• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chap 21:
Sáng, Tuấn bảo chở nó đi nhưng nó không chịu. Nhất quyết bảo bọn hắn đi trước. Nó đang đi lon ton lon ton, mãi suy nghĩ gì gì đó.
-Coi chừng!!
-Hở?? *binh* Oái!!- Nó tung vào cột điện
-Nể cậu luôn! Suy nghĩ gì mà cột điện trước mắt không để ý?- Huy đưa tay kéo nó dậy
-Không có gì! Cậu đi đâu qua đây vậy?- Nó xoa xoa cái trán sắp sưng 1 cục
-Tớ đang chạy xe đi học thì thấy cậu đi lơ ngơ nên xuống xe chạy bộ theo!- Huy nói
-Thế à? Nè!
-Huh?
-Về vấn đề cậu gợi ý cho tớ í!
-Sao
-Cậu bảo là cậu không thể quên được kỉ niệm của cậu với Alisa, vậy chúng ta cùng tạo ra nhiều kỉ niệm mới, tốt đẹp và vui vẻ hơn là ok rồi!- Nó toe toét
-Uhm! Cũng đơn giản thiệt!Mà ‘’chúng ta’’ là ai?
-Ưm! Thì tớ, cậu, Sei, Phong, Đăng, Huy!
-Hì! Tớ muốn duy nhất mình cậu thôi!- Huy nói
-Ý cậu là sao?
-Ờ thì…trước tiên hôm nay cúp học đi! Đi cùng tớ!
-Lỡ bị phạt thì sao? Tớ còn chưa nói với Sei!
Huy rút đt ra gọi nói nói gì đó cho Phong, và xong cậu nói
-Yên tâm! Tớ đã thông báo .n rồi! Và ngày nghỉ hôm nay của cậu cũng có phép luôn! Đi nào
-Đợi đã! Nhưng mà đi đâu!- Nó chưa dứt câu thì đã bị lôi lên chiếc Rolls Royce của Huy
-Đi công viên hải dương à? Woa! Cá hề kìa! Dễ thương quá- Mắt nó sáng rỡ lên và chạy hết khu này sang khu nọ
-Tham quan đi! Haha cậu nhí nhố thiệt!- Huy cười, ở bên nó thật thoải mái.
Đi vòng vòng chán chê, Huy mới nói
-Đây là nơi tớ và Alis từng đến! Tớ muốn cậu giúp tớ bỏ đi cái ‘’bad memory’’ ở đây!

-Thế à? Làm cách nào?
-Làm những việc mà tớ và cô ấy từng làm ở đây!
-2 cậu vào đây ngắm cá chứ gì? Tớ và cậu nãy giờ ngắm thỏa thuê rồi mà!- Nó ngây ngô hỏi
-Chưa đủ! Bọn tớ còn làm như thế này nè!- Nhanh như cắt Huy bước tới hôn phớt lên má nó làm mặt nó trông không thể nào ngu hơn nữa.
-Nè nè! Lại trêu tớ!- Nó đỏ mặt đấm thùm thụp vào lưng Huy ( kute wa’ )
-Hì hì! Cậu bảo giúp tớ mà! Còn nhiều nơi lắm!- Huy nói
-Nơi nào? Nơi tớ muốn đến cùng cậu nhất là biệt thự của Phong à! ( cho cậu mau quay về lẹ lẹ)
-Chưa đâu bé à!- Huy búng vào mũi nó cái chóc- Còn nhiều nơi lắm!
Và cả ngày đó Huy dắt nó đi rất nhiều nơi, nào là khu mua sắm, khu vui chơi, rạp xem phim, công viên… Và tới chiều, Huy đưa nó tới…1 khách sạn!!
-Nè nè, tớ không vào đây đâu!- Nó la um lên và ôm cái cột
-Sao thế? Cặp đôi yêu nhau thường vào đây mà!- Huy tới sát mặt nó
-‘’ Ực ực, gì nữa đây??” Nhưng…tớ và cậu đâu phải cặp đôi! Mà lúc đó các cậu cũng đang nhỏ xíu vào đây làm gì?
-Cậu muốn biết à? Thế thì vào cùng tớ, tớ sẽ cho cậu biết!- Mặt Huy càng gần nó hơn, mắt no trợn tròn lên nhìn Huy
-Cậu…cậu…- Mặt nó đỏ lè
-Haha! Tớ chỉ trêu cậu thôi! Bọn tớ vào đây để ăn tối, buffet ở đây rất ngon!- Huy quay lưng đi, lưng run run vì…cười
- Huy
‘’ Đúng là ae, đùa cũng như nhau!”- Nó
-Giận à? Tớ xin lỗi!- Huy đi theo nó
-…
-Giận thiệt hả? Tha tớ đi mà!
-Quay về biệt thự đi tớ không giận đâu!- Nó quay qua, mắt long lanh nhìn Huy
-Hahaha! Cậu thật là…!
-Sao nào? Về đi! Vui lắm đấy!
-Uhm! Đúng là vui thiệt! Nhưng cần 1 thời gian nữa! Vì tớ vẫn còn thấy có lỗi vì đã dám cướp hôn thê của anh mình!- Huy gãi đầu
-Thế à? Tưởng gì! Để đó tớ lo

-Xong lần này tớ quay về! OK chưa?- Huy nháy mắt- Hết giận nhé!
-OK!- Nó giơ chữ ‘’o’’ lên
Tối đó, nó nt cho hắn :
Hắn rep:
Nó đi dạo loanh quanh vườn, đang tháng 11 nên trời se se lạnh. Vườn này rộng thế! Nó chưa đi vào sâu trong vườn bao giờ. Mà sợ hắn ra không thấy nên nó lại xích đu ngồi và hát lảm nhảm 1 mình.
-Có chuyện gì thế?- Giọng hắn vang lên sau lưng nó
-Thì về Huy í mà! Có lẽ tui sắp đưa cậu ấy về nhà được rồi!
-Vậy à? Cô giỏi lắm!- Sắc mặt hắn không thay đổi
-Tui nghĩ cậu phải vui mừng chứ sao lại im re thế?- Nó
-Tui nghĩ đưa Huy về không đơn giản vậy đâu! Nhiều người đã thử nhưng cũng chỉ tới mức cao lắm được như cô rồi thất bại!
-Cậu biết vì sao họ không thành công được không?
-Sao?
-Vì thuyết phục Huy thì dễ, mà thuyết phục…cậu thì lại khó! Thế nên họ thất bại là phải! Cậu đã thực sự muốn quên đi chuyện đó mà vui vẻ sống chung với Huy như trước chưa?
-…
-Không trả lời được à? Cậu hãy mở lòng ra với mọi người! Đừng thu mình trong vỏ ốc nữa, hãy biết chia sẻ với những người bạn than của cậu. Có gì đau buồn cũng đừng giấu một mình! Quên chuyện mẹ của cậu đi!- Nó
-Sao cô biết chuyện mẹ tui? Lee đã nói cho cô à?- Hắn hơi khó chịu
-Ơ! Thì… tại tui muốn hiểu về cậu hơn mà! Tui luôn cảm thấy cậu không hay cười thoải mái như mọi người mà có chút gì đó gượng gạo!
-Cô cũng nhận ra à? Phải! Quá khứ đau đớn do người đàn bà tui từng gọi là mẹ gây ra hàng đêm vẫn ám ảnh tui! Từ khi sinh ra tới giờ tui chưa từng biết cảm giác được người ta yêu thương là gì! Vì con người đó, quá hận cha tui nên đâm ra hận đứa con của chính mình và dùng tui để trả thù! Tại sao nhỉ? Tui làm gì sai à? Tất cả đều do cha tui nhưng tui không hận ông ấy, vì dì là người rất tốt, không như bà ta. 1 con người nhẫn tâm! Cha tui đã làm đúng khi lấy dì vì dì không ác độc nhẫn tâm như mẹ của tui. Dì còn rất thương tui xem tui như con đẻ của chính mình- Phong nói, giọng chứa đầy đau khổ.
-Tui hiểu! Tui biết cậu đã chịu nhiều tổn thương trong lòng! Mà hãy cho nó vào dĩ vãng đi, cậu phải sống tốt hơn ọi ngưởi thấy được sự mạnh mẽ trong cậu! Và…tui sẽ luôn ở bên cậu!- Nó tới bên hắn và ôm lấy bờ vai vững chắc đang run lên.
-…
-Con người không thể sống mà không có tình yêu! Từ bây giờ, hãy ‘’ Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn!” ( câu nói iu thích của t.g)
Phong lại đỡ lấy má nó và đặt lên đó 1 nụ hôn nhẹ nhưng nó cảm thấy như bị phỏng ở má. Rất là nóng! Và Phong đi vào biệt thự! Nó ngồi ngẩn ngơ 1 lát rồi vào nhà. Nãy giờ có người đã quan sát hết cuộc trò chuyện giữa 2 nó và hắn
- Quản gia Lee.

-À Phong! Tui muốn nói tiếp về chuyện Huy…!- Nó vào phòng định bày cách giảng hòa cho họ thì thấy hắn đã ngủ. Chắc tại buồn nên muốn ngủ sớm! (11h đêm rồi sớm quá!)
“ Hì! Khi ngủ trông như đứa trẻ vậy! Hiền quá! Bình thường thì cứ hay xù lên như con nhím!” Nó nhẹ nhàng vuốt tóc hắn.
-Mẹ! Đừng bỏ con mà!- Hắn nói trong giấc mơ, nước mắt đang ứa ra. Tay thì đang chới với vào khoảng không vô định trước mắt.
-Đừng sợ! Có tui ở đây!- Nó nắm chặt lấy tay Phong
-Mẹ…đừng đi nữa! Ở lại với con!- Phong mỉm cười nói, mắt không mở
-Tui sẽ lấp đầy khoảng trống trong tim cậu! Phong! Tui thích cậu, mặc dù chỉ là đơn phương!- Nó khẽ lẩm bẩm.
Sáng, hắn tỉnh dậy và thấy nó ngồi sụp bên giường. Tay vẫn nắm chặt tay hắn, hắn thầm nghĩ rằng nó đã ở bên hắn cả đêm. Vì nó nên hắn không mơ thấy ác mộng nữa. Hắn khẽ xoa đầu nó
-Cảm ơn em! Nhỏ lùn!
-Nguy rồi Phong! Thanh mất tích! Tớ không thấy cậu ấy trong phòng! Đi tìm khắp biệt thự cũng không…ơ!- Tuấn và Đăng kéo nhau chạy vào thì thấy cảnh tượng ‘’tình củm’’ đó.
-Cậu xớn xác quá Tuấn! Thanh ở đây vậy mà lôi tớ dậy bắt đi tìm à!- Đăng gãi gãi đầu và ngáp
-Mày! Sao bắt cậu ấy gục bên giường canh mày ngủ như canh em bé hả? Uy hiếp cậu ấy à?- Tuấn chạy lại túm áo Phong
-Nè! Cô ấy tự vào đây nhé! Ăn nói cho cẩn thận!- Phong nắm chặt tay Tuấn
-Hai cậu đang làm gì thế?- Nó thức giấc vì ồn ào, lấy tay dụi dụi mắt.
-Haha, bọn tớ đang tập khiêu vũ buổi sáng í mà!- 2 đứa thay đổi thế đứng liền- Là lá la la!
-Uhm! Không đi học hả các cậu?- Nó hỏi
-Hôm nay Chủ nhật mà học gì cậu?- Đăng cười, bó tay với 2 thằng nhóc kia
-Thế à? Hôm nay ngày mấy?- Nó
-19/11, sao thế?- Đăng
-Chết! Mai là ‘’ngày đó’’ rồi! Mai trường ta có nghỉ học không?
-20/11 làm gì được nghỉ? Nếu cậu muốn thì bảo Hiệu trưởng cho cả trường nghỉ 1 ngày cũng được!- Đăng
-Uhm! Phiền ông ấy quá, vì hôm qua tớ nghỉ rồi mà mai nghỉ nữa sợ không theo kịp. Dù gì cũng sắp thi rồi
-Uhm! Mà mai cậu đi đâu thế?- Tuấn ngừng ‘’khiêu vũ’’ với Phong
-Mai là ngày rất quan trọng! Tớ phải đi gặp 2 người quan trọng nhất đời tớ!- Nó nói
-Ai thế? Người yêu cậu hay bạn than của cậu? Sao bọn tớ không biết?
-Hihi! Không có gì đáng bận tâm đâu! Tớ hẹn rồi! Hôm nay Huy sẽ qua đây chơi đấy!
-Gọi Linh qua luôn đi Thanh!- Đăng
-Uhm! Hôm nay tự tay chúng ta nướng thịt ngoài trời đi! Trời hôm nay cũng đẹp!- Nó nhìn ra cửa sổ- Sao 2 cậu bù xù thế?- Nó hỏi khi cùng Đăng và Tuấn về phòng
-Tại sáng Tuấn qua phòng cậu không thấy nên dựng đầu tớ dậy tìm quá trời!- Đăng nhăn nhó
-Haha! Xin lỗi!- Nó gãi đầu

-2 cậu tiến triển lẹ nhỉ? Tới đâu rồi?- Tuấn cười mỉm trêu nó
-Ơ! Có gì đâu! Tại tối tớ qua thấy cậu ấy gặp ác mộng nên tớ ở lại thôi!
-Xì tưởng gì! Thôi về phòng rửa mặt đi m.n
9h, Huy và Sei tới nhà bọn hắn. Bữa thịt nướng ngoài sân sau diễn ra rất vui vẻ, có tiếng cười đùa, tiếng cãi vã, tiếng khóc ( khóc giả đấy :D),… Đang ăn Huy đi loanh quanh trong vườn, nó đi theo.
-Này! Cậu không ăn tiếp mà đi đâu thế?- Nó hỏi Huy
-Ôn lại kỉ niệm xưa!
-Đã bảo quên đi mà!
-Không phải giữa tớ và Alisa, mà là giữa Phong với tớ. Hồi nhỏ tớ hay chơi với a ấy trong khu vườn này!
-Vậy hả? Vậy tiếp tục nhớ đi! Tớ không phiền cậu!- Nó quay đi thì bị Huy nắm tay kéo lại
-Ở đây với tớ! Sau ngày hôm qua tớ suy nghĩ rất nhiều! Tớ đồng ý quay về…với 1 điều kiện
‘’ Điều kiện nữa? Lắm thế!”
-Chuyện gì? Cậu cứ nói! Giúp được tớ giúp
-Cậu làm bạn gái tớ trong vòng 1 tháng! 1 tháng đó chúng ta tìm hiểu nhau, nếu hết thời hạn cảm thấy được thì đến với nhau thực sự luôn! Nếu không thì đường ai nấy đi!- Huy nói
-Cậu…cậu…T..tớ cần suy nghĩ
-Uhm! Suy nghĩ đi! Mai trả lời tớ! Nếu cậu đồng ý tớ sẽ dọn hành lí về ngay lập tức! Tớ không đe dọa gì cậu đâu nhé! ( giống uy hiếp hơn là đe dọa @@)
-Uhm!
-2 cậu đi đâu về mà mặt Thanh xanh như tàu lá chuối thế?- Tuấn hỏi
-Ơ! Tớ mới gặp rắn!- Nó lắp bắp
-Vô lí! Trong khuôn viên biệt thự làm gì có rắn!- Đăng nói
-Cậu ấy nhìn sợi dây leo mà tưởng rắn lục í!- Huy giải vây cho nó
-Hèn gì mặt cậu xanh như con ‘’rắn’’ luôn, haha!- Tuấn cười.
-Ăn xong chúng tar a đường dạo phố không?- Huy
-Ngày nào cũng đi dạo phố! Không chán chê à?- Sei
-Hôm nay khác! Chúng ta sẽ đi…bộ! Đi bộ khám phá ra nhiều điều lắm! Ví dụ như hôm qua đi lang thang sao tớ thấy 1 cô bé dễ thương lắm lơ ngơ sao mà cụng đầu vào cột điện!- Huy nói và liếc về phía nó như trêu làm nó đỏ mặt
-Haha! Bé nào kute thế? Có xin sđt không? Giới thiệu cho tớ đi!- Tuấn cười
-Bí mật!- Huy ra vẻ bí ẩn
-Ra ngoài thôi!- Phong

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK