Mục lục
EM GÁI CỦA GIAN THẦN
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lâm Uyển, à không hiện nay phải gọi là Lý Lệnh Uyển. Hiện giờ hai tay nàng đang ôm đầu gối, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, ngồi trên giường gỗ gần cửa sổ suy nghĩ xem bản thân nên làm gì.



Nếu sớm biết trước bản thân mình sẽ có kết cuộc bi thảm, nàng phải nhanh nghĩ ra biện pháp giải quyết chúng.



Bây giờ nàng cứ ngồi ở đây khóc lóc chờ chết, đây không phải là tính cách của nàng.



Vừa rồi nàng cũng nghiêm túc nghĩ về chuyện đó, nàng cảm thấy mấu chốt nằm ở bản thân nàng. Rốt cuộc từ lúc nàng 8 tuổi đến lúc nàng 13 tuổi, trong khoảng năm năm đó sẽ xảy ra những chuyện gì.



Bởi vì không biết rõ, cho nên nàng sẽ dễ dàng thay đổi chúng. Hơn nữa đây chính là quyển truyện do chính tay nàng viết ra.



Hiện giờ mọi thứ truyện đều trở thành sự thật, có ai hiểu rõ ràng những sự vật sự việc trong quyển truyện này hơn nàng? Cho nên nàng phải cần tận dụng khả năng này thật tốt.



Nghĩ đến đây Lý Lệnh Uyển cảm thấy có lòng tin vô cùng. Đây chính là hiệu ứng bươm bướm, hiện nay nguyên thân đã chết, nàng lại xuyên vào đây thay thế nguyên thân, khẳng định cốt truyện sau này sẽ có vài phần thay đổi.



Nói cách khác, nàng sớm đã biết rõ những chuyện bất lợi của bản thân mình, cho nên nàng phải tìm mọi cách thay đổi đó.



Kỳ thật nàng không hề có lý tưởng to lớn nào để theo đuổi, nàng chỉ mong có thể sống an ổn sống trải qua tuổi già. Nhưng nếu nàng muốn thực hiện được ước mơ đó tất cả đều phụ thuộc vào Lý Duy Nguyên.



Bởi vì trong truyện, kết cuộc bi thảm của nguyên thân Lý Lệnh Uyển là do chính một tay Lý Duy Nguyên gây ra.



Hắn dùng thủ đoạn vô cùng biến thái đối với nguyên thân, trước tiên hắn cắt đầu lưỡi của nguyên thân, ép nguyên thân uống đoạn trường thảo, khiến nguyên thân đau đớn đến ba canh giờ mới được giải thoát.



Nghĩ đến đây Lý Lệnh Uyển thầm yên lặng thắp cho nguyên thân này một nén nhan. Nàng tự trách bản thân mình vì sao lại có thể viết ra một kết cuộc tàn nhẫn như vậy.



Với tình hình hiện giờ, nàng phải nhanh thực hiện mục tiêu này thôi.



Trong truyện nguyên thân bị Lý Duy Nguyên giết chết vào năm mười bảy tuổi, khi ấy Lý Duy Nguyên chỉ tròn hai mươi hai tuổi.



Nhưng nếu tính thời điểm hiện tại, Lý Duy Nguyên chỉ mười ba tuổi. Thật ra Lý Duy Nguyên cũng có tuổi thơ không mấy tốt đẹp, bởi vì mấy năm gần đây chính nguyên thân Lý Lệnh Uyển đã nhiều lần làm khó dễ với hắn. Bất quá nàng vẫn cảm thấy mọi việc còn có thể cứu vãn.



Sau khi suy nghĩ xong, nàng muốn tìm cách tiếp cận với Lý Duy Nguyên, cố gắng tạo thiện cảm với hắn. Bằng bất cứ giá nào nhất định nàng phải lấy lòng được hắn.



Bởi vì trong truyện gốc Lý Duy Nguyên là nam phụ có tính tình thất thường, nội tâm lại cực kỳ vặn vẹo và biến thái.



Hơn nữa hắn lại là đường huynh của nguyên thân Lý Lệnh Uyển. Bất kỳ người nào từ khi sinh ra không thể đã có ý niệm biến thái ngay từ nhỏ, chính nàng là người đã sáng tạo ra hắn.



Mẫu thân của Lý Duy Nguyên là Đỗ Thị, nữ nhi của Đô Sát Viện Phó Đô Ngự Sử, nhưng về sau ông ta lại đắc tội với một vị quyền thần trong triều đìmh, thế nên khiến cho cả nhà đều bị lưu đày.



Trên đường lưu đày, vị quyền thần đó cho người của mình làm chút chuyện, cho nên cuối cùng cả một nhà Ngự sử đều chết.



Lý lão gia vì sợ chuyện của Đỗ Thị sẽ gây phiền phức đến Lý phủ, ông ta liền cho người đưa Đỗ Thị đến một am ni cô, còn nói với người ngoài Đỗ Thị đến đó bởi vì tĩnh tâm cầu phúc cho gia đình.



Nhưng chẳng ai ngờ được, các ni cô ở đó cùng các hoà thượng ở ngôi chùa bên cạnh lại có gian tình với nhau, bọn họ còn thường xuyên lui tới.



Hơn nữa có một vị hoà thượng vô cùng háo sắc đã nhìn trúng Đỗ Thị. Vì vậy thừa dịp một đêm trăng thanh gió mát hắn ta đã ra tay cưỡng bức Đỗ Thị.



Sau đêm hôm đó, Đỗ Thị liền mang thai. Vì danh tiết của chính mình, tuyệt nhiên Đỗ Thị không thể để chuyện này lộ ra ngoài, mỗi ngày nàng đều dùng nước mắt rửa mặt.



Phùng ma ma là nhũ mẫu của nàng biết được việc này, ngoài việc cùng nhau khóc lóc ra, bà ta còn hết lời mắng Lý lão thái gia không phải là người, sau đó bà ta bèn bài cho Đỗ Thị một kế hoạch.



Hai người bọn họ không thể tiếp tục ở lại nơi thị phi này nữa. Hơn nữa hai năm trước Đỗ Thị cũng đã sinh cho Lý gia một nữ nhi. Hiện tại nàng lại bị đưa đến am ni cô này "tĩnh tu".



Vậy còn nữ nhi của nàng phải làm sao bây giờ? Lý lão gia lại khinh người như vậy, cho dù nữ nhi của nàng thân là cháu gái của ông ta, nhưng ông ta sẽ thật tâm mà yêu quý nó sao?



Vì thế kế sách của Phùng ma ma chính là cho người báo với Lý lão gia, nói rằng trong bụng của Đỗ Thi đang mang thai cốt nhục của trượng phu Lý Tu Tùng.



Sau khi nàng đến am ni cô thì mới phát hiện mình đã có thai. Hơn nữa hiện nay cuộc sống ở am ni cô này quá thanh bần nàng không thể nào chịu đựng được nữa.



Dù sao Đỗ Thị cũng đã mang thai hài tử của Lý gia. Dù cho Lý lão gia không nể mặt mũi nàng, thì cũng phải xem xét đứa bé ở trong bụng nàng, cho nên ông ta cũng sẽ phần nào nhân nhượng đón nàng hồi phủ. Chỉ cần nàng có thể trở về, hết thảy mọi việc đều trở nên dễ dàng.



Đỗ Thị vừa thương nhớ nữ nhi, cũng một lòng



muốn rời khỏi nơi thị phi này, cho nên nàng liền làm theo kế hoạch của Phùng ma ma.



Nhưng sau khi Lý lão gia nhận được tin tức này, căn bản ông ta không nghĩ đến việc sẽ đón Đỗ Thị trở về.



Chuyện gia đình Đỗ Thị bị lưu đày, Lý lão thái gia cũng có chút ít công lao trong đó. Hơn nữa hiện nay vị quyền thần kia quyền thế rất mạnh, Lý lão gia còn dùng trăm phương ngàn kế muốn nịnh bợ người đó, nếu bây giờ ông ta cho người đón Đỗ Thị trở về thì sẽ không có lợi ích gì cho Lý gia.



Tuy rằng Đỗ Thị cũng là nữ tử đã xuất giá, nàng cùng Đỗ gia đã không còn quan hệ gì. Nhưng vị quyền thần kia căn bản là một người lòng dạ hẹp hòi, hắn ta còn không buông tha cho cả nhà Đỗ ngự sử trong lúc bị lưu đày, thậm chí hắn ta còn âm thầm cho người ám sát bọn họ.



Nếu như lúc này Lý lão gia đón Đỗ Thị trở về, để vị quyền thần kia biết được lại tuỳ tiện sau lưng giở trò thì Lý lão gia sao có thể kịp phòng bị.



Cho nên Lý lão gia không đồng ý, ông ta chỉ nói với Đỗ Thị hãy sinh đứa bé ấy ở am ni cô, sau khi sinh xong lập tức đem đứa bé đó giao cho người khác, không thể nói nó là con cháu của Lý gia.



Lúc ấy Lý lão gia nghĩ rằng, tuy rằng đứa bé này có huyết mạch của Lý gia nhưng nó cũng có huyết mạch của Đỗ gia.



Thứ nhất Lý lão gia sợ vị quyền thần kia sau biết chuyện sẽ gây hoạ cho Lý gia. Còn việc thứ hai, chuyện của Đỗ ngự sữ cũng có liên quan đến ông ta.



Không chừng sau khi đứa bé này lớn lên, nó lại có tâm tư muốn sửa lại án oan, báo thù cho ngoại tổ phụ của mình. Đến lúc đó phải làm sao?



Bất quá Lý lão gia không chịu đựng khi nhìn thấy Lý Tu Tùng quỳ gối ngoài cửa ba ngày ba đêm cầu xin ông ta.



Cuối cùng Lý lão gia cũng chỉ có thể nhượng bộ, ông ta sai người đón Đỗ Thị trở về. Chỉ là ông ta lại ra điều kiện, đó chính là cho dù Đỗ Thị được đón trở về cũng phải giấu Đỗ Thị trong một tiểu viện hẻo lánh ở gần hoa viên, còn phải nói với người ngoài Đỗ Thị đã chết.



Đợi sau khi nàng sinh đứa bé, thì phải nói nó là do một nha hoàn thông phòng sinh ra.



Vốn dĩ Lý Tu Tùng là người nhu nhược, lúc nào hắn ta cũng nghe theo lời phụ mẫu. Bất quá tình cảm của hắn ta đối với người thế tử kết tóc se duyên này vô cùng thật lòng.



Nhưng hắn ta không thể chống đối lại phụ thân của mình, vì vậy hắn ta đành nén đau khổ mà đáp ứng.



Cho nên sau khi Đỗ Thị được đón trở về Lý phủ, nàng lại bị giam cầm trong một tiểu viện hẻo lánh. Sau mười tháng hoài thai, nàng hạ sinh Lý Duy Nguyên.



Tuy nhiên, sau khi Lý Duy Nguyên được sinh ra liền có người bế hắn đi, bọn họ còn nói với người ngoài nhi tử đó là do nha hoàn thông phòng của Lý Tu Tùng sinh được.



Nhưng thật trùng hợp, thời điểm Lý Duy Nguyên sinh ra, Lý lão gia đang sống khỏe mạnh lại bị vấp té mà chết.



Cái chết của Lý lão gia khiến cho toàn bộ mọi người trong Lý gia đau lòng khóc lóc thảm thiết. Bọn họ còn nói do Lý Duy Nguyên đã khắc chết Lý lão gia.



Vì vậy mọi người trong Lý gia không ai yêu thích hắn cả. Sau vài năm, lại có một vị cao tăng đứng trước cửa Lý phủ hoá duyên, lúc này Lý lão thái thái liền mời ông ta vào phủ đoán mệnh cho mọi người của Lý gia.



Sau khi vị cao tăng nhìn thấy Lý Duy Nguyên, ông ta vừa bấm ngón tay vừa nhíu mày rất lâu. Cuối cùng ông ta nói Lý Duy Nguyên chính là khắc tinh, tương lại hắn sẽ khắc cả gia đình, còn là đại họa của quốc gia.



Lý lão thái thái là một người rất tin vào thần phật, cho nên bà vô cùng tin tưởng lời nói của vị cao tăng đó.



Vì vậy Lý lão thái thái càng không yêu thích Lý Duy Nguyên, thậm chí bà còn hận chính bản thân mình không nên có một cái thứ trưởng tôn như vậy, cho nên thái độ của bà ảnh hưởng rất lớn đến thái độ của mọi người trong Lý phủ đối với Lý Duy Nguyên.



Vì thế tuổi thơ của Lý Duy Nguyên cực kỳ đau khổ cùng thế lương. Hắn được cấp cho một tiểu viện hẻo lánh, lại chỉ có duy nhất một gã hạ nhân bên cạnh hầu hạ.



Không nói đến các vị trưởng bối chán ghét hắn, ngay cả huynh đệ tỷ muội đều xem thường và ức hiếp hắn, thậm chí cả các nha hoàn trong Lý phủ còn lén lút cắt xén chi phí ăn mặc cùng thức ăn của hắn, bọn họ còn nói những lời chế nhạo hắn.



Hơn nữa nguyên thân Lý Lệnh Uyển sợ hắn còn chưa đủ thảm, còn cố tình trêu chọc hắn.



Sau đó Đỗ Thị vô tình biết được, năm ấy nữ nhi của nàng bởi vì bệnh nặng mà qua đời, nhưng mọi người trong Lý gia vì coi thường nữ nhi của nàng, bọn họ đã không mời đại phu đến cứu chữa, cuối cùng khiến cho nữ nhi của nàng bệnh càng ngày càng nặng không thể cứu được nữa.



Hơn nữa chuyện lưu đày của phụ thân nàng, không phải chỉ vì ông đã đắc tội với vị quyền thần kia, mà Lý lão gia cũng có một phần góp gió thêm củi vào đó.



Bởi vì Lý lão gia muốn lấy lòng vị quyền thần kia, còn muốn ôm đùi của hắn ta. Sau khi biết rõ hai chân tướng này, Đỗ Thị như muốn phát điên.



Mặc dù Lý Tu Tùng luôn dành tình cảm cho người vợ cả của mình, sau khi hắn chịu tang ba năm, lại phải nghe theo lời Lý lão thái thái cưới thêm một người thê tử nữa.



Nhưng hắn vẫn thường xuyên lén dẫn Lý Duy Nguyên đến thăm Đỗ Thị. Hắn muốn cho hai mẫu tử bọn họ gặp mặt nhau dù trong chốc lát, để an ủi phần nào sự nhớ thương nhi tử của Đỗ Thị.



Đối với Đỗ Thị mà nói, Lý Duy Nguyên chính là một vết dơ trong lòng nàng. Hiện tại nàng biết rõ nữ nhi cùng nhà mẹ đẻ của mình đều do một tay Lý gia hại chết, nàng càng trở nên điên cuồng muốn trả thù.



Bất quá nàng không thể tìm được chỗ nào trút giận, nàng liền trút lên người của Lý Duy Nguyên.



Vì thế mỗi lần nàng gặp mặt Lý Duy Nguyên,



luôn điên cuồng đánh đập hắn, nàng còn gieo trong đầu hắn ý định báo thù, nàng muốn hắn khiến cho mọi người trong Lý gia phải chết.



Sống trong hoàn cảnh như vậy, thì một đứa bé non nớt như Lý Duy Nguyên làm sao không trở nên biến thái cho được?



Dựa theo như trong cốt truyện mà Lý Lệnh Uyển đã viết, kể cả con người hay tâm hồn của hắn đều bị bao phủ trong bóng tối, không có một tia sáng nào có thể chiếu vào.



Về sau hắn vì sự khoái cảm muốn báo thù lại càng trở nên biến thái, hắn luôn tìm cách trả thù mọi người trong Lý phủ.



Bởi vì Lý Duy Nguyên cảm thấy bản thân hắn không hạnh phúc, vì sao chỉ có mình hắn không hạnh phúc?



Cho nên hắn đã không hạnh phúc thì tất cả mọi người cũng đừng mong được hạnh phúc.



Hắn muốn những người đã từng khinh thường, ức hiếp và chà đạp hắn không có kết quả tốt.



Vì vậy hắn điên cuồng muốn trả thù, thậm chí hắn còn xem việc người ta tan nhà nát cửa, sống trong dầu sôi lửa bỏng làm niềm vui của mình.



Kỳ thật điều này rất giống với lời của vị cao tăng đã nói, ông ta nói hắn là khắc tinh của gia đình, là đại họa của quốc gia.



Lý Lệnh Uyển nghĩ đến đây liền cảm thấy dạ dày vô cùng khó chịu. Vì sao nàng lại tự tìm đường chết như vậy?



Tại sao nàng lại có thể viết ra một nhân vật kinh khủng như thế?



Chẳng phải mọi người trên thế gian đều muốn có một tương lai tốt đẹp sao?



Nhưng hiện tại tương lại của nàng tốt lắm sao? Đúng là bản thân tự ủ ra rượu đắng giờ phải tự mình uống chúng.



Năm nay Lý Duy Nguyên đã mười ba tuổi, cho nên hắn đã nếm trải qua hết những sự xem thường cùng chà đạp của người khác, có phải hắn cũng đã nhiều lần bị Đỗ Thị điên cuồng đánh mắng?



Vì vậy trong đầu hắn sớm đã có ý định muốn báo thù. Mà điều quan trọng nhất chính là nguyên thân Lý Lệnh Uyển đã từng tỏ thái độ khinh thường cùng chế nhạo hắn.



Cho nên mới dẫn đến việc nguyên thân này bị Lý Duy Nguyên hung hăng đẩy ngã, thậm chí hắn còn có ý định muốn giết chết nguyên thân.



Bởi vì nguyên thân đã nhìn thấy hắn bước ra từ tiểu viện của Đỗ Thị, hơn nữa khi ấy hắn vừa bị Đỗ Thị đánh mắng xong.



Đỗ Thị đã dùng chính chân nến bằng đồng sắc bén đâm khắp người hắn, nàng so với Dung ma ma dùng kim đâm vào người Tử Vi còn tàn bạo hơn rất nhiều.



Lý Lệnh Uyển nghĩ đến đây đã cảm thấy có chút tuyệt vọng. Hiện giờ nàng phải làm gì đây?



Nàng nên liều mạng đem ánh sáng mặt trời chiếu soi cho cuộc sống âm u của hắn sao? Chỉ với ý nghĩ này thôi đã khiến nàng thấy rét run cả người.



- ------------//-------------



Vui lòng không mang truyện đi nơi khác nếu để mình biết sẽ ngưng up tiếp! Chân thành cảm ơn!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK