• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Chương 2.

Hạ An chọn rượu xong quay lại bàn: "Soái ca, em giúp anh mở rượu nha."

"Không vội không vội, em uống với anh ly này đi, uống xong anh lại mở thêm một chai, okie?" Chàng trai không thể chờ đợi thêm, lấy ly rượu nhét vào tay Hạ An, gần như ép nàng uống.

Hạ An nghi ngờ nhìn ly rượu, dùng nụ cười bảng hiệu cười cười: "Được, em uống với anh."

Loại con gái chưa trải sự đời này sắp vào tay mình rồi hê hê: "thích cái tính thoải mái này của em nhất."

Vờ nâng ly rượu lên môi, Hạ An vẫy vẫy tay với Ngải Mễ: "Ngải Mễ, giúp chị khui rượu."

Chỉ cần khui rượu, uống hay không uống cũng phải trả tiền, đây là nguyên tắc.

Hạ An rất cẩn thận, ở trong quán bar, đừng nói là đi một vòng rồi quay lại, ly rượu không trong tầm mắt cũng không được uống. Vì vậy, ly rượu trong tay này nàng đương nhiên sẽ không thật sự uống.

Chờ Ngải Mễ khui rượu xong, Hạ An vừa định chuẩn bị đặt ly xuống, tùy ý tìm đại lý do  từ chối thì, cánh tay bị người ta nắm chặt...

Là tay phụ nữ, ngón tay trắng noãn nhẫn nhụi, đốt ngón tay cân xứng nhỏ dài, rất rất đẹp mắt.

Hạ An theo cánh tay nhìn lên, ánh mắt mờ mịt, khuôn mặt xinh đẹp mang theo sự hững hờ đập vào mi mắt.

Lại là cô ấy...

Hạ An và Diệp Quan đối diện nhau, Diệp Quan đang cụp mắt nhìn nàng, không cười, mặc kệ là cười hay không cười thì đều có loại kiêu ngạo không biết tên.

Đệt!! Mém uống rồi!

Nội tâm chàng trai phát điên, mém chút đập bàn. Đối với sự xuất hiện của Diệp Quan vừa tức giận vừa chột dạ, chỉ sợ thịt thỏ đêm nay bay mất.

Diệp Quan không nói gì lấy ly rượu trong tay Hạ An ra đặt lên bàn, môi đỏ khẽ mở: "đừng uống, về nhà thôi."

Cô ấy nhất định nhìn thấy gì đó, vì vậy nên muốn giải vây cho mình, Hạ An phản ứng rất nhanh, khoảnh khắc Diệp Quan kéo tay nàng, nàng đã hiểu.

Là ảo giác sao? Hạ An cảm thấy lúc cô nói câu này, nhu hoà hơn lúc nãy rất nhiều.

Lúc này còn nắm tay nàng...

Bởi vì Diệp Quan nhúng tay nên bầu không khí hơi thay đổi.

Chàng trai thấy chuyện tốt của mình sắp bị người lạ phá hỏng, quanh co nói: "Cô...cô là ai?"

Diệp Quan không muốn phí lời với hạng người này, liếc nhìn một chút cũng cảm thấy lãng phí thời gian, không muốn ở lại đây thêm giây phút nào 

Hạ An đứng dậy, chủ động siết lòng bàn tay Diệp Quan, mỉm cười nhìn chàng trai nói: "Chị ấy là bạn gái tôi."

Bạn gái? Diệp Quan nghe thấy hai chữ này liền liếc nhìn Hạ An...

Vậy cũng dám nói.

Chỉ là, cô gái này xem như không ngốc.

Lúc Hạ An nói ra khỏi miệng, biểu hiện như đang khoe.

Tinh tế mà nghĩ, nếu nàng thật sự có một người bạn gái như vậy, không lẽ không được quyền kiêu căng thông báo chủ quyền sao? Dù là nhìn bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì cô ấy vẫn thật sự rất rất đẹp.

Hạ An nhìn Diệp Quan, vẻ mặt đối phương như băng sơn không thể đọc ra chút tâm tình nào. Lúc này Hạ An không những không buông tay mà còn mặt dày tươi cười, nắm tay Diệp Quan càng thêm chặt.

Nắm bàn tay này, nàng đột nhiên cảm thấy. Có một loại cảm giác tin tưởng không tên.

Người hơi hơi quen biết Diệp Quan đều biết Diệp tổng không thích thân mật với người khác, thậm chí là bài xích kiêng kỵ.

Tay siết tay đối với Diệp Quan mà nói thì đã ở phạm trù thân mật quá rồi, huống hồ đây còn là người lạ.

Tay lẫn tâm hai người đều xoắn xúyt như nhau.

Có ấm, cũng có nóng.

Diệp Quan có chút không ổn muốn tránh khỏi tay của Hạ An, nhưng cảm giác được bàn tay kia càng lúc càng siết chặt, đầu ngón tay của nàng cứng đờ nên không rút tay lại, miễn cưỡng để nàng nắm.

Cô nghĩ nàng sợ hãi, Diệp Quan kéo tay Hạ An, ánh mắt ra hiệu: "Đi thôi."

Điều này không khác nào ngầm thừa nhận 'quan hệ tình nhân' của hai người.

Hạ An không nghĩ tới Diệp Quan sẽ phối hợp diễn với mình, trước khi đi nàng không quên nói với chàng trai: "Soái ca, rượu đã khui chút nữa đừng quên thanh toán nha."

Vẫn còn nhớ tiền, Diệp Quan không có thời gian để ý, cất bước rời đi. Hạ An bị cô nắm tay cũng đi theo.

Chen qua dòng người rộn ràng, hướng về lối ra cách đó không xa.

Nhìn bóng lưng của cô, Hạ An nghĩ, chị ấy hẳn là không giống với vẻ ngoài lạnh nhạt không có tình người.

Chí ít lòng bàn tay của chị ấy rất ấm, rất thoải mái.

Đi ra Dạ Sắc, cả thế giới cũng yên tĩnh theo.

Cuối tháng chín đã là cuối mùa hạ, vẫn còn nóng bức, gió nhẹ vờn lên da cũng mang theo cái nóng.

Nơi đang đứng không có xe qua lại, càng không có người nào đi ngang, chỉ có lác đác vài người mua say đang vịn tường ra sức nôn ói.

Diệp Quan cúi đầu nhìn đôi bàn tay vẫn còn chung một chỗ, cô có chút bất ngờ, đối với sự thân mật này, hình như... Không hẳn là phản cảm đi.

Gió đêm oi bức vỗ nhẹ lên gò má, làm tóc Hạ An có chút rối loạn, nàng đưa tay tùy ý vén lên.

Dưới ánh đèn đường, đường nét của nàng càng hiện lên rõ ràng.

Diệp Quan vô tình hay cố ý đảo mắt lên khuôn mặt nàng, đối phương còn thanh tú hơn chính cô tưởng tượng, da dẻ rất trắng, trên người còn có chút hương vị nữ sinh.

Khẳng định không bao nhiêu tuổi.

Hạ An thấy đối phương nhìn chằm chằm mình, lúc này mới buông tay đối phương ra.

Buông tay, lòng bàn tay còn có chút mồ hôi.

Hai người đừng yên một lúc, Hạ An cảm thấy bản thân nên biểu hiện chút gì đó: "Vừa nãy cám ơn chị."

Diệp Quan không nói gì, chuyện của người khác cô không có hứng thú nhúng tay, cho tới đêm này thì xem như có ngoại lệ 

Cúi đầu nhìn đồng hồ, đã gần ba giờ.

Không được đáp lại, nụ cười Hạ An hơi ngượng, có chút lúng túng.

Dưới màn đêm, Diệp Quan nhìn Hạ An đang cười, trầm mặc một lúc lâu mới mở miệng: "Cô bao lớn?"

Hạ An bị gió thổi đến híp cả mắt, nàng hướng Diệp Quan bán manh: "Chị đoán xem."

Thấy trên mặt đối phương viết  ba chữ 'không hứng thú', Hạ An như thấy tự chuốc nhục, không tới hai giây sau nói: "Em hai mươi ba."

Hai mươi ba, đúng là vừa tốt nghiệp đại học, Diệp Quan liếc nhìn Hạ An một chút, nói: "Nếu không thể bảo vệ chính mình thì ít tới những nơi này."

Đây là câu nói dài nhất đêm nay của cô, Hạ An sững sờ, người này nói chuyện sao lại giống y đúc Đới lão sư vậy nè.

Diệp Quan không nói thêm gì, chuẩn bị rời đi.

Câu nói như vậy Diệp Quan không hay nói, cô không thích can thiệp chuyện cá nhân người khác, cũng không thích người khác can thiệp chuyện cá nhân của mình.

"A..." Thấy người muốn đi, Hạ An gọi cô lại, lời chưa kịp ra khỏi miệng thì lại không biết nên xưng hô ra sao, kết quả kêu một tiếng: "Chị?"

Trong một đêm, vừa là bạn gái vừa là chị, cứ luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Diệp Quan dừng chân.

Hạ An do dự một chút, mới hỏi: "có thể thêm Wechat của chị không?"

Câu này người khác từng nói với Hạ An rất nhiều lần, đương nhiên nàng cũng sẽ nói câu này với người khác, đây là vì công việc cả thôi.

Làm nghề này giao thiệp là tài nguyên rất quan trọng.

"Ý của em là, lần sau nếu chịu đi một mình em sẽ bồi chị uống rượu. Xem như cám ơn lúc nãy chị giúp em giải vây" Hạ An cười giải thích.

Đêm nay Hạ An có chú ý đến cô ngồi một mình ở quầy bar uống rượu, hẳn là có tâm sự rồi.

Đối phương vẫn biểu hiện lạnh nhạt.

Hạ tiểu thư chủ động đến gần lại bị người ta bán bơ, đổi lại là người khác thì đã có phương thức liên lạc trong tay lâu rồi.

Bồi rượu...

Nghe cái từ có xíu mẫn cảm này, Diệp Quan lại nhìn Hạ An một hồi: "Chỉ bồi rượu?"

Phải biết có rất nhiều lúc, cái gọi là bồi rượu này đều là 'bắt cầu' cả thôi.

Nghe thấy thâm ý trong lời nói, đổi lại là người khác thì Hạ An nhất định sẽ đề phòng, nhưng mỹ nhân có vẻ cấm dục ở trước mắt nàng mở miệng nói thì...

Hạ An bỗng nhiên mím mím môi cười cười, áp sát đầu lại gần Diệp Quan, ánh mắt ám muội hơi đảo, còn dùng giọng điệu mơ tưởng viễn vọng, hỏi ngược lại: "Chị còn muốn em bồi...cái gì?"


Chương 3.

Câu này vừa nói ra miệng, Hạ An liền thấy mình quá trớn, đặc biệt là còn làm nũng với từ 'chị" kia.

Diệp Quan luôn luôn hỉ nộ vô thường không hiện sắc mắt bây giờ chau mày nhìn Hạ An, đêm nay mém tí cô bị khuôn mặt ngây thờ này lừa phỉnh, quả nhiên tự mình lo việc đâu đâu 

Nghĩ như vây Diệp Quan không nói gì quay đầu bỏ Hạ An lại.

Cứ thế mà đi à???

"Aizz..." Hạ An nhìn bóng lưng cao ngạo nghênh ngang rời đi, có chút dở khóc dở cười: "Em đùa một chút, chị đừng hiểu lầm .."

Đối phương không buồn để ý.

Hạ An bất đắc dĩ đứng tại chỗ, nhớ tới những việc đêm nay, bất giác nở nụ cười.

Đi rồi, chỉ còn lại một mình nàng.

Hạ An dần tắt nụ cười, thu hồi lại mặt nạ, nàng thở phào ngẩng đầu nhìn trời, đen kịt một màu mơ hồ có thể thấy được sao trời chớp tắt.

Đêm khuya, đường phố vắng tịch cô liêu.

Một mình đi qua con đường quen thuộc, Hạ An mệt mỏi đi. Cảnh đêm lúc hai giờ sáng ở Nam Thành dường như quá đỗi quen thuộc với nàng.

Sau mười mấy phút, Hạ An dừng chân.

Trước mắt nàng là một bia đá to lớn, trên đó khắc: Nam Thành Đại Học Y Khoa.

Hạ An đến gần, ngón tay nhỏ dài xoa xoa tấm bia đá, đầu ngón tay lành lạnh, lại nghĩ rất nhiều. Ký ức năm năm trước khi nàng vừa bước đến nơi này vẫn chưa hề phai.

Nơi này là nơi bắt đầu giấc mơ của nàng.

Nam Thành đại học y khoa, khoa y học lâm sàng chuyên nghiệp, năm nay là năm thực tập đầu tiên, đấy mới là nhãn mác thật sự của Hạ An.

Rất khó để tin, đúng không?

Phần lớn không ai tưởng tượng nổi, một cô gái đọ sức trên quán bar, lại là sinh viên đại học y. 

"Nếu không thể bảo vệ chính mình thì ít đến những nơi này." Hạ An bỗng nhớ lại người nói câu này, trên mặt hiện lên ý cười nhàn nhạt.

Đối với người mười sáu tuổi đã bắt đầu va chạm với xã hội như Hạ An mà nói, nàng rất biết cách bảo vệ mình.

Chỉ là do khuôn mặt của Hạ tiểu thư quá non, nên rất dễ gây cho người khác ý muốn muốn bảo vệ, nhìn như hồn nhiên cái gì cũng không biết, nhưng trên thực tế nếu đem so với bạn cùng lứa tuổi thì những gì nàng trải qua phong phú hơn nhiều.

Nếu có thể, Hạ An vẫn muốn bản thân thật sự như vậy, duy trì sự hồn nhiên không rành đời. Không cần phải cân nhắc những nguyên nhân khác, nếu như có thể chọn ngây thơ rực rỡ, thì đâu ai muốn lựa chọn trưởng thành đúng không?

Nhưng có rất nhiều chuyện, không phải nói muốn là được.

Dù cho có rất nhiều chuyện bất đắc dĩ, nhưng Hạ An chưa từng thấy ăn năn hay hối hận, nhân sinh không như ý vốn là chuyện rất bình thường, nhưng nàng không phủ nhận ít nhiều gì cũng sẽ gặp được một ít chuyện tốt.

Ví như, tối đêm nay.

Hạ An phát hiện tại sao nàng lại nhớ tới khuôn mặt kia?

Ký túc xá, ba giờ rưỡi sáng.

Hạ An cầm chìa khóa nhẹ nhàng đưa vào ổ, đẩy cửa ra trong phòng vẫn còn đèn.

Ký túc xá của nghiên cứu sinh là phòng đôi, điều kiện ở rất tốt.

"Sao còn chưa ngủ?" Hạ An nhẹ đóng cửa lại, Kha Nhược Sơ vẫn còn ngồi trên bàn sách chống cắm nhìn Hạ An, hai vành mắt của cô đen  đến sắp thành quốc bảo.

"Cậu chưa về tớ ngủ không được."

"Tớ đã nói không có chuyện gì mà, không cần lo lắng đâu."

Kha Nhược Sơ đứng dậy,  ngửi thấy mùi rượu trên người Hạ An, cô nhíu mày: "Có phải cậu lại đi làm ở chỗ đó?"

Hạ An không trả lời vấn đề: "Cậu đi ngủ đi, tớ đi tắm."

"Hạ An~" Kha Nhược Sơ nói chuyện rất tinh tế mềm mại, đêm nay đột kiên cường gọi tên nàng, sau đó ngữ khí lại mềm nhũn: "Cậu đừng làm ở đó nữa được không? Tớ thấy rất nguy hiểm.."

Lần trước Kha Nhược Sơ gom hết dũng khi đi đến Dạ Sắc tìm Hạ An, lúc đi vào súyt bị đám người quần ma loạn vũ kia doạ đến chạy mất, cô nhìn Hạ An cùng người khác uống rượu, ánh mắt như nhìn con mồi của những người đàn  ông kia làm cô cảm thấy rất sợ hãi, lỡ như xảy ra vấn đề thì sao? Sau đó nếu Hạ An về muộn, cô đều ngủ không yên.

"Không sao, tớ tự có chừng mực." Hạ An vẫn nói câu này, nàng biết Kha Nhược Sơ lo lắng cho mình, chính mình về muộn quấy rầy cô nghỉ ngơi, trong lòng rất áy náy.

"Đúng rồi, ở đây tớ có một vạn, cậu cầm lo chi phí phẫu thuật cho chú đi."

Hạ An ung dung cười nói: "Không cần, phí giải phẫu tớ lo được, đừng quá lo lắng."

"Nhưng nhiều hơn bao nhiêu đỡ bấy nhiêu..." Kha Nhược Sơ muốn nói lại thôi, cô biết Hạ An rất hiếu thắng, mặc kệ là chuyện gì cũng muốn một mình gồng gánh, cho đến bây giờ vẫn chưa có một câu oán giận nào 

Bình thường Hạ An rất thích cười, nhưng nàng càng cười lòng Kha Nhược Sơ lại càng đau, làm bạn cùng phòng, cô hiểu rất rõ những khó khăn mà nàng phải trải qua.

"Nhược Sơ, ngày mai cậu còn phải tới bệnh viện, nhanh đi ngủ, nếu không thân thể chịu không nổi."

"Cậu còn nói, mấy ngày rồi cậu chưa ngủ hả?"

"Ngày mai tớ ở nhà nghỉ ngơi."

Kha Nhược Sơ không biết nói thêm cái gì 

Lúc điền nguyện vọng đại học, Kha Nhược Sơ đã nghe nói khoa lâm sàng là nơi liệm người, cô không tin, nhưng kết quả lại trở thành chuyện cô hối hận.

Học nghiệp nặng nề, các loại sát hạch kỹ năng, còn phải  đề phòng tương lai không lấy được bằng, có thể nói từ lúc bắt đầu đã chẳng có ngày nào tốt. Vất vả sống qua năm năm, hiện tại còn phải tới lui bệnh viện, ngoại trừ phải hoàn thành chương trình học ở trường, còn phải đi bệnh viện thực tập, một đường trường học bệnh viện, bảy ngày một tuần, nghỉ phép cơ bản cũng không có.

Ở tình hình như vậy Hạ An còn muốn đi làm thêm, Kha Nhược Sơ hoài nghi nàng có thuật phân thân, nếu không sao có thể cùng lúc hoàn thành tốt những chuyện này đây? Chỉ với luận văn của lâm sàng thôi cũng đủ làm người ta bận tối mặt.

Những người khác đều hâm mộ thành tích học tập của Hạ An, lão sư cũng rất ưu ái nàng, chỉ có Kha Nhược Sơ đau lòng thay nàng, Hạ An không có thuật phân thân, nên chỉ có thể hi sinh giấc ngủ, rất nhiều lần cô nhìn thấy Hạ An trở về lúc bốn giờ sáng, ngủ hai ba tiếng lại chạy đến bệnh viện.

Hạ An và Kha Nhược Sơ đều thực tập ở bệnh viện Nam Y, hiện tại Hạ An ở khoa nội, còn Kha Nhược Sơ thì ở khoa cấp cứu, Kha Nhược Sơ cảm thấy may mắn khi Hạ An không ở khoa cấp cứu, khoa cấp cứu đúng thực là ác mộng trong ác mộng, dựa theo kiểu sinh hoạt của Hạ An thì sớm muộn gì cũng chết.

Ngày hôm sau, hiếm khi có một ngày nghỉ, Hạ An ngủ một giấc đến chạng vạng, không biết Kha Nhược Sơ đi lúc nào.

Tới tận đêm khuya, Kha Nhược Sơ nhắn cho nàng một cái icon khóc, nói tối nay phải ở lại trực đêm không quay về ký túc xá.

...

Nàng không giống Kha Nhược Sơ, từ lúc bắt đầu mục tiêu của Hạ An là học y, tương lai trở thành bác sĩ giỏi. Nhiều năm trôi qua nàng vẫn luôn từng bước đi đến mục tiêu, tuy rằng quá  trình nhấp nhô không bằng phẳng.

Cột tóc lên, Hạ An mặc vào áo blouse trắng, làm cho người ta có loại cảm giác hoàn toàn khác, cũng là trang điểm nhạt nhưng so với người ở quán bar thì y như hai người khác nhau 

Giờ trưa nghỉ ngơi, Hạ An đi qua hành lang khu nội trú nhìn thấy một lão nhân tuổi quá thất tuần đang ngồi trên ghế dài chơi điện thoại, Hạ An ngồi xuống bên cạnh lão nhân: "Bà nội hôm nay thật đẹp."

"Bình thường bà không đẹp sao?" Bà lão tóc hoa râm buông điện thoại, giả bộ giận dỗi nói với Hạ An.

"Ý của con là hôm nay bà nội đặc biệt xinh đẹp." Hạ An cười, như dỗ trẻ con nói: "Màu son rất đẹp, đặc biệt hợp với bà."

"Bác sĩ tiểu Hạ, chơi cờ với ta đi."

"Dạ được."

Người càng già sẽ càng giống một đứa nhỏ.

Rất nhiều người không thích không khí bệnh viện, quá tàn khốc, quá gò bó. Nhưng Hạ An lại không nghĩ như vậy, trái lại nàng cảm thấy bệnh viện là nơi có nhiều hy vọng nhất.

Giống như bà lão trước mặt, bà tên Lương Sơ, dù biết rõ bản thân không còn bao nhiêu thời gian nhưng vẫn lạc quan. Sẽ cùng người trẻ tuổi thảo luận về màu sắc son môi, sẽ cho mèo hoang trong bệnh viện ăn đồ, sẽ cùng trẻ con chơi mấy trò con trẻ, không biết mệt.

Một người thuận buồm xuôi gió mà mỉm cười, không gọi là hy vọng, nhưng một người trải qua lên xuống nhọc nhằn vẫn cười, đây mới là hy vọng. Sau khi học lâm sàng, Hạ An càng ngày càng cảm thấy câu này đúng, về mặt ý nghĩa chân chính chữa trị quá ít, phần lớn đều chỉ dựa vào cố gắng hy vọng.

Buổi trưa trời rất nắng, làm đến mặt đất trắng bệch, Hạ An híp híp mắt nhìn cây ngô đồng ngoài hành lang, cành lá xum xuê xanh um tươi tốt, vẫn còn cảm giác mùa hè.

Hạ An vừa đúng sinh vào mùa hạ, gọi là An.

Chỉ tiếc, không thể toại nguyện.

Nhìn lá xanh bị thổi đến rì rào vang vọng.

Diệp...

Hạ An đột nhiên ngẩng người nghĩ, còn có thể gặp cô ấy không? Nghĩ đến cô, Hạ An biết đêm đó bị hiểu lầm, có chúng quýnh, chị ấy sẽ không thực sự nghĩ mình....làm cái kia chứ?

"Bác sĩ tiểu Hạ?"

"Dạ..." Hạ An hoàn hồn cúi đầu nhìn cờ trong tay bà Lương, bất đắc dĩ cười nói: "Bà nội, con không biết chơi."

"Không biết? Bà nội dạy con,  đánh như thế này, đúng rồi chính là vậy..." Bà Lương dạy đến say sưa.

Cuộc sống của lão nhân gia thật ra rất đơn giản, có người tán gẫu đỡ buồn là đã rất thoả mãn.

Cùng lúc đó, Diệp Quan đã đứng trên hành lang im lặng nhìn khuôn mặt kia một lúc lâu.

Có phải là nàng?

Chờ nhìn thấy cô gái cúi đầu mỉm cười, Diệp Quan càng thấy càng giống người quán bar đêm đó cô gặp...

Hạ An có chút khát nên tới máy bán nước tự động mua nước, lúc cầm ly giấy muốn trả tiền thì phát hiện trong túi không có điện thoại, sờ sờ túi, một xu tiền lẻ cũng không có.

Âm thanh giày cao gót sau lưng truyền đến.

Hạ An cúi đầu nhìn cái bóng dưới đất, liền ngại ngùng không muốn để người ta chờ, quay người nói với người kia: "Cô mua trước đi..."

Diệp Quan nhìn kỹ người trước mặt, dưới áo blouse thân hình của nàng càng thon gầy đơn bạc, khuôn mặt nhỏ tinh xảo, tóc cột cao.

Nhìn chằm chằm mặt Hạ An, Diệp tổng luôn luôn nghiêm cẩn giờ có chút cân nhắc, có khi nào sinh đôi không? Nhưng dựa vào ánh mắt đang nhìn cô thì có thể phân tích rõ ràng...

Là cùng một người.

Hạ An  như nằm mơ, vừa rồi còn nghĩ có thể gặp lại hay không, kết quả quay người lại thì chị ấy đã ở phía sau mình? Cô vẫn như cũ trang phục công sở, tay áo sơ mi xoắn lên lộ ra cánh tay đẹp đẽ.

Cũng giống đêm đó, vừa tao nhã vừa khí thế 

Lần thứ hai gặp mặt, Hạ An nhìn cô cười, nhưng khuôn mặt đẹp đẽ này vẫn không biểu hiện gì, chẳng lẽ chị ấy không nhận ra mình?

Diệp Quan tiến lên một bước, mua cái gì đó ở máy bán nước tự động, lấy ra hai ly giấy, lại xoay người nhìn Hạ An một chút, sau đó đưa nước cho đối phương.

Hạ An lại bị bất ngờ.

Diệp Quan: "Mời cô uống."

Khuôn mặt này lúc nào cũng nhạt nhẽo, dù là nói chuyện hay im lìm, dù là gần trong gang tấc cũng làm người khác cảm thấy ngàn dặm xa xôi.

Mười phần băng sơn mỹ nhân.

Hạ An nhận nước từ tay Diệp Quan: "Cám ơn...chị còn nhớ em?"

Đương nhiên nhớ.

Diệp Quan nhớ lại chuyện đêm đó...

Ấn tượng của nàng đối với cô khắc khá sâu.

Diệp Quan đánh giá trang phục của Hạ An, cùng với giấy phép hành nghề, khó tin hỏi: "Cô là bác sĩ?"

Giọng điệu đầy nghi vấn.

"Lẽ nào em không giống?" Hạ An lập tức giải thích cho mình, trong nụ cười vừa oan ức vừa bất đắc dĩ: "Diệp tổng, ngày đó chị hình như hiểu lầm em..."

~~~

An An là mẫu người rất chi thực tế, cá nhân mị thấy thích, rõ rõ ràng ràng, còn tổng Lá Cây thì ôi thôi, thảo mai xỉu~

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK