• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tấm giấy chính là một bức thư mật của Vô Tình Tú Sĩ, ra lệnh cho gã đàn ông bị giết chết, phải bí mật theo dõi Xuyên Trung Tam Xú. Nếu thấy Tam Xú có lòng phản trắc thì phải kịp thời giết chết ngay để khỏi bị tiết lộ cơ mật! Bức thư ấy chắc chắn không phải là giả, vì chính Tam Xú cũng có lần đi theo gã đàn ông bị giết chết này để diệt trừ một số cao thủ trong phe hắc đạo có ý bội phản, theo mệnh lệnh của Vô Tình Tú Sĩ. Chẳng ngờ đến nay, cái thủ đoạn tàn khốc ấy lại được dùng để đối phó với chính Tam Xú! Bởi thế, Xuyên Trung Tam Xú không khỏi ớn lạnh cả tâm can, đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác.

Sự kiện này làm cho số người của Thiết Bối Đà Long phải đi từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác. Dù họ đêu là những tay giang hồ lão luyện, nhưng thực không làm thế nào đoán hiểu cho nổi, tại sao Đào Gia Kỳ hiểu rõ được tất cả mọi việc làm kín đáo của Xuyên Trung Tam Xú như thế ?

Hơn nữa, người đang ẩn mình ấy là ai ? Tang Hướng Lương và đồng bọn sắc mặt đêu tái nhợt. Qua một lúc lâu, Tang Hướng Lương lộ vẻ bực tức, đôi mắt chiếu ngời ánh sáng hung tợn, la to :

- Được rồi ! Tang mỗ thề sẽ trả lại mối thù này ! Đào Gia Kỳ cười nhạt :

- Võ công của ba vị tuy rất giỏi, nhưng vị tất đã đụng được một sợi lông chân của Vô Tình lão tặc. Nếu các vị là người thức thời vụ, thì giờ đây nên rời bỏ nẻo tối, trở về đường sáng vẫn chưa muộn. Tôi giúp cho ba vị một kế nhỏ này, có thể chuyển nguy thanh an, ba vị bằng lòng không ?

Xuyên Trung Tam Xú bèn đưa mắt nhìn nhau một lượt. Tang Hướng Lương bỗng buồn bã than dài :

- Bấy lâu đã mang tiếng ác, như một tờ giấy trắng nhơ nhớp, nay dù có cải tà quy chính, người đời có ai chịu tin cho ? Hơn nữa, cũng đâu làm thế nào đứng chung với các nhân vật chính phái trong võ lâm được ?

Đào Gia Kỳ mỉm cười nói :

- Sự khác biệt giữa chính tà, chỉ lệch lạc trong gang tấc mà thôi, không có gì là cố định cả ! Vừa nói đến đây, bỗng chàng lộ vẻ giật mình, nghiêng tai lắng nghe.

Mọi người trông thấy thế, cũng đêu không khỏi sửng sốt ! Một lúc sau, bỗng sắc mặt của Đào Gia Kỳ bình thản trở lại nói :

- Không rõ tại sao đêm nay ngôi chùa hoang này lại trở thành nơi tập hợp của một số đông nhân vật giang hồ, ồn ào sôi nổi như thế ?

Thiết Bối Đà Long Trình Nam Giang nghe thế không khỏi kinh hoàng, nói thầm:

"Rõ ràng cậu ta có thể nghe, có thể nhìn những vật gì mà mọi người chưa thể nghe và nhìn thấy được. Một con người có những tuyệt học ấy, chắc chắn võ công đã đạt đến mức cái thế siêu quần ! " Nghĩ thế, nên ông ta bèn lên tiếng hỏi :

- Lại có người đến nữa sao ?

Đào Gia Kỳ gật đầu nói :

- Đúng vậy ! Nhưng hiện giờ họ còn ở xa trên mười dặm ! Trình Nam Giang nghe qua không khỏi rùng mình, ha mồm đứng trơ trơ như khúc gỗ ! Đào Gia Kỳ mỉm cười, quay vê Tam Xú nói :

- Việc của ba vị hãy gác lại đã ! Dứt lời, chàng bỗng quay qua Trình Nam Giang nói :

- Trình lão sư, ông cho tôi nói nhỏ với ông một tí ! Trình Nam Giang vội vàng bước tới, Đào Gia Kỳ kê miệng vào tai ông ta thì thầm mấy câu, Trình Nam Giang gật đầu lia lịa rồi bỏ chạy thẳng ra ngoài cổng chùa.

Những người chung quanh cũng được chàng dặn dò tỉ mỉ, nên ùn ùn kéo nhau lui vào bóng tối ẩn kín tất cả.

Một mảnh trăng tròn treo lạnh lùng trên không, lá cây rung động nghe xào xạc Trong những cánh rùng chung quanh ngôi chùa hoang, thỉnh thoảng tiếng chim cú rúc lên nghe não ruột, khiến không khí của đêm khuya lại càng lạnh lẽo ghê rợn hơn.

Cổng chùa đóng chặt, những luông gió cuốn tới, lay động những khoeo sắt trên cánh cổng, không ngớt khua lẻng kẻng. Bỗng nhiên có hai bóng người từ đâu bay thoắt đến, đứng yên trước cổng chùa.

Dưới ánh trăng sáng, có thể thấy rõ hai người ấy dường như là hai đạo sĩ, tóc bới cao lưng giắt trường kiếm, mình mặc áo dài rộng, không ngớt bay phất phơ theo chiêu gió đêm.

Hai đạo sĩ ấy, đưa mắt nhìn qua cổng chùa một lượt, cất giọng ô ề nói :

- Lạ thực, ngày hôm kia đến nơi đây thì ngôi chùa hoàn toàn hoang vắng, cổng mở toang, thế sao đêm nay lại có người ở trong ấy rồi ? Thủ lãnh của chúng ta đêm nay chọn nơi đây để nhóm tổng đàn, chắc chắn có chuyện gì quan trọng. Nếu có người vào đây ở trước thì chúng ta ắt phải chịu trách nhiệm nặng nê đó ! Một người đạo sĩ khác liên cười nhạt :

- Làm thế nào biết được là đã có người đến đây trước rồi ?

- Cổng chùa đóng kín, chẳng phải là một bằng cớ rõ rệt hay sao ?

- Chưa hằn đâu ! Tiếng "đầu vừa dứt lời, thì người đạo sĩ ấy bèn đưa bàn tay xô mạnh vào cổng chùa. Ông ta thấy cổng chùa đã đóng cứng, không làm sao xô nổi, nên đôi mắt chiếu ngời ánh sáng giận dữ, vung mạnh hai cánh tay, vọt thẳng lên đầu tường và định lao người vào trong...

Nhưng bỗng có một giọng ấm áp quát to :

- Hãy lui trở ra ! Tức thì có một luông kình lực từ trong cổng chùa ào ạt cuốn tới, khiến người đạo sĩ ấy không khỏi kinh hoàng, vọt người nhào lộn trên không, rồi rơi xuống đứng yên tại vị trí cũ.

Tiếp đó, từ trong cổng chùa lại có tiếng nói thực to vọng ra :

- Chùa chiền là nơi ai cũng có thể đến chiêm ngưỡng lễ bái, nhưng câu phải thành kính và thủ lễ. Đối với những người hành động ngông cuồng như nhị vị tệ tự không tiếp đâu ! Sau những tiếng nói vang rên rung chuyển ấy, thì hai cánh cổng chùa bỗng hé mở ra. Hai người đạo sĩ liên trông thấy một lão già lưng gù, cao lớn đứng tự nhiên bên cổng, đôi mắt chiếu ngời ánh sáng.

Một đạo sĩ liên đưa chân bước tới, rồi nhanh nhẹn thò tay rút lưỡi trường kiếm trên lưng xuống nghe một tiếng "rộng" chiếu ngời ánh thép, cất giọng âm u cười nói :

- Ngươi là ai, mà lại dám bày trò trước mắt ta như thế ?

Vừa nói, người đạo sĩ ấy vừa vung lưỡi kiếm lên, nhắm ngay ba huyệt đạo quan trọng dưới nách của lão già lưng gù đâm thăng tới nhanh như điện chớp.

Lão già lưng gù cười nhạt :

- Tài nghệ nhỏ nhen, mà cũng muốn diễu võ dương oai hay sao ?

Nói dứt lời, lão ta bèn vung chưởng mặt to như chiếc quạt lá kè lên, dùng thế Cấp lãng phiên hoa nhắm ngay lưỡi kiếm chụp thẳng tới, chưởng phong cuốn nghe ào ào, rít vang trong không khí đinh tai nhức óc.

Người đạo sĩ ấy trông thấy đối phương không thèm tránh né, trái lại vung tay không chụp vào lưỡi kiếm trở vê, rồi lách mình tránh thế chưởng của đối phương.

Nhưng, lão già lưng gù lại còn nhanh nhẹn hơn người đạo sĩ. Lão ta siết mạnh năm ngón tay chụp cứng lưỡi trường kiếm khiến cho người đạo sĩ cảm thấy tê buốt cả hổ khẩu tay. Đồng thời, lão già lưng gù cũng đã nhanh nhẹn giương hai ngón tay ra, điểm thẳng vào vai của người đạo sĩ một lượt.

Thế là người đạo sĩ buột miệng "hự" lên một tiếng khô khan, rồi té ngửa ra đất.

Một người đạo sĩ khác, không ngờ thân pháp cũng như thế võ của lão già lưng gù lại nhanh nhẹn đến mức ấy, nên khi đã biết được tài nghệ của đối phương thì đã quá chậm rồi. Vì sau khi lão già lưng gù đã điểm ngã người đạo sĩ kia, thì ông ta cũng liên tràn ngay đến trước mặt của y rồi ! Bởi thế, y tức giận gầm to :

- Lão tặc, chân nhân ta đổi mạng với ngươi đây ! Tiếng nói vừa dứt, thì y liên vung chưởng lên xô thẳng tới trước.

Lão già lưng gù quả thực nhanh nhẹn vô song. Lão ta đưa chân lách vê phía trái, khiến chưởng lực của người đạo sĩ phải đánh hụt vào khoảng không. Nhưng trong khi đôi vai của hai người vừa lướt ngang nhau, thì lão già lưng gù liên vung cánh tay mặt lên, xoay nhanh người lại, rồi giương chỉ điểm thẳng vào Mệnh môn huyệt của đối phương.

Tức thì, sau một tiếng "phịch" thực to, người đạo sĩ ấy đã té ngửa ra đất như một trái mít rụng.

Lão già lưng gù liền cất tiếng cười, rồi mỗi tay xách bổng một người đạo sĩ, chạy bay vào trong cổng chùa.

Giữa gian đại điện hoang tàn, giờ đây đã được treo lên một ngọn huyên đăng, ngọn to như hạt đậu tỏa khắp gian đại điện một màu vang tía.

Trên bàn thờ trống trơn không một pho tượng Phật, vì những pho tượng ấy đều đổ nát thành một đống đất vụn. Khắp nơi bụi đóng nhện giăng, dơi bắt muỗi bay từng đàn, thỉnh thoảng kêu lên chí chóe khiến không khí trong gian điện lại càng thê lương rùng rợn hơn.

Một áng mây bay qua, che kín vừng trăng sáng, khiến cả khu chùa hoang đêu tối sầm. Ngay lúc ấy, từ phía ngoài bỗng có bốn bóng đen chạy nhanh vào gian đại điện. Bỗng có người cất giọng kinh ngạc "úy" lên một tiếng :

- Sao gian đại điện này chưa được quét tước dọn dẹp gì cả ? Hừ, hai thằng lỗ mũi trâu này đã làm hỏng việc cả ! Chốc nữa đây rồi chúng nó sẽ biết thân ! Giọng nói ấy bén nhọn the thé, như tiếng xé tre nghe thực chướng tai vô cùng.

Sau đó, lại một giọng âm u nói tiếp :

- Hãy mau xúm nhau quét dọn, chúng ta phải gánh phần trách nhiệm đó ! Tức thì, bốn bóng đen ấy lướt thẳng vào đại điện, giương những tia mắt sáng ngời như điện, nhìn qua khắp bên trong một lượt, rồi hối hả chia nhau lo việc quét tước.

Bọn họ không cân đến chổi, mà chỉ dùng đến chân lực trong người quạt bay tất cả bụi bẩn. Thế là tất cả những bụi bẩn bám từ lâu trong khắp gian đại điện liền cuốn thành một đường dài, uốn khúc như một con rông, bay thăng vào một góc nhà.

Sau đó, họ lại xúm nhau khiêng n~lũlg chiếc bàn thờ cũ kỹ, bày ra giữa phòng rất chỉnh tề. Nhưng bọn họ vừa bài trí xong thì bỗng nghe từ bên ngoài có một tiếng hú to vọng đến. Tiếng hú ấy đã xé tan bâu không khí tĩnh mịch lạnh lùng của đêm khuya.

Bốn bóng đen ấy như đêu giật mình, nhanh nhẹn lướt ra khỏi gian đại điện, đến túc trực dưới mái hiên.

Chẳng mấy chốc sau, bỗng có mấy mươi bóng đen từ ngoài chùa ùn ùn chạy thẳng vào ngôi đại điện. Số người ấy đêu im lặng không nói với nhau một lời nào cả.

Dưới ánh đèn vàng úa của ngọn huyên đăng, trông thấy có một lão già từ râu mày đến y phục đêu toàn trắng, đến đứng sau một chiếc bàn. Lão già đó trông như một bóng ma, chứ chăng phải là một con người còn đang sống. Đôi mắt chiếu ngời ánh sáng lạnh ngắt của lão ta, khiến cho ai nhìn vào đêu ghê sợ.

Lão ta khẽ đưa một bàn tay lên vẫy nhẹ một lượt, tức thì, có một gã đàn ông mặc áo đen chạy ra khỏi gian đại điện, dẫn hơn mười nhân vật võ lâm, mặt mày ủ rũ, bước đi khấp khểnh tiến vào.

Số người ấy gồm có tăng nhân, đạo sĩ và những người thường. Qua khí sắc của họ, chứng tỏ họ đêu là người đang bị chế ngự huyệt đạo. Nhưng qua ánh mắt của họ, vẫn thấy họ là người không chịu khuất phục.

Bỗng một tiếng quát to như sấm bất thân vang lên :

- Thanh Vô đại sư của phái Thiếu Lâm hãy ngước mặt lên trả lời đây ! Liền đó, thấy có một lão tăng mặc áo xám, diện mạo thanh tú cất tiếng "hứ" lạnh lùng qua giọng mũi.

Lão già áo trắng cất giọng sâu hiểm :

- Thanh Vô đại sư, tới nước này tại sao ông lại còn tỏ ra không sáng suốt như thế ?

Thanh Vô đại sư nói :

- A di đà Phật, kẻ không sáng suốt chính là thí chủ, chứ nào phải lão tăng ? Pho Giáng Long kinh và thanh Ngô Câu kiếm bị mất tại trang trại của Phong Kiệt, trong khi đó, thí chủ cũng có mặt tại đó và được mục kích rõ ràng. Vậy nếu gán cho tệ phái đã đoạt được các bảo vật ấy thì vô hình chung đã công nhận võ công của tệ phái hết sức cao cường, do đó, tệ phái nào có sợ gì bọn người của thí chủ... ?

Lão già áo trắng cất giọng lạnh lùng nói tiếp :

- Việc ấy già đây đã biết rõ rồi ! Hiện giờ chỉ cần đại sư nói cho biết là quí môn phái gần đây có hành động ra sao, và phải chăng đã tìm hiểu rõ được kẻ cướp đoạt bộ kinh và thanh kiếm ấy ?

Thanh Vô đại sư phản khánh thăng :

- Xin thứ lỗi cho, vì bân tăng không biết rõ chuyện ấy ! Lão già áo trắng cất giọng sâu hiểm cười nhạt, rồi giơ bàn tay lên, khẽ đưa thẳng ra ngoài một lượt. Tức thì, Thanh Vô đại sư bỗng rùng mình, thân hình lảo đảo, té ngồi trên đất.

Một tiếng quát to lại nổi lên :

- Càn Khôn Bát Chưởng Nghiêm Tiểu Long thuộc bang Hoài Dương hãy ngó lên trả lời ! Liền đó, có một người mặc áo đen đẩy Nghiêm Tiểu Long bước tới.

Nghiêm Tiểu Long mặt giận hầm hầm cười nhạt nói :

- Huyên Băng lão quỉ, mặc cho ông muốn dùng biện pháp gì độc ác thì dùng, nhưng chớ mong tìm hiểu được một câu nói thực từ cửa miệng của cậu đây ! Lão già áo trắng khẽ nhường đôi mày bạc như tuyết lên, khiến cho sắc mặt của lão ta lại càng lộ vẻ lạnh lùng đáng sợ, to tiếng nói :

- Nghiêm Tiểu Long, ngươi chớ có cứng đầu, hình phạt của lão phu dù cho một con người bằng sắt đá cũng không chịu nổi, huống chi là ngươi... ?

Nói đến đây, lão ta dừng lại, đôi mắt sáng ngời khiến ai nhìn đến cũng phải khiếp vía. Lão ta nhìn qua Nghiêm Tiểu Long một lượt, rồi tiếp :

- Lão phu đã biết được hiện nay bang Hoài Dương đã gia nhập vào Phi Phụng bang, mưu toan khuynh đảo cả võ lâm, quả thực là to gan ngông cuồng, không thể tha thứ được ! Nghiêm Tiểu Long, lão phu hỏi ngươi ba điêu, nếu ngươi đáp thành thực, thì sẽ thả ngươi ra ngay, bằng trái lại, thì ngươi chỉ còn một con đường chết mà thôi ! Nghiêm Tiểu Long nghe qua hết sức giận dữ, quát to :

- Tài nghệ Ông bao nhiêu mà lại ngông cuồng lớn lối như thế ? Hừ, cậu đây nào có xem ông vào mắt đâu ?

Lão già áo trắng liền cất tiếng cười nhạt, rồi sắc mặt lại càng lạnh lùng hơn, gằn giọng:

- Ngay cả đến Kiếm Hoàn Song Tuyệt Lương Vô úy, bang chủ bang Hoài Dương của ngươi, khi gặp lão phu cũng chẳng hê sơ sót thất lễ. Quả người ta bảo bò con không sợ cọp thực chăng sai ! Nghiêm Tiểu Long cười nhạt :

- Huyên Băng Lão Mị trong Vũ Nội Bát Kỳ chỉ là một kẻ tầm thường, tự khoe khoang khoác lác làm gì thế ?

Lão già áo trắng chính là Huyên Băng Lão Mị, nên nghe qua lời nói ấy, thì trên sắc mặt vốn lạnh lùng như băng của lão, bỗng tràn đây sát khí, đưa bàn tay mặt lên, co lấy mấy ngón lại, rồi nhắm ngay phía Nghiêm Tiểu Long búng tới.

Bỗng nhiên, Huyên Băng Lão Mị như dịu cơn giận lại, cánh tay mặt từ từ buông thõng xuống, giả vờ như chẳng nghe câu nói của Nghiêm Tiểu Long, ôn tồn bảo :

- Lão phu muốn hỏi ngươi ba việc này. Trước hết, ta nghe đồn đại là Nhất Chân Tử đã được Lương Vô úy cứu nguy, sau đó, lại nghe đồn Hoài Dương bang đã bị một địch thủ lợi hại và không rõ tên tuổi xâm nhập đánh cho một trận tơi bời, lớp chết lớp bị thương không biết bao nhiêu mà kể.

Trong dịp đó, Lương Vô úy cũng bị một thứ thủ pháp hết sức độc đánh trọng thương và Nhất Chân Tử cũng bị kẻ lạ mặt bắt sống mang đi mất.

Ngươi là học trò giỏi và rất tâm phúc của Lương Vô úy, không thể không biết rõ việc ấy được. Ngươi nên nói thực cho ta nghe, người đối địch với Hoài Dương bang ấy là ai ? Nhất Chân Tử có phải thật sự đã bị cướp mang đi hay không ? Suốt từ đó đến nay, ngươi đã dò xét và tìm ra manh mối gì vê việc ấy hay không ?

Nghiêm Tiểu Long cười lạnh lùng nói :

- Đấy là chuyện nội bộ của tệ bang, có dính dấp gì đến ông ?

Huyền Băng Lão Mị vẫn không lộ sắc giận, nhưng một gã đàn ông mặc áo đen đứng cạnh đấy liên vung nhanh cánh tay ra, tức thì hai tiếng "bốp, bốp" nổi lên.

Thì ra, Nghiêm Tiểu Long đã bị người ấy tát cho hai cái tát tai đích đáng, đôi mắt đều đổ lửa, trên ám nóng bỏng như bị thiêu đốt, máu răng trào ra hai khóe miệng.

Đôi mắt của Nghiêm Tiểu Long chiếu ngôi lửa giận, nghiến răng măng :

- Cáo mượn oai hùm, thì có đáng kể gì ? Nếu hôm nay cậu đây may mắn được sống sót thì sau này sẽ cho mi biết sự lợi hại của ta ! Huyền Băng Lão Mị vẫn điềm nhiên như không thấy việc vừa xảy ra trước mắt, chậm rãi nói :

- Kế đó, lão phu muốn hỏi lai lịch của bang chủ Phi Phụng bang ra sao?

Nghiêm Tiểu Long cất giọng lạnh lùng :

- Với oai danh Vũ Nội Bát Kỳ của ông, tôi thấy ông có thể tìm hỏi thẳng bang chủ Phi Phụng bang là hơn. Vì nếu ông hỏi tôi là một người ngoại cuộc thì chẳng hóa ra làm lếu hay sao ?

Huyền Băng Lão Mị vẫn giả vờ như không nghe, gằn giọng :

- Thủ hạ của lão phu có thấy +nt g tích Của người dưới ngọn Thiết Tháp. Vậy Độc Thủ La Hán Pháp Vũ là người có mang theo trong mình một viên Phích độc bảo châu, quí báu nhất trong võ lâm đã bị giết chết dưới ngọn tháp đêm hôm ấy, có phải là ngươi đã hành động để cướp viên bảo châu ấy rồi chuyên tay cho người khác hay không ?

Nghiêm Tiểu Long liên cất tiếng cười nhạt đầy vẻ khinh bỉ :

- Nếu như ông có dịp may đoạt được viên Phích độc bảo châu thì bằng lòng đưa cho người khác hay chăng ?

Đôi bên đã ăn miếng trả miếng, không ai chịu thua ai cả ! Huyền Băng Lão Mị không đáp thẳng câu hỏi thắc mắc của Nghiêm Tiểu Long mà chỉ hạ giọng nói :

- Lão phu để cho ngươi một khoảng thời gian đốt tàn một cây hương, hầu suy nghĩ để trả lời. Việc sống chết của ngươi, chính là do ngươi định đoạt lấy ! Bỗng nhiên, ngay lúc ấy từ bên ngoài gian đại điện, có một tiếng cười nhạt vọng đến, đồng thời, có một luồng gió nhẹ thổi vào khiến ngọn đến bị gió làm lu đi. Chỉ trong chốc lát, sau ngọn gió đã qua, thì đèn lại sáng, khiến mọi người thấy rõ gian đại điện không biết từ lúc nào xuất hiện một lão bà tóc bạc như bông, mắt phượng uy nghi đáng sợ. Phía sau lưng bà lão ấy, còn có ba cô gái xinh đẹp, lưng giắt kiếm đi theo hầu.

Lão bà đưa mắt quét qua khắp gian đại điện một lượt, rồi quay về phía Huyên Băng Lão Mị tươi cười nói :

- Xin ông chớ trách một người khách không được mời như tôi mà lại đến quá đột ngột. Nếu được vậy thì Thang Bà Tử ta có lời đa tạ ! Huyên Băng Lão Mị từ lâu đã được nghe nói đến cái tên của Thang Bà Tử, là một người rất giỏi sử dụng chất độc vô hình, nên giờ đây vừa nghe qua lời nói của Thang Bà Tử thì không khỏi giật mình, tia mắt trở thành lạnh lùng như băng giá, gằn giọng nói :

- Thang Bà Tử, hành động của bà chính là đã xúc phạm đến sự cấm kỵ trong giới giang hồ, bà có biết không ?

Thang Bà Tử lạnh lùng đáp :

- Cái gì gọi là sự cấm ky của giới giang hồ ? Ai kiêng sợ Vũ Nội Bát Kỳ các ông, chứ còn lão bà tử đây chẳng hê xem ông vào mắt ?

Nghiêm Tiểu Long phá lên cười thực to. Tiếng cười của y có một âm hưởng vang rên, khiến cả gian đại điện đêu kêu o o không ngớt.

Huyền Băng Lão Mị biến hẳn sắc mặt, cánh tay mặt đưa ra nhanh như điện chớp, tức thì một luông kình lực lạnh buốt cuốn tới, công thẳng về phía Thang Bà Tử.

Thang Bà Tử cất giọng cười nhạt, rồi co năm ngón tay búng thẳng ra.

Liên đó, cả hai người đêu khẽ "hự" một tiếng khô khan, đồng thời, tia mắt cũng không khỏi biến đổi.

Trong khi Huyền Băng Lão Mị vừa ra tay tấn công đối phương thì có bốn gã mặc áo đen đứng cạnh lão ta, cũng tràn tới vung chưởng tấn công vê phía Thang Bà Tử. Nhưng, chăng ngờ ba cô gái đứng sau lưng Thang Bà Tử đã cảnh giác đê phòng trước, nên nhanh như chớp tuốt kiếm siết chặt trong tay, vung lên đỡ thẳng. Mỗi một thế kiếm nào của họ, đều vô cùng cao thâm hiểm hóc, khiến luồng kiếm quang đi đôi với những luồng gió lạnh buốt bay lộn khắp nơi, trông vô cùng kỳ ảo.

Liền đó, ai nấy bỗng nghe có mấy tiếng kêu thất thanh, rồi lại thấy bốn gã đàn ông mặc áo đen vội vàng ra sau, vì trên vai của họ đêu bị mũi kiếm vạch một đường dài ba tấc mộc, máu tươi chảy xối xả.

Bốn gã đàn ông mặc áo đen vừa mới nhảy lui, bỗng tái nhợt sắc mặt, mồ hôi toát ra như tắm, thân hình lảo đảo rồi té xuống đất nghe một tiếng "phịch". Bọn ác ma đứng chung quanh trông thấy thế, không khỏi kinh hãi, quát gào vì tức giận. Đôi mày bạc phếch của Huyên Băng Lão Mị cau lại, cất giọng lạnh lùng :

- Thang Bà Tử, có phải đêm nay bà định đến đây gây sự chăng ?

Thang Bà Tử cất tiếng nói :

- Đấy là ông gán tội cho tôi, chứ thực ra lão bà tử ta đến đây xin ra mắt đúng theo khuôn phép, thế mà tại sao ông lại lộ vẻ ngạo mạn khinh thường, rồi lại lấy sự cấm kỵ của giới giang hồ để khiển trách lão bà tử ta nữa. Lão bà tử ta nào phải là người dễ trêu chọc đâu ?

Huyên Băng Lão Mị nói :

- Nếu thế thì bà đến đây có việc gì ?

- Để tìm lại viên Phích độc bảo châu ! Sắc mặt của Huyền Băng Lão Mị biến hẳn, gằn giọng nói :

- Phích độc bảo châu nào phải lão phu lấy được ?

Thang Bà Tử nói :

- Lão bà tử ta không bảo là ông lấy, mà ta đến đây chỉ với mục đích hỏi hẳn mà thôi ! Vừa nói, bà ta vừa chỉ thẳng vào Nghiêm Tiểu Long một lượt.

Thang Bà Tử mới vừa nói dứt lời, thì ngọn đèn huyên đăng treo trong gian đại điện bỗng tắt phép. Tức thì, nghe có tiếng quát giận dữ của Thang Bà Tử và tiếng kêu thét của ba cô gái theo hầu. Đồng thời cả gian đại điện đều ào ào nổi gió.

Huyên Băng Lão Mị cũng quát to :

- Chớ để nó chạy thoát ! Liên đó, chỉ nghe giọng nói của Thang Bà Tử, theo chiêu gió từ xa vọng đến:

- Huyền Băng lão quái, sau này nếu lão bà tử ta không giết chết được ngươi thì thê sẽ không làm người nữa ! Số người hiện diện trong gian đại điện, không ai biết đã xảy ra việc gì.

Sau đó, một gã đàn ông mặc áo đen liên đánh đá lửa lên đốt cháy lại ngọn đèn huyên đăng. Chừng ấy, ai nấy mới trông thấy Huyên Băng Lão Mị đã đứng bên ngoài gian đại điện, đôi mắt đầy vẻ kinh dị, từ từ bước trở vê phòng.

Ngay ông ta cũng không rõ Thang Bà Tử vừa rồi đã gặp chuyện gì.

Nhưng ông ta chỉ cảm thấy phập phồng lo sợ, sắc mặt lạnh như tiên, bước thẳng vê vị trí cũ, đưa mắt nhìn Nghiêm Tiểu Long nói :

- Những lời nói của lão phu vừa rồi, hiện giờ vẫn còn giá trị ! Dứt lời, lão ta bảo một tên thủ hạ đốt cháy một cây nhang lên, rồi cúi người xuống xem xét thương thế của bốn tên thủ hạ vừa bị trúng mũi kiếm lúc nãy.

Lão ta nhìn kỹ thì thấy vành môi của bốn người ấy đã bầm tím, sắc mặt xám ngắt như tro. Khỏi cần hỏi ai, cũng đủ biết trên người của ba cô gái ấy đêu có chất độc hết sức nguy hiểm. Lão ta đưa tay sờ mũi của họ, thì thấy tất cả đều đã tắt hơi, thi thể đã lạnh ngắt vì chết từ lúc nào rồi.

Huyên Băng Lão Mị không khỏi kinh hãi, ngửa mặt nhìn lên nóc gian đại điện, trong đầu óc không ngớt suy nghĩ vê lý do tại sao Thang Bà Tử lại kêu kinh hãi rồi hối hả bỏ chạy như vậy ?

Đột nhiên, sắc mặt của Huyền Băng Lão Mị biến hẳn, quay về phía bọn thủ hạ quát :

- Bọn các ngươi hãy cắt ra phân nửa số người, đi lục soát khắp ngôi chùa này xem có nhân vật võ lâm nào ẩn mình theo dõi chúng ta không ?

Nếu có, thì cứ việc giết chết không cần hỏi han gì cả ! Tức thì, có ngoài hai mươi người nhanh nhẹn lướt ra khỏi gian đại điện, túa đi khắp bốn bên.

Trong khi ngọn huyền đăng bị tắt phập và có tiếng Thang Bà Tử giận dữ quát to, thì khắp trong gian đại điện gió cuốn ào ào. Luồng gió ấy đã cuốn thẳng vào số người của Nghiêm Tiểu Long, khiến những huyệt đạo bị khóa cứng của họ liên được giải trù, khí huyết dần dần thông suốt trở lại. Số người của Nghiêm Tiểu Long biết mình đã được ai đó ám trợ, nên trong lòng hết sức mừng rỡ, vội vàng ra ám hiệu cho nhau sẵn sàng tìm cơ hội để tấn công kẻ địch.

Cây nhang đốt lên vừa rồi đã cháy đi được một nửa. Nhưng số người của Nghiêm Tiểu Long vẫn giương mắt đứng trơ trơ, không nói năng gì cả.

Tất cả bọn họ đêu thầm vận dụng chân lực trong người để đánh thông các huyệt đạo bị khóa đã lâu.

Bên ngoài gian đại điện, trên một ngọn cây cổ thụ, Đào Gia Kỳ đang ẩn mình trên cành lá rậm rạp, đưa mắt theo dõi từng sự việc một trong gian đại điện. Bất ngờ, chàng nghe có một tiếng cười nhỏ, trong như tiếng chuông bạc, ở sát sau lưng, nên không khỏi giật mình, quay đầu ngó lại, thì trông thấy Vân Mộng Bình im lặng mỉm cười tự nhiên, đứng trên một cành cây cách xa chàng độ ba thước.

Đào Gia Kỳ bèn dùng thuật Thiên lý truyện âm, ngạc nhiên nói :

- Vân cô nương, sao cô cũng đến đây thế ?

Vân Mộng Bình trợn đôi mắt trong veo, nhìn chàng một lượt nói :

- Hay lắm ! Tôi vẫn tưởng anh là một người quân tử đứng đắn, nhưng không ngờ anh lại có những hành động khó nói đối với ba nữ đệ tử của Thang Bà Tử như vừa rồi ! Nói đến đây, nàng cúi mặt xuống cười thẹn thùng. Đào Gia Kỳ không ngờ nàng đã trông thấy được, nên bất giác cảm thấy cả mặt bừng nóng :

- Nếu không làm thế, thì Thang Bà Tử và ba cô gái ấy nào chịu bỏ đi ?

Vân Mộng Bình bỗng đưa bàn tay ngọc lên, đè lấy miệng để khỏi phải bật cười thành tiếng, nhưng cơn tức cười đã làm cho nàng ngặt nghẽo ngã tới ngã lui không ngớt.

Đào Gia Kỳ nói :

- Vân cô nương, tại sao lại cười như thế ?

Qua một lúc lâu, Vân Mộng Bình mới dịu cơn tức cười, đưa mắt liếc qua Đào Gia Kỳ nói :

- Có phải vừa rồi anh đã kéo quần của ba cô gái ấy tụt xuống không ?

Còn Thang Bà Tử thì sao ? Vì vừa rồi tôi không nhìn thấy rõ, vậy anh nói cho tôi nghe thử ?

Đào Gia Kỳ cau đôi mày, giả vờ tức giận nói :

- Vân cô nương, việc ấy làm sao nói ra cho được ?

Vân Mộng Bình càu nhàu :

- Anh không chịu nói à ? Hừ, hỏi chơi vậy chứ tôi cũng thấy cả rồi ! Chốc nữa đây, để xem anh còn mặt mũi nào trông thấy tiểu thư nhà tôi ?

Đào Gia Kỳ không khỏi sững sờ một lúc, bèn tươi cười :

- Huỳnh cô nương cũng có đến đây sao ? Nếu vậy, thì còn gì hay hơn nữa ! Võ công của Huỳnh cô nương vô cùng trác tuyệt, tất sẽ có biện pháp đối phó hữu hiệu. Hiện giờ, tại hạ không có cách gì hay ho để đối phó với họ, nên đành phải đứng nhìn...

Vân Mộng Bình bỗng thò cánh tay mặt ra như điện chớp, chụp lấy mạch cổ tay của Đào Gia Kỳ, nói giọng hờn dỗi :

- Tôi và tiểu thư đang bận việc phải dời khỏi nơi đây. Cái hẹn ở Gia Lăng anh đã quên rồi sao ? Còn riêng việc này anh muốn bỏ qua cũng chẳng phải dễ dàng đâu ! Nói đoạn, nàng buông tay Đào Gia Kỳ ra, vọt người bay thăng lên không lướt nhằm ngay nóc đại điện lướt tới.

Lúc bấy giờ, trên nóc gian đại điện đang có hai tên thủ hạ của Huyên Băng Lão Mị đứng gác. Chúng trông thấy Đào Gia Kỳ lướt thẳng tới một cách tự nhiên, chẳng hê có ý kiêng sợ thập thò gì cả, nên tưởng đấy là đồng đảng của mình, cả hai bèn nhanh nhẹn bước tới để đón.

Đào Gia Kỳ trông thấy hai người tràn tới, thì chẳng những không dừng chân đứng lại, mà còn xông thẳng vào phía hai người nhanh như một luồng gió. Đến khi hai người ấy sinh nghi thì đã quá muộn rồi. Vì ngay lúc đó, một đạo kình lực mềm dẻo đã cuốn thẳng tới người họ. Cả hai cảm thấy đôi mắt tối sầm lại, rồi chưa kịp kêu lên một tiếng nào, là đã bị đánh đứt tâm mạch ngã ra chết tốt.

Liên sau đó, Đào Gia Kỳ lại nhanh nhẹn lướt tới, ẩn mình vào một mái ngói cong, cách nóc đại điện ngoài mười trượng. Chàng quay mặt lại nhìn, bỗng trong thấy một cái bóng đen xinh xắn bất thần lướt tới trước mặt hai xác chết vừa rồi. Bóng đen ấy dường như là một cô gái mặc y phục đen, che kín mặt, chỉ còn để lộ ra ngoài đôi mắt chiếu ngời ánh sáng. Nàng cúi xuống lật hai xác chết xem xét kỹ, thấy nạn nhân không hê có một vết tích gì, trong lòng hết sức kinh hãi, nói lẩm bẩm :

- Tại sao anh ấy lại có một võ công kỳ tuyệt đến thế ?

Dứt lời, thân hình người con gái đó liền xê dịch và lẩn mất vào bóng tối Trên trời một cụm mây đang che kín vầng trăng sáng, khiến sao thưa hiện rõ đó đây, gió đêm không ngớt thổi vi vu lạnh lẽo.

Trong gian đại điện, ánh đèn cũng trở thành tù mù.

Bỗng nhiên, ngọn huyền đăng cháy sáng hẳn lên, vì Huyền Băng Lão Mị vừa co tay búng nhẹ vê phía ngọn đèn, khiến tim đèn như được khêu tỏ.

Cây nhang lúc ấy đã cháy hết bốn phần năm. Huyên Băng Lão Mị đưa mắt nhìn qua cây nhang một lượt, rồi cất giọng lạnh lùng :

- Nghiêm Tiểu Long, thời giờ chẳng còn bao nhiêu nữa, ngươi hãy nói cho sớm đi....

Câu nói chưa dứt, thì bỗng có hai bóng đen từ ngoài bay vút vào gian đại điện, rồi buông người đứng sững trước mặt Huyên Băng Lão Mị như hai pho tượng gỗ.

Huyên Băng Lão Mị đưa mắt nhìn rõ đấy là hai đạo sĩ, thì mặt không khỏi biến sắc, vung tay áo gây thành một đạo kình phong lạnh buốt cuốn thẳng ra ngoài, rồi lão ta cũng lao vút người ra theo hướng ngọn kình phong.

Lúc bấy giờ, trong gian đại điện còn có một nửa số thủ hạ của Huyền Băng Lão Mị. Chúng trông thấy thế, bèn ùn ùn lao mình ra ngoài không còn trật tự gì cả.

Nhưng lúc ấy bên ngoài trời tối lờ mờ, bóng cây chập chờn đó đây, nào có hình bóng của kẻ lạ mặt ?

Huyền Băng Lão Mị đang sửng sốt thì bỗng cảm thấy tại nơi cánh tay trái bị đau nhói như có con vật gì cắn. Lão ta bèn vận dụng cương khí trong người để che chở thân thể, dù cho là vũ khí sắt thép cũng không thể hại đến thân lão được. Nhưng khi lão ta đưa cánh tay lên nhìn kỹ thì không khỏi biến hẳn sắc mặt.

Thì ra, nơi cánh tay trái của lão đã bị ba mũi kim thép màu đen nhỏ rức như sợi tóc ghim chặt vào da thịt. Đầu mũi kim đã cắm sâu gần quá nửa, chỉ còn lộ ra ngoài trên dưới một phân. Sau khi lão đã đoán biết lai lịch của những mũi độc châm ấy, bèn gằn giọng quát to :

- Đào Như Hải ! Nếu lão phu không xé xác ngươi ra được thì chưa hả mối hận ngày hôm nay ! Nói đoạn, lão ta bèn quay người lướt thăng vào gian đại điện, nhưng vừa nhìn qua khung cảnh trước mặt, thì lão ta không khỏi há mồm trợn mắt, đứng trơ trơ như khúc gỗ.

Thì ra, số người của Nghiêm Tiểu Long không rõ biết mất đi đâu từ lúc nào. Cả gian đại điện đã vắng tanh không một bóng người.

Huyên Băng Lão Mị lộ sắc giận dữ, lại quay người bước trở ra ngoài, nhìn thẳng vào đám thủ hạ, mặt đầy ngơ ngác của lão ta, quát to :

- Đi mau ! Nói dứt lời, lão ta đưa tay mặt đỡ lấy cánh tay trái, rồi vọt thẳng người lên không bảy tám trượng, lướt nhanh đi như một luồng gió.

Bọn thủ hạ của Huyên Băng Lão Mị cũng vọt người lên không. Chúng cất tiếng hú dài nghe thực ghê rợn. Tiếng hú ấy không ngớt bay lâng lâng giữa không gian, gây thành những tiếng hồi âm như không lúc nào ngừng.

Liên đó, từ trên một ngọn cây cổ thụ cao chọc trời, Đào Gia Kỳ bay nhanh xuống đất, đưa mắt chú ý nhìn khắp gian đại điện, rồi nhếch môi cười Trong khi chàng định cất bước bỏ đi, thì bỗng nghe từ phía sau có một tiếng cười khẽ và trong như chuông bạc vọng vào tai.

vừa nghe qua tiếng cười, Đào Gia Kỳ đã đoán được đấy là ai, nên mặt hiện sắc mừng, nhanh nhẹn quay người lại, sử dụng một thân pháp thần kỳ, nhắm hướng có tiếng cười vung tay chụp thẳng tới.

Nào ngờ chàng chỉ chụp vào khoảng không, ngay lúc đó, có một bóng người nhẹ như một đợt khói bay thoắt đi rồi mất hút.

Nhưng Đào Gia Kỳ nào chịu để cho bóng người ấy thoát đi ? Chàng liên nhanh nhẹn vọt người lên, đuổi theo tức tốc.

Bóng trăng đã xế vê Tây, cảnh vật đêu trở thành lờ mờ, trên sườn núi chập chờn hai bóng người, một trước một sau, đuổi bắt nhau như hai luồng điện xẹt. Khinh công của Đào Gia Kỳ tuy hết sức tuyệt diệu, nhưng vẫn không làm thế nào đuổi theo kịp bóng người ở trước mặt, mà lúc nào cũng giữ được một khoảng cách độ năm sáu trượng, không thể thu ngắn được hơn nữa.

Hai người đuổi bắt nhau đến bên dưới một ngọn núi trơ trọi đứng cao chọc trời. Tại nơi đó, sườn núi bằng phẳng, cỏ dại xanh mượt như nhung, rải rác đây đó ngoài mười gốc tùng cổ thụ cong queo, cành lá sum sê, che cả một vùng rộng.

Vê phía trái của sườn núi ấy, có một bức vách đá cheo leo, cao mấy mươi trượng, từ trên có một con thác đổ xuống âm âm, bụi nước tung bay mờ mịt, trông chăng khác nào khói sương che phủ quanh một bức màn bằng ngọc trắng. Cảnh sắc ấy ai nhìn đến cũng sảng khoái trong lòng, có cảm giác như mình đã lọt vào cõi tiên.

Bóng người chạy trước, khi đã tiến đến sườn núi ấy, bỗng bất thân quay người lại nạt :

- Gã ngông cuồng kia ! Bộ ngươi không muốn sống nữa hay sao ?

Giọng nói the thé và bén nhọn nghe hết sức quái dị.

Đào Gia Kỳ đưa mắt nhìn lên thì không khỏi giật nẩy mình. Vì chàng đã nhìn thấy một khuôn mặt tái nhợt như xác chết, đôi mắt xếch ngược, tròng mắt sáng ngời, mũi hếch, môi trê, tóc rối phờ buông rũ xuống hai vai, thân người mặc một chiếc áo dài đen chấm đất. Đấy quả là một con người xấu xí, không còn ai xấu xí hơn.

Đào Gia Kỳ qua cơn giật mình liên xoay đôi tròng mắt cười to :

- Ta không tin ở trên đời này lại thực sự có ma ! Vừa nói, chàng vừa tràn nhanh tới như chớp, lẹ làng thò cánh tay mặt ra, dùng thế Ly long thám châu chụp thẳng tới.

Song thế võ của chàng mới đánh ra được một nửa, thì năm ngón tay bỗng giương thẳng ra, vung lên chập chờn như có hàng nghìn ngón tay hiện lên đó đây, đi đôi với tiếng rít vèo vèo, nhắm ngay người đàn bà xấu xí ấy chụp xuống.

Chỉ pháp của chàng hiểm hóc khó lường, trong như thật như hư, không biết đâu là bóng mờ hay n~lũlg ngón tay thực, đồng thời, chàng lại phối hợp với một bộ pháp thật ly kỳ, tràn đến công thẳng vào đối phương.

Người đàn bà trông xấu xí như quỉ sứ ấy, lộ sắc kinh ngạc, vung hai tay nhanh như gió vừa đỡ thẳng thế công, thân hình lúc nào cũng lách nhẹ nhàng.

Đào Gia Kỳ luôn luôn tươi cười, nhưng thủ pháp lại không ngớt thay đổi, khi dùng chưởng, lúc dùng chỉ, đánh toàn những thế võ kỳ lạ hiểm hóc của những môn phái lớn trong võ lâm. Những thế võ ấy cao thâm tuyệt vời, lúc nào cũng nhằm tấn công vào các vị trí mà đối phương không thể ngờ đến được. Người đàn bà xấu xí ấy nếu không phải là một tay võ công tuyệt thế, thì chắc chắn không thể nào không bị thảm hại được. Nhưng xem ra hai người như có vẻ không đánh thăng.

Chẳng bao lâu, vầng trăng đã lặn, ánh sao đã mờ, bầu trời đã bắt đầu trở thành xám ngắt vì sắp sửa bước vào bình minh. Người đàn bà xấu xí ấy hơi thở đã bắt đâu hổn hển, nên bỗng quay người nhắm hướng ngọn núi cao chọc trời trước mặt bỏ chạy...

Đào Gia Kỳ cất tiếng cười to, rồi lao người đuổi theo. Vì thế, hai bóng người lại lướt nhanh như hai vì sao sa. Người đàn bà xấu xí đó, nhắm ngay hướng một vách đá cheo leo nguy hiểm trên sườn ngọn núi, cắm đầu chạy tới Phía trên của bức vách đá ấy, lại chỉ còn có những bức vách đã cao ngất trời và đứng sững, nhó xuống bên dưới thì là hố sâu muôn trượng. Nơi đó, chỉ có một con đường mòn nhỏ rất hiểm trở dẫn đến sườn núi. Địa hình hiểm trở ấy, chỉ cân một người chống giữ, cũng có thể ngăn chặn được cả một đạo quân.

Bởi thế, khi người đàn bà xấu xí đã tiến đến đoạn đường ấy rồi, liền quay người lại nạt :

- Hãy mau quay đâu trở lại, nếu còn ngoan cố xông tới, thì ta sẽ cho ngươi vùi thây dưới hố sâu đó ! Đào Gia Kỳ đã có dụng ý định sẵn, nên trả lời ngay :

- Cũng chưa chắc đâu ! Nói đoạn, thì thân hình chàng đã tràn đến trước mặt của đối phương Trong trường hợp đó, nếu người đàn bà xấu xí nọ vung tay đánh ra, thì chắc chắn Đào Gia Kỳ sẽ bị hại. Nhưng nào ngờ, người đàn bà ấy chỉ lộ sắc kinh ngạc, rồi bất thần quay người bỏ chạy đi tuốt.

Đào Gia Kỳ thấy thế liền đuổi theo sát như hình với bóng. Cuối cùng chàng trông thấy người đàn bà đó nhắm thẳng một gian nhà đá lao vút tới.

Gian nhà đá ấy, cất thật là kín đáo, ít ai ngờ được. Vị trí của nó ở giữa một vùng núi lõm sâu, chung quanh đêu có vách đá cao, nếu không để ý thì không làm sao thấy được. Con đường vào nhà là một khe đá hết sức hiểm trở, nhưng lại có những bụi cây gai góc và các thứ dây leo phủ kín, khiến người ngoài khó thể nhận ra.

Trong khi người đàn bà ấy mới vừa bước vào được một nửa thân người thì Đào Gia Kỳ đã đuổi theo kịp. Chàng nhanh nhẹn thò cánh tay ra ôm ngang lưng của người đàn bà, rồi khẽ gọi :

- Quỳnh tỷ ?

Người đàn bà xấu xí ấy hết sức luống cuống cất tiếng than :

- Rõ thực là oan gia ! Đào Gia Kỳ thừa lúc nàng không đê phòng, nhanh nhẹn thò bàn tay trái lên, chụp lấy chiếc mặt nạ xấu xí của nàng gỡ xuống, tức thì, trước mặt chàng liên hiện ra khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, sáng ngời như ngọc.

Người đàn bà ấy quả đúng là Tô Chỉ Quỳnh, đã lén bỏ chàng ra đi trước đây Tô Chỉ Quỳnh đôi má bừng đỏ, tia mắt đầy vẻ hờn trách :

- Kỳ đệ, tại sao đệ đệ lại đuổi đến cùng như thế ? Làm thế nào đệ đệ lại đoán biết là tôi ?

Đào Gia Kỳ cười nói :

- Như tiểu đệ đã nói trước là dù cho Quỳnh tỷ có biến thành tro bụi, thì tiểu đệ vẫn nhận ra Quỳnh tỷ kia mà ! Trước đây, tại sao Quỳnh tỷ lại bỏ đi một cách đột ngột, không giã từ gì cả, khiến tiểu đệ suốt ngày phải băn khoăn lo lắng. Nếu chẳng có phong thư của Quỳnh tỷ để lại, thì nào được biết Quỳnh tỷ luôn luôn bí mật theo sát tiểu đệ như vậy ! Vừa nói, chàng vừa ôm siết thân người của Tô Chỉ Quỳnh, rồi cúi xuống đặt lên đôi môi anh đào của nàng một cái hôn ngây ngất...

Tô Chỉ Quỳnh giãy giụa mấy lượt, sắc mặt đỏ bừng :

- Kỳ đệ hãy buông tay ra có được không ?

Đào Gia Kỳ lắc đầu nói :

- Nếu buông ra thì sợ Quỳnh tỷ lại bỏ chạy nữa ! Dứt lời, hai người liên bước thẳng vào gian nhà đá. Bên trong gian nhà ấy théc là tối tăm, nhưng Đào Gia Kỳ đưa mắt nhìn kỹ, thì trông thấy trong nhà có đủ giường gấm màn the, bàn ghế sạch sẽ, gương lược phấn sáp không thiếu thứ gì, bài trí không khác nào một khuê các. Do đó, chàng lớn tiếng cười :

- Suốt một đêm liên, tiểu đệ không có chợp mắt, nên giờ đây thật là buồn ngủ ! Tô Chỉ Quỳnh đã hiểu được ẩn ý qua câu nói của Đào Gia Kỳ, nên con tim không ngớt nhảy rộn lên, cơ hồ như muốn tung ra khỏi lồng ngực. Giữa lúc cánh tay ngọc của nàng vừa mới vùng vẫy, thì bỗng cảm thấy tại Khí hải huyệt gần mắt trái tê buốt, rồi chân lực trong người cũng mất đi tất cả, toàn thân mềm nhũn, không còn cử động được nữa.

Đào Gia Kỳ bồng nàng đặt lên giường, rồi quay ra đóng chặt cửa lại.

Đôi mắt của Tô Chỉ Quỳnh bỗng nhiên trào lệ, buôn bã nói :

- Tỷ tỷ là người đã ngoài ba mươi, thực không xứng với đệ đệ. Chúng ta xung hô nhau bằng tỷ đệ, kết làm tình chị em chẳng phải hay hơn hay sao, hà tất.... ?

Vừa nói đến đây, thì đôi môi của nàng đã bị đôi vành môi nóng bỏng của chàng ép cứng, nhưng nàng dù có muốn vùng vẫy cũng không còn sức mạnh nữa. Bởi thế, nàng chỉ còn nhắm mắt để mặc cho mọi việc xảy ra...

Từ nay cửa lòng nàng đã hé mở cho chàng, vườn hồng đã đón chim xanh, bao nhiên lời ân ái tỉ tê như tiếng yến tiếng oanh, kéo dài bất tận.

Giữa lúc ái ân, Tô Chỉ Quỳnh bỗng hỏi :

- Kỳ đệ có biết tỷ tỷ là ai không ?

Đào Gia Kỳ tại sao lại làm như thế ? Đấy cũng chính là một dụng tâm có ẩn ý của chàng. Suốt ba ngày qua được gần gũi với người ngọc, nên không khỏi quyến luyến, kịp khi chàng trông thấy bức thư lưu lại trong chùa hoang của Tô Chỉ Quỳnh, mới đoán biết nàng không phải là một người tầm thường, đồng thời, chắc chắn là một nhân vật có quan hệ với mọi việc rối rắm đang xảy ra hiện nay trong võ lâm.

Chàng vốn là người tài hoa tuyệt thế, tâm trí siêu phàm, biết rằng giữa trai và gái, khi đã có một tình thương qua xác thịt, thì dù gặp vấn đê khó khăn đến đây cũng có thể giải quyết được dễ dàng tất cả. Do đó, chàng không từ bỏ một thủ đoạn nào đê nhằm đoạt đến mục đích mau chong. Bởi thế, khi nghe Tô Chỉ Quỳnh hỏi, chàng liên lắc đầu nói nhỏ :

- Suốt ba hôm ngồi đối diện với nhau, lúc nào đệ cũng làm ra vẻ quân tử, do đó, sau này đệ hết sức hối tiếc. Tiểu đệ chỉ biết kính yêu tỷ tỷ thôi, còn riêng tỷ tỷ là một nhân vật gì, đệ cũng không cần biết đến ! Tô Chỉ Quỳnh khẽ "hừ" rồi nói :

- Chớ nói bá láp nữa ! Nếu nói thế thì còn Huỳnh ỷ Vân và Vân Mộng Bình sẽ tính sao ?

Đào Gia Kỳ không khỏi giật mình, thâm nghĩ:

"Tại sao cô ấy lại biết rõ như thế ?" Nghĩ đến đây, chàng bèn lên tiếng đáp :

- Tỷ tỷ, chị từ đâu mà biết được việc đó ? Tiểu đệ đối với hai cô ấy chẳng qua chỉ có tình bạn, chứ không hê đi xa hơn nữa ! Tô Chỉ Quỳnh cười dịu dàng nói :

- Đệ đệ chớ có nói khéo như vậy, để sau này xem đệ đệ sẽ giải quyết ra sao? Tỷ tỷ nói rõ cho đệ đệ biết, chị đây chính là Lãnh Diện La Sát..

Đào Gia Kỳ nghe qua không khỏi giật mình. Một lúc sau, chàng mới cất tiếng cười to, ôm siết mạnh tấm thân ngọc ngà của Tô Chỉ Quỳnh hơn, nói :

- La Sát cũng được, mà Quỉ Mẫu cũng được. Bắt đâu từ ngày hôm nay, tỷ tỷ đã trở thành người vợ yêu quí của đệ đệ rồi ! Tô Chỉ Quỳnh cất tiếng than dài :

- Tỷ tỷ biết mình đã bị đệ đệ tìm hiểu được lai lịch, nên mới dùng đến thủ đoạn hèn hạ như thế này ! Hứ, nếu chẳng phải tỷ tỷ yêu ngươi, thì với chút ít võ công thấp kém của ngươi, chỉ là đem mạng nạp cho tỷ tỷ mà thôi.

Đào Gia Kỳ cất tiếng cười to :

- Chưa chắc đúng như thế đâu ! Tô Chỉ Quỳnh im lặng một lát, khẽ than :

- Oan gia, nếu như thế này thì dù sao ta cũng phải đổi cả phương hướng hành động ! Đào Gia Kỳ hết sức mừng rỡ :

- Thực à ?

Tô Chỉ Quỳnh nói :

- Đệ đệ chớ vội vui mừng, vì khả năng của tỷ tỷ cũng có giới hạn, e rằng không đủ sức để đối phó với bao nhiêu sự rắc rối chăng... ?

Đào Gia Kỳ nghe qua không khỏi sửng sốt, nhưng Tô Chỉ Quỳnh đã nói tiếp :

- Các môn phái lớn trong võ lâm hiện nay, tuy bê ngoài có vẻ mạnh mẽ, nhưng thực sự bên trong đêu chẳng còn thực lực. Ngay đến Vũ Nội Bát Kỳ cũng chỉ có cái danh rỗng mà thôi. Hiện giờ, chỉ còn hai lực lượng bí mật, mà chỉ một hành động của họ cũng đủ làm cho cả võ lâm phải đảo điên...

Đào Gia Kỳ nói :

- Hai lực lượng bí mật ấy là gì ?

- Một là Phi Phụng bang, kế đó là một bang phái bí mật do chính tỷ tỷ cầm đầu. Hai môn phái ấy, khắp trong thiên hạ đâu đâu cũng có tai mắt, không có một sự động tĩnh nào trong võ lâm mà không hiểu được. Do đó, đệ đệ đến ở chung với tỷ tỷ ba hôm trong sơn động, là tỷ tỷ đã biết mọi hành động của đệ đệ Ở vùng Hoài Dương, nhưng không rõ nơi xuất thân và lai lịch của đệ đệ mà thôi ! Đào Gia Kỳ nghe qua không khỏi thầm kinh hãi.

Tô Chỉ Quỳnh lại nói :

- Phi Phụng bang tuy bê ngoài do Huỳnh ỷ Vân làm bang chủ, nhưng thực ra bên trong lại có một người khác đỡ đầu. Trường hợp đó, cũng giống như trường hợp của tỷ tỷ vậy. Ngoài tỷ tỷ ra, còn có một người khác đỡ đầu cho tỷ tỷ ! Đào Gia Kỳ nói :

- Người ấy là ai ?

Tô Chỉ Quỳnh thở dài nói :

- Đệ đệ chớ nên hỏi quá tường tận, hầu tránh cái hại thiệt thân ! Tỷ tỷ nói cho đệ đệ rõ, là pho Hàn Thiết Quan âm hiện giờ ở trong tay bà ấy. Bà ta là cô ruột của tỷ tỷ. Những cao thủ dưới tay của bà ta, bất luận là ai cũng có thể đối phó nổi với mọi cao thủ trong các môn phái lớn, ngay cả đến Vũ Nội Bát Kỳ nữa.

Đào Gia Kỳ tỏ vẻ ngờ vực :

- Theo như lời tỷ tỷ, thì lệnh cô chắc chắn là người võ công cao tuyệt nhất trong cõi đời này, muốn xưng bá trong giang hồ hoặc dày xéo cả võ lâm, thực quá dễ dàng như trở bàn tay, thế tại sao tiểu đệ không thấy bà ấy có hành động gì cả ? Lời nói đó, thực làm cho tiểu đệ khó tin được.

Tô Chỉ Quỳnh cười giòn :

- Đệ đệ nào có biết cái lẽ trên đời này, vạn vật đêu có vật khắc lấy với nhau. Người cô của tỷ tỷ rất kiêng sợ đối với Ngọa Long cốc chủ, một con người chỉ có tiếng đồn, chứ thực ra chẳng hê có một con người chân thật.

Hơn nữa, bà ấy cũng kiêng sợ người bí mật đỡ đầu cho Phi Phụng bang, vì Phi Phụng bang còn có cả một pho Giáng Long kinh. Việc này nói ra thì rất dài dòng, sau này có dịp, tỷ tỷ sẽ nói tiếp ! Đào Gia Kỳ là người nhiêu mưu lược, nên biết nghĩ đến những việc lâu dài. Chàng và Tô Chỉ Quỳnh đã thành vợ chồng ân ái, thì nào sợ gì nàng không thấu lộ hết mọi điêu bí mật cho chàng nghe. Thế rồi hai người cùng trở lại nói toàn chuyện ân ái đến khi trời sáng hẳn, mới cùng bước xuống khỏi giường.

Gian nhà đá này là một trong những gian nhà bí mật của Tô Chỉ Quỳnh ở, bên trong có dự trù các thứ rượu thịt rất ngon, nên Đào Gia Kỳ được dịp ăn uống no nê thỏa thích.

Trong khi cùng ăn uống, thì họ lại đê cập đến chuyện Đào Như Hải.

Thì ra, Đào Như Hải ngoài mười năm trước đây, vì không có chỗ đứng trong chốn giang hồ, nên y mới đến đầu phục người cô của Tô Chỉ Quỳnh.

Lúc bấy giờ, Đào Như Hải còn trẻ tuổi, sức lực mạnh mẽ, nên được cô nàng tin dùng lắm. Đào Như Hải rất mơ ước sắc đẹp của Tô Chỉ Quỳnh, nhưng tìm đủ cách để chinh phục cũng vô hiệu, nên trong lòng hết sức oán hận.

Sau đó, Đào Như Hải phụng mệnh vê Dự Chương, bê ngoài nói là treo đao qui ẩn, nhưng thực bên trong y có một âm mưu riêng, do đó, mới có xảy ra vụ Hàn Thiết Quan âm...

Đào Gia Kỳ lấy làm lạ hỏi :

- Quỳnh tỷ nói thế, có nghĩa là tên lão tặc Đào Như Hải cướp lấy pho Hàn Thiết Quan âm, không phải là theo mệnh lệnh của lệnh cô hay sao ?

Tô Chỉ Quỳnh gật đầu nói :

- Chính vì lẽ đó, mà cô tôi vô cùng giận dữ. Đào Như Hải thấy vậy hết sức lo sợ, ngâm sai bọn bộ hạ trung thành, hộ tống Hàn Thiết Quan âm đưa đến cho một đại Lạt Ma áo vàng, hầu cận trong đại nội tại Yên Kinh, rồi rêu rao là dư luận đã nghi ngờ sai cho lão. Tuy kế gian của lão rất khéo, nhưng vẫn không làm sao thoát khỏi được đôi mắt của cô tôi, chính vì vậy nên mới xảy ra vụ Cô Tùng Cốc...

Tô Chỉ Quỳnh dùng lại trong giây lát, rồi tiếp :

- Đào Như Hải lúc đầu không rõ nhân vật nào ở trong Cô Tùng Cốc.

Nhưng khi lão ta đã tìm hiểu được rõ ràng, thì không khỏi hồn phi phách tán, từ đó trốn biệt dạng luôn. Nhưng đến khi hắn nghe được vụ Giáng Long kinh thì đoán là do chính tôi đã cướp đoạt được. Vì ngoài tôi ra thì chẳng còn ai có mức võ công như vậy. Bởi thế, hắn tìm đến Kim Ngân Giáp ám hại tôi, suýt nữa đã bị mất mạng ! Đào Gia Kỳ mỉm cười nói :

- Xem ra tiểu đệ cân phải cảm ơn cái đức của Đào Như Hải, vì nếu không có lão ta, thì ngày hôm nay tỷ tỷ nào có... ?

Câu nói chưa dứt, thì sắc mặt của Tô Chỉ Quỳnh đã bừng đỏ, càu nhàu:

- Đố đệ đệ dám nói nữa ! Sau đó, nàng cúi đầu mỉm cười e thẹn. Dáng điệu của Tô Chỉ Quỳnh trông thật dịu dàng xinh đẹp, khiến Đào Gia Kỳ nhìn đến ngất ngây, đôi mắt chiếu ngời ánh sáng rất lạ lùng. Dáng điệu si mê như điên cuồng của Đào Gia kỳ lại làm cho đôi má của Tô Chỉ Quỳnh bừng đỏ hơn, nàng liếc nhìn chàng rồi lại lên tiếng trách khẽ.

Đột nhiên, từ bên ngoài gian nhà đá, bỗng có tiếng gõ cửa vọng vào, rồi tiếp đó, lại nghe có một giọng ấm áp vang lên :

- Tô hiên muội, có ở nhà không ?

Sắc mặt của Tô Chỉ Quỳnh biến hẳn, nhanh nhẹn chụp lấy chiếc mặt nạ xấu xí mang lên, rồi từ từ đứng dậy.

Đào Gia Kỳ không khỏi giật mình hỏi nhỏ :

- Quỳnh tỷ, người đến ấy là ai ?

Tô Chỉ Quỳnh cất giọng lạnh lùng :

- Đấy chính là Thất Xảo Phích Lịch Thoa Đồ Lôi, đệ nhất cao thủ của người cô tôi. Hắn là người đã theo đuổi tôi suốt ngoài mười năm nay ! Đôi mắt của Đào Gia Kỳ nhường cao, mặt tràn đầy sát khí :

- Một ngọn núi không thể ở được hai con cọp. Quỳnh tỷ, chị hãy cho hắn bước vào để tiểu đệ diệt trừ hắn ! Tô Chỉ Quỳnh cười buồn bã, lắc đầu :

- Đệ đệ không phải là người đối địch nổi với hắn đâu ! Đào Gia Kỳ mỉm cười :

- Quỳnh tỷ, chị quá xem thường tôi đó ! Giọng ấm áp bên ngoài cửa lại vọng đến :

- Tô hiền muội, ngu huynh biết có mặt em ở bên trong, thế tại sao im lặng như vậy ? Hiên muội nào có biết ngu huynh là người rất thủ lễ ?

Tô Chỉ Quỳnh vội vàng thu dọn hết chén ly trên bàn than :

- Kỳ đệ, việc đã đến nước này, thì chỉ còn cách làm liêu thử xem sao Bên ngoài gian nhà tuy ánh sáng mặt trời đang chiếu rọi khắp nơi, nền trời xanh biếc, không gợn một chút mây, nhưng bên trong gian nhà vẫn còn tối tù mù. Đào Gia Kỳ liên vọt người nhảy nhẹ nhàng lên trên nhà đứng yên, nếu không để ý thì không làm sao thấy được.

Tô Chỉ Quỳnh liền cất tiếng cười giòn :

- Đô lão sư, phải có việc gì gấp, nên cân gặp tôi phải không ?

Người bên ngoài cửa đáp :

- Hiên muội, ngu huynh chỉ tiện đường ghé thăm, hầu có dịp trò chuyện với hiên muội, cho phỉ tình bấy lâu tương tư khổ sở ! Tô Chỉ Quỳnh nói :

- Tại sao đến hôm nay mà Đô lão sư vẫn còn nặng tình như vậy ?

Đồ Lôi đứng bên ngoài cửa khẽ hò một tiếng :

- Lòng của ngu huynh rắn như sắt đá, dù cho hiền muội không để ngu huynh vào mắt, nhưng ngu huynh vẫn nhất định một lòng chung thủy mãi đến khi nào cảm động được hiên muội. Ngu huynh sẵn sàng hạ mình suốt đời dưới tay của hiên muội, để nghe theo sự sai bảo, dù cho có nhảy vào nước sôi lửa bỏng, mất mạng cũng không chối từ! Tô Chỉ Quỳnh cất tiếng trong veo như chuông bạc, cười khanh khách nói :

- Lão sư nói thực đấy chứ ?

Đô Lôi cất tiếng than dài :

- Ngu huynh tự biết hình dáng xấu xí, so với âu Dương Câu thua xa, nhưng tình của ngu huynh lúc nào cũng chân thật, không hê thay đổi.

Tô Chỉ Quỳnh cười giòn :

- Cũng có thể là thực lắm ! Nói đoạn, nàng bước thong thả ra mở then cửa, rồi nói tiếp :

- Tôi chỉ cho lão sư ở chơi trong giây lát mà thôi, nếu trái thì chớ trách tôi tại sao ra lệnh đuổi khách đấy nhé ! Đồ Lôi đáp :

- Ngu huynh xin tuân lệnh.

Tô Chỉ Quỳnh bỗng lách người đứng sát bên cạnh ghế, cất giọng lạnh - Hãy vào ! Liên đó, cánh cửa được xô ra, từ ngoài bước vào một người đàn ông đứng tuổi, vóc dáng tương tự như Đào Gia Kỳ. Người ấy da dẻ đen đũa, mắt cọp, mũi lân, dưới cằm trơn láng không râu, dáng điệu thật oai vệ, mình mặc một chiếc áo dài màu thổ huỳnh, trên lưng giắt bảy món ám khí hình thoi, chiếu ánh sáng xanh lè.

Đồ Lôi vừa nhìn thấy Tô Chỉ Quỳnh thì vẻ mặt vốn âm u lạnh lùng của y, liên đổi thành tươi cười như hoa nở, cất giọng cười to :

- Hiên muội, giờ phút này cũng như ở tại đây mà hiên muội còn mang mặt nạ vào chẳng hóa ra mất hứng lắm sao ?

Tô Chỉ Quỳnh lạnh lùng đáp :

- Có lúc nào ông thấy tôi để mặt trục tiếp gặp người bao giờ ? Ngay đến ông cũng không thể vượt ra ngoài cái lệ ấy ! Đồ Lôi than dài :

- Hiên muội sao lại quá khắt khe... ?

Tô Chỉ Quỳnh lạnh lùng đưa tay chỉ thẳng vào một chiếc ghế bên cạnh bàn :

- Xin mời ông ngôi ! Đô Lôi lại cất tiếng than dài, rồi chậm rãi bước đến chiếc ghế ngôi xuống, nói :

- Hiền muội, em đã tìm hiểu tung tích của Ngọa Long cốc chủ hay chưa ?

Đột nhiên, Đào Gia Kỳ từ trên trân nhà bất thân lao thẳng xuống chẳng khác nào núi đồi sụp đổ, bàn tay kẹp chặt hai mũi Ngũ vân xà đầu đinh, nhắm ngay lưng Đô Lôi vỗ mạnh xuống, trong khi tay trái giương hai ngón ra, nhắm điểm thẳng vào huyệt đạo quan trọng phía dưới nách của đối phương.

Đồ Lôi là một nhân vật đâu phải tầm thường, do đó, vừa nghe tiếng gió rít là đã cảnh giác ngay. Y nhanh nhẹn vọt người thăng tới trước, trong khi chưởng mặt đã giương lên đánh ngược ra sau. Nhưng Đào Gia Kỳ đã sử dụng Giáng Long chưởng lực, một võ học của Phật môn, đồng thời, lại có thêm Ngũ vân xà đầu đinh, một ám khí mà bấy lâu nay từng làm rung chuyển cả võ lâm, nên dù Đồ Lôi có nhanh nhẹn cũng không thể thoát khỏi thế tấn công của chàng. Tức thì, sau tiếng "hừ" giận dữ, cả gian nhà đá liền như rung chuyển, cát bụi tung bay mờ mịt, rồi hai bóng người loạng choạng cùng thối lui và cuối cùng đứng sững lại nhìn nhau...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK