Mục lục
Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngãi Giai Giai chạy rất nhanh ở trên con đường nhỏ của thôn quê, quần áo trên người cô cũ nát đầy vết máu, người qua đường thấy được, đều cho rằng cô bị bà mẹ kế đánh cho da tróc thịt bong, cả người đầy máu, nhưng mà chuyện như vậy mọi người đã thấy nhiều rồi, thì thấy đó nhưng cũng không thể trách, làm được chỉ có thể là cảm thán, hoặc là vụng trộm giúp đỡ cô một chút.

Bởi vì rất quen thuộc với nơi sinh trưởng của thảo dược, nên chẳng bao lâu Ngãi Giai Giai đã cầm một đống thảo dược về tới phòng cỏ tranh.

"Anh ơi, em đã trở về, bây giờ em lập tức mài thảo dược, trị liệu vết thương cho anh, anh nên chịu đựng nha." Ngãi Giai Giai vừa về tới phòng cỏ tranh, liền vội vàng nói với gã đàn ông nằm trên mặt đất, rồi sau đó lấy ra một cái chén nhỏ, mài thảo dược.

Mẹ nói qua, đối với người ở bên cạnh bờ sinh tử, nhất định phải không ngừng nói chuyện ở bên tai của người ta, không cho người ta ngủ, cho nên phải nói chuyện với người ta không ngừng.

"Anh, em gọi là Ngãi Giai Giai, tên là do mẹ em đặt, em rất thích nha, anh tên là gì vậy?"

"Thực xin lỗi anh, em quên bây giờ anh vẫn không thể nói chuyện, nhưng mà không sao, em nói cho anh nghe là đựơc. Như vậy anh sẽ không ngủ."

"Anh nè, hiện nay em đã mười ba tuổi rồi, nhưng qua mười ngày tới em sẽ mười bốn tuổi."

"Anh trai, anh đừng cảm thấy em phiền, mẹ đã nói, người bên bờ sinh tử phải không ngừng nói chuyện ở bên tai, cổ vũ cho người ta, như vậy người ta mới có thể kiên cường sống sót."

"Anh trai, thảo dược mài xong rồi, em đi múc nước rửa sạch vết thương cho anh, anh chờ em nha." Ngãi Giai Giai nói xong, liền chạy ra ngoài.

Gã đàn ông không ngừng châu lông mày, vừa rồi những gì cô bé nhỏ này nói anh đều nghe được rất rõ ràng, nhưng anh cũng cảm kích cô, nếu như không phải cô không ngừng nói léo nhéo, nói không chừng lúc này anh đã mất đi ý thức, thậm chí là tử vong.

Trong tay của Ngãi Giai Giai bưng một chậu nước, trên bờ vai treo một cái khăn mặt cũ đi đến.

"Anh trai, em đã trở về, nước là vừa gánh lên từ giếng, cho nên có hơi lạnh, anh kiên nhẫn một chút, một lúc là xong ngay." Ngãi Giai Giai vừa nói vừa rửa sạch vết thương cho anh, nhẹ nhàng cởi quần áo của anh ra, nhìn thấy mấy vết thương trên người anh mà giật mình, nhất thời cũng hít một hơi.

"Anh trai, sao ai lại nhẫn tâm chém nhiều dao ở trên người của anh như vậy a, so với mẹ hai đánh em còn muốn nghiêm trọng hơn nhiều a, thật đáng thương a, ô ô ——" Ngãi Giai Giai vừa giúp người trên mặt đất rửa sạch vết thương, vừa đau lòng nước mắt chảy xuống.

Nước mắt nóng hổi nhỏ giọt lên trên thân gã đàn ông, cùng nước giếng lạnh như băng tạo nên rất rõ nét.

Gã đàn ông cảm nhận được một giọt lệ cực nóng, nhiệt độ trong lòng từ từ tăng lên.

Cô bé con này cho anh ấm áp, cô bé con vì anh mà rớt xuống nước mắt cực nóng, cô bé con này xem trọng anh, anh quyết định sẽ bảo vệ.

"Anh, bây giờ em bôi thuốc cho anh, sẽ đau nhức một chút, anh nhịn một chút nha." Ngãi Giai Giai mất một thời gian mới xử lý xong vết thương của gã đàn ông, sau đó bắt đầu bôi thuốc, mỗi một động tác đều rất dịu dàng, vừa bôi thuốc vừa dùng miệng thổi vào vết thương của anh, dùng cái này để giảm bớt đau đớn.

Gã đàn ông tuy không nhìn thấy, nhưng mà anh có thể cảm nhận được cẩn thận cùng dịu dàng của cô.

"Anh trai, mẹ em nói thảo dược này rất có tác dụng , bao anh ngày mai miệng vết thương khép liền, em đã thử qua, thật sự đó, cho nên anh không cần phải lo lắng."

"Anh trai, đợi tí nữa em đi tìm cho anh một chút gì đó để ăn, anh phải chờ em trở về nha."

"Anh trai, nếu như đau anh nên báo với em một tiếng, em sẽ nhẹ chút."

Ngãi Giai Giai vừa bôi thuốc, vừa nói không ngừng, cô lo lắng nếu cô dừng lại , người này sẽ chết đi, cho nên không dám dừng lại.

Qua hơn một giờ, cuối cùng Ngãi Giai Giai cũng bôi thuốc xong, mệt mỏi ngồi ở bên cạnh thở, không bao lâu lại tiếp tục nói.

"Anh trai, em đi tìm thức ăn cho anh, một lúc thôi sẽ trở về."

Ngãi Giai Giai nói xong, mệt mỏi đứng lên, nhìn thoáng qua gã đàn ông hôn mê trên mặt đất, sau đó rời đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK