi em!- Cô giáo không nói gì
--Woa! Ai thế? Vào trễ mà bà sát thủ không mắng tiếng nào luôn!- Boy 1
--Cả cái đầu đó đủ để bị đình chỉ 1 tháng rồi í chứ- Boy 2
-Ai vậy? Handsome quá cậu ơi!- girl 1
-Tớ biết rồi! 1 lần tớ được xem cuộc đua xe của Devil và thấy trong 4 người Devil, 3 người kia là Phong- Đăng- Tuấn và còn 1 người mang khẩu trang kín mít. Nhưng đặc điểm duy nhất tớ nhớ là cái đầu bạch kim dựng ngược như thế này!- girl 2
-Vậy là Devil thứ 4 xuất hiện rồi ư? Tớ đoán không sai! Đúng là mỹ nam!- girl 3
-Cậu ấy mới chuyển vào lớp ta hả cô- 1 nam sinh hỏi
-Các em nói gì thế? Đây là Gia Huy đấy! Học chung bữa giờ mà không biết à?- Cô giáo ngơ ngác
-What??? Tên cù lần là Devil 4 ư? Sao hôm nay lớp ta toàn là nhân vật nổi tiếng xuất đầu lộ diện không vậy- Cả lớp nhao nhao ( sốc quá mà)
-Này! Đi học lại có cần phô vậy không bạn hiền?- Sei hỏi
-Haha! Chuyện nhỏ như con thỏ mà bọn nó làm quá lên thì được! Cậu cũng như tớ thôi nói ai- Huy đáp
-Haiz! Tớ sợ 2 người quá! Không thấy cả lớp đang chĩa đạn mắt vào tớ à- Nó nhăn nhó
-Thế à? Các bạn, xin lỗi nhưng mình hơi ghét bị ai nhìn chăm chăm về phía mình- Huy lại nhếch mép nói, lập tức cả đám quay lên đều tăm tắp- Thấy tớ lợi hại chưa Linh, chỉ cần 1 câu nhẹ nhàng thôi. Ai như cậu phải la oang oang lên
-Cậu quan sát nãy giờ à? Sao không vào giải quyết đi?- Linh nói
-Hehe, chuyện của cậu tớ không dám mạo muội xen vào. Với lại có Hội trưởng HHS đứng ra bảo kê cho cậu cậu cần gì tớ giúp nữa- Huy nói
-Hôm nay 2 cậu nói nhiều nhỉ?- Nó hỏi
-3 năm trước vốn dĩ bọn tớ là vậy mà- Huy nói
-Tình bạn của các cậu như trước rồi sao cậu không trở về căn biệt thự ở cho giống như trước luôn! Vẹn đôi đường- Nó nói
-Hehe! Không đơn giản như vậy đâu! Nói cho cậu nghe rằng căn biệt thự đó còn rất nhiều kỉ niệm giữa tớ và Alis! Gợi ý đó

-Sao cậu biết tớ biết về Alis?
-Bữa bạn Linh đây kể cho cậu hết rồi mà phải không? Tớ tình cờ nghe được, hèn gì bữa đó tớ hắt xì ghê gúm- Huy trêu
-Xì!- Nó chu mõ
‘’ Rất nhiều kỉ niệm à? Là kỉ niệm khó quên nên cậu ấy tới giờ vẫn còn ám ảnh kể cả khi lúc ngủ? Kỉ niệm khó quên… đã gọi là ‘’khó quên’’ thì làm sao mà xóa được đây, ôi ôi!”
Bữa học đó, tin đồn 2 nhân vật nổi tiếng xuất hiện trong lớp nó lan truyền đến tốc độ chóng mặt. Giờ giải lao tiết nào bọn học sinh lớp khác cũng đứng chật ních cả cửa lớp. Xầm xì chỉ chỏ to nhỏ, Huy và Sei không nói gì. Cũng bơ đi và chỉ nói chuyện với nó. Vào giờ ăn trưa ( hôm nay học tới 3h chiều) thì tình trạng đó cũng tiếp tục, Nhưng đám học sinh ở cửa lớp bỗng nhiên dạt ra 2 bên và… hội phó và hội trưởng HHS xuất hiện cùng Phong
-Đi ăn nào mọi người!- Tuấn toe toét
-Đi ăn nào Linh!- Đăng mỉm cười dịu dàng với Sei
Còn nó thì đứng lên và đi cùng 3 cậu kia. Bọn nữ sinh thấy lạ tại sao cử chỉ của hắn lại ân cần với nó như thế trong khi đối với bọn họ thì bọn hắn chả có xí gì dòm ngó đến. 6 người đi rồi bọn nữ sinh đứng lại bàn tán sôi nổi
-Seina và Đăng hẹn hò à? Sao nhìn bọn họ thân mật thế- girl 1
-Có lẽ! Còn 3 người kia sao lại quan tâm tới con nhỏ lùn vậy? Nó có hơn gì chúng ta đâu!- Girl 2
-Bọn họ thân nhau từ khi nào thế?- Girl 3
Về phần bọn nó. Cả bọn xuống căntin và chén no nê.
-Tối nay đi chơi không Thanh?- Sei hỏi
-Ơ tớ phải đi làm thêm!
-Làm ở đâu? Nghỉ đi! Đi với bọn tớ- Tuấn nói
-Tớ nghỉ bữa giờ rồi, với lại tớ cũng tính không làm nữa. Làm hết hôm nay tớ nghỉ luôn cho đủ tháng!
-Cậu nghỉ sớm được không?- Đăng
-Nếu bán đủ chỉ tiêu 1 ngày thì được nghỉ sớm
-Được! Để bọn tớ lo- Huy
-Lo gì thế? Các cậu tính quậy à? Không được nghen!- Nó xua tay
-Không phải quậy mà là giúp cô đấy!- Phong nói
Từ sau ngày hôm qua tới giờ nó cứ ngại ngùng khi nhìn Phong. Không biết tại sao hắn lại kiss nó nhỉ?

-Thanh! Cậu mua đt mới à? Lưu số bọn tớ vào này!- Sei nói
-Uhm! Từ nhỏ tới giờ lần đầu tiên có đt- Nó cười
5h chiều, nó đi làm. Buôn bán cũng lai rai cho tới lúc 6h…
-Hey Thanh!
-Các cậu làm gì ở đây thế?- Nó hỏi khi thấy 5 người mang nón, kính đen kín mít vào quán, có cả Huy ( nhưng nó vẫn nhận ra vì cái dáng dong dỏng cao của bọn hắn)
-Tớ đã nói là sẽ giúp cậu để cậu đi chơi với bọn tớ mà- Tuấn nói
-Giúp = cách nào? Hôm nay quán ế lắm, không bán đúng chỉ tiêu sớm được đâu! E là tớ không đi cùng các cậu rồi!- Nó thở dài
-Yên tâm! Nào thực hiện đi các cậu!- Nói rồi cả 5 người tháo nón và kính đen ra. Nhất là Sei, người ta thấy cô ngồi trong quán thì đổ xô vào ăn và để…xin chữ kí. Sei kí mà muốn gãy tay vì đông quá. Chưa đầy 1 tiếng thì tiệm đã vượt mức chỉ tiêu.
-Ok giải tán nào mọi người! Quán sắp đóng cửa rồi!- Tuấn nói với mấy vị khách ngồi nhây nhây hơn cả tiếng đồng hồ ( vì để ngắm giai)
-Đi với bọn tớ được chưa?- Sei nói
-Tớ không mang đồ theo! Nãy mang đồng phục chạy qua đây luôn mà!- Nó nói
-Tớ có mang đồ cho cậu! Thay đồ đi- Sei chìa ra 1 bộ đồ và giày ( có lẽ là váy)
-Uhm! Để tớ xin chị quản lý rồi ta đi!
-Giờ chúng ta đi đâu?- Nó hỏi
-Hỏi Tuấn í! Cậu ấy bảo cậu ấy có 1 idea!- Đăng
-Ưm! Sau bữa đi chơi, tớ nhận thấy rằng ai trong nhóm chúng ta cũng có 1 giọng hát mượt mà. Tại sao chúng ta không tổ chức một street show?
-Street show?- Cả đám đồng thanh
-Uhm! Sẽ vui lắm á. Cũng để gây sự chú ý nữa, hehe! ( chàng ta khoái nổi bật mà). Hơn nữa đã lâu Sei chưa diễn lại nên nhiều fan cuồng sẽ mong nhớ cậu lắm! Nên biểu diễn để không làm họ thất vọng- Tuấn tiếp tục giải thích
-Uhm! Cũng được- Sei nói
-Linh chịu thì tớ cũng ok!- Đăng
-Tớ sao cũng được- Phong
-Được!- Huy
-Tớ không quen hát trước đám đông- Nó gãi đầu
-Không sao! Cậu sẽ tự tin ngay thôi! Vui lắm! Tin tớ đi!- Tuấn nói
-Ok!
-Chúng ta nên biểu diễn ở quảng trường trung tâm thành phố! Ở đó rộng và nhiều người qua lại!- Huy nói.

-Tớ cũng nghĩ vậy nên chuẩn bị sẵn nhạc cụ rồi!- Tuấn
-Tới đó nào!- Cả đám leo lên chiếc limo trắng và cùng tới đó
-Nè! Coi như chúng ta lập 1 band nhé!- Đăng và tớ sẽ chơi guitar điện, Huy đệm đàn organ, Phong chơi trống và 2 bạn nữ hát chính. Bọn tớ chia nhau ra phụ trách phần giọng hát nam và hát bè. Được không?- Tuấn nói
-Có vẻ cậu đã lên kế hoạch sẵn rồi nhỉ- Đăng nói
-Chúng ta sẽ hát những bài nào?- Huy
-Bài nào tớ biết í!- Nó
Sau 1 hồi thảo luận, bọn nó quyết định hát 10 bài thôi. Và cả đám tới quảng trường lớn của thành phố, nó được xây liền với công viên cây xanh. Cảnh rất đẹp nên ở đây rất đông những bạn tham gia street dance…
Khi thấy bọn nó xuất hiện, 2 cô gái dễ thương cùng 4 bạn nam cao to, đẹp trai đã thu hút nhiều người. Bọn họ quan sát bọn nó làm gì. Bọn nó tới chỗ có đầy đủ nhạc cụ và thiết bị đã chuẩn bị sẵn.
-Các cậu học chơi các nhạc cụ từ bao giờ thế?- Nó hỏi
-Từ nhỏ cơ! Nhạc cụ nào bọn tớ cũng chơi được!
-Thế còn nhạc cụ truyền thống của Việt Nam như đàn bầu hoặc đàn tranh chẳng hạn?
-À mấy thứ đó thì đương nhiên là…bó tay! Vì từ nhỏ bọn tớ ở bên nước ngoài và ít khi ở Việt Nam
-Rất đông người bu xung quanh chúng ta rồi! Bắt đầu chứ?- Huy nói
-Ok!
Và cả đám cover lại những bài tiếng anh sôi động như: Live While we young, die young, pom poms, kiss you, call me maybe, I knew you were trouble. Một số bài tiếng Việt: Tình cờ, A và E, my lady, she neva knows. Cả quảng trường sôi động lên vì tiếng hát của nó và Sei. Và người ta nhận ra Sei và bọn hắn nên càng cỗ vũ nhiệt tình hơn. Nó thấy mình được ủng hộ cũng vui hơn và tự tin hơn, cười toe trước những ống kính chĩa vào mình chụp lách tách. Ngay sau đó, trên mạng xuất hiện những bài đăng với chủ đề là ‘’ Street show đường phố với sự tham gia của Seina”, hay là ‘’ Quảng trường công viên XY sôi động hơn với band của Seina’’, ‘’ Thiếu gia, tiểu thư của 3 tập đoàn danh giá thế giới khuấy động công viên XY’’ …, Đúng là dân tình lắm chiện thật! Mà bọn hắn không quan tâm mấy, bọn hắn và Sei vốn không để ý gì đến danh tiếng của mình mà! Sei cũng không sợ mất hình tượng hay scandal, cô đi hát vì thỏa niềm đam mê của mình chứ không phải vì mục đích kinh tế. Sau đó, cả đám kéo vào nhà hàng Delicious.
-Cạn li vì buổi tối vui vẻ!
-Hehe, hôm nay vui quá!- Sei
-Nhờ Tuấn đấy!- Nó nói
-Thanks!- Tuấn gãi đầu đỏ mặt
-Bọn thằng Hưng thách chúng ta lát 10h đua xe- Huy nói làm cả đám mặt hơi nghiêm lại
-Bảo hắn đừng chơi hèn như lần trước! Thua thì gây sự à?- Phong nói
-Lần đó bị dạy dỗ kĩ rồi nên chắc lần này không dám nữa đâu!- Đăng nói
-Lát 10h 2 cậu về trước nghen! Bọn tớ có việc- Tuấn nói
-Cẩn thận nghen Đăng!- Linh nói
Nó lén nhìn Phong, cảm thấy lo lắng, lỡ bọn kia lại chơi xấu tiếp thì sao? Tuấn đã bắt gặp cái nhìn ấy. Thấy trong lòng khó chịu, tại sao nó lại không nhìn cậu như vậy? Cậu ghét thừa nhận cái sự thật cậu đã nhận ra từ lâu. Rằng nó thích Phong hơn là cậu. Nhưng cậu vẫn muốn thử 1 lần xem!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK