• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Lâm Lâm, anh yêu người khác mất rồi, cô ấy… đang mang thai đứa con của anh, anh phải cho cô ấy với đứa nhỏ một danh phận…”

“…Lâm Lâm, anh biết anh có lỗi với em, nhưng anh cũng không muốn anh trở thành người đàn ông không có trách nhiệm!”

Điều gì đã xảy ra với cô khi ấy?

Cô cảm thấy như có một cơn đau tim ập đến, nhưng thay vì làm cho cuộc tranh luận trở nên cuồng loạn, cô lại nhìn anh rất bình tĩnh và gật đầu: “Được rồi, đi đến văn phòng nội vụ để thay đổi giấy chứng nhận thôi. Nếu anh đang vội thì đi ngay bây giờ!”

Dù sao lãnh giấy ly hôn cũng không phải giấy kết hôn, cũng không cần thay quần áo hay gội đầu gì. Nhưng trong tâm trí cô đang lọc xem anh ta ngoại tình với ai, chuyện diễn ra khi nào, tuy nhiên lại không có chút manh mối, người đó là đàn em cấp dưới của anh ta sao?

Dù là ai cũng không quan trọng nữa, chỉ cần anh ta đã ngoại tình, lừa dối thì khi chia tay cũng không cần phải có chút lưu luyến làm gì.

Vết thương dù có sâu đến đâu thì năm tháng sẽ chữa lành, không có việc gì phải vướng bận ngay lúc này.

Một lúc sau, tên tra nam lắp bắp: “Lâm Lâm, em xem… em xinh đẹp, có khả năng, có tiền, em về sau còn có thể mua phòng ở,… Anh mới tốt nghiệp tiến sĩ, không có gì trong tay,…. Chung quy không thể để cho hai mẹ con họ nương nhờ….”

“Anh còn muốn phòng ở?” Khương Lâm bực bội: “Biện Hải Đào, tôi đã mua căn nhà với số tiền của tôi, anh một đồng cũng không nhả ra. À, có một lần đi xem thị trường vật liệu xây dựng, lốp xe tôi bị lủng, anh bỏ tiền phí taxi.”

“Anh nói rồi, số tiền này là của em, mai mốt sẽ trả lại cho em. Anh không bao giờ tiêu của em một đồng nào cả.”

“Anh mượn tiền đóng học phí, tiền giấy nợ và chuyển khoản ở đâu? Anh không còn cũng không được. Phòng ở…. Ha ha, anh đừng có nằm mơ nữa.”

“Hai chúng ta ly hôn, tài sản ít nhất phải mỗi người một nửa.”

“Ồ, thật xin lỗi nha, phòng tôi mua trước khi lãnh giấy kết hôn, toàn bộ tiền đầu tư của tôi đều bỏ vào đây. Ngoài ra còn có trăm vạn tiền nợ nần, anh có muốn chia đôi không?”

“Khương Lâm ! Em, không nghĩ tới em là con người mưu mô như vậy, luôn miệng nói yêu anh, ủng hộ anh, mà bây giờ lại như thế này! Con mẹ nó, nhiều năm nay anh thật sự nhìn lầm em, có mắt như mù! Cha mẹ em như vậy, bằng cấp em thấp hơn anh, anh cũng chưa từng ghét bỏ, vậy mà em lại đối xử với anh như thế….”

“Nhưng tôi cũng không đi ngoại tình như anh, đúng là đồ khốn!” Khương Lâm thuận tay túm cái khúc gỗ trên bàn ném anh ta, kết quả lại bị anh ta đẩy ngược lại, đầu đập mạnh vào tường.

Cô không nhớ rõ mình đã hôn mê bao lâu, chỉ là mới nhắm mắt một chút, tỉnh lại thì đã xuất hiện ở chỗ này.

Biện Hải Đào đâu?

“Em gái, đừng sợ, đừng kêu lớn!” Bà Triệu nhanh trí trấn an cô: “Vừa nãy cô không cẩn thận đập trúng đầu, không sao rồi.” Bà Triệu cho rằng khi nãy mình véo ấn huyệt Thái Dương của cô nên người mới tỉnh lại.

Nghe giọng điệu hiền lạnh, Khương Lâm thở phào nhẹ nhõm, nhưng toàn thân vẫn đề phòng như cũ.

“Các người là người của Biện Hải Đào?”

Vẻ mặt bà Triệu đầy nghi hoặc, liếc nhìn ông chồng rồi lắc đầu: “Bọn tôi không quen người này.”

Khương Lâm xem bọn họ không giống bộ dạng đang nói dối, trong thâm tâm cũng dịu đi một phần.

Hai mắt dần thích ứng với ánh sáng xung quanh, cô nhìn rõ người đang nói trước mặt. Là phụ nữ… trung niên. Nước da ngăm đen, hai bên má đầy vết cháy nắng, tóc đen ngang tay, bụi bặm bám đầy ở phía trên, có vẻ nhiều ngày chưa gội đầu, một mùi hôi xông vào mũi khiến người ta muốn nôn. Trên người cô đang mặc bộ quần của thời đại nào không biết, cái áo dài tay tẩy đến trắng bệch, chiếc quần trong bóng tối không nhìn rõ màu sắc cùng kiểu dáng, càng nghĩ càng thấy không ổn.

Ngay cả bà dì cạnh nhà cô với gia đình Biện Hải Đào trong thôn cũng không nghèo đến mức này, chẳng lẽ đây là chương trình thực tế, đang biến hình tiết mục nào đó?

Hay là cô bị đụng đầu, bị đánh thuốc mê rồi khiêng đến đây? Cái này là một vụ bắt cóc có âm mưu từ trước?

Cô nhanh mắt quét nhìn xung quanh một vòng, xem cái máy quay phim được giấu ở đâu.

Đây là không gian nông thôn với nhà ở kiểu cũ, cửa sổ bằng gỗ, giường đất, khói lửa mù mịt không nói, còn thấp bé chật chội, mái nhà lợp rạ, tường nhà là lớp đất đỏ trộn với mạch trấu bôi lên.

Trên tường dán đầy hoạ tiết của giấy báo các loại, hình vẽ chữ viết đã kín không thấy rõ. Bên cạnh cô là chiếc bàn đen với chiếc ấm bằng mây mà chỉ có thể thấy trên TV.

Khương Lâm làm trong ngành nội thất, hiểu biết không ít phong cách và vật dụng nội thất, nhưng kiểu dáng lạc hậu này chỉ có ở vùng núi mới thấy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK