• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Sau một tiếng tách, hình người mặc đồ cử nhân, đầu đội mũ tốt nghiệp đã chuyển bên trong điện thoại di động.

Lương Tập lại gần cầm điện thoại lên xem xét một lát, cảm thán với em gái tóc vàng chụp ảnh: "Mỗi lần ta chụp ảnh, ta đều sợ phải yêu lấy chính mình.

Ngươi nói sao lại có một con người ngay cả ảnh tốt nghiệp cũng đẹp trai khí chất như vậy." Lương Tập – cậu bé móc túi mười mấy năm trước giờ đã hoàn thành việc học đại học, thuận lợi tốt nghiệp.
Em gái tóc vàng im lặng nói: "Độ tự luyến của ngươi đã lên một tầm cao mới rồi."
Lương Tập mỉm cười.
Em gái tóc vàng nhìn Lương Tập một chút, nhỏ giọng nói: "Đêm nay ngươi có muốn ở lại nhà ta không?"
Lương Tâp vừa nhìn ảnh chụp vừa nói: "Làm sao, nghĩ mời các bạn đến mở tiệc hả?"
Em gái tóc vàng đá Lương Tập một cước, chuẩn bị nói gì đó thì điện thoại Lương Tập vang lên.

Lương Tập ra hiệu chờ một lát, nghe máy: "Mary..

tốt, ta đến thu thập hắn"
Lương Tập cúp điện thoại, nhìn em gái tóc vàng: "Lucy, ta phải đi, giữ liên lạc nha, tốt nghiệp vui vẻ"
"Lương Tập!" Lucy hô một tiếng, thấy Lương Tập không nghe thấy, bất đắc dĩ nói: "Ta định nói là, ta có thể lái xe đưa ngươi đi."
Lương Tập như một cơn gió trở lại bên Lucy, tay trái túm lấy một đóa hoa dại đưa đến trước mặt Lucy: "Ngươi là người đẹp nhất trên đời này, hỡi Lucy yêu dấu."
* * *
Lương Tập xuống xe, đóng cửa xe rồi vỗ vỗ bệ cửa sổ của vị trí lái, ra dấu hẹn gặp lại với Lucy, quay người tiến vào một căn nhà nhỏ ven đường.

Bà lão đang tu bổ cành khô, lá héo úa của vườn hoa trước sân, nhìn thấy cậu thì bỏ công cụ làm vườn xuống, tiến lên ôm Lương Tập: "Lương Tập, nhìn thấy ngươi ta rất vui".
Lương Tập buông bà lão ra nhắc nhở: "Mary, cuối tuần trước chúng ta mới ăn cơm cùng nhau.

Ngươi cứ như này John sẽ ghen đó."

Mary cười to đập nhẹ vào bả vai Lương Tập, bà là người có tính cách cởi mở.
Lương Tập nhìn về phía phòng khách, Lão John đang ngồi trên sofa vừa đọc báo vừa uống trà.

Mary cũng nhìn về phía phòng khách, có chút bất đắc dĩ.

Lương Tập nói: "Càng già đàn ông càng giống đứa trẻ.

Giao cho con, giúp con lấy một cái búa đinh sạch nha"
Lương tập tiến vào phòng khách: "Này, John"
John không ngẩng đầu nói: "Sao"
Lương Tập đổ nước vào ly, vút thẳng tờ giấy ghi chú đã bị vò nhăn, bày ra trên quầy mấy bình thuốc, lấy thuốc viên cùng viên nhộng đặt lên trên một tờ giấy.

Tay trái cầm giấy bao thuốc, tay phải cầm nước, đưa giấy đựng thuốc sang: "Ông uống thuốc đi"
John vẫn xem báo, không động: "Uống thuốc này ta buồn ngủ, không cách nào tập trung suy nghĩ được"
Lương Tập đem viên thuốc cùng nước bỏ xuống, ngồi đối diện John: "John, về vấn đề uống thuốc chúng ta cần thảo luận một chút"
John buông tờ báo xuống, gỡ kính mắt: "Làm sao phải thảo luận?"
Lương tâp nói: "Ông cho rằng uống thuốc không tốt?"
John: "Đúng vậy"
Lương Tập: "Nguyên nhân vì sao?"
John: "Nó làm ta khó suy nghĩ được nhiều vấn đề"
Lương Tập: "Ông đã 68 tuổi rồi, đầu óc cũng không tốt nữa, uống thuốc mới tốt cho suy nghĩ của ông"
John: "Không, đầu óc ta rất tốt, ta hiện tại rất thanh tỉnh"
Lương Tập: "Tốt, ông hiểu Hán Ngữ"
John: "Ta tốt nghiệp nghành Hán Ngữ"
Lương Tập nói: "Để chứng minh ông bây giờ đầu óc thanh tỉnh, con cho ông một đề Hán Ngữ, đề toán rất đơn giản.

Nếu ông trả lời được, nói lên đầu óc ông rất rõ ràng minh mẫn.

Nếu ông không trả lời được, nói lên ông cần uống thuốc"
John hào hứng: "Rồi bắt đầu đi"
Mary đem bánh cùng trà đặt trên mặt bàn trước mặt Lương Tập, ngồi ở một bên xem hai người nói chuyện.
Lương Tập nói: "Vì phối hợp đại não cũ kĩ của ông, con sẽ nói chậm một chút nha.

Đề bài là: Giả như, ta, Tiểu Hoa, Tiểu Minh, đều có hai quả táo, hỏi tất cả chúng ta có mấy quả táo"
John cảm giác không thú vị, cầm lấy kính mắt chuẩn bị tiếp tục xem báo nói: "Sáu quả"
Lương Tập nói: "Sai"
John khẽ giật mình: "Vì sao sai"
Lương Tập lấy ngón tay đếm: "Giả như hai quả, ta hai quả, Tiểu Hoa hai quả, Tiểu Minh hai quả, tổng cộng là tám quả"
Jonh: "Giả như là người?"
Lương Tập: "Họ Giả tên Như, Giả trong Giả Bảo Ngọc, ngươi biết Hồng Lâu Mộng mà".

Truyện Hot
John lập tức khoát tay nói: "Cạm bẫy ngôn từ, không tính, không tính"
Lương Tập bất mãn: "Một đống tuổi rồi, ông có thấy mất mặt không?"

John không phục: "Ra đề lần nữa, dùng tiếng anh, Hán ngữ cạm bẫy nhiều lắm"
Lương Tập gật đầu: "Được, Mary làm chứng.

Ra thêm một đề: Ta, tiểu Hoa, tiểu Minh cùng Tiểu Hoàng có ba quả dưa hấu, nhưng chỉ có một lượt cắt, xin hỏi làm sao chỉ một lượt cắt chia đều dưa hấu"
John rất cẩn thận, hỏi: "Bốn người chia ba trái dưa hấu"
Lương Tập gật đầu: "Đúng"
John: "Đao không thể biến đổi, nhất định phù hợp với nguyên tắc vật lý"
Lương tập gật đầu: "Đúng"
John trầm tư một hồi, nói: "Ta cần hai lượt cắt.

Một lượt đầu chia sáu phần, lượt thứ hai chia mười hai phần, liền có thể chia đều cho bốn người"
Lương Tập lắc đầu: "Không, chỉ có một lượt cắt"
John nói: "Không có khả năng.

Đáp án là gì?"
Lương Tập nói: "Một đao chém chết tiểu Hoàng"
John muốn nôn ra một ngụm máu, chỉ tay nói: "Ngươi cút cho ta"
Lương Tập không hài lòng: "Ngay cả tính cách đều trở nên dễ giận, nên uống thuốc đi John.

Như vậy đi, con cho ông một đề cuối cùng"
John: "Ngươi ra đề đi"
Lương Tập nói: "Con từ tạp chí khoa học xem qua một cái chuyên mục đố.

Thần kinh não bộ khống chế cảm xúc và thân thể của con người.

Đầu óc người nếu không có vấn đề thì chúng ta tiến hành mục thi này nhé.

Trước tiên học theo con, há to miệng ra, dùng miệng hô hấp, lưỡi không được cử động, hai tay và chân tách ra rộng bằng vai.

Trọng điểm đến đây: Dưới tư thế đó, giơ hai ngón cái lên thẳng đứng.


Ngừng, nếu như ông có thể kiên trì bất động 30 giây, nhất định không cần uống thuốc"
John cảnh giác nói: "Không cho ngươi đụng vào ta"
Lương Tập gật đầu: "Đương nhiên"
John: "Ok"
Lương Tập: "Không có phép ông gian dối"
John kiên định: "Ta lấy danh dự thám tử ra đánh cược"
Lương Tập lấy điện thoại ra chuẩn bị tính thời gian: "Chuẩn bị xong nói để con bắt đầu"
John chuẩn bị xong tư thế: "Bắt đầu đi"
Lương Tập lấy điện thoại bắt đầu tính thời gian, rồi sau đó tách bao con nhộng, đem bột đổ ra.

Lấy cái búa định mà Mary đem đến đập nát thuốc viên, bỏ vào tờ giấy đổ trong miệng John.

John muốn phản kháng, nhưng phản kháng thì chứng minh mình không bảo trì tư thế.

Lương Tập đập viên thuốc, xé vỏ con nhộng cũng không có chạm đến John.
Nhưng là không phản kháng, bột thuốc cứ thế chảy vào trong miệng.

Làm sao bây giờ, cử động phải uống thuốc, bất động cũng phải uống thuốc.
Lúc John đang nghĩ muốn giãy dụa thì Lương Tập đổ hết thuốc vào miệng John.

John lưỡi không thể động, dẫn đến trong khoang miệng đầy nước bọt, thuốc bột gặp nước bọt nháy mắt hòa tan.

Vị đắng từ lưỡi truyền đến đại não, John muốn ói rơi thuốc ra, Lương Tập lanh lẹ đổ nước vào miệng, lúc này mới làm dịu vị đắng của thuốc.
Thuốc bột nếu có sặc cũng chỉ đẫn đến ho khan kịch liệt chứ không dẫn đến ngạt thở..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK