• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mặc dù Lục Lẫm không trả lời câu ấy, nhưng vẫn quan tâm anh nhiều hơn theo phép lịch sự.

Ngày hôm sau, khi Bùi Chước chuẩn bị lên lớp, phát hiện chiếc bàn trống ở hàng cuối có thêm một người ngồi.

Lục Lẫm không ngẩng đầu nhìn anh, chỉ chữa bài tập như ngày thường vẫn vậy, vừa hay có bạn tổ trưởng tới tìm anh đọc sách, anh vừa nghe vừa chữa bài.

Bùi Chước liếc nhìn hàng ghế sau rồi xoay người nhìn bảng đen.

Cán sự môn đang lau bảng đen, vội vàng nói:

– Thầy ơi, thầy lùi ra ngoài một chút kẻo bụi bắn lên áo thầy đấy ạ.

Tháng 9 đầu mùa thu, thời tiết se lạnh, anh mặc chiếc áo phông rộng rãi kết hợp áo sơ mi, thoạt nhìn vừa mềm mại vừa sạch sẽ.

Bùi Chước “ừ” một tiếng, lùi về sau hai bước, nhìn tấm bảng đen còn chưa lau xong một nửa.

Tiết trước là môn Ngữ văn, giảng về thơ của Liễu Vĩnh.

“Liễu như khói, cầu như họa, rèm gió màn xanh, nhấp nhô vạn nhà.

Cây cao chọc tầng mây, đê vờn quanh sông lớn, sóng dữ cuốn tuyết sương, sông xa ngút tầm mắt.”

Chữ của thầy chủ nhiệm rất đẹp.

Tuy viết bằng phấn trắng, nhưng độ dày thưa vừa phải, rất có phong thái.

Từng nét ngang, nét dọc đều như mô phỏng phong cách viết thời Tống, mỗi chữ viết vừa mạnh mẽ vừa phóng khoáng.

Rõ ràng người không có ở đây, song vẫn quyến rũ Bùi Chước khiến lòng anh ngứa ngáy.

Bùi Chước thất thần.

Người đàn ông này vừa xuất chúng vừa trầm lắng, tại sao mình lại có suy nghĩ muốn dạy hư anh ấy nhỉ.

Nghĩ tới tiếng th ở dốc khi anh ấy mất khống chế, ngón tay nóng hầm hập nhẹ nhàng vuốt qua lưng mình.

Advertisement



Tiếng chuông vào học đột ngột vang lên.

Bùi Chước định thần lại,giọng nói trong trẻo như bình thường.

– Vào lớp.

– Đứng nghiêm… chúng em chào thầy ạ…

Tiết này là tiết ngữ pháp.

Anh coi như không có ai ngồi ở hàng ghế sau, phải dạy thế nào thì vẫn dạy thế đó, không liếc nhìn Lục Lẫm thêm lần nào.

Có đôi khi học sinh không hiểu lắm, giơ tay lên hỏi, Bùi Chước bèn thuận tay viết bảng, lấy thêm vài ví dụ rõ ràng để giải đáp thắc mắc.

Lục Lẫm đang chữa bài tập, tùy ý ngẩng đầu nhìn.

Nét chữ viết nghiêng của thầy Bùi rất đẹp.

Trang nhã. lưu loát, sắp xếp rõ ràng, tựa như trên bảng đen có ba dòng kẻ sẵn.

Lục Lẫm ngẩng đầu, đúng lúc Bùi Chước cũng viết xong quay người lại, tầm mắt hai người chạm nhau trong giây lát ngắn ngủi.

– Cho nên phải chú ý đến các thì…

Dường như người kia không nhìn thấy anh, ánh mắt không dừng lâu, tiếp tục giảng cho học sinh nghe.

Lớp học rất yên tĩnh, thực sự không cần đến giáo viên chủ nhiệm phải đến đây quản.

Lục Lẫm dời mắt đi, đầu bút dừng trên bài chính tả thơ văn xấu như bùa chú của học sinh, một lúc lâu không chữa được gì.

Xuất phát từ trách nhiệm của một chủ nhiệm lớp, đáng lý anh nên giới thiệu rõ ràng tình huống với giáo viên mới mới đúng.

Ví dụ như họp sáng và họp tuần, còn cả việc phải nộp tổng kết thi tháng khi nào.

Anh không phát hiện ra mình đang ngồi thẫn thờ vì người ấy.

Hoặc cũng nên giới thiệu với cậu ấy vị trí của phòng tập và phòng y tế chứ nhỉ?

Chỉ mất tập trung trong giây lát, tiếng chuông tan học lại vang lên.

Bùi Chước từ tốn giao bài tập, mỉm cười hỏi:

– Đã có kết quả bài viết chính tả sáng nay rồi.

Học sinh nhao nhao ôm ngực:

– Thầy ơi, tối qua bọn em đã học lâu lắm đấy.

– Tỉ lệ đạt là 82%… – Anh ôm sách nói – Giảm một nửa bài tập.

– Yo…!

– Anh Bùi đẹp trai chúng em yêu anh!

Học sinh đứng dậy hoạt động và trò chuyện cùng nhau, Lục Lẫm ôm xấp bài tập còn chưa chữa xong bước về phía trước.

Bùi Chước vừa mới bước qua nửa căn phòng học, cô Trương đã cầm bài thi vội vàng bước vào trong, vừa nhìn thấy thầy Bùi đã sấn tới nói chuyện.

– Tiểu Bùi này, cậu đã nghe chuyện phòng học trống trên tầng…

Lục Lẫm ôm bài tập, cất bước ra khỏi phòng học.

Mấy ý tưởng kia hơi dư thừa, không nói cũng được.

Anh vừa đi chưa được mấy bước, lại chạm mặt chủ nhiệm Trần.

– Tiểu Lục… lần trước tôi đã gửi wechat của Tiểu Bùi cho cậu rồi đúng không? Cậu nhớ kéo cậu ấy vào nhóm nhé. – Chủ nhiệm Trần đã hơn năm mươi tuổi song bước đi vẫn còn rất oai vệ – Tiểu Bùi là giáo viên xuất sắc đấy, lần đầu đến Trung học số 1 không quen thuộc gì hết, cậu phải quan tâm cậu ấy nhiều hơn!

Lục Lẫm đáp lời:

– Vâng ạ.

– Sao lúc nào cậu cũng nghiêm mặt như thế, cậu đã quên rồi hả… lần trước có giáo viên tưởng cậu tỏ thái độ với người ta, còn len lén hỏi tôi có chuyện gì. – Chủ nhiệm Trần chậc một tiếng – Cười nhiều lên, cười nhiều lên xem nào, tôi đi trước nhé.

Lục Lẫm chào tạm biệt chủ nhiệm Trần, nhìn hình ảnh phản chiếu của bản thân trên tường gạch men.

Gương mặt lạnh lùng, vô cùng nghiêm túc.

Anh nhìn bức tường gạch một lát, quay đầu rời đi. Chẳng cười lấy một tiếng.

Mặc dù Bùi Chước vừa ý Lục Lẫm, nhưng cũng không hỏi han tiếp xúc gì nhiều. Anh quay về chỗ ngồi của mình chuẩn bị bài, đọc sách, buổi chiều đến lại chia cho các thầy cô gói đậu xanh rang, khống chế cảm giác tồn tại của mình vừa đủ.

Điện thoại sáng lên vào lúc ba giờ chiều.

Một lời mời kết bạn wechat, ghi chú là Lục Lẫm.

Tổ Ngữ văn đều đang họp, xem ra người nghiêm túc nào đó đang lén lút nghịch điện thoại.

Bùi Chước mỉm cười đặt điện thoại xuống, tiếp tục gõ bàn phím, làm như không nhìn thấy gì hết.

Anh chú ý đến thành tích thi tháng trước của lớp, thiết kế phương án giảng dạy mang tính chất dành riêng cho lớp học, sửa lại độ khó của bộ đề ôn tập, sửa xong bèn in ra, cầm theo cả USB đến chỗ tổ trưởng bộ môn xem qua.

Mặc dù thầy giáo già không thân với anh lắm, nhưng rất tán thưởng tốc độ lên kế hoạch của anh, còn vạch ra tương lai đầy triển vọng của lớp mười hai.

Chờ khi ông thao thao bất tuyệt xong cũng đến giờ tan làm.

Bùi Chước về văn phòng thu dọn đồ đạc, xách cặp táp chuẩn bị lái xe về nhà.

Lúc xuống tầng vừa hay chạm mặt Lục Lẫm, hai người đều khách sáo cúi đầu.

Khi lướt qua nhau, lại là mùi nước hoa thoang thoảng như có như không.

Lục Lẫm thoáng sững sờ, bước đi vài bước rồi quay đầu nhìn bóng lưng đã biến mất.

Rong biển, gỗ hổ phách.

Rất thơm.

Bùi Chước sống trong căn hộ nhỏ bên cạnh trường học.

Trường THPT số 1 vốn là trường điểm nổi tiếng tại thủ đô, nhà đất xung quanh trường đã độn lên giá trên trời.

Ông Bùi thương con trai, phất tay một cái là mua ngay một căn hộ cao cấp đầy đủ tiện nghi ở bên này, tặng cho con trai để hưởng thụ cuộc sống.

Ưu điểm khi sống một mình đó là không gian rộng rãi và tự do.

Chẳng qua phòng lúc nào cũng tối, đôi khi lạnh lẽo vô cùng.

Cũng may anh còn nuôi một chú chó đốm thích vẫy đuôi.

Còn chưa vặn chìa khóa đã nghe thấy tiếng cào cửa sột soạt bên trong.

Bùi Chước mở cửa ra, mỉm cười để mặc chú chó nhào vào lòng mình.

– A Mao, mày nhớ tao rồi à?

Chú chó lớn ngửa đầu gâu một tiếng, cái mũi dài cọ vào lòng bàn tay anh.

– Chờ một chút. – Anh để mặc nó cọ tới cọ lui trên người mình, thay giày, để đồ cẩn thận, rồi mở lon đồ ăn cho nó, sau cùng mới xoay người thay bộ đồ thể thao.

Chú cún “oẳng” một tiếng, ăn lấy ăn để, chiếc đuôi vẫy hăng như cánh quạt.

Bùi Chước tự làm cho mình món salad cá ngừ đại dương, ăn uống rửa bát xong bèn dắt A Mao ra ngoài đi dạo.

Vừa tới thang máy, Hoắc Lộc gọi điện thoại qua đây.

“Anh…” Giọng cô vừa vang vừa lanh lảnh: “Thấy trường chúng ta thế nào!”

Cô hiện đang làm chủ nhiệm lớp C, mấy ngày nay thực sự quá bận cho nên không có thời gian mời Bùi Chước đi ăn bữa cơm.

Mối quan hệ của Bùi Chước và cô em gái cùng bố khác mẹ này vẫn luôn rất tốt. Anh siết dây thừng, dắt chó đi vòng quanh thảm cỏ.

“Không tệ, anh rất thích.”

Hoắc Lộc cười hì hì, ra vẻ thần bí nói: “Anh đã gặp thầy Lục rồi ấy nhỉ. Ban đầu khi nhìn thấy anh ấy, em biết ngay sẽ hợp với khẩu vị của anh.”

Bùi Chước giả vờ như không hiểu: “Lục Lẫm à?”

“Còn giả vờ nữa! Ôi ông anh của tôi ơi, anh không biết ấy chứ, thầy Lục giống như cái cây trên đỉnh núi cao ấy, bao nhiêu người theo đuổi ra mặt cũng chẳng thể khiến anh ấy cười một cái.” Hoắc Lộc cầm chặt điện thoại, lăn lộn trên sofa: “Anh ấy thuộc tuýp người chín chắn cấm dục, đẹp trai lắm đúng không?”

Trước đây cô nàng còn thấy tiếc vì anh trai mình dạy học ở trường thực nghiệm, không thể tới đây phát triển tình cảm được. Lần này đúng là thiên thời, địa lợi, nhân hòa.

Bùi Chước cười một tiếng.

“Vậy anh có định ra tay không?” Hoắc Lộc lên tinh thần: “Anh định theo đuổi anh ấy thế nào đây?”

“Ừm?” Bùi Chước dừng bước, thuận tay nhặt chiếc chai rỗng bên đường lên quăng vào thùng rác: “Tại sao không phải anh ấy theo đuổi anh?”

“Hả?” Hoắc Lộc sửng sốt: “Anh tự tin vậy cơ à?”

Bao năm qua anh trai cô không thiếu người theo đuổi… nhưng tảng đá kia có thể chủ động cười với người khác một cái đã tốt lắm rồi, còn chủ động theo đuổi ư?

Đủ rồi đấy… nếu thầy Lục chủ động theo đuổi anh trai cô, cô có thể biểu diễn đọc ngược “Xuất sư biểu” trước mặt học sinh luôn.

Chuyện này là không tưởng.

“Cứ thế nhé, anh cúp trước đây.” Bùi Chước mím môi ngáp một tiếng: “Đang dắt chó đi dạo.”

“Được rồi, được rồi, ngày mai gặp.”

Cúp điện thoại xong, anh dắt theo A Mao chạy vài vòng quanh khu nhà mấy vòng, về đến nhà lại tập với máy đi bộ thêm nửa tiếng đồng hồ, tập giãn cơ mười lăm phút, cuối cùng mới đi tắm.

Khi Bùi Chước lau đầu và bước ra ngoài, đã tới tám giờ tối rồi.

Bùi Chước ngồi trên sofa, dùng mu bàn chân cọ cọ vào chú chó đốm ôm quả bóng lăn tròn, bấy giờ mới cầm điện thoại lên.

Sau đó ấn kết bạn.

Tính cách Bùi Chước cởi mở, hòa nhã, avatar wechat là ảnh selfie hồi học đại học, nụ cười ngây ngô đơn thuần.

Năm nay anh đã hai mươi bảy rồi, có cười cũng không còn cảm giác như năm ấy nữa, cho nên anh vẫn luôn không nỡ đổi avatar này.

Avatar của Lục Lẫm là một chữ Lục viết bằng bút lông, ngay ngắn và khí thế.

Bùi Chước trả lời qua loa một câu rồi quăng điện thoại sang bên, đọc tiếp “Chuyện hai thành phố” lần trước đang đọc dở.

***

Tiết tự học tối kiểm tra môn Ngữ văn, những đứa trẻ vùi đầu vào làm bài, chẳng ai chú ý đến âm thanh rung của chiếc điện thoại.

Lục Lẫm ngừng bút, mở ra nhìn một cái.

[Xin lỗi, vừa rồi bận quá.]

Anh trả lời “ừ”, rồi kéo Bùi Chước vào trong nhóm lớp và nhóm khóa.

Rất nhanh đã có giáo viên xuất hiện chào hỏi, còn gửi sticker đầu mèo tỏ ra dễ thương.

Lục Lẫm ấn vào avatar của Bùi Chước, nhìn ngắm một lát.

Thoạt nhìn trẻ hơn hiện tại nhiều, hình như chụp vào lúc mới ngoài đôi mươi

Bùi Chước quả thực rất đẹp.

Đôi mắt dịu dàng chứa đựng tình cảm, vóc dáng mảnh mai trắng trẻo.

Ngón tay mảnh khảnh đặt trên môi trong tấm ảnh hơi cong lên, có cảm giác thu hút bí ẩn.

Lục Lẫm vô thức ấn vào lưu.

Khi ấn vào ký hiệu nhỏ, anh thoáng ngây người, lại mở album điện thoại ra, xóa tấm ảnh selfie ấy đi.

Lưu ảnh của một người xa lạ, không hay cho lắm.

… Dù sao cũng phải trả lời một câu gì đó.

Lục Lẫm soạn tin nhắn, viết được một nửa rồi lại xóa đi, gửi lịch họp khóa hằng ngày cho anh.

Năm phút sau đối phương mới trả lời một câu cảm ơn, sau đó chẳng nói thêm gì hết.

Trạng thái tâm lý của Bùi Chước rất tốt.

Ngay từ ánh mắt đầu tiên anh đã có ấn tượng tốt về người đàn ông này rồi, nhưng không vội vàng tìm hiểu ngay.

Thậm chí cũng không hỏi học sinh xem tại sao lại gọi Lục Lẫm là trưởng quan Lục.

Đọc hết quyển “Câu chuyện hai thành phố”, anh mở radio lên nghe đài, vừa trải thảm tập yoga.

Hít thở, duỗi người, thả lỏng.

Vừa tới mười một giờ, Bùi Chước vạch chăn lên, xịt nước hoa Bvlgari Biển Xanh ba lần.

Cuối cùng an nhiên chìm vào giấc ngủ trong hương thơm mát.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK