• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vy Vy trong vô thức bịdẫn đi như một con ngốc vậy. Ken thì cứ cười mủm mỉm. Nếu không phải vì đangchoáng thì Vy Vy hẳn đã đỏ mặt trước cảnh Ken cười thế này rồi. Thế này mới gọilà mê hoặc lòng người chứ. Vào trong phòng rồi, cô vẫn đứng ngẩn ra một chỗ.Ken không nể nả gì, nằm bịch xuống chiếc giường của cô, giọng mơ hồ

-"Còn không thay đồđi? Hay là cần tôi thay giúp?"

-"Thay giúp?"Vy Vy lặp lại trong vô thức. Rồi cô đỏ bừng mặt, gắt lên. "Khôngcần." Nói rồi chọn bừa một chiếc váy trong tủ, bước vào trong phòng tắm

Chưa đầy năm phút sau,cô bước ra ngoài. Mái tóc xoã trên đôi vai trắng ngần. Chiếc váy đen vai trầnnhư tôn lên nước da của cô. Ken thoáng chốc ngỡ ngàng. Chính xác là một mĩnhân. Vy Vy không để ý, bước lại bàn trang điểm. Trong phòng tắm, Vy Vy cũngtỉnh ra rồi. Có người rủ đi chơi thì đi chứ sợ gì? Nhưng đã đi thì cũng cầntrâng điểm một chút. Vy Vy chọn lấy cây son nước màu hồng tươi, chu môi thoason, sau đó lùi lại ngắm nghía.

-"Không tồi."Ken đứng dậy, liếc qua Vy Vy một cái. Không tồi là không tồi thế nào? Đườngđường là mĩ nữ hiếm có mà lại bảo không tồi. Vy Vy thụng mặt, lườm lườm Ken,đợi cậu quay lưng đi thì lập tức le lưỡi ra. Bổn cô nương đây phải gọi là quátuyệt chứ không phải không tồi nhá.

Thực ra những hành độngcủa Vy Vy Ken đều thấy hết. Con trai Quỷ Vương đâu phải hạng xoàng. Quay lưngđi cũng có thể nhìn thấy phía sau lưng. Nhưng Vy vy lại không có cái khả năngnhìn thấu đó. Nên cô không thể nhìn thấy khuôn mặt Ken đang đỏ bừng. Nguy hiểmthật. Nếu không kịp kiềm chế, lúc Vy Vy thoa son đã hôn cô ấy mất rồi. Lại còncái hành động le lưỡi true cậu nữa. Bối Diệp Vy quả thật quá xinh đẹp.

2 người vừa xuống nhàthì mẹ cô đã tươi cười đón trước.

-"2 con đi vui vẻnhé. Đi tới khuya cũng chẳng sao."

-"Cái gì mà đi tớikhuya cũng chẳng sao chứ." Vy Vy càu nhàu. " Mẹ không sợ con gái mẹbị hại sao?"

-"Nếu cô không phảiđệ nhất võ lâm thì tôi còn sợ chút chút. Huống hồ Ken chẳng phải loại người xấuxa gì." Mẹ Vy Vy buông một câu làm Vy Vy á khẩu, còn Ken ngay lập tức lấylại cái vẻ lịch sự nho nhã lúc mới gặp mẹ cô.

-"Con sẽ đưa cô ấyvề sớm ạk. Chào mẹ chúng con đi."

-"Ừ. Đi đicon." Mẹ Vy Vy cười với Ken, quay lại nhìn Vy Vy với ánh mắt "đừng cólàm gì lỗ mãng với chồng con đấy".

Ngồi trong chiếc xe BWMmàu đen của Ken mà Vy Vy mặt cứ lạnh tanh. Ken cũng lạnh không kém, nhưng nếuđể ý có thể thấy rõ cậu đang rất vui. Chính Ken cũng chẳng hiểu nổi tại sao cậulại làm như thế. Chỉ biết là vừa về tới phòng cậu đã cảm thấy thắc mắc. Cănphòng của cậu có vẻ tối. Không tối mới lạ. toàn màu đen cơ mà. Ken muốn biết,nếu Vy Vy vào căn phòng này thì nó sẽ sang bừng tới cỡ nào. Vì dù có nhìn gócđộ nào, Ken cũng thấy Vy Vy rất sáng. Tức là dù có nhìn ở góc nào thì cô cũngrất hút hồn. Nghĩ tới đây, Ken len lén nhìn qua Vy Vy. Quả thật. Như một bứctranh vậy. Nữ nhân đeo bám cậu không ít. Nhưng đẹp tới mức này thì chỉ có một.Vy Vy ngồi im như tượng, chống cằm nhìn ra phía ngoài như đang suy nghĩ gì đó.Thực ra thì cô định hỏi xem là đi đâu. Nhưng tính Vy Vy vốn không hay tò mò.Hơn nữa có hỏi chắc Ken cũng chẳng nói. Cái này suy ra được từ tính cách ngàythường của cậu.

Chiếc xe đỗ xịch lạitrước cổng ngôi biệt thự đen. Hai tên vệ sĩ gác trước cổng vội vàng chạy ra mởcửa cho Ken và Vy Vy bước xuống. Hai con người, một người mặc chiếc áo đen đầyhấp dẫn, một người xinh đẹp trong chiếc váy đen như hút hồn người ta. Đứng bênnhau như một bức tranh lặng lẽ mà lại ẩn chứa chút gì đó huyền bí. Một ngườiđàn ông có mái đầu hoa râm lục tục ra đón 2 người. Ken khẽ nhíu mày. Lão giànày ở đâu ra vậy. Đang định lên tiếng hỏi thì ông già kia lập tức hấp háy mắtcười cười. Cái điệu cười không lạc vào đâu cho được. Thằng nhóc Kun này làm cáitrò gì không biết.

-"Thiếu gia đãvề." Ông ta lên tiếng, lấy lại bộ mặt nghiêm túc, Kính cẩn cúi đầu trướcKen rồi quay sang Vy Vy. "Chào mừng tiểu thư tới biệt thự Đen"

Vy Vy bước vào ngôi nhàkì lạ, lòng không khỏi thán phục tay nào thiết kế ngôi biệt thự này. Kiến trúcbên trong rất tinh xảo. Duy chỉ có điều độc một màu đen. Ngôi biệt thự uy nghĩđược thắp sáng bởi rất nhiều đèn. Nó lung linh, lấp lánh như có ma lực. Kenkhuẩy tay cho mọi người lui hết, riêng cậu dẫn Vy Vy vào phòng của mình. Chiếcphòng này cũng độc một màu đen. Chỉ có một chiếc đèn treo chiếu sáng. Ken thảphịch người xuống chiếc ghế màu đen êm êm, bắt đầu ngắm nghía.

-"Này." Vy Vycuối cùng cũng nhìn xong căn phòng. Cất tiếng gọi Ken. "Chúng ta làm gì ởđây vậy?"

Làm gì ở đây? Chính Kencũng không biết cậu đưa Vy vy tới đây rồi làm gì ngoài việc ngắm xem hiệu ứngcô mang lại cho căn phòng. Quả nhiên có sáng sủa hơn. Thứ ánh sáng không phảitừ nhưng bong đèn tầm thường mà là thứ ánh sáng kì diệu.

-"Không biết."Ken buông một câu làm Vy Vy ngớ người

-"Không biết? thếđưa tôi tới đây làm gì?"

-"Ngắm." Kentrả lời câu hỏi của Vy Vy một cách bình thản. Cái gì cơ? Ngắm ák? Tới nhà cô"mê hoặc" mẹ cô rồi mang cô đi như một món đồ, tới đây chỉ để ngắmthôi sao. Mặt cô bắt đầu tím dần. "Anh…"

-"Thật ra là muốnnói rõ với cô một chuyện." Ken nhất thời không nghĩ ra được ý gì, bật ramột câu. Cậu như thấy sợ, nếu Vy Vy thấy tới đây thừa thãi nhất định sẽ bỏ về.Ken không muốn Vy Vy bỏ về chút nào.

-"Chuyện gì?"Vy Vy ngồi xuống chiếc ghế đối diện Ken, đưa cái ánh mắt "nói đi, tôinghe" ra nhìn Ken.

-"Ờ…." Ken ậmừ. Thật ra cũng chẳng biết nói gì. Nhưng chắc cũng nên giải thích cho mô mộtchút về mối quan hệ của hai người. "Chuyện chiếc nhẫn."

Vy Vy im lặng, chờ Kennói tiếp

-"Thật ra đó làchiếc nhẫn của mẹ tôi để lại." Ken chậm rãi nói, mắt thôi nhìn Vy Vy, khéphờ lại.

"Chiếc nhẫn này cóthể rất kì lạ với cô. Chỉ có người nào thật sự là chủ nhân của nó thì mới cóthể đeo nó. Đó là chiếc nhẫn gia truyền kì diệu của nhà tôi."

"Lúc đầu nhìn thấycô đeo nó, tôi có chút bất ngờ. Trước nay chiếc nhẫn này chưa có người nào cóthể đeo được. Ngay cả người bạn thanh mai trúc mã, lớn lên với tôi từ nhỏ, khiđep vào cũng bị thương, phải dưỡng thường tới mấy tháng."

-"Cô quả thật làngười rất may mắn. Bởi nếu không phải là chủ nhân của nó thì mạng cô chắc chắnkhông còn."

-"Ý anh là tôi nêncảm thấy may mắn vì tôi "được" chiếc nhẫn chọn sao?" Vy Vy cắtlời Ken, có chút ngạo mạn xen lẫn giẫn dữ. Tuy tính cách của cô không kiêungạo, nhưng tự trọng của cô rất cao. Như thế này cứ như là Vy Vy đang nhận sựbố thí vâyk. Chẳng khác nào cô đang bị lăng nhục.

-"Không hắn."Ken vẫn nhắm nghiền đôi mắt. rồi cậu khe khẽ nói. "Dường như người thấymay mắn là tôi."

Nhưng Vy Vy không nghethấy câu nói sau cùng của Ken. Cô cau mày, giận dữ.

-"Đinh VinhQuang" Cô rít lên. "Anh đang đùa với tôi đó sao? Nếu không phải ý đóthì chuyện anh nói là ý gì?"

Ken không nhìn cô, khôngmở mắt ra. Khuôn mặt cậu có gì đó rất khó hiểu. Cậu không trả lời. Chính điềunày làm Vy Vy rất tức giận. Cô nghĩ Ken đang khinh thường cô. Vy Vy đứng bậtdậy, cúi xuống sát mặt Ken. Hơi thở của cô phả vào khuôn mặt cố làm ra vẻ lạnhbăng của Ken.

-"Đinh Vinh Quang.Anh có giỏi thì nhìn tôi mà giải thích đi. Ý anh là như thế nào. Nếu anh là đànông thì mở mắt ra nhìn tôi ngay lập tức."

Lời nói của Vy vy nửanhư thách thức, nửa như ra lệnh. Ken từ từ mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào Vy Vy.Khốn kiếp. Bối Diệp Vy không biết như thế này là quá lắm sao. Sức chịu đựng củaKen cũng có hạn. Đôi chân mày của cậu khẽ nhíu lại. rất nhanh, cậu đưa tay vòngra say gáy Vy Vy, mặc cho cô trố mắt nhìn, Ken đặt lên môi Vy Vy một nụ hôncũng rất nhanh. Rồi nhân lúc Vy Vy đang cứng đơ người vì kinh ngạc tột độ, cậuđẩy Vy Vy nằm xuống ghế, nằm đè lên cô, ánh mắt như muốn thiêu đốt Vy Vy. Kenkhẽ thì thầm.

-"Vy Vy. Em khôngbiết rằng nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của em, tôi sẽ mất kiểm soát mấtkhông."

Vy Vy vẫn cứng đơ người,nhìn chằm chằm vào Ken làm cậu đỏ bừng mặt, thở dài rồi bật ra một câu **** thề

-"Chết tiệt. BốiDiệp Vy. Em thật quá đáng."

Rồi Ken lại hôn cô.Chiếc lưỡi ẩm ướt nhân cơ hội đôi môi Vy Vy không khép lại vì quá ngạc nhiên,len lỏi vào phía trong miệng cô. Cậu nhắm nghiền đôi mắt, xiết lấy Vy Vy. Vy Vycũng dần bị cái mãnh liệt của Ken lôi cuốn. Dần dần, cô cũng đáp lại nụ hôn củaKen. Đôi tay trắng ngần của cô vòng qua, ôm lấy Ken. Vy Vy cảm thấy một bàn taynóng bỏng xiết chặt lấy chiếc eo thon nhỏ của cô. Mỗi centimet tiếp xúc với Kendường như nóng bừng lên. Một lúc sau, khi Ken rời bờ môi của Vy Vy, cô vẫn nhưcảm nhận được hơi thở của cậu trên khuôn mặt đang đỏ bừng cảu cô. Ken khẽ thởdài.

-"Xin lỗi."

Câu xin lỗi của Kendường như chẳng có tác dụng gì với Vy Vy. Mặt cô vẫn nóng bừng, đỏ lựng mộtcách bất thường. Ken thốt nhiên có chút hốt hoảng. Nguy rồi. Không khéo sau nàybị Vy Vy cạch mặt mất. cậu bối rối, đưa tay lên vuốt vuốt mấy sợi tóc mái nhưmuốn che đi khuôn mặt mang vẻ tội lỗi của mình, quên mất cái tư thế đáng hiểunhầm của cậu với Vy Vy, cậu nói liền một mạch

-"Vy Vy. Xin lỗi. Anhkhông kiềm chế được. Em cứ đánh anh đi. Anh không đánh trả đâu. Nhưng em tuyệtnhiên đừng hiểu nhầm. Anh không có ý nói em may mắn vì được chiếc nhẫn chọn.Anh mới là người phải cảm thấy may mắn vì em là chủ nhân của nó. Ý anh là… VyVy. Em đồng ý làm vị hôn thê của anh chứ?"

Mắt Vy Vy dường nhưkhông thể mở to hơn được nữa. Ken đang tỏ tình với cô. Còn nói cậu thấy may mắnvì cô là chủ nhân của chiếc nhẫn. Đầu óc Vy Vy như loạn lên. Cô chẳng nghĩ đượcgì nữa. Cô đẩy Ken ra, lập cập chạy ra ngoài.

-"Tiểu Thư. Tiểuthư." Kun đang định đem hoa quả vừa gọt xong lên cho thiếu gia thì thấy VyVy chạy vụt qua. Cậu đưa mắt nhìn Ken. Nhưng Ken chỉ đuổi theo Vy Vy tới cửaphòng rồi dừng lại. Không khéo đuổi theo sẽ làm cô ấy hoảng sợ thêm. Kun nhìnKen thất vọng như thế cũng im lặng không nói gì

Vy Vy cố sống cố chếtchạy ra khỏi biệt thự. Cô cứ chạy mãi mà không xác định được đang chạy đi đâu.Tới khi dừng lại để thở mới để ý là đã chạy về khu phố nhà cô. Trời đã tối. mọinhà cũng đã lên đèn. Không phải Vy Vy không muốn làm hôn thê của Ken. Chỉ là cônhất thời quá bất ngờ. Bây giờ nghĩ lại thấy mình thật ngốc. Việc gì phải chạychứ. Vy Vy đưa tay quẹt mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô vuốt vuốt ngực. Tim đậpliên hồi. Cô tự nhủ, chỉ vì vừa chạy xong thôi. Nhưng trong long Vy Vy khôngthể nào dập tắt nỗi hân hoan. Tim cứ như muốn gào thét lên. Chết tiệt. Đều làdo lão Ken kia hết. ngượng quá hoá giận. Vy Vy đổ ngay lên đầu Ken mọi tội lỗi.Ai bảo cậu ta hôn cô chứ. Vy Vy phụng phịu bước về nhà, khuôn mặt thất thểu. Điqua một con hẻm nhỏ vắng vẻ, Một nhóm người chặn Vy Vy lại.

-"Ôi cô em xinhđẹp." Một tên cất giọng khả ố không tả nổi. Cười hô hố với đám xong quanh.Vy Vy ngước lên. Bọn nhóc con. Dám chặn đường của cô

-"Chuyện gì?"Vy Vy uể oải đáp lại.

-"Chuyện gì?"Một tên nhái giọng Vy Vy, mua vui cho cả đám. Cả bọn lại cười rống lên.

-"Có khẩu khí đấycô em." Một tên có vẻ là đại ca bước tới, đưa tay định vuốt má Vy Vy.

Mắt Vy Vy thoáng chốcsáng bừng lên. Có chúa mới biết bọn này tốt số vì gặp người đẹp như Vy Vy, lại bộiphần xinh đẹp vì khuôn mặt đỏ bừng hay là xui xẻo vì gặp Vy Vy lúc này đanghừng hực lửa giận (Chẳng biết có phải vì ngượng quá nên giận không; >0<. Tay của tên kia vừa mới đưa ra được chưa tới đích, Vy Vyđã quắc mắt nhìn hắn. Bàn tay nhanh chóng bị tóm lấy, bẻ ngoặt ra sau. Vy Vycàng đánh càng hăng. Cô đưa tay phang cho tên đại ca một cái trời giáng vào gáylàm hắn lăn ra bất tỉnh. Bọn đàn em cũng được cô chăm sóc rất kĩ càng. Mỗi cúđánh cô tung ra đều kèm theo một câu đại loại như "Dám hôn ta này."Hay là "Ken khốn kiếp. Đồ háo sắc." Chỉ một lát sau, cả bọn đã nằmlăn ra đất, lăn lộn qua lại. Tên nào tên nấy bầm dập. Vy vy dường như trút đượcgánh nặng trong lòng, phủi tay cười tươi.

-"cảm ơn mấy cưngnhé."

Rồi bỏ đi. Bỏ lại bọnlưu manh chắc lần sau thấy gái như thấy tà. Tuyệt đối không dám đụng tới đàn bàcon gái nữa.

Sáng hôm sau tới lớp, VyVy quyết định trưng ra bộ mặt bình thường. Tức à cái bộ mặt "Cả thế giớicó như nào cũng chẳng phải chuyện của ta." Ngồi trong lớp, Ken thỉnhthoảng lại lấm la lấm lét nhìn sang Vy Vy, không chịu ghi chép gì. Thậm chí tớisách vở cũng không thèm bày ra trên bàn. Chuyện này cũng chẳng có gì lạ vớiKen. Từ lúc nhập học tới giờ chưa ai thấy cậu học bao giờ. Con trai Quỷ Vươngchỉ đi thực tập thôi. Đâu phải đi học. Tất nhiên chuyện này chỉ có Ken, Avi vớiKun biết. Avi vẫn tỏ ra bình thường với Vy Vy. Vẫn quay sang hỏi bài này nọ,chẳng có chút gì của vẻ lạnh lùng hôm qua. My My tất nhiên chẳng có gì thayđổi. Trước tới nay My My quan niệm thầy cô trường này dạy chẳng được gì. Khôngvì Vy Vy với cô bé không muốn để lộ thân phận thì cô cũng chẳng tới cái trườngnày làm gì. Thế nên chủ yếu cô bé tự học ở nhà. Còn tới lớp chỉ toàn ngủ. Hoạhoằn lắm thì cũng chỉ nhìn lên bảng cho nó lịch sự khoảng 2 phút rồi lại gục xuốngbàn ngủ tiếp.

Giờ ra chơi, Vy Vy đangngồi nhâm nhi thanh sô cô la của mình thì một thằng nhóc mặt mày đỏ bừng, bướctới trước mặt Vy Vy.

-"Chị Vy Vy."

Vy Vy ngước lên nhìn cậubé, không tỏ vẻ không muốn nghe nhưng cũng chẳng có vẻ gì là không muốn nghe.

-"Em…" Thằngbé ấp úng tiếp lời. "Chiều nay lớp bọn em giao lưu bóng rổ với lớpchị."

Bóng rổ hả? Cái này hìnhnhư Vy Vy cũng có nghe. Hình như là lớp cô giao hữu với lớp vô địch khối 11 gìđấy. Trước nay Vy Vy chẳng quan tâm tới chuyện đó bao giờ. Cái thẳng nhóc đangđỏ bừng mặt trước mặt Vy Vy cũng khá cao ráo. Nói là khá cho nó khiêm tốn. Thựcchất chắc cũng tầm 1 mét 85 là ít. Nếu ai đó chưa biết thì chắc hẳn là phảithắc mắc chuyện này có gì lien quan tới Vy Vy mà nói với cô chứ. Thế nhưng vớicái lớp này thì chuyện này quá chi là quen thuộc.

-"Ừ." Vy Vymỉm cười lấy lệ. "Rồi sao?"

-"Liệu… chị có thể…Ý em là… Nếu trận này lớp em thắng, chị có thể cho phép em mời chị đi uống nướckhông ạk?" thằng bé hít một hơi như lấy lại dũng khí.

-"Ok" Vy Vylại cúi xuống nhâm nhi thanh sô cô la của mình. "Cố lên nhé."

Thằng bé có vẻ như sướngrơn. Mắt nó mở to phấn khích. Nó vội vã lượn ra ngoài với mấy đứa bạn đang thậpthò nãy giờ.

Ngay khi thằng bé vớiđám bạn đi khuất, My My mới uể oải nói với Vy Vy, mắt vẫn không mở ra.

-"Thật là. Vy Vy.Như thế rất tội nghiệp cho bọn nó đấy."

-"Có gì đâu chứ. Tớhứa thật lòng mà." Vy Vy bình thản đáp

-"Ôi thằng nhóc tộinghiệp."

My My khẽ than thay chothằng nhóc. Ai chẳng biết lớp Vy Vy bóng rổ vô địch chứ? Bọn nhóc kia cứ cố đấmăn xôi, cố gắng thắng để giành lấy một cái hẹn với Vy Vy. Ngây thơ tới mức đấylà cùng. Kết quả là chưa có em zai nào đủ năng lực để có được một ly nước uốngcùng Vy Vy bằng cách này hết.

Ken ngồi im lặng. Cậutất nhiên chẳng biết chuyện này. Cậu khẽ cau mày. Nếu thua thì Vy Vy sẽ phảihẹn với thằng nhóc mặt búng ra sữa kia. Ken không thích chuyện này chút nàohết. Mà Vy Vy đồng ý làm gì cơ chứ. Nghĩ thêm bực mình. Cô là vợ chưa cưới củacậu cơ mà. Đồng ý hẹn với thằng khác trước mặt cậu. Nếu không phải còn e dè vìnụ hôn hôm qua thì lúc này Ken đã cho thằng nhóc kia đi gặp cha cậu rồi. Thậtbực mình.

Avi trước cảnh đó thìcũng không vui không kém Ken. Lí do tại sao thì chính cậu cũng chẳng biết.Nhưng với tính cách của Avi thì dù có bực mấy cũng không để lộ ra. Vậy nên dùkhông e dè cái gì, Avi cũng không đứng lên xử đẹp thằng nhóc kia.

Cả 2 chàng trai, 2 hotboy của lớp, trước cái cảnh Vy Vy bị ép hẹn hò(đó là theo con mắt của 2 chàngnhà ta) thì đều cảm thấy khó chịu. Vì khó chịu nên đương nhiên chẳng hề muốn VyVy hẹn hò với nhóc kia. Mà muốn Vy Vy không hẹn thì chỉ có một cách:

Chiến thắng trận bóng rổ

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK