• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bùi Chước đi theo Lục Lẫm.

Anh không biết mình sẽ đi đâu hay ở ngoài trường học xảy ra chuyện gì, thế nhưng cảm giác bị chi phối này... rất tốt.

Lục Lẫm lái xe qua hai con đường, đưa anh đến một nhà hàng Nhật rất yên tĩnh.

Dù là ngày làm việc nhưng vẫn có rất nhiều người đến đây dùng bữa, tầng một gần như không còn chỗ trống.

Nhân viên phục vụ quen biết hắn, lên tiếng chào hỏi rồi dẫn họ lên phòng riêng trên tầng hai.

Bắc Kinh là nơi tấc đất tấc vàng, mỗi nơi kinh doanh đều rất đắt đỏ, mà nhà hàng có phòng riêng cũng không nhiều đến thế.

Hai người cởi giày, ngồi trong một căn phòng riêng nhỏ, trên tường sơn màu đỏ thủy triều, trong góc đặt một lọ cành mai.

Đồ ăn nhanh chóng được bưng ra, nhân viên phục vụ mỉm cười nói "Chúc quý khách ngon miệng" rồi cẩn thận đóng cánh cửa gỗ lại, để lại hai người ngồi trên chiếu tatami không nói lời nào.

Xa xa có tiếng nước chảy róc rách và tiếng cười nói mơ hồ.

Khoảng không gian dưới gầm bàn rất nhỏ nhưng cũng vừa đủ để người dùng có thể ngồi khoanh chân và cùng nhau dùng bữa một cách yên tĩnh.

Lục Lẫm không nói gì, chỉ cầm chai rượu sake rót vào ly.

Ly đầu tiên là cho hắn, rót xong hắn đặt ở bên trái.

Ly thứ hai là của Bùi Chước, sau khi rót xong hắn vẫn đặt ở bên trái.

"Thầy Bùi, lại đây ngồi đi."

Bùi Chước đang rũ mắt nhìn đốt ngón tay của hắn khi rót rượu, khi nghe thấy lời này, anh giật mình, do dự vài giây.

Nơi này không gian có hạn, nếu hai người ngồi cạnh nhau, tất nhiên sẽ khó tránh khỏi đụng chạm.

Lục Lẫm không thúc giục anh, đầu ngón tay của hắn chạm vào thành ly thứ hai, chậm rãi sượt qua nó.

"Em không muốn uống rượu sao?"

Bùi Chước từ từ đứng dậy rồi đi qua ngồi xuống, ngồi cùng một chỗ với hắn, vai cũng tựa vào nhau.

Cảm giác nghe lời cũng rất tốt.

Anh nhận lấy ly rượu, đặt môi vào nơi đầu ngón tay kia đã sượt qua rồi chậm rãi uống hết ly.

Lục Lẫm ngồi thẳng dậy giúp anh chỉnh lý chén đũa, sau đó giúp anh đổ nước tương vào chiếc đ ĩa sứ nhỏ.

Bùi Chước không ăn nhiều lắm, uống hai ngụm canh thì dừng lại, khuấy thìa một lúc rồi nói: "Thầy Lục đột nhiên dùng nước hoa."

Lục Lẫm nhấp một ngụm rượu, "Ừm."

"Thầy Lục không nói chuyện với em mấy ngày rồi."

"Cũng không chịu nhìn em."

Lục Lẫm đặt ly rượu xuống, nghiêng mắt nhìn anh: "Em tức giận sao?"

Bùi Chước suy nghĩ một lúc: "Không có, chỉ hơi hoảng sợ thôi."

Lục Lẫm không nói gì.

Phòng riêng mang lại cho người ta cảm giác an toàn, không sợ đồng nghiệp bất ngờ đột nhập.

Bùi Chước thả lỏng một chút, tùy ý tựa người vào cánh tay phải của hắn, một lúc sau mới nói: "Thầy Lục...thơm quá."

Không dùng nước hoa cũng rất thơm.

Lục Lẫm ngồi ở chỗ cũ, nhìn xuống mu bàn tay của hai người đang đặt trên mép bàn.

Bàn tay của họ gần đến mức, chỉ cần nhích thêm một chút là có thể chạm vào nhau.

"Anh nghĩ sẽ lạnh nhạt với em."

Bùi Chước mỉm cười gật đầu, đột nhiên nói: "Anh có thể làm lại hành động lúc sáng lần nữa được không?"

Lục Lẫm hít một hơi thật sâu, lần nữa ôm anh vào lòng.

Không gian đột nhiên mở ra nhưng hai người lại ở rất gần nhau.

Bùi Chước được hắn ôm vào ngực bắt đầu cảm thấy hai má mình lại nóng bừng.

Anh có chút ngốc nghếch ngồi thẳng dậy, vùi má vào hõm cổ Lục Lẫm, nhẹ nhàng ngửi một chút.

Rượu Brandy, gỗ đàn hương và một mùi hương hổ phách giống hệt như hắn.

Lục Lẫm để cho Bùi Chước vùi cả người vào ngực mình, lại không chịu đưa tay ôm lấy eo anh.

"Thầy Bùi." Hắn nói ngắn gọn: "Con mồi sẽ không tự mình tìm tới cửa."

Bùi Chước nửa oán giận nửa bất mãn hừ một tiếng, ôm lấy hắn không chịu buông, đưa mặt lại gần, cúi đầu ngửi mùi hương hắn.

Giống như hồ ly đang ngậm mồi nhử trong miệng không chịu buông ra.

Về điểm này, hai người lại giống nhau y hệt.

Nóng nảy, tham lam, không muốn bị khống chế lại nghiện bị khống chế.

Bùi Chước cọ cọ vào hắn, cổ của hai người đã chạm vào nhau, làn da mịn màng nhẵn nhụi dán vào nhau, dùng những dây thần kinh nhạy cảm nhất trao đổi hơi ấm cho nhau.

Lục Lẫm thở dài một hơi, giống như thỏa hiệp mà vòng tay qua ôm lấy eo anh.

Bùi Chước rất nhẹ, ôm cũng rất mềm mại như thể cả cơ thể anh đang nép vào chiếc áo khoác của hắn.

Người đàn ông đưa tay vuốt tóc anh, giọng nói dịu dàng.

"Tiết tự học buổi sáng hôm đó, anh cho học sinh ôn lại thơ cổ".

"Câu thơ kia, 'Nguyên hữu chỉ hề Lễ hữu lan'."

(*) Nguyên hữu chỉ hề Lễ hữu lan/Tư công tử hề vị cảm ngôn. Dịch nghĩa: Sông Nguyên có cỏ chỉ, sông Lễ có cỏ lan./Nhớ đến công tử mà không dám nói thành lời

"Đúng lúc em đứng ở ngoài phòng học nói chuyện với cô Trình, nụ cười của em vẫn đẹp như vậy."

Hắn khẽ siết chặt các đốt ngón tay, chậm rãi vuốt tóc Bùi Chước.

"Học sinh thì đang đọc sách, còn anh thì chỉ nhìn mỗi em."

"Lúc đó anh nghĩ, không nên lạnh nhạt em nữa, cho dù có bỏ sách xuống ra ngoài gặp em chỉ để nói một câu chào buổi sáng thôi cũng được."

Bùi Chước ôm chặt eo hắn, lại thoải mái hừ một tiếng, dùng lòng bàn tay cảm nhận vòng eo săn chắc của người đàn ông.

Anh đã tưởng tượng ra cảnh tượng này rất nhiều lần, hiện tại đã được Lục Lẫm thỏa mãn hoàn toàn, thoải mái đến mức không muốn buông ra.

Mùi hương nam tính êm dịu vây giữ anh như một cái lồng nhưng anh lại cam tâm tình nguyện.

"Là em cố ý." Bùi Chước thấp giọng nói.

Lục Lẫm cúi xuống hôn lên trán anh, giọng nói mang theo dung túng.

"Anh biết."

Bùi Chước cử động, nằm nhoài trong vòng tay hắn và ngước nhìn hắn.

Vốn dĩ anh muốn hỏi Lục Lẫm vài câu.

Anh còn biết chuyện gì nữa, thầy Lục?

Biết ngay từ ngày đầu tiên bước chân vào trường học, em đã có những tâm tư bí ẩn đối với anh, hay từ đầu đến cuối anh đã biết hết tất cả, chỉ là đang nhử em mà thôi?

Nhưng khi anh ngẩng đầu lên, anh lại không có gì để hỏi, chỉ muốn tới gần hôn lên môi hắn.

Bùi Chước nghiêng người về phía trước, nhưng Lục Lẫm lại giơ một ngón tay chặn giữa hai người, im lặng nhìn anh.

Giống như chờ đợi một câu xác nhận.

Bùi Chước bật cười, cúi đầu hôn lên đầu ngón tay chai sạn của hắn, âm thanh khàn khàn.

"Thầy Bùi nguyện ý trấn an anh."

Nguyện ý để anh làm người yêu của em, nguyện ý làm người yêu của anh, nguyện ý bị anh chiếm hữu hoàn toàn, không giữ lại thứ gì cho bản thân.

Lục Lẫm ôm chặt eo anh, di dời những ngón tay vướng bận, nghiêng người hôn anh thật sâu.

Đây là lần đầu tiên cả hai hôn môi, lúc đầu còn chưa quen, rắc rối và bỡ ngỡ.

Chạm nhẹ vào môi, hôn lên khóe môi, nhắm mắt lại, không quan tâm đ ến thế giới bên ngoài.

Mùi thơm của rượu và hổ phách quyện vào nhau, đọng lại, cuối cùng hòa làm một.

Sau đó thử thăm dò hé môi, để lộ những nơi bí ẩn hơn cho đối phương, môi lưỡi quấn vào nhau li3m láp, giống như hai con thú nguyên thủy.

Bùi Chước bị hôn không nhịn được mà r3n rỉ khe khẽ, nhưng anh không chịu buông ra và cầu xin hắn sự thương xót mà anh càng dựa sát vào hắn, các đốt ngón tay đều dùng sức.

Không biết từ khi nào, họ không ngừng quyến rũ và kiểm soát đối phương, bởi vì d*c vọng bao phủ mà bộc lộ cả tấm lòng không chút phòng bị.

Không hiểu sao cả hai đều bình tĩnh cho rằng mình sẽ không bị đối phương làm tổn thương hay phụ lòng, đều chơi trò này đến không biết mệt.

Ăn cơm, uống rượu, hỏi han đều không còn quan trọng nữa.

Không biết hai người đã hôn nhau bao nhiêu lần, tưởng chừng như họ có thể tiếp tục thế này vĩnh viễn mà không cần rời khỏi phòng riêng nhỏ hẹp này, cũng không cần dừng lại.

Hôn một lúc rồi ngừng lại lấy nhịp thở, ôm đối phương vuốt v e, sau đó ngẩng đầu lên hôn nhẹ hôn sâu, không ngừng nghỉ.

Điện thoại đột nhiên vang lên.

Tiếng chuông đơn điệu vang lên bốn năm lần, họ vẫn đan mười ngón tay, môi răng vẫn còn quấn quýt.

Bùi Chước phát ra tiếng r3n rỉ mơ hồ, đưa chiếc điện thoại trên bàn cho hắn.

Lục Lẫm ôm anh trong lòng không chịu buông tay, dùng tư thế này nghe điện thoại.

"Tiểu Lục, cậu ra ngoài ăn cơm à? Tôi đến văn phòng tìm cậu mà không gặp." Chủ nhiệm Trần nói: "Giáo sư bên Đại học Sư phạm đến mở tọa đàm, bốn giờ rưỡi, cậu nhớ đến đấy."

Bùi Chước đã trượt vào lòng hắn nằm ngửa, có vẻ đã hơi say.

"Vị giáo sư này vô cùng tuyệt vời, tôi thấy cậu có sưu tầm được vài cuốn sách của ông ấy." Chủ nhiệm Trần nhớ ra điều gì đó, lại nói: "Nhớ đưa thầy Bùi đến nữa nhé, người ta mới đến nửa năm, vẫn cần cậu quan tâm nhiều hơn."

Lục Lẫm dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng gãi cằm Bùi Chước, nhìn bộ dạng hài lòng híp mắt của anh.

"Được, tôi sẽ để tâm đ ến cậu ấy nhiều hơn."

Sau khi cúp điện thoại, hắn cúi người hôn lên trán anh.

"Buổi chiều có tọa đàm, chúng ta phải về."

Bùi Chước ừm một tiếng trầm thấp.

Lục Lẫm cảm thấy có chút buồn cười, dùng lòng bàn tay phủ lên gò má của anh.

"Không nghĩ tới thầy Bùi lại thích làm nũng."

Trước mặt học trò anh là người thanh lãnh, hiền lành nhưng lúc ở riêng cũng có tính tình như thế.

Bùi Chước nắm tay hắn, dùng hai má cọ cọ vào lòng bàn tay hắn, không muốn che giấu nữa.

Không gian nhỏ và khép kín khiến người ta cảm thấy dễ chịu, không muốn suy nghĩ sâu xa về bất cứ điều gì.

Họ mất gần hai tiếng đồng hồ mới ăn xong, khi bước ra khỏi phòng riêng, họ lại quấn lấy nhau hôn môi như học sinh cấp 3 đang vụng trộm.

Khi bước ra khỏi nhà hàng, mặt trời bên ngoài đang chiếu sáng rực rỡ, mọi thứ đều xán lạn và rực rỡ, người người mang theo túi mua sắm và túi xách đi qua đi lại, thế giới đã trở về như trước.

Khi hai người thân mật quả đúng thật là thân mật, khi trở lại xe và trở thành một phần của thế giới thực, họ lại cảm thấy hơi choáng váng.

Bùi Chước ngồi ở ghế phụ, vuốt thẳng cổ áo, liếc nhìn Lục Lẫm trên đường về trường.

Hắn đã biến lại thành Lục trưởng quan, vẻ mặt lạnh lùng xa cách, nhìn đường chuyên tâm lái xe.

Những nụ hôn mê loạn vừa rồi, giống như không hề liên quan gì đến bọn họ.

Bùi Chước bình tĩnh lại một lúc, đang chuẩn bị bước vào trạng thái, đột nhiên, anh chậm rãi gọi một tiếng Lục trưởng quan.

Lục Lẫm nghiêng đầu nhìn hắn, không khỏi bật cười.

Bùi Chước cũng cười, sau khi cười, anh trở lại trạng thái làm việc nghiêm túc thường ngày, cùng hắn trở lại tòa nhà giảng dạy.

Khoảng cách không gần cũng không xa, dường như họ chỉ là những đồng nghiệp bình thường.

Trước khi đi lên tầng ba, Lục Lẫm dừng lại quay đầu nhìn anh.

"Thầy Bùi." Hắn muốn đưa tay chạm vào mặt anh nhưng vẫn ngừng tay.

"Tối nay tôi có thể đến nhà thầy được không? Tôi có chuyện muốn bàn bạc với thầy."

"À, được."

Hai người đi lên tầng ba, một người bên trái, một người bên phải, mỗi người đều chìm trong dòng người ồn ào.

Thầy Lục là giáo viên chủ nhiệm, trước khi họp phải về lớp để chấn chỉnh kỷ luật và tiến hành kiểm tra định kỳ, sau đó phối hợp với các lớp khác để sắp xếp cho tháng sau.

Thầy Bùi là giáo viên tiếng Anh, phải chấm bài, báo cáo tiến độ giảng dạy cho tổ trưởng và thảo luận chi tiết về lớp học mở sắp khai giảng với những thầy cô khác.

Chẳng qua hôm nay thầy Triệu có việc bận nên vội vàng tới tìm anh.

"Thầy Bùi, vợ tôi sắp sinh rồi, là sinh đôi!" Người đàn ông trung niên mặt đầy mồ hôi, vừa nói vừa cầm trong tay một tờ giấy trắng có dán tem: "Thầy đổi với tôi hai tiết được không, tôi phải nhanh chóng qua đó, cảm ơn, cảm ơn!"

"Không sao đâu, thầy đi trước đi, để tôi giúp thầy làm thủ tục."

Thầy Triệu thở phào nhẹ nhõm chạy ra ngoài, đi được nửa đường thì nhớ ra trên tay mình còn cầm thước eke, liền ném vào văn phòng rồi biến mất.

Bùi Chước ký vào đơn, đúng giờ đến lớp, khi mở cửa lớp ra, anh nhìn thấy khuôn mặt u sầu, buồn bã của các học sinh, anh chớp mắt nói: "Tiết này học tiếng Anh."

"Không phải kiểm tra toán sao?" Học sinh ngồi ở hàng đầu lập tức hưng phấn hẳn lên: "Không có bài kiểm tra ạ?"

"Chắc là hai tuần nữa các em sẽ không gặp được thầy Triệu đâu." Bùi Chước nói, "Cất sách toán đi, hôm nay chúng ta học từ đơn của Unit 3."

Mọi người reo hò, bầu không khí nhàm chán trong lớp học lập tức bị cuốn đi.

Trước giờ học, Bùi Chước tùy ý hỏi: "Thầy Lục vừa rồi có tới đây không?"

"Có ạ, sau đó thì đi cùng chủ nhiệm Trần rồi ạ." Lớp phó học tập trả lời: "Thầy Lục hôm nay rất vui vẻ, nói chuyện với tụi em còn cười suốt. Mấy bạn nữ trong lớp còn chụp lén thầy ấy nữa."

Có thể không vui vẻ sao?

Bùi Chước gật đầu, bắt đầu viết lên bảng cho bọn họ, vừa xoa cổ vừa nghe âm thanh khởi động máy tính.

Bây giờ là hai giờ, còn hai tiếng rưỡi nữa mới có thể gặp hắn, còn bốn tiếng nữa mới có thể tan sở về nhà.

Tại sao vẫn chưa hết tiết vậy nhỉ?

Yêu là yêu, dạy là dạy.

Sau khi Bùi Chước trở lại trạng thái của giáo viên, anh tiếp tục giảng giải những điểm chính của ngữ pháp, đồng thời ôn lại những điểm kiến ​​thức mà anh đã dạy trước đó.

Lớp số 1 tuy là lớp chọn nhưng thực tế vẫn có nhiều trường hợp học lệch.

Một số học sinh có thể đạt điểm tối đa trong bài kiểm tra toán nhưng chỉ cần đủ điểm qua môn tiếng Anh cũng đã phải cảm tạ trời đất lắm rồi.

Còn có một số người viết văn tiếng Anh hay như tiếng mẹ đẻ nhưng lại không kiểm soát được môn Hóa, điều này khiến thầy Tiểu Hoàng mỗi lần chấm bài đều lắc đầu ngao ngán.

Bùi Chước hiển thị các đề kiểm tra trước đó trong PPT, nhấp vào cái tên được sắp xếp theo điểm của bài kiểm tra gần nhất: "Chu Đều, câu này nên chọn đáp án nào?"

Một cậu bé to lớn đứng phắc dậy, lắc lư một lúc bắt đầu gãi đầu.

"...Chỉ cần dựa trên những kiến ​​thức thầy vừa giảng."

Chu Đều gật đầu, các bạn học bên cạnh như những con rắn nhỏ, khàn khàn chỉ cậu câu trả lời.

Bùi Chước giả vờ không thấy, lại hỏi: "Chọn cái gì?"

"C." Cậu bé hoảng sợ nói, "Chọn C!"

Bùi Chước cho rằng bạn học này nhất định lại lén ngủ, xoa xoa lông mày nói: "Lúc nãy giảng bài, thầy đã nói gì nhỉ?"

Lớp phó học tập chỉ thiếu đọc to những dòng ghi chú, lúc này giơ tay lên mà mặt đỏ bừng.

Cậu chàng lẩm bẩm: "Vậy chọn D ạ?"

Mấy bạn học bên cạnh chỉ cậu câu trả lời chỉ hận mài sắt không thành kim.

"Ngồi xuống đi." Bùi Chước cuộn sách lại, dùng một viên phấn xanh khoanh tròn những trọng điểm trên bảng đen.

Câu trả lời là A.

"Kỳ thật bất kể là bài tập hay bài kiểm tra, cũng chỉ là để đảm bảo các em có thể ghi nhớ kiến ​​thức." Anh chậm rãi nói: "Nếu bài tập về nhà quá nhiều, buổi tối không làm xong mà đã buồn ngủ thì có thể nói với thầy, chúng ta cùng nhau điều chỉnh."

Chu Đều xấu hổ nhìn anh, hình dáng chiếc điện thoại di động như ẩn như hiện trong tay áo đồng phục học sinh.

Bùi Chước cảm thấy trong lòng mình như một tấm gương sáng, cũng không bắt quả tang mà tiếp tục lên lớp.

Sau khi hai tiết học kết thúc, anh ôm đồ đạc trở lại văn phòng, tình cờ nghe thấy các giáo viên khác cũng đang phàn nàn.

"Sắp lên 12 rồi, sao còn chơi điện thoại thế?"

"Tôi vừa bắt một đứa đọc tiểu thuyết trong lớp, khuyên cũng đã khuyên rồi, nói nhiều thì người ta lại ngại phiền."

Cô Trương thấy Bùi Chước đến liền chào hỏi: "Thầy Bùi về rồi à? Lúc nãy tôi đi ngang qua lớp số 1 thấy cậu ở trong đó."

Thầy giáo bên cạnh tiếp tục: "Gần đây có phải có trò chơi nào rất phổ biến không? Tôi thấy bọn trẻ đều mê nó. Tôi nghe nói có một học sinh lớp số 7 nạp một lần vài nghìn tệ."

"Vài nghìn tệ?" Cô Trương cũng sửng sốt, theo phản xạ nói: "Bây giờ rau xăng giá đắt như vậy, mấy ngàn tệ chúng ta có thể sống được bao lâu?"

Bùi Chước cất túi tài liệu, đóng tủ lại và nói: "Nếu tụi nhỏ tiêu tiền thật, tâm lý cũng sẽ không nỡ."

"Nhưng thứ đó trên điện thoại đều chỉ là những con số, không có cảm giác quý trọng."

"Nhưng đã sắp lên 12 cả rồi..."

"Nếu chúng ta thực sự không có biện pháp thì nhờ Lục trưởng quan chỉnh đốn bọn chúng!"

"Hahaha, ý tưởng hay đo!"

Bình thường Bùi Chước sẽ chỉ tự làm việc của mình, nhưng hôm nay nghe họ nói chuyện, tâm trí anh lại đổ dồn về Lục Lẫm.

Anh chưa kịp nghĩ ra giải pháp thì giáo viên của tổ bên cạnh đã đến gõ cửa: "Mọi người thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi họp nào! Giáo sư Hình đã đến hội trường rồi!"

Các giáo viên đều đáp lại, cười nói bước xuống tầng dưới.

Bùi Chước đi theo họ, đi được vài bước thì thấy Lục Lẫm từ dưới lầu đi lên, ánh mắt hai người vừa lúc chạm nhau.

Lục Lẫm nhìn anh một cái, thuận theo xoay người đi xuống, hiển nhiên là tới đón anh.

Hai người cùng nhau bước vào hội trường, Bùi Chước lần lượt chào các giáo viên khác, đi đến ngồi ở hàng thứ tư cùng với Lục Lẫm.

Anh kể lại chuyện vừa rồi, Lục Lẫm chăm chú nghe, gật đầu biểu thị đã biết.

"Hôm qua, trong tiết đại số có học sinh chơi điện thoại di động, bị anh gọi đến văn phòng." Hắn mở chai nước khoáng, thuận tay đưa cho Bùi Chước: "Nhưng kết quả học sinh đó lại hỏi anh, học toán có ích lợi gì?"

Bùi Chước nhấp một ngụm nước, nghe hắn nói tiếp.

"Cậu nhóc đó hỏi anh, sau khi tốt nghiệp có cần phải tính hàm lượng giác không? Có ai hỏi đến định lý Hyperbol khi đi mua đồ và đi xe buýt không?" Giọng điệu của Lục Lẫm rất bình tĩnh, không có chút tức giận nào sau khi bị xúc phạm: "Lúc đó anh suy nghĩ rất lâu, để cho cậu nhóc đó trở về bình tĩnh lại trước, khi nào tâm trạng ổn định rồi lại tìm anh nói chuyện."

Bùi Chước suy nghĩ một chút, bất đắc dĩ nói: "Bọn chúng không ở độ tuổi này, cho nên cảm thấy những lời này đều là giả tạo, nghe không hiểu."

"Thật ra anh đã nghĩ ra một cách."

Lục Lẫm đến gần anh, thì thầm vài câu.

Bùi Chước nghe xong liền sáng mắt lên: "Đây là ý kiến ​​hay. Thầy Lục, sao anh nghĩ ra được?"

"Lúc tan làm về nhà tình cờ nhìn thấy, là trùng hợp." Lục Lẫm lợi dụng tình huống này dựa vào anh, hai người cách nhau rất gần, giống như chuẩn bị cùng xem một bộ phim.

"Nếu được duyệt thì tháng sau có thể áp dụng."

Giáo sư Hình vừa bước lên sân khấu, ánh đèn mờ đi, mọi người bắt đầu dồn dập vỗ tay, lắng nghe vị giáo sư lớn tuổi chia sẻ kinh nghiệm.

Một tiếng rưỡi không dài cũng không ngắn, nhưng giáo sư lại đọc bản thảo dưới dạng PPT theo kiểu đại học, nghe lâu sẽ dễ buồn ngủ.

Bùi Chước liếc nhìn trò chơi mà giáo viên bên cạnh đang chơi, che miệng ngáp dài.

Lục Lẫm vẫn đang ghi chép một cách rõ ràng, trật tự, thậm chí còn thêm phần hướng dẫn tra cứu.

Bùi Chước nhìn một lúc, ở trong bóng tối lặng lẽ đưa tay ra khỏi gấu áo khoác, nắm lấy bàn tay trái của hắn.

Động tác của Lục Lẫm vẫn không thay đổi, tay phải vẫn đang viết, nhưng tay trái lại chậm rãi mở ra, nắm chặt lấy tay anh.

Hai người đều có đốt ngón tay thon dài, khô ráo và ấm áp, âm thầm nắm tay nhau, rất lâu không buông ra.

Bùi Chước nắm tay hắn tiếp tục nghe giảng, thỉnh thoảng dùng đầu ngón tay gãi gãi lòng bàn tay hắn, hai người nhìn nhau trong chốc lát.

Cảm giác có người mình thích...thật tuyệt.

Khi tọa đàm kết thúc thì học sinh cũng đã về hết.

Vài năm gần đây Bộ Giáo dục đã thắt chặt kiểm soát, không cho phép các trường tổ chức lớp tự học buổi tối hoặc các lớp học bù vào cuối tuần. Trước đó, giáo viên và học sinh lớp 11, 12 đều có buổi tự học buổi tối tự phát, bắt đầu từ học kỳ này tất cả đều hủy bỏ, đúng giờ tan học lúc năm rưỡi chiều.

Điều này đối với giáo viên đương nhiên là chuyện tốt, họ có thể tan làm về sớm nghỉ ngơi thay vì một mình về nhà lúc đêm khuya.

Thế nhưng, phụ huynh học sinh lớp 11, 12 lại không ngừng kêu khổ, chỉ biết vội vàng đưa con đến các lớp bổ túc, luyện thi khác.

Bùi Chước thu dọn đồ đạc định rời đi nhưng bị Lục Lẫm gọi lại.

"Thầy Bùi, thầy về trước đi, tôi phải ở lại đợi lấy một ít đồ."

Anh đứng rất gần, chỉ có hai người mới nghe được giọng nói của hắn.

"Em về nhà trước đợi anh nhé?"

Bùi Chước không biết hắn muốn nói chuyện gì, liền ngoan ngoãn gật đầu.

Anh vừa về thì lập tức dọn dẹp nhà cửa.

Lúc lái xe về nhà, anh còn ngâm nga hát, anh nhớ mình còn dừng lại trước cổng tiểu khu để mua hai túi trái cây.

A Mao được đưa xuống tầng dưới để đi dạo chỉ mang tính tượng trưng, đùa vui còn chưa đã nghiền.

Nhà của Bùi Chước trước giờ rất sạch sẽ, anh có thói quen lau quét nhà cửa và thông gió thường xuyên, thực tế hiện tại đã rất tốt rồi.

Bùi Chước bật đèn phòng khách và cửa ra vào, căn phòng đột nhiên sáng lên, như đang đợi ai quay lại.

Suy nghĩ một hồi, anh cất hết giày thừa vào tủ, đồng thời cũng dẹp hết đống đồ lặt vặt trên bàn, căn nhà lập tức giống như một căn nhà kiểu mẫu, từ trên xuống dưới không tìm ra một khuyết điểm nào.

A Mao chạy khắp nơi, đuôi vẫy điên cuồng.

"Lát nữa anh trai tới, mày không được cọ loạn người ta, có nghe thấy không?"

"Gâu!"

Bùi Chước tìm một chiếc khăn nóng, lau sạch cổ, đầu và chân của nó, sau đó ngồi xổm xuống, tiếp tục cảnh cáo: "Đừng vội lao tới li3m người ta, hiểu chuyện chút đi."

Con chó lại gâu một tiếng, đến gần ngửi tay anh.

Lúc này Bùi Chước mới phát hiện mình có mùi không đúng, liền kéo cổ áo hít một hơi.

Trưa hôm nay anh được lăn lộn trong vòng tay của thầy Lục, bây giờ toàn thân anh đều là mùi hương của hắn, vậy mà anh không hề nhận ra.

...May mà các giáo viên khác trong văn phòng rộng lượng nên không nhận ra có điều gì bất ổn.

Từ giờ trở đi, hai người có thể dùng chung một loại nước hoa, xem như bạn bè giới thiệu với nhau.

Trong khi anh đang suy nghĩ lung tung thì chuông cửa ở tầng dưới vang lên.

Lục Lẫm đứng dưới lầu cầm một tập hồ sơ, dù xuất hiện trên màn hình điện tử có độ phân giải kém thì hắn vẫn rất ăn ảnh.

"Chào buổi tối, Thầy Bùi."

"Chào buổi tối." Anh vội vàng nói: "Em xuống đón anh."

Kỳ thực cũng không cần đón, lúc trước giúp anh đăng ký thông tin giáo viên, Lục Lẫm đã biết anh ở tòa nào và căn nào.

Nhưng Bùi Chước đã nhịn cả buổi chiều, bây giờ ngay cả việc thay giày cũng không buồn làm, đạp dép lê đi vào thang máy.

Cánh cửa lớn mở ra, giống như hộp quà được tháo dây, hai người lần nữa đối diện với nhau.

Khi cửa thang máy lại đóng lại, hai người còn chưa kịp nhấn nút tầng đã ôm lấy đối phương, lông mi chạm vào nhau rồi nhẹ nhàng hôn môi.

Bùi Chước bị hắn ôm ấn nút tầng, đột nhiên anh muốn ngày mai nghỉ làm.

Không những ngày mai mà ngày mốt, ngày kia cũng không muốn đi làm.

Trước đây anh đã giả vờ bình tĩnh và thờ ơ quá lâu, nhưng giờ đây tất cả tình yêu và sự say mê của anh đều không thể kiểm soát được, khiến anh hoàn toàn không thể nghĩ đến những chuyện khác.

Lục Lẫm ôm chặt lấy anh, trước khi mở cửa còn hôn lên trán anh.

"Em có nuôi một con chó, tên là A Mao." Bùi Chước mở cửa, con chó nghiêm túc đợi sẵn ở cửa, gặp hai người thì gâu một tiếng.

Lục Lẫm thay giày, chào hỏi con chó.

A Mao câu nệ cho hắn chạm vào đầu mình, tư thế ngồi rất đoan trang.

"Đúng rồi, thầy Lục muốn nói chuyện gì với em?" Bùi Chước rót cho hắn một ly nước, ra hiệu cho hắn đến ngồi trên sô pha.

Lục Lẫm đợi anh cũng ngồi xuống mới lấy tập hồ sơ ra, chậm rãi nói: "Nói chuyện của chúng ta."

Bùi Chước ngồi thẳng dậy: "Được."

"Thầy Bùi." Lục Lẫm nói ra những lời này vẫn có chút ngượng ngùng.

"Anh thực sự rất thích em."

"Không phải chỉ là muốn vui chơi qua đường."

Khi bày tỏ, hắn nói rất chậm nhưng từng lời nói đều có sức mạnh rất lớn.

"Nếu chúng ta yêu nhau, anh sẽ rất nghiêm túc, sẽ quan tâm đ ến mọi thứ liên quan đến em."

Bùi Chước nhìn hắn, một lúc sau mới nói: "Em cũng rất thích anh."

Rõ ràng trong lòng đã nói câu này vô số lần, cũng đã nhiều lần nghe diễn viên trong phim truyền hình lặp đi lặp lại.

Nhưng lúc tự mình nói ra lại có cảm giác trong sáng và thuần khiết đến mức tưởng chừng như thời gian đột ngột dừng lại.

"Thầy Lục, em muốn cùng anh có tương lai."

Em là người yêu của anh, anh là người yêu của em, chúng ta sẽ có một tương lai vô cùng vô tận.

Ánh mắt Lục Lẫm nóng rực, nhưng hắn vẫn kiềm chế cúi người hôn lên môi anh, mở túi đựng tài liệu ra.

"Đây là thẻ ngân hàng và sổ tiết kiệm của anh."

Bùi Chước chớp mắt, nhìn hắn lấy từng tập tài liệu ra.

"Thầy Bùi, anh biết hiện tại đồng tính không thể kết hôn."

"Nhưng anh hy vọng em có thể tin tưởng anh." Người đàn ông cúi đầu chậm rãi mở cuốn sổ tiết kiệm cũ ra, giọng nói có chút khô khốc.

"Nghề giáo tuy rất ổn định nhưng thu nhập thực sự không nhiều."

"Anh không đủ tiền mua nhà nên hiện tại phải ở nhà thuê, bình thường cũng sống rất tiết kiệm".

"Đây là 4,23 triệu anh đã đầu tư và tiết kiệm, cho dù sau này chúng ta có chuyện gì xảy ra, anh cũng có thể chăm sóc cho em."

Bùi Chước không ngờ hắn sẽ thổ lộ đến mức này, ngơ ngác nói: "Thầy Lục..."

"Kỳ thực nhà có thể mua, nhưng sẽ rất nhỏ, mua xong cũng sẽ không có đường lui nào."

Lục Lẫm ngẩng đầu nhìn anh, giọng nói rất nhẹ nhàng.

Bất kể là h@m muốn hay niềm yêu thích khi yêu, hắn đều muốn thỏa mãn anh bằng tất cả những gì hắn có và là người yêu duy nhất của anh.

"Thầy Bùi, đây là lần đầu tiên anh yêu đương nên chưa có kinh nghiệm."

"Anh biết mình làm chuyện này rất đột ngột, nhưng anh chỉ muốn nói với em rằng, sau này dù có chuyện gì xảy ra, anh đều sẽ ở bên cạnh em, em có thể tin tưởng và dựa dẫm vào anh."

"Anh thực sự rất thích em, thích rất nhiều."

Bùi Chước xoa xoa trán, cười một hồi mới bất đắc dĩ nói: "Đây cũng là lần đầu tiên của em."

Lục Lẫm có chút kinh ngạc: "Là lần đầu tiên sao?"

"Không giống sao?"

"Cũng không phải." Lục Lẫm nhanh chóng nói, "Nhưng em tốt như vậy, anh tưởng có nhiều người theo đuổi em."

"Cũng có." Bùi Chước gật đầu: "Nhưng những người đó không có cách nào khiến em động lòng."

Lục Lẫm dừng lại, nhìn anh ngại ngùng không hỏi.

Bùi Chước biết hắn đang suy nghĩ gì, mỉm cười đặt tay hắn lên ngực mình.

"Thầy Lục làm em vô cùng động lòng."

Ngay từ cái nhìn đầu tiên đã động lòng cực kỳ.

Người đàn ông nhếch môi mỉm cười, sau đó lại tiến tới hôn lên môi anh.

Hắn đặt cuốn sổ ngân hàng sang một bên, lấy ra thêm hai phần văn kiện.

"Đây là kế hoạch chi tiết đầu tư vào ngoại hối và cổ phiếu của anh, anh đã từng chọn những phương án mạo hiểm, nhưng bây giờ anh đã gặp được thầy Bùi, anh sẽ đi theo hướng an toàn."

Bùi Chước im lặng nghe hắn nói, trong lòng cảm thấy ấm áp.

Anh thích Lục Lẫm, bởi vì hắn vừa có tấm lòng chân thành vừa là người đàn ông quyến rũ.

Bây giờ nếu muốn tìm người có cả hai thứ này cùng một lúc e là không nhiều.

"Đây là tiền để dành mua nhà, khoản dự phòng chưa từng động tới."

Lục Lẫm cho anh xem từng tài liệu một, cuối cùng lấy ra một tấm ảnh đã ố vàng.

"Đây... là hoàn cảnh của gia đình anh."

Bùi Chước cau mày nhận lấy bức ảnh đã được dán lại bằng băng dính.

Một nhà ba người bị chia cắt, cha mẹ mỉm cười rạng rỡ còn thiếu niên thì có vẻ gò bó.

"Năm mười tám tuổi anh đã cắt đứt quan hệ với họ, đến giờ vẫn chưa từng qua lại." Lục Lẫm cúi đầu, nhẹ nhàng nói: "Anh nghĩ trước khi yêu đương thì tốt hơn hết là nên giải thích rõ ràng chuyện này."

Đã mười năm rồi.

Bùi Chước dùng đầu ngón tay vuốt v e vết rách trên bức ảnh, chậm rãi nói: "Thầy Lục sợ em sẽ để ý chuyện này."

Lục Lẫm gật đầu.

Trong lòng hắn luôn để ý đến sự gãy vỡ này, cảm thấy đây là một vết sẹo xấu xí không thể nói ra.

Thế nên anh đã bày tỏ sự chân thành của mình, bộc lộ tất cả mọi chuyện, không biết làm cách nào để giữ anh lại.

"Không có sự chúc phúc của cha mẹ...có vẻ không tốt lắm. Trước khi gặp em, anh không biết mình sẽ thích người cùng giới, họ cũng không biết chuyện đó, chỉ sợ biết rồi họ cũng sẽ không chấp nhận." Lục Lẫm lúng túng nói: "Thầy Bùi có để ý không?"

Bùi Chước vẫn đang nhìn cậu bé có sắc mặt nhợt nhạt trong bức ảnh.

"Lục Lẫm, lúc đó đã xảy ra chuyện gì?"

Đây là lần đầu tiên anh gọi thẳng tên của hắn.

Lục Lẫm bình tĩnh lại, ngắn gọn nói: "Ý muốn khống chế."

"Cha mẹ anh, có h@m muốn kiểm soát rất đáng sợ."

"Họ đều là giáo sư nên đều hết lòng tin tưởng vào những điều mà họ biết, không chấp nhận bất kỳ sự bác bỏ hay thay đổi nào."

Từ những việc nhỏ nhặt như cách đi đứng, thứ tự ăn trái cây, rau củ và thịt cá khi ăn, lớn hơn thì là sự lựa chọn đối với học nghiệp và nghề nghiệp của hắn, tương lai hắn sẽ kết hôn với ai, khi nào và ở đâu, kết hôn xong thì sinh bao nhiêu đứa con, tất cả đều nhất quyết không cho hắn bất cứ sự lựa chọn nào.

"Sau khi sinh anh ra thì quan hệ giữa hai người họ rất tệ, thường xuyên tranh chấp, cãi vã. Sau đó, họ đơn giản trút hết tất cả tức giận lên những quy tắc này."

Suốt mười tám năm qua, hắn không biến thành quái vật giống bọn họ, quả thật là kỳ tích.

Lục Lẫm đã lâu không nói chuyện này với ai, sự mềm mại trong nội tâm hắn cũng dần dần được giải phóng.

"Khi đó, thầy Tiểu Hoàng ở đối diện nhà anh, ngày nào cũng gọi anh đến nhà để chơi với các bạn khác. Chỉ khi đó anh mới bớt ngạt thở một chút và biết được mình là ai."

"Anh biết ơn cậu ấy."

Bùi Chước đặt bức ảnh trong tay xuống, không nói một lời ôm chặt lấy hắn.

"Lục Lẫm." Anh siết chặt cánh tay, cảm giác được đối phương khẽ run lên.

"Mấy năm qua, một mình anh trải qua những chuyện này hẳn là rất khó khăn."

Người đàn ông mạnh mẽ, cao lớn nhưng cũng rất yếu đuối.

Hắn ôm Bùi Chước một lúc lâu, chờ đợi cảm xúc bi thương từ từ tan biến.

"Anh rất nhớ họ." Lục Lẫm nhắm mắt lại, chậm rãi nói: "Anh vốn không nên nhớ họ, nhưng vẫn rất nhớ."

Hắn đã muốn nói những lời này từ lâu, dù là nói với một người đàn ông vô gia cư trên đường thì nỗi phiền muộn trong lòng hắn cũng sẽ vơi bớt, thế nhưng mười năm qua, anh vẫn không đợi được người nào thích hợp.

Bây giờ... có vẻ như hắn đã đợi được rồi.

Bùi Chước không đành lòng buông hắn ra, ôm dọc theo lưng hắn, một lúc sau mới cẩn thận giúp hắn thu dọn đồ đạc, lại rót cho hắn một cốc nước.

Lục Lẫm ngồi ở chỗ đó nhìn anh, không quản Bùi Chước đi tới đâu, ánh mắt cũng sẽ dõi theo anh.

Bùi Chước bưng đ ĩa trái cây ra, bình tĩnh nói: "Yên tâm đi, thầy Lục, em không để ý những chuyện này."

"Vậy... em có bằng lòng ở bên anh không?"

Bùi Chước ngồi bên cạnh, nghiêng người hôn lên khóe môi hắn.

"Buổi trưa suýt nữa đã cắn nát môi em rồi, bây giờ còn hỏi em có bằng lòng không?"

Lục Lẫm đưa tay sờ lên môi anh "Sưng rồi à?"

"Không có, hơn nữa em rất thích." Bùi Chước thở phào nhẹ nhõm: "Em tưởng anh có chuyện nghiêm túc muốn nói, cả buổi chiều em đều chút hoảng sợ."

"Chuyện quá khứ đã là quá khứ, từ nay về sau em sẽ ở bên anh."

Nói đến đây anh dừng lại một chút, đột nhiên nghĩ đến chuyện ở phòng thí nghiệm mình đã làm trước khi chuyển trường.

Sau khi suy nghĩ vài giây, anh vẫn không nói ra.

Dù sao thì cũng kết thúc rồi.

Lục Lẫm nhận được sự đáp lại, trong mắt đầy ý cười.

Lúc đứng lên hắn đột nhiên nói: "Thầy Bùi, có thể để anh ôm em giống buổi trưa một lát rồi mới đi không?"

Bùi Chước đỏ hết cả mặt, đứng dậy đi đến chỗ công tắc, tắt hết toàn bộ đèn trong nhà.

Hai người bị vây trong bóng tối, mò mẫm ôm chặt lấy nhau lần nữa, giống như xương và thịt bị dính chung một chỗ.

Bùi Chước được Lục Lẫm ôm vào trong ngực, đầu tiên là vùi mặt vào cổ hắn, sau đó ngẩng đầu hôn lên môi hắn.

Hóa ra hôn môi là chuyện vui sướng như vậy.

​Cảm xúc nho nhỏ bị phóng đại, mười ngón tay vuốt nhẹ hai má, hô hấp ấm áp cũng trở nên cực kỳ mỹ diệu.

Hai tay Lục Lẫm siết chặt vòng eo của anh, nửa ngày mới trầm giọng nói: "Thầy Bùi thực sự mềm quá."

Bùi Chước nghĩ thầm, em tập yoga đã bốn năm rồi đó, sau này cho anh hưởng đủ.

Anh vùi người trong vòng tay của hắn không chịu rời đi, âm thanh có chút khàn khàn: "Thầy Lục muốn đêm nay mở quà hay là để từ từ rồi mở?"

Lục Lẫm cúi xuống hôn lên vành tai của anh, cười nhẹ nỉ non bên tai anh.

"Không cần gấp, sau này còn nhiều thời gian."

Nếu như hôm nay muốn ở lại nhà anh, thời gian phỏng chừng không đủ, dù sao cũng phải tìm một dịp cuối tuần.

Bùi Chước nhẹ giọng đáp lại, bàn tay vẫn còn thăm dò hình dáng cơ ngực của hắn.

Bọn họ thân mật đến mức chỗ nào đó có chút cứng, chỉ có thể ôm nhau chờ phản ứng s1nh lý qua đi, chỉnh sửa quần áo xong mới đi bật đèn.

"Anh về nhé."

"Được, em tiễn anh."

Một đường tiễn từ cửa nhà đến cửa thang máy, lại từ thang máy tiễn đến dưới tầng.

"Em lên nhà đi thôi." Lục Lẫm giúp anh sửa lại mái tóc ngổn ngang, "Ngày tháng sau này còn rất dài, ngày mai gặp."

Bùi Chước bị gió đêm thổi phục hồi tinh thần, vẫy vẫy tay quay người về nhà.

Không được, mới yêu thôi mà đã như vậy quả thực không có tiền đồ, còn muốn kề cận không để người ta về.

Anh vỗ vỗ mặt mình, đầu tiên là đi tắm, giặt quần áo, sau đó về phòng ngủ nghe VOA.

Nghe nửa ngày nhưng lại thất thần, còn muốn gửi tin nhắn cho hắn.

...Dính lấy nhau từ giữa trưa đến tận tối muộn, bây giờ lại nhắn tin có phải không thích hợp lắm không?

Đang nghĩ như thế, điện thoại bỗng nhiên vang lên.

Bùi Chước chỉ mất một giây liền nghe điện thoại, tính thận trọng cũng quên mất.

"Thầy Lục?"

"Anh về đến nhà rồi." Bên kia vang lên tiếng tra chìa khóa mở cửa, hắn không nhanh không chậm nói, "Em ngủ chưa?"

"Vẫn chưa ạ."

"Thật là kỳ quái." Lục Lẫm nhàn nhạt, "Rõ ràng nửa giờ trước anh vừa ôm lấy em, thế mà bây giờ anh lại nhớ em đến hoảng loạn."

Bùi Chước cầm điện thoại bằng cả hai tay, nhỏ giọng nói: "Thầy Lục, em cũng thế."

"Anh vừa đi, em đã rất nhớ anh."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK