• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


6/ Tối nay tôi onl sớm hơn ngày thường nửa tiếng. Đơn giản vì hôm nay tôi học xong bài khá nhanh. Mở yahoo lên, một đống tin nhắn ập vào mắt tôi. Nhưng trong gần 10 tin nhắn offline tôi chỉ chăm chăm tìm kiếm một tin nhắn. Một tin nhắn với một nội dung không hề thay đổi, ngày nào cũng giống ngày nào, và luôn gửi vào một giờ nhất định. Đó là :
« Chúc một ngày tốt lành ! Tôi yêu bạn rất nhiều ! » 
Cũng đã gần hai ba tháng nay ngày nào tôi cũng nhận được dòng tin nhắn offline này. Người gửi cho tôi có cái nick đặc biệt “I_want_to_be_live”. Chưa bao giờ tôi thấy nick này bật sáng cả. Chỉ toàn là một gương mặt màu xám mà thôi. Ấy vậy mà đúng cái giờ ấy, khi mà tôi lên onl đều nhận được dòng tin nhắn đó. Điều này càng khiến tôi thấy thắc mắc hơn về chủ nhân của cái nick bí ẩn này. Và cũng vì lý do đó khiến cho tôi ngày nào cũng phải onl. Dường như việc nhận được lời chúc đó đã từ lâu trở thành thói quen của tôi thì phải. Dù không biết là do ai làm, nhưng tôi nghĩ rằng, đó chắc hẳn phải là một người tốt. Vì những hành động của người tốt luôn đem lại niềm vui cho những người xung quanh. Điển hình là tôi. Lúc nào đọc thấy dòng tin nhắn này tôi cũng cười hạnh phúc. Thế đấy! Niềm vui đôi khi đơn giản vậy thôi…
.................................................
Kết thúc tiết 1, tôi đưa mắt nhìn toàn bộ lớp mình, toàn là những cái đầu nằm gục lên bàn vì vẫn còn buồn ngủ. Nhìn sang thằng bạn bên cạnh cũng không khá khẩm hơn. Minh nằm lăn ra, mắt lim dim. Tự nhiên tôi có cái suy nghĩ hơi…tội lỗi là muốn mở cái kính cận Nobita đáng ghét ấy ra để xem khi không có kính, gương mặt Minh sẽ như thế nào????
Nghĩ là làm. Tôi rón rén đưa tay cầm nhẹ vào gọng dài hai bên của kính, miệng không ngớt cầu nguyện mong cậu bạn đừng có tỉnh dậy, nếu không chắc tôi chẳng biết chui đầu xuống đâu cho đỡ xấu hổ. Kế hoạch của tôi được tiến hành khá trót lọt, chỉ còn một chút xíu nữa thôi thì xong xuôi, cái kính chết tiệt ấy sẽ được tháo ra….
Nhưng đúng cái lúc quyết định, tức là cái lúc gọng kính được tách ra gần khỏi mặt thì Minh đột ngột nắm chặt lấy tay tôi, mắt mở to, má đỏ phừng phừng.
- Hơ! Cậu…cậu tỉnh rồi hả????? Tôi….tôi thấy kính cậu bẩn quá nên tính lấy ra lau hộ thôi mà! Nếu cậu không thích thì thôi vậy! – dù đang cực kì đau tim nhưng tôi vẫn cố gắng bình tĩnh cười nói, đồng thời đẩy cái kính về lại vị trí cũ của nó.
Minh không nói không rằng, ngồi hẳn dậy, lấy tay chính lại cái kính cận cho ngay ngắn rồi quay sang nhìn tôi lần nữa. Ánh mắt cực kì dã man.
- Ấy! Đừng có nhìn tôi như thế! Nhìn kiểu này mắt sẽ không tốt đâu! Mau mỏi lắm! – tôi cố gắng trêu.
Cậu ta vẫn im lặng, nhưng ngay lập tức lấy hai tay ôm chặt má tôi rồi dùng hết sức đẩy cái đầu tôi va một cái thật đau vào đầu cậu ấy khiến tôi không kịp trở tay. Khỏi phải nói là lúc đó tôi đau đến mức nào. Đầu con người ta mà cậu ấy làm như bao cát, dúi một cái thật mạnh tưởng chừng có thể…lún tường. Lũ bạn xung quanh đồng loạt ồ lên trước cái cách trả thù quái dị của Minh, tôi thì chẳng còn sức đâu mà nói, mặt nhăn queo, tay xoa đầu, cảm tưởng như toàn bộ nơ ron trong đầu đã đứt phăng ra cả. 
- Cậu….cậu….cậu ác quá! – tôi tru tréo lên sau một hồi nhăn nhó.
Minh vẫn không nói gì. Tôi thấy tội nghiệp cho cái miệng của cậu ta, sinh ra nhưng chẳng được nói. Sau vài giây nhìn tôi chăm chú, cậu ta quay lại cuốn sách của mình rồi tiếp tục đọc. Chẳng lẽ Minh không đau chút nào sao????? Cậu ta có phải là con người không trời????? Dù không nói năng gì nhưng tôi thấy cậu ta cười. Bây giờ tôi mới biết thằng ngồi bên mình là một tên quái vật, chỉ biết vui trên nỗi đau của người khác. Mà cũng tại tôi, tự nhiên khi không lại đi làm cái trò đó, để đến bây giờ có đau cũng phải cắn răng mà chịu, không thể làm gì được. 
Tuổi học trò của tôi lắm chuyện kì cục như vậy đấy!
Tối. Đang chăm chú dán mắt vào màn hình tivi để xem bộ phim Hàn Quốc mà tôi yêu thích thì đột nhiên ông anh hai quý hóa lôi phắt tôi lên lầu khiến tôi la oai oái. Gì thì gì chứ vụ này thì tôi biết tỏng, chắc hẳn ông ta lại muốn nhờ vả tôi chuyện gì nữa đây. Sao cái thân em gái như mình lại phải khổ sở thế này nhỉ????
- Hai làm cái trò gì thế????? Em đang coi phim mà! – tôi bực bội.
- Anh có việc nhờ mày giúp đây! – thấy chưa! Đúng như tôi dự đoán mà.
- Em không biết! Hai đừng có lôi em vào mấy cái vụ tình cảm rắc rối của hai, cho em xuống coi phim! – tôi lắc đầu quầy quầy rồi đứng dậy toan chạy xuống nhà.
- Mày ngồi yên coi! Đừng có khiến anh nổi khùng kẻo anh méc ba mẹ chuyện mày làm hư cái USB của ba đó nghen! – ông ta cười nham hiểm. Thế đó! Muốn người ta không biết trừ khi mình đừng làm. Chỉ vì lỡ tay để cái USB chứa nhiều tài liệu quan trọng của ba lẫn trong đống áo quần rồi đem luôn vào máy giặt khiến nó nát vụn không còn nhận diện được mà tôi phải cắn răng nghe theo lời của ông anh ma quái. 
- Hix! Hai ác lắm! Muốn gì thì nói đi! – tôi xụ mặt.
- Ngoan thế là tốt! Việc cũng không khó khăn gì, chỉ cần tối mai mày giả vờ làm bạn gái của anh rồi cùng anh đi tham gia một buổi party mừng sinh nhật con nhỏ người yêu cũ là được! – anh nhún vai cười.
- Cái gì cơ????? – tôi nghe mà suýt té – Hai đâu phải thiếu người yêu, tự nhiên bây giờ bắt em giả người yêu của hai, mà còn là để chọc tức chị nào đó người yêu cũ nữa hả????? Hai có bị vấn đề gì không vậy????? – tôi tròn mắt xác nhận sự thật.
- Nhưng tao thích thế! Vì nếu dẫn theo bạn gái thì tao bắt buộc phải hôn nó, mà tao tự dưng không thích hôn nhỏ nào nữa hết! Thà hôn mày còn hơn! – anh cào cào đầu.
- Má ơi! Hai nói thế mà được hả???? Em còn nhỏ hai ơi! Ở nhà thì không sao! Chứ ra ngoài mà hai hôn em kiểu đó thì em chết mất! – tôi tá hỏa van xin, gì thì gì chứ vụ này thì quá động trời. Không được!
- Có gì mà mày sợ thế nhỉ??? Mày phải nên tự hào là cho đến thời điểm này, mày chính là người con gái mà anh hôn nhiều nhất! Anh hôn mày hoài à, vì thế mày chỉ cần tự nhiên để mình anh diễn là được! Ok? – ông anh trai cười nham nhở.
- Không không! Em không chịu đâu! Hai ơi là hai! Không được! 
Tôi vật vã suốt đêm để năn nỉ ông anh trai cho tôi thoát khỏi vụ này nhưng anh chẳng hề mảy may thương xót cho đứa em gái đáng thương này mà chỉ nói một câu duy nhất !
- Mày chọn đi ! Muốn đi dự tiệc cùng anh hay muốn bị cắt mạng vài tháng ? 
Thế đó ! Ổng đã động chạm vào cái nhu cầu không thể không có của tôi. Đó là online mỗi ngày. Nếu bây giờ mà ba biết được chính tôi là nguyên nhân gây ra sự nát bấy của cái USB thì chắc chắn tôi sẽ bị cấm lên mạng ít nhất là một tháng. Một tháng thì làm sao mà tôi sống được hả trời ????? Nhưng nếu đi dự tiệc cùng ảnh thì tôi sẽ phải để ảnh hôn như bạn gái trước mặt bàn dân thiên hạ ????? Đằng nào cũng là đường chết cả ! Khổ thân Trần Thanh Thanh này quá đi !!!!!!!!!!!!!!
7/ Nói chắc các bạn không tin. Chứ đúng thật cho tới thời điểm này tôi chính là người con gái được anh trai tôi hôn nhiều nhất ! Toàn là hôn môi thôi. Vì như ảnh nói, ảnh ghét hôn lên má hay trán vì hôn kiểu đó không có cảm xúc. Ảnh hay hôn tôi đơn giản là vì thói quen. Ngay từ nhỏ lúc nào ảnh biểu hiện tình cảm anh em là đều hôn tôi hết. Sáng cũng là ảnh hôn tôi thức tôi dậy, tối cũng là ảnh hôn tôi chúc tôi ngủ ngon. Cho đến khi cả hai đã lớn bằng chừng này (tức là ảnh 20, tôi 16) thì thói quen đó vẫn không thế bỏ được. Cốt yếu vẫn là ở anh tôi. Chứ tôi thì cũng sợ lắm rồi. Một đứa con gái mới lớn chưa có bạn trai mà đã bị con trai (mặc dù ở đây là anh ruột của tôi) hôn hoài thì làm sao không thấy ngại cho được ???? Khi ở trong nhà thì anh tôi hôn tôi mọi lúc mọi nơi, cứ thích là ảnh lại hôn bất kể lúc đó tôi đang làm gì. Có lần tôi mới uống xong ngụm nước, ảnh từ bếp bước ra thấy mặt tôi liền tiến lại hôn một cái thật nhanh lên môi khiến tôi sặc nước lên tận lỗ mũi. Ba mẹ tôi cũng la ảnh hoài nhưng chẳng cải thiện được tình hình. Ảnh luôn nói rằng đó đã là thói quen thấm vào máu thịt. Không thể sửa được. Ảnh nói vì anh thương tôi nên mới làm thế. Nhưng tôi chẳng thích cách biểu hiện tình cảm ruột thịt theo kiểu này tẹo nào. Cứ có cái gì đó loạn luân sao ấy !!!!!
.................................................
Hôm nay lại là một ngày như bao ngày. Hiện tại thì tôi đang ở lớp. Mọi thứ vẫn thế. Liên vẫn không ngớt huyên thuyên về việc tôi thích Tuấn, còn Phạm Minh vẫn im như hến và dán mắt vào cuốn sách dày cộm của mình. Tôi chán quá liền đứng dậy bỏ ra ngoài. Dù gì cũng đã ra chơi, tôi thích đi dạo quanh trường một mình. 
Và cái cảnh tượng mà chẳng bao giờ tôi muốn thấy lại đang đập vào mắt tôi....
Một con nhỏ nào đó lại đang cầm tay Trọng Tuấn ngồi trên ghế đá. Cả hai đang cười cười nói nói điều gì đó và khi thấy mặt tôi, ngay lập tức cậu ta quàng vai ôm con nhỏ ấy. Đúng là bực mình. Có cần thiết để Tuấn phải làm điều đó không nhỉ ???? Gì chứ tôi chẳng thích thú mấy cái trò này, 16 là một cái tuổi còn quá nhỏ cho những hành động người lớn như thế. Dù có thích nhau đi chăng nữa thì chỉ nên dừng lại ở mức nắm tay mà thôi. Chứ đi xa cái kiểu này thì.... Nhưng tính tôi thì lại thích đâm đầu đối diện mấy cái hoàn cảnh này để cho họ biết tôi không phải là một con bé nhút nhát. Sau một phút hơi bối rối thì tôi cũng lấy lại được tinh thần và hùng dũng tiến về phía chiếc ghế đá nơi Tuấn đang ngồi bằng một vẻ mặt mà theo tôi nghĩ là khá tự nhiên.
- Kẹo này ! Cầm lấy ! – vẫn như thường ngày, tôi móc trong túi ra một chiếc kẹo mút rồi đưa trước mặt Tuấn, còn con nhỏ ngồi bên tôi coi như vô hình.
Tuấn hơi nhíu mày nhìn tôi. Tôi thấy trong đôi mắt cậu ấy có một cái gì đó cứ như là sợ. Nhưng chắc là do tôi suy nghĩ quá thôi. Cậu ta mà biết sợ là gì ! Một lát sau Tuấn cũng đưa tay lên nhận. Nhưng chưa kịp cầm thì con nhỏ ngồi bên đã bặm môi giựt phăng lấy rồi ném xuống đất. Đưa cái mặt hách dịch nhìn tôi :
- Này ! Mày không biết xấu hổ là gì hả ???? Không thấy ảnh đang ngồi với tao à ???? Đúng là đồ khùng ! 
Con nhỏ này đúng là không muốn sống nữa mà ! Dám lấy kẹo mà tôi tặng Tuấn rồi quăng đi à ????? Nó có quyền gì chứ ???? Máu tôi sôi lên, đang định bụng xắn tay áo cho con nhỏ vô phép này một bài học thì tôi ngỡ ngàng khi thấy Tuấn quay sang lấy tay tát một cái rõ mạnh vào mặt con nhỏ khiến nó điếng hồn :
- Ai cho phép cậu làm thế ??? Tới nhặt nó lên và đưa cho tôi ! Nhanh ! – Tuấn quát lên, gương mặt đầy giận dữ cứ như thế con nhỏ đó vừa vứt cái gì quan trọng lắm của cậu ta. Điều này khiến tôi rùng mình.
Con nhỏ mếu máo ôm mặt nhìn Tuấn với vẻ tức giận nhưng cũng đành bấm bụng chạy lại nhặt cây kẹo mút lên rồi thả vào người cậu ta :
- Anh dám đánh em vì cái kẹo mút rẻ tiền này ! Em ghét anh ! 

Và thế là nó chạy đi. Tôi vẫn đứng như trời trồng. Càng lúc tôi càng nhận thấy sự đặc biệt ở Tuấn, cho dù lúc chỉ có hai đứa, cậu ta luôn mồm xỉ vả cái tình cảm của tôi dành cho cậu ấy nhưng khi trước mặt mọi người, Tuấn luôn tôn trọng tình cảm của tôi. Là vì sao nhỉ ???? Chính tôi cũng không hiểu.
- Khùng ! Đứng đó làm gì nữa ! Tôi không muốn thấy mặt cậu ! Đi đi ! – Tuấn lạnh lùng.
Nhưng tôi thấy vui lắm. Cậu ta cứ lạnh lùng như thế ! Cứ hung dữ như thế nhưng chỉ cần cậu ta không chà đạp lên tình cảm của tôi là được ! Vì vốn dĩ tôi cũng không thích làm bạn gái của cậu ấy, tôi chỉ muốn thích cậu ấy như bây giờ thôi ! Thế là tôi nhún vai quay đi. Thích một người nào đó đúng là vui thật !
8/ Cuối cùng thì cái buổi tối đáng nguyền rủa của tôi cũng đã đến. Lúc chiều khi tôi mới đạp xe về, anh Thiện (tên ông anh trai quý hóa của tôi) đã lôi phăng tôi đi và viện một lý do hết sức đáng yêu với ba mẹ là :
- Hôm nay sinh nhật bạn con, mà em nó của là bạn của nhỏ Thanh nhà mình nên chúng con đi chung luôn, ba mẹ đừng chờ cơm nhé ! Con sẽ chăm sóc em chu đáo !
Nghe cái câu « chăm sóc chu đáo » của ảnh mà tôi sởn cả da gà. Đúng là kẻ dẻo miệng. 
Và các bạn biết điểm đến đầu tiên của hai anh em tôi là đâu không ? Chính là một Salon tóc ! Ổng lôi tôi vào và để mặc mái tóc thân yêu của tôi ấy nhân viên trong đó « hành hạ » ! Nào là gội, sấy, uốn, nhuộm. Rùm beng cả lên. Mũi tôi suýt nữa bị điếc vì mùi thuốc. Mái tóc dài đen huyền của tôi đang phải chịu đựng cái gì thế này???? Anh ơi là anh !!! Sao nhẫn tâm thế chứ ????? Đúng 2 tiếng sau, họ « trả » lại cho tôi một diện mạo mới mà theo tôi là « kinh hoàng ». Tóc tôi từ màu đen nhánh giờ chuyển qua hung hung đỏ, mái tóc thẳng ro bây giờ loăn xoăn mấy lọn uốn. Tôi ước mình có thế lấy cái máy kéo tóc để kéo cái đầu anh tôi ra cho ổng biết thế nào là lễ độ khi dám đối xử với tôi như thế này ! 
- Woa ! Mày đã bắt đầu thành công chúa rồi đấy nhóc ! Chỉ cần trang điểm thêm cái mặt nữa là ok ! – anh tôi trầm trồ, còn tôi thì chẳng lấy gì làm xúc động. Tôi tự biết thân biết phận, xấu thì vẫn xấu thôi. Có làm gì cũng vậy. 
Và tôi lại phải chịu mất thêm 2 tiếng nữa để cho người ta trang điểm. Không biết bao nhiêu lớp phấn đã được « quất » lên mặt tôi mà khi về nhà dù đã rửa rất nhiều lần nhưng vẫn không sao sạch hết được. Lúc nhìn mình trong gương, tôi giật mình dội lui. Có phải là tôi đây không nhỉ ???? Trang điểm có thể khiến cho khuôn mặt con người ta thay đổi 360 độ như thế sao ???? Vậy thì ai cũng có thể trở thành công chúa rồi ! Chưa kịp định thần thì đã thấy anh tôi móc ví trả tiền cho họ và lôi xộc tôi đi. Phải chăng tôi đang làm công chúa bất đắc dĩ ????
Điểm dừng chân tiếp theo chính là shop áo quần của anh Hiếu – bạn thân của anh trai tôi. Có vẻ như mọi chuyện đã được lên kế hoạch sẵn nên chỉ cần nhìn thấy cái mặt tôi là anh Hiếu « ném » thằng vào người tôi một bộ váy rồi đẩy tôi vào phòng thay đồ. Sau gần 15 phút vật lộn với cái váy chật ních cùng với mớ dây dợ lằng nhằng, tôi bước ra. Anh Thiện và anh Hiếu đã đứng sẵn ở đó và nhanh chóng buông một lời nhận xét :
- Tạm nhìn được ! Chỉ có cái chân hơi cong một chút !
Tôi chẳng buồn đáp lại. Cả đời tôi chưa bao giờ dám mặt váy ra đường cũng vì lý do này. Chân tôi dài thì có dài thật nhưng nó không thẳng ro như chân người mẫu mà lại cong cong, có cố gắng mấy thì tôi vẫn không thể làm cho nó thẳng ra được. Đau khổ là ở chỗ ấy ! 
- Thôi trễ giờ rồi ! Tao đi đã nhé ! Xong việc sẽ báo ày biết tình hình ! 
Như mọi lần, anh tôi lôi xộc tôi đi khi tôi chưa kịp chuẩn bị gì. Vở diễn sắp tới đây không biết tôi có diễn tròn vai được không....
Nghe anh tôi kể thì chủ nhân của buổi tiệc sinh nhật này trước đây là người yêu của anh, nhưng tại chị ta nhàm chán quá, lại tính tiểu thư nên anh tôi chủ động chia tay. Ai ngờ chị ấy « thù dai » cất công tìm kiếm một anh người yêu nào đó thật oách rồi mời anh tôi đi dự tiệc để « khoe chiến lợi phẩm », mục đích là để cho anh tôi thấy mình đã quá sai lầm khi bỏ rơi một người yêu tuyệt vời như bà và chứng tỏ rằng ngoài anh ra còn có thằng con trai khác xứng đáng hơn. Tôi nghe mà phì cười. Cách trả đũa quá quê mùa. Làm thế chỉ khiến người ta tội nghiệp mình hơn mà thôi. 
Một buổi tiệc khá đông. Lúc anh dẫn tôi vào thì có nhiều lời bàn tán, không ít kẻ tò mò chạy tới hỏi han. Tôi cũng chẳng lạ lẫm gì việc này nên cố gắng diễn với anh trai khá ngọt. Dù gì cũng là em ruột của một tay « sát gái » có tiếng, tôi không thể làm mất mặt anh mình được. Thế là người ngoài ai nhìn vào cũng tưởng chúng tôi là một cặp hợp rơ. Cách trang điểm khiến tôi trông già hơn cả mấy tuổi nên đi với ông anh trai cũng đồng lứa. 
- Mục tiêu đằng kia rồi ! Anh em mình xông lên thôi cưng ! – Anh Thiện giật giật tay tôi nháy mắt về phía trước. Thì ra chủ nhân buổi tiệc đã xuất hiện và đang từ trên lầu đi xuống. 
Anh Thiện bắt tôi phải quàng tay mình vào tay ảnh, miệng cười thật tươi rồi bước cùng ảnh tới phía « mục tiêu ». Thật lòng tôi thấy sợ sợ. Một nữ sinh cấp 3 như tôi, chưa yêu lần nào mà anh hai bắt làm mấy cái trò này. Đúng là quá ác. Nhưng đã đâm lao thì phải theo lao. Tôi sẽ cố gắng diễn thật tốt. Biết đâu từ ngày hôm nay trong tôi lại xuất hiện thêm một giấc mơ mới. Đó là trở thành một diễn viên !
- Chào Ngọc ! Lâu rồi không gặp ! Em vẫn xinh như ngày nào ! – Anh tôi chủ động chào hỏi trước bằng một khuôn mặt cực kì rạng rỡ.
- Ồ vâng ! Chào anh ! Lâu rồi không gặp ! Anh vẫn đào hoa như ngày nào ! – Chị ta có vẻ vẫn còn ức chuyện bị anh tôi đá nên tỏ ra mỉa mai khi nhìn thấy tôi tay trong tay với ảnh.
- Em quá khen ! Đây là Thanh ! Vợ sắp cưới của anh ! Hai người làm quen đi ! 
Tôi suýt nữa ngã lăn ra nền khi nghe cụm từ « vợ sắp cưới » thốt ra từ miệng anh hai. Ông anh này càng lúc càng liều. Chắc có lẽ muốn chọi lại lời mỉa mai của chị ta nên mới nói vậy. Nhưng xem ra kết quả của sự « liều mạng » này cũng không tồi chút nào. Chị ta trợn tròn mắt, sự ngạc nhiên lộ rõ, nhìn tôi chằm chằm cứ như muốn xé tôi ra làm trăm mảnh. Cũng đúng thôi. Anh tôi nổi tiếng đào hoa và kèm theo đó chính là cái danh « sát gái ». Chẳng cô nào níu được chân ảnh ở lại bên mình quá vài tháng huống gì bây giờ anh hai lại công khai với chị ta tôi là vợ sắp cưới của ảnh. Hiểu ra được vấn đề, tôi lấy lại tinh thần. Chị ta nhìn tôi chứ gì ? Thì tôi nhìn lại cho « phải phép ». Trần Thanh Thanh này cũng không thuộc dạng nhát gan.
- Chị có vẻ thích ngắm người khác nhỉ ? Đúng là thú vị quá ! – tôi bức xúc cất lời khi thấy hành động nhìn không chớp mắt của chị ta. Chị ta không mỏi mắt nhưng tôi thì đã mỏi lắm rồi.
- À...vâng ! Tại tôi muốn nhìn kỹ một chút cô gái đặc biệt có thể giữ được trái tim của Minh Thiện nổi tiếng lãng tử đa tình nên mới thế! Xin lỗi vì đã làm cô ngại ! – chị ta hơi luống cuống nhưng cũng mỉm cười trả lời từ tốn.
- Không ! Tôi làm gì phải ngại ! Chị cứ nhìn thoải mái ! Đi với anh Thiện thì lúc nào tôi cũng đầy tự tin ! – tôi đáp lại không thương tiếc, kèm theo một nụ cười mà chính bản thân tôi cũng tự nhận thấy là « đểu ».
Chị ta tái mặt. Anh tôi thì hơi ngỡ ngàng nghiêng đầu sang nhìn tôi, ánh mắt cứ như muốn nói : « nhóc con ! Anh tự hào vì mày lắm ! ». Tôi mỉm cười. Con người ta luôn có những khả năng tiềm ẩn mà. Bây giờ tôi đã phát hiện mình có khả năng nói mà khiến người khác phải đau ! 
- Anh ơi ! Lại đây ! – như đã đến « đường cùng », chị ta quay sang phía bên trái cất giọng kêu một ai đó rồi quay sang nhìn chúng tôi cười cười – Tiện thể Ngọc cũng muốn mọi người làm quen đôi chút với người yêu của Ngọc !
Anh trai tôi gật đầu. Tôi không phản ứng. Mục tiêu của chúng tôi đến đây chính là điều này. Chọc tức và xem mặt người yêu của chị ta. Một thanh niên đang đứng ở phía gần cửa chậm rãi bước tới. Tôi cũng không buồn nghiêng đầu sang nhìn, cứ để anh ta tới trước mặt rồi nhìn cũng không muộn.
- Đây là Thiện – người em vẫn hay nói với anh, còn đây là người yêu của anh ấy ! – chị ta léo nhéo.
- Chào anh ! Chào...
Câu nói của người thanh niên ấy bị bỏ lửng. Trong lúc đó tôi cũng sửng sờ. Như thế này là sao chứ ??????????????????????????
9/ Tôi ước mình có thể bốc hơi thành không khí để khỏi phải chứng kiến điều này. Dẫu biết đời có rất nhiều sự bất ngờ nhưng tôi không muốn đón nhận cái bất ngờ phũ phàng này chút nào ! Làm sao lại thành ra thế này ????? Làm sao mà người yêu của chị ta lại chính là Trọng Tuấn – hoàng tử « mắc dịch » của tôi được chứ ?????? Quá vô lý nhưng lại là sự thật. Tôi và cậu ta nhìn nhau cũng phải hơn 2 phút. Dù đang rất ngỡ ngàng nhưng tôi cũng kịp nhận ra nỗi bàng hoàng xen lẫn ngạc nhiên từ phía Tuấn. Chúng tôi cứ thế nhìn nhau. Mắt tôi dường như không chớp. Cả cơ thể tê liệt. Tim cũng tưởng chừng ngưng đập. Anh ơi là anh !!!!! Anh bắt đứa em gái mới lớp 10 của mình giả là người yêu để đi chọc tức cô bạn gái cũ mà không ngờ rằng cô bạn gái cũ ấy cũng sử dụng luôn chiêu này để quay lại chọc tức anh. Đúng là số phận mà. Không ai đoán trước chữ « ngờ ».....
- Hai người làm sao thế ? – cuối cùng cũng có kẻ thứ ba cất lời kết thúc chuỗi thời gian câm lặng giữa chúng tôi. Kẻ thứ 3 đó không ai khác chính là chị Ngọc.
- Đây là người...người....người....người yêu của chị ????? – tôi cà lăm đến 4 lần mới nói trọn vẹn được từ người yêu. Tôi vẫn muốn xác nhận lại bằng lời của chị ta.
- Uh ! Anh Tuấn là bạn trai của Ngọc ! Chúng tôi cũng sắp làm đám cưới rồi ! Phải không anh yêu ? – chị ta vừa nói vừa quàng tay làm điệu bộ thân mật với Tuấn.
Tôi sởn da gà khi nghe câu nói ấy. Rõ ràng chị ta đang muốn chơi lại anh tôi. Nhưng đáng tiếc thay cho cả hai con người này khi họ không biết rằng tôi và Tuấn là bạn cùng trường. Họ càng không biết rằng tôi là người đang theo đuổi Tuấn. Họ cũng càng không biết rằng giữa chúng tôi có vô vàn những lần chạm trán nhau. Suy ra họ sẽ không biết rằng chúng tôi đã quá hiểu nhau rồi. 
- Nhìn đẹp trai thật đó ! Em tìm đâu được chàng hoàng tử bạch mã này thế ????? Hồi trước quen em anh không nghĩ là em có khả năng này ! 
Anh tôi đúng là hơi « vô hậu » khi nói những lời này. Có lẽ anh giận những gì mà chị ta vừa mới nói. Tôi thở dài ngán ngẩm. Tuấn thì hơi mất bình tĩnh. Mặt khá căng thẳng. Còn chị ta thì giận tím mặt nhưng cũng cố « chiến tới cùng » :
- Cám ơn vì lời khen của anh. Đứa con gái nào cũng mong đời mình sẽ có một hoàng tử. Em cũng vậy thôi. Nhưng đáng tiếc đến bây giờ em mới tìm thấy hoàng tử thật của đời mình. Còn những kẻ trước đây chỉ là hoàng tử dởm mà thôi. Phải không anh yêu ? – chị ta ngẩng mặt lên nhìn Tuấn cười tươi lấy tinh thần.
Tuấn không nói gì. Có lẽ cậu ta cũng giống tôi, cảm thấy cuộc đấu khẩu này thật chẳng có chút thú vị gì. Đáng lẽ ra tôi nên cương quyết từ chối đi cùng anh hai đến buổi tiệc này. Một vở kịch quá chán khi mà những diễn viên không ăn nhập với vai của mình. Bỗng dưng trong đầu tôi nhớ lại cái tên đầy đủ của chị ta mà có lần anh hai đã nói với tôi. Hình như là Vũ Hồng Ngọc. Phải rồi ! Vũ Hồng Ngọc và Vũ Hoàng Trọng Tuấn ! Đảm bảo là có mối liên hệ máu mủ với nhau. Đúng là người tính không bằng trời tính ! Tôi nghĩ mà buồn cười.

Nhìn Tuấn hôm nay trông lớn hẳn. Lúc mặc đồng phục nhìn cậu ta còn giống giống con nít chứ bây giờ thì hoàn toàn khác. Vốn dĩ Tuấn đô con nên vào vai người yêu của chị ta khá hợp và chẳng mấy ai nghi ngờ. Cuối cùng trong vở diễn này, tôi và Tuấn lại là những diễn viên xuất sắc nhất vì đã đánh lừa được tất cả về số tuổi. 
Suốt buổi tiệc, tôi ngán ngẩm ngồi một chỗ mặc cho ông anh hai lăn xăn hết người này đến người khác để nói chuyện. Anh tôi có tài ăn nói nên quan hệ rộng, ai ảnh cũng quen. Còn tôi thì làm gì quen ai trong đám người này đâu, ngoại trừ Tuấn. Một mình cầm ly nước ngọt trên tay, tôi vừa uống vừa ngắm hoàng tử « mắc dịch » của mình. Đúng là hoàng tử của Thanh Thanh này có khác, đẹp trai và nổi bật. Chỉ tiếc là tôi chỉ được ngắm thôi chứ không thể nào là công chúa của cậu ta. Thứ nhất là vì tôi không thích làm bạn gái, thứ hai là vì cậu ta hoàn toàn không thích tôi, thậm chí là ghét. Chốc chốc ánh mắt Tuấn có chạm ánh mắt tôi, nhưng chỉ trong tích tắc cậu ta chuyện hướng nhìn ngay. Tôi cũng không thèm buồn vì điều đó. Tôi thích ngắm cậu ta chứ không cần cậu ta phải nhìn mình. Nhiều lúc tôi tự khâm phục cái tính cách kì quặc của bản thân. Nhưng đúng là nó giúp ích cho tôi khá nhiều để vượt qua những điều tưởng chừng như khó khăn của cuộc sống. 
- Làm gì mà im vậy em yêu ! 
Ông anh trai quái quỷ của tôi không biết từ đâu bay ra làm tôi giật bắn mình. Không những thế ông còn cúi mặt xuống hôn tôi khiến một lần nữa tôi sặc nước ngọt lên tận mũi. Ông không còn biết sợ là gì nữa rồi. Giữa đông người thế này mà ổng dám làm cái hành động đó. Ông anh trai này muốn em gái mình chết vì xấu hổ sao ?????? Tôi cứng đơ người trước nụ hôn dã man của anh mình. Thực tình lúc đó tôi không còn biết mình nên làm gì nữa. Những tiếng ồ cất lên kèm theo đó là những tràn pháo tay rần rần. Họ vui nhưng tôi thì đau lòng muốn chết. Chắc hẳn ai đó trong đám người này đã thách anh tôi để ảnh làm cái trò này. Mà tính anh trai tôi thì tôi biết quá rõ. Ông dám làm tất cả mọi thứ nên đừng ai dại mà thách thức . Nhưng sao lần này nạn nhân lại là Trần Thanh Thanh tôi chứ ?????? Mãi quay vòng trong mớ suy nghĩ hỗn độn, tôi không để ý đến ánh mắt của Tuấn đang nhìn chằm chằm vào mình. Chị Ngọc cũng ngạc nhiên không kém. Làm sao đây ???? Tuấn không biêt được tôi là em gái của anh Thiện nên chắc chắn sẽ hiểu nhầm à xem. Trời ơi là trời ! Tôi cứ hốt hoảng như thế cho đến khi một suy nghĩ vụt đến cắt ngang sự rối loạn trong đầu tôi. Là rằng : « Việc gì mà mày phải hốt hoảng ? Nó đấu có thích mày ! Nó đâu có thích mày ! ». Đúng ! Tuấn đâu có thích tôi ! Vì thế cậu ta không việc gì phải thấy khó chịu hay hiểu nhầm tôi cả. Và thế là tôi lấy lại bình tĩnh để đối diện sự việc. Dù sao trước khi đi anh cũng đã thông báo trước là anh sẽ hôn tôi trước mặt mọi người rồi. Tôi chấp nhận theo ảnh tới đây nghĩa là phải chấp nhận chuyện này. Cứ thế tôi tự trấn an mình. Anh Thiện có vẻ khá hài lòng với « diễn xuất » trên cả tuyệt vời của tôi.
Sau đó một lát thì mọi chuyện cũng trở lại bình thường. Người ta đã không còn nhìn tôi nữa. Tuấn cũng đã đi đâu mất. Có lẽ cậu ta không thích nhìn thấy tôi thì phải ! Cũng không sao. Tôi cũng không thích Tuấn nhìn mình trong hoàn cảnh này. Khi mà tôi đang phải làm một diễn viên bất đắc dĩ. 
Bỗng dưng tôi muốn đi giải quyết. Có lẽ do từ nãy đến giờ chỉ toàn uống nước ngọt. Tôi đặt ly nước xuống bàn rồi đi về hướng nhà vệ sinh. Ở đây kể cũng lạ, nhà vệ sinh nằm cách nhà ở cũng khá xa, đúng hơn là nằm tách biệt với nhà ở. Khó khăn lắm tôi mới tìm được nó. Đang định mở cửa bước vào thì đột ngột có một cánh tay nào đó lôi mạnh tôi lại.
10/ Là Tuấn. Cậu ta ấn mạnh tôi vào bức tường đối diện. Tôi hốt hoảng vùng mạnh nhưng không tài nào thoát khỏi sự ghì chặt của cậu ta.
- Này ! Cậu làm gì thế hả ? Nam nữ thọ thọ tương thân ! Buông ra mau ! 
- Tôi không buông đó ! – Tuấn hằn giọng.
- Đồ khùng ! Thả tay tôi ra ! Đau quá ! – Tôi bức xúc.
- Cậu là đồ nói dối ! – Tuấn nghiến răng.
- Nói dối gì cơ chứ ???? Thả tôi ra đi rồi muốn nói gì thì nói ! 
- Ở trường cậu đeo đuổi tôi ! Còn ngoài trường thì làm bồ của một thằng khác ! Cậu đang chơi trò mèo vờn chuột hả ? Hay là trò bắt cá hai tay ? – giọng Tuấn chẳng khác nào là tra khảo. Điều này đụng chạm vào tự ái của tôi.
- Tôi làm gì thì kệ tôi chứ ???? Liên quan gì cậu đâu ! Tôi thích cậu nhưng cậu đâu thích tôi ! Tôi cũng không phải là gì của cậu hết ! Vì thế cậu không có quyền nói những lời này ! Buông tay tôi ra ! – tôi nổi cáu.
Tuấn khựng lại một giây rồi chợt thả lỏng tay. Tôi vung ra thoát khỏi sự khống chế của cậu ta. Vừa xoa xoa cổ tay mới bị cầm chặt, tôi vừa nhìn Tuấn bức xúc :
- Này ! Cậu bị gì thế hả ??? Tự nhiên khi không ấn tôi vào tường làm tay tôi bầm cả đây nè ! Không nể tình cậu là người mà tôi thích thì tôi đã đánh lại câu rồi đó ! 
- Im đi ! Đồ nói dối ! – cậu ta cứ nhắc đi nhắc lại cái câu đó khiến tôi bực cả mình.
- Nói dối gì hả ???? Tôi dối cậu hồi nào ????? Chúng ta đều giống nhau mà thôi, đều đang đóng kịch, việc gì mà cậu tại nói tôi như thế ! Không phải chính cậu cũng đang nói dối những người khác đó sao ? 
- Tôi nói dối ? 
- Không đúng à ! Đừng tưởng tôi không biết ! Chị Ngọc họ Vũ, cậu cũng họ Vũ, mặt hai người cũng hao hao giống nhau. Chắc chắn là bà con với nhau. Cũng giống tôi với anh tôi thôi. Đâu có gì khác. – tôi thở dài ngao ngán giải thích cho cậu ta hiểu.
- Anh tôi ???? Thế người đó là anh cậu ???? – Mặt Tuấn thộn ra.
- Anh ruột tôi đó ! – tôi xụ mặt.
Cậu ta ngạc nhiên ra mặt. Ánh mắt đột ngột sáng lên. Tuấn lúc nào cũng khó hiểu như thế. Tôi thoáng thấy cậu ta mỉm cười nhưng nụ cười đó tắt đi rất nhanh. Thay vào đó là gương mặt « hách dịch » ngày nào :
- Đồ khùng ! Tôi không khùng như cậu đâu ! 
Và cậu ta bỏ đi. 
Tôi ngẩn ngơ nhìn theo. Cậu lúc cậu ta càng quái dị. Tôi có đang thích nhầm người không nhỉ ?????
Tan tiệc.
Anh tôi chào hỏi hết mọi người rồi lôi xộc tôi về. Thế là đã xong nhiệm vụ. Tôi chẳng ngờ là lại gặp Tuấn trong vở diễn này, mà còn là đồng vai diễn với tôi nữa chứ ! Trên đường về, anh cứ luôn miệng khen tôi làm tốt. Đúng là ông anh tàn nhẫn. Chỉ biết mình mà không quan tâm tới suy nghĩ của đứa em gái duy nhất. Sao tôi lại có ông anh tồi thế cơ chứ ????? Nghĩ mà buồn ình quá. Nhưng dù sao bà Ngọc đó cũng không phải loại con gái hiền lành gì cho cam nên tôi cũng không mấy ray rứt khi đồng ý cùng anh diễn vở kịch này. 
Về tới nhà là tôi bay vào máy tính....
« Sao hôm nay chị onl muộn thế ? >.< » 
Đó là dòng pm của Prince kèm theo tiếng Buzz khiến tôi buồn cười. Cậu nhóc luôn như thế ! Hơi con nít những rất đáng yêu.
« Chị mới đi ăn sinh nhật bạn về ! +_+ »
« Bạn nào cơ ??? Trai hay gái ? »
« Con gái ! Mà sao em lại hỏi chuyện đó ! >.< »
« Ờ không có gì ! Chị đừng để ý ! »
« Thằng nhóc này ! Bữa nay em lạ lắm đó ! »
« :D, tính em vốn thế mà ! À, chị quen em lấu rồi, sao không lúc nào em thấy chị hỏi về tên thật của em vậy ? Chị thật sự không quan tâm sao ? »
« Có chứ ! Nhưng chị muốn em tự nói ! Với lại em cũng đâu có hỏi tên thật của chị :) »
« Em tên là Minh Nhật ! ^^ »
« Oh ! Tên rất hay ! Sao tự nhiên bây giờ em lại muốn nói tên cho chị biết thế ? ;;) »
« Thì tại bây giờ em tin chị rồi ! Còn chị, chị tin em không ? »
Tôi im lặng...Vì thực sự niềm tin trên thế giới ảo này mong manh lắm. Tôi coi thời sự và đọc báo thường hay thấy mấy vụ án lừa đảo qua mạng, tôi sợ.....
« Sao thế chị ? Mạng lại lag à ? »
« Mẹ gọi rồi ! Chị out đã nhé ! Chúc em ngủ ngon ! »
Tôi vội vã sign out. Không hiểu sao tôi lại thấy mất bình tĩnh ghê gớm. Câu hỏi của Prince, à không, của Nhật tự dưng khiến tôi khó chịu. Nếu nói không tin thì cũng không đúng, nhưng nói tin thì tôi lại thấy chưa đủ. Tính tôi là thế, không bao giờ thích nói dối, ngay cả ở trên mạng, tôi cũng chưa bao giờ nói dối ai, cho dù ở thế giới ảo này, người ta sống với nhau bằng nhiều mặt, và đa số, người ta đều không nói thật....
Tôi cần phải suy nghĩ kỹ hơn về câu trả lời....
Sáng nay ông anh trai quý hóa của tôi đột ngột trở nên tốt bụng lạ thường. Ổng đề nghị chở tôi đi học. Ba mẹ tỏ vẻ khá bất ngờ trước chuyện này còn tôi thì chẳng buồn xúc động. Chỉ khi nào tôi làm được một việc gì tốt cho anh ấy thì ảnh mới đối xử như thế, còn ngày thường thì dù có năn nỉ gãy lưỡi cũng chẳng đời nào anh tôi chịu làm công tác đón đưa này.
- Hôm qua mày diễn perfect lắm ! Vài bữa nếu có đi tiệc tùng gì anh sẽ đem mày theo cho an tâm. Chứ đi với mấy con nhỏ tiểu thư điệu đàng tao chán lắm rồi ! – anh tôi vừa lái xe vừa nói, giọng ngọt xớt.
- Thôi ! Hai cho em xin hai chữ bình yên ! Hôm qua hai hành hạ em thế là đủ rồi ! – tôi thở dài từ chối.
- Vui mà ! Mày không thấy cô ta tức đến mức đỏ mặt tía tai hả ???? Mày mới 16 tuổi thôi mà ăn nói đủ làm chết người ta, anh phục mày lắm ấy ! – tôi có thể coi đây là lời khen không nhỉ ?????
Đang định đốp lại ông anh trai đào hoa của mình, chợt tôi khựng lại khi thấy một cảnh tượng hết sức kì lạ.....
Nếu như không phải là tôi đang hoa mắt, thì rõ ràng, ở phía trước mặt, nhỏ Liên bạn thân tôi đang ngồi sau yên xe máy của một người....Mà đây không phải là người lạ gì cho cam....Đây lại là Tuấn....là Tuấn....
 


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK