Mục lục
Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quả nhiên, lúc ông Lâm đuổi tới chỗ đất trồng rau, thì nhìn thấy Ngãi Giai Giai toàn thân ướt sũng làm việc ở chỗ đó, bên cạnh còn có một con cọp mẹ đứng, tức thì tức giận chạy đến, đem thùng gỗ ở trong tay cô đoạt đi, ném lên trên người bà mẹ kế đang đứng ở bên cạnh.

"Ôi ——" Bà mẹ kế đang đứng thì bị thùng gỗ đập cho ngã xuống đất, đau đớn kêu một tiếng, quần áo ở trên người cũng bị ướt, vì vậy không vui mà chửi ầm lên.

"Ai a, rõ ràng là muốn cùng tôi đánh nhau, không muốn sống phải không?"

"Giai Giai, bộ dạng con làm sao vậy, bà ta có đánh con hay không, bị thương ở đâu sao?" Ông Lâm không để ý tới bà mẹ kế ở bên cạnh, quan tâm hỏi Ngãi Giai Giai, trên mặt hiện rõ đầy sốt ruột, thấy cô cả người ướt sủng, vì vậy cỡi áo khoác của mình ra, phủ lên trên người cô.

Cô bé này như thế, lại có người có thể nhẫn tâm tra tấn cô bé như vậy, người kia thật không phải là người.

"Bác Lâm, con không sao." Ngãi Giai Giai cảm động nói, nước mắt không ngăn được mà chảy xuống.

Có một mẹ Lâm, cô đã vừa lòng, hiện tại lại thêm một bác Lâm, làm cho cô cảm giác giống như có ba mẹ, thật hạnh phúc.

"Lại là ông, các người nghỉ phép thì nghỉ phép đi, sao lại đi quản chuyện của tôi." Bà mẹ kế cố gắng đứng lên, nhìn thấy cả người của mình đều là bùn, nên rất tức giận, sau đó rống to với ông Lâm.

"Ông lại dám đánh tôi, tôi nhất định sẽ làm cho ông xem."

Ở cái thôn này bà coi như cũng là người có chút mặt mũi, gia cảnh trong thôn giàu có nhất, còn không có ai dám đối đãi với bà như vậy!

"Chuyện này tôi muốn quản thì sao, nếu như bà còn dám bắt nạt Giai Giai, tôi sẽ cho bà sau này không có được một ngày tốt lành." Ông Lâm tức giận cảnh cáo bà ta.

"Tôi nhổ vào, còn dám nhiều chuyện nữa, tôi ấy người suy nghĩ kỹ đó." Bà mẹ kế không thèm để ý đến cảnh cáo của ông Lâm, vẫn là kiểu của một người đàn bà chanh chua mà mắng to.

"Bác Lâm, con không sao, bác trở về đi, đừng động vào con." Ngãi Giai Giai đáng thương khẩn cầu.

Cô không muốn người quan tâm đến mình sẽ bị thương tổn, nếu như có thể, cô thật sự rất muốn đi bảo vệ người quan tâm cô, nhưng bây giờ cô giống như không có một chút sức lực nào, đầu cháng váng mà chìm vào hôn mê, tầm mắt cũng rất mơ hồ.

Mỗi khi xuất hiện loại bệnh này, cô đều nghĩ đến là sẽ đi gặp mẹ, có thể cùng mẹ gặp nhau ở trên trời.

"Bác Lâm tới nơi này nghỉ phép mục đích chính là chăm sóc con, làm sao mà có thể mặc kệ con chứ, Giai Giai yên tâm, không có chuyện gì." Ông Lâm kích động nói, trong lòng rất là đau lòng cho cô bé đáng thương này. Một đứa bé hiểu chuyện như vậy, vì cái gì mà lại không có người yêu thương !

"Bác Lâm, con ——" Ngãi Giai Giai kích động khóc lên, nhưng mà đang muốn nói có chút cảm động, ai ngờ trước mắt tối sầm, té xỉu ở trong ngực của ông Lâm.

"Giai Giai —— Giai Giai ——" Ông Lâm lo lắng hô to, thân hình nhỏ nhắn xinh xắn không ngừng loạng choạng ở trong ngực, trong lòng có chút bối rối.

Hỏng bét, ngày đầu tiên bọn họ chăm sóc cô bé này thì đã khiến cho cô bé té xỉu, nếu thiếu chủ biết đựơc, không lột da ông mới là lạ.

"Con nhóc thối tha, giả chết phải không, đứng lên làm việc cho tao." Bà mẹ kế thấy thế, muốn giơ roi lên quất Ngãi Giai Giai đang ở trong ngực ông Lâm, nhưng mà ông Lâm lại một tay cầm roi, đoạt roi đi, hung hăng quất vài roi vào bà mẹ kế.

"A —— ông làm gì?" Bà mẹ kế đau đớn gọi.

"Đánh chết cái người đàn bà không có lương tâm này." Cuối cùng ông Lâm hung hăng trước hết là quất, sau đó ném roi đi, rồi ôm Ngãi Giai Giai đang hôn mê mà rời đi rất nhanh.

Bà mẹ kế chật vật ngồi dưới đất, trong mắt tràn ngập phẫn nộ, trong lòng rất là không cam lòng, cái miệng ác khí này của bà sẽ xuất ra cho thật tốt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK