• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

PHẦN 2: HOÀNG TỬ KHÔNG PHẢI LÀ TÔI

Cứ ngỡ là…

Cứ tin là…

Hoàng tử là của em….

Nhưng không…

Hoàng tử là giấc mơ…

Hoàng tử là khói trắng…

Mãi mãi trong đời này…

Anh không phải là hoàng tử của em….

1/ 17 tuổi – Nó đã lớn hơn, chững chạc hơn và mạnh mẽ hơn so với cái tuổi 16 ngô nghê đã qua. 17 tuổi. Nó cũng phát hiện ra một sự thật rằng mình không phải là một đứa con gái xấu. Người ta chỉ tự thấy mình không xinh khi người ta chưa có ý định làm ình xinh hơn. Bây giờ nó đủ tự tin về nhan sắc của mình. Công đầu tiên có lẽ thuộc về cô chị họ mới chuyển đến ở nhà nó cách đây vài tháng…

5 tháng trước…

- Cháu chào cả nhà!

Một giọng nói vang lên khiến tất cả các thành viên trong gia đình nó đồng loạt dừng lại mọi hành động và ngẩng lên nhìn. 

Trước mắt Thanh bây giờ là một cô gái rất trẻ, tóc nhuộm nâu cắt ngắn úp vào, mặt mày trang điểm cá tính, trên người mặc một chiếc áo cổ rộng màu vàng sẫm và một chiếc quần jean màu loang, chân đi đôi dày có gót cao ngất ngưởng. Nhìn chung là xinh hơn nó rất nhiều…Nhưng điều đáng chú ý hơn là trên tay cô ta có mang một chiếc va li to.

- A! May! Sao nghe ba mẹ cháu bảo tuần sau cháu mới tới? – ba nó đặt cái điều khiển ti vi xuống bàn, đứng dậy mỉm cười toe toét.

Nó và anh Thiện ngớ người ra. Trong tiềm thức của mình, nó cũng ý thức được rằng đây không phải là người lạ. Cái tên May mà ba nó vừa nhắc đến càng làm cho Thanh khẳng định hơn về điều này. Nhưng sự thật thì nó vẫn không nhớ đây là ai?

- Hì! Cháu đi chuyến bay sớm hơn dự định! – cô gái mỉm cười rạng rỡ, đúng là xinh thật!

- Mẹ nó! Sao còn ngồi ngẩn ra đấy! Không nhận ra cháu mình à? Bé May con của anh Cẩm đó! 

- Ôi! Hóa ra là bé May con anh Cẩm đây sao??? Mười năm rồi còn gì! Cháu lớn quá! Cô nhìn mãi vẫn không nhận ra! – mẹ nó mắt sáng lên, vội vàng mỉm cười khi nhớ ra đứa cháu gái bên nội của mình.

Cùng lúc đó, nó với anh Thiện cũng vừa lục lọi trong kí ức để nhận ra đó là ai. Lúc 6 tuổi, nó và anh trai có một người bạn mới tên là Như May – con của bác Cẩm anh ruột ba nó. Chúng đã chơi với nhau rất thân cho đến một ngày May phải theo gia đình sang định cư tại Mỹ. 10 năm thắm thoắt trôi qua làm phai mờ những kí ức nhỏ bé của tuổi thơ, đến bây giờ khi gặp lại nhau thì đã không còn nhận ra được nhau nữa.

- Bé Thanh lớn ghê! Anh Thiện cũng đẹp trai quá cơ! 

- Hơ! Chị May! Trời ạ! Em không ngờ chị lại xinh như thế!

Nó reo lên rồi chạy lại ôm chầm lấy người chị họ lâu năm, anh nó cũng cười tươi nhìn theo. Và nó càng sung sướng hơn khi từ nay có thêm một người chị trong nhà. Phải! May sẽ ở chung với gia đình nó để học Đại học tại thành phố này.

Sự có mặt của thành viên mới bắt đầu là thế…………….

Nhưng chẳng ai ngờ………

Điều này lại làm phát sinh những rắc rối phức tạp……….

………………………………………………….

Sáng.

- Hôm qua nhỏ May nó về nhà mấy giờ hả bà? 

- Tôi cũng không biết nữa! Ngồi đợi cửa nó suốt cả đêm nhưng không thấy! Chẳng lờ mờ sáng nó mới về nhà! 

- Cái con bé này! Tôi không ngờ nó hư thế!

Ba nó dằn mạnh đôi đũa xuống bàn. Nó và anh nhìn nhau thở dài. Bữa ăn sáng trở nên nặng nề. Bản thân Thanh cũng không ngờ chỉ trong vòng có mấy tháng ngắn ngủi mà cô chị họ dễ thương của nó lại trở nên sa ngã như thế…..

- Này! Thế chuyện mày với Quang sao rồi? 

- Sao là sao???

- Thì không phải mày với nó chính thức thành một đôi rồi hả? Thấy chúng mày cứ xoắn xít nhau mãi!

- Rõ điên! Tao với Gum chỉ là bạn thân thôi! Tụi mày cứ đoán già đoán non! Bực mình!

- Ai đoán gì đâu! Sự thật sờ sờ ra đó rồi còn gì! Thằng Quang được lắm, tuy không nam tính manly bằng Minh lớp mình nhưng cũng thuộc dạng chung tình! 

Nó lắc đầu ngán ngẩm trước sự cứng đầu của con bạn thân. Tại sao một nam một nữ chơi thân với nhau cứ phải là người yêu của nhau mà không phải là bạn được nhỉ??? Nó và Gum đơn thuần chỉ là bạn bè thân thiết chứ chưa bao giờ phát sinh bất kì một mối quan hệ nào ngoài điều đó (mặc dù nó cũng không chắc chắn được điều này). Vậy mà cả lớp, rồi cả khối, rồi cả trường cứ mặc định hai chúng nó là một cặp. Thật là không biết nói làm sao ọi người hiểu….

Bây giờ lớp nó đã quen với hình ảnh mới của Phạm Minh. Và sự lột xác của cậu ta đã làm trật tự lớp học đảo lộn. Cụ thể là Minh trở thành nam châm hút hết mọi sự chú ý của những cô bạn trong lớp, còn Quý – lớp trưởng kiêm luôn danh hiệu hotboy của lớp 10A3 đã chính thức bị trục xuất khỏi ngôi vị là cây ăn ten thu sóng. Nhưng khi trở về với con người thật của mình, Minh càng lạnh lùng, càng băng giá hơn. Cậu nhóc không thèm đếm xỉa đến bất kì ai ngoại trừ nó. Không thèm nói chuyện với bất kì ai ngoại trừ nó và không thèm mỉm cười với bất kì ai ngoại trừ nó. Đôi khi nó cũng thấy hạnh phúc với điều này nhưng kèm theo niềm vui đó luôn là sự khó chịu khi bị lũ con gái trong lớp tẩy chay. Nhưng lỗi đâu phải là của nó????

- Này! – Minh thả cuốn vở mòng trước mặt nó.

- Cái gì thế? 

- Vở của mình mà còn không biết nữa hả? Sao lúc nào cậu cũng là người quên vở còn tôi lại phải là người đem nó về thay cậu cơ chứ????????? 

- Hơ! Vở Địa của tôi đây mà! Hèn gì tối qua tôi lục cả giá sách vẫn không có! Then kiu vinamiu cậu nhiều!

Nó hí hửng cầm lấy cuốn vở và nở một nụ cười tươi hết mức có thể để cảm ơn Minh. Vẻ mặt ngố khùng của nó lúc này khiến cậu nhóc phải bật cười dù mặt mày vẫn nhăn nhó khó chịu. Mối quan hệ giữa tụi nó bây giờ là vậy. Rất thẳng thắn và cũng tình cảm, nó không còn sợ Minh nữa, cũng không còn ghét Minh nữa. Nhất là sau chuyện đó, nó nhận ra rằng cậu nhóc chính là một người bạn thật sự để mình nương tựa…

1 năm về trước…vào cái buổi chiều kinh khủng ấy…vào cái buổi chiều đã tạo nên nỗi ám ảnh lớn đến mức kể từ đó đến nay nó không bao giờ online nữa….

- Hức hức! Cậu…là Minh…hay là Quang????? – nó ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt ướt đẫm nước.

- Điều đó không phải là vấn đề! Nói đi! Có chuyện gì mà cậu lại ngồi đây và khóc như một con điên thế này hả???? 

- Cậu là Minh rồi….

Nó nói thều thào rồi ôm chầm lấy cậu nhóc. Lúc đó nó cực kì sợ. Nó sợ tất cả. Nó cảm giác mọi thứ đang muốn nuốt chửng lấy mình. Trong tiềm thức của Thanh, Minh luôn là một cái gì đó đại diện cho sức mạnh, ở Minh toát lên một cảm giác bình an khi có cậu bên cạnh. 

- Nhỏ khùng này! Nói đi chứ? Đứa nào bắt nạt cậu! Nói!!!!!!! – Minh dường như hét vào mặt nó, trong khi nó thì đang níu vạt áo cậu nhóc khóc tức tưởi.

Trời chiều nhạt nắng. Cây cối đứng im lìm không động đậy. Chỉ văng vẳng tiếng khóc của nó và tiếng thở dài của Minh…

Nó đã có một bài học….cho cái gọi là niềm tin không có điểm tựa….

………………………………………….

Bây giờ thì Trần Thanh Thanh đã khôn hơn rồi. Nó sống thực tế và không mơ tưởng viễn vông về cái gọi là thế giới ảo nữa. Nó phát hiện ra cuộc sống thực bao giờ cũng đẹp và đáng yêu hơn. Nó có Minh, có Quang, có gia đình, có bạn bè bên cạnh. Chính họ là động lực lớn giúp nó vượt qua được sự khủng hoảng tinh thần và bình tâm trở về chính mình. Và khi có sự xuất hiện của Như May – cô chị họ xinh đẹp thì nó đã được cải thiện hơn về mặt ngoại hình. Không còn là một nhóc khùng, một cô vịt con xấu xí trước kia nữa….

Nhưng một sự thật khiến Thanh luôn cảm thấy bất an cho tình bạn thân thiết giữa nó và anh em sinh đôi nhà họ Phạm…

Là rằng…

Nó thích Quang…Nhưng Quang không thích nó….Minh thích nó….Nhưng nó không thích Minh…

Một vòng luẩn quẩn…

Một con dao vô hình có thể cắt đứt tình bạn tuyệt vời mà nó đang cố giữ gìn và vun đắp…

Có lẽ người ta nói đúng!

Con đường đau khổ nhất của một tình yêu chính là nó có nguồn gốc từ một tình bạn….”

2/ Bây giờ nó đang ngồi trên bàn và cố gắng nạp vào đầu đống lý thuyết sinh học khó nhằn. Không hiểu sao nó luôn cảm thấy vất vả khi học những môn mang tính chất thuộc lòng kiểu này. Trong khi người ta vẫn thường bảo con gái thường có năng khiếu với mấy việc liên quan đến “gạo” bài. Có lẽ nó là trường hợp ngoại lệ...

Đang cào cào đầu tóc và căng mắt dán vào trang sách, nó chợt giật bắn mình khi vừa nhớ ra cuốn vở lý thuyết Sinh vẫn đang nằm ở chỗ Phạm Minh. Hôm bữa cậu nhóc không chép bài nên mượn vở nó về. Trong vở có mấy phần trọng tâm cô giáo căn dặn cho buổi kiểm tra ngày mai. Nếu không có vở bây giờ thì làm sao biết đường mà học. Nó lẩm bẩm rồi lấy di động bấm cành cạch...

- Alo! Ghim! Vở sinh của tôi vẫn nằm ở chỗ cậu phải không????

- Ờ! Tôi đang cố gắng dịch coi cậu viết cái gì trong đó đây nè! 

- Hả??? Sao cậu dám nói thế! Mà thôi, không nói nhiều nữa, cậu mang vở trả cho tôi ngay! Không có nó làm sao mà tôi học bài được!!!!!!!!!! 

- Có im đi không hả? Miệng còn to hơn cái loa! Tôi cũng đang tính đi trả đây! Ngồi đó mà đợi! Cái thứ dữ dằn!

Tút...tút....

Nó bặm môi nhìn màn hình điện thoại. Cho dù bây giờ Minh đã thay đổi hoàn toàn so với năm lớp 10 nhưng bản tính bạo lực thif vẫn không hề biến mất. Có ai đời đi mượn vở người ta mà còn lớn giọng la lối om sòm như thế....Càng nghĩ nó càng thấy bực mình...

Vài phút sau thì nó nghe tiếng xe máy đỗ trước cổng nhà. Quàng vội chiếc áo khoác, Thanh phóng lẹ xuống lầu. Ba mẹ nó vẫn đang trong phòng, phải lấy ngay để không bị họ biết. Gì chứ đấng phụ mẫu của nó cực ghét việc con trai tới nhà con gái mình...

Nó rối rít mở nhẹ cánh cổng sắt, Phạm Minh xuất hiện với...một nụ cười rạng rỡ!

- Hơ! 

- Hì! Chào Thanh! Vở của cậu này! 

- Gum hả? Hèn gì Thanh cứ thấy ngờ ngợ. Ghim chẳng bao giờ cười khi thấy mình! 

- Anh bảo mình đem trả dùm ảnh cuốn vở này cho Thanh! Anh hối thúc quá nên mình phải lấy xe máy để đi!

- Cảm ơn Gum! 

Nó cầm quyển vở trên tay mà lòng đầy thắc mắc. Cũng không hẳn là thắc mắc mà chính là buồn...Minh biết nó có cảm tình đặc biệt với Quang nên mới tạo điều kiện cho nó gặp. Hix...Nhiều lúc nó thấy chỉ có Ghim mới hiểu được nó cần gì....

- À! Cậu có nhớ ngày kia là ngày gì không?

- Hở??? Trời ạ! Sao lại quên được! Sinh nhật hai ông tướng của tôi chứ gì! 

- Hì! Hôm đó mình sẽ cho cậu và mọi người một bất ngờ!

- Hả??? Bất ngờ????

- Nói như thế thôi! Đợi đến hôm đó sẽ biết! Mà Thanh nhớ chuẩn bị kĩ càng nhé! Cậu cũng là nhân vật trung tâm của party mà! Thôi mình về đây! Chúc Thanh ngày mai kiểm tra tốt! 

- Uh! 

Gum như thường lệ vẫn chào tạm biệt nó bằng một nụ cười. Đó cũng là nụ cười ám ảnh nó trong những giấc ngủ. Đôi khi nó nghĩ rằng có lẽ vì nụ cười đặc biệt đó nên mới thích Quang. Còn Phạm Minh, rất hiếm khi Thanh nhìn thấy cậu ấy mỉm cười. Nó ít đến nỗi bây giờ Thanh cũng không thể tưởng tượng ra được. Cho dù Quang và Minh là sinh đôi, nhưng nụ cười của mỗi người không hề giống nhau.....Vì thế lúc nãy, nếu không nhìn thấy nụ cười đó thì nó cũng không thể nhận ra người đứng trước mặt mình là Quang bởi lúc không ở trường, nhìn họ giống nhau kinh khủng!

Lúc nó định quay lưng bước vào nhà thì thấy một anh chàng nào đó cũng vừa chở cô chị họ tiến tới cổng. Nó nhíu mày nhìn. Lại là một ông anh nào đó giàu sụ, con nhà đại gia mà chị May “cua” được. Nó nghĩ vậy rồi thở dài.....Chị nó thay đổi nhiều quá.....

- A cưng! Em làm gì mà đứng ngoài này thế??? 

- Không có gì! Hôm nay chị lại uống bia nữa à??? Người chị toàn mùi men! Thể nào ba em cũng mắng cho xem!

- Haha! Hôm nay sinh nhật nhỏ bạn thân! Tại hơi mệt nên chị uống có chút xíu à! Cưng không thấy chị về sớm sao???? 

- 10h là sớm của chị đó à? 

Cô chị họ nó cứ đứng cười toe toét như thế, còn nó thì xụ mặt than thở. Cả tuần 7 ngày thì hết 6 ngày chị nó đi chơi đến khuya mới về. Mà lúc nào về cũng say khướt. Lúc trước chị hiền lành, dễ thương bao nhiêu thì bây giờ ăn chơi sa ngã bấy nhiêu. Cả gia đình nó cũng không thể nào tìm được một lý do giải thích cho sự thay đổi đó...

- May! 

Nó cùng cô chị họ giật mình khi nghe tiến quát lớn. Nhìn vội ra thì thấy anh Thiện đang ngồi trên xe cau có nhìn Như May. Nó lo lắng kéo cô chị họ đi nhanh vào nhà nhưng không kịp...

- Hôm nay sao mày hiền thế??? Mọi hôm tao ngồi đợi đến nửa đêm vẫn chưa thấy mày mò về. Mày còn tính buông thả như thế này cho đến bao giờ hả????????? 

Nó sợ hãi khi nhìn thấy anh Thiện dựng xe chạy tới cầm cổ tay chị May kéo ngược lui sau rồi la lớn. Trong nhà ai cũng hiểu bây giờ người mà anh trai nó ghét nhất chính là May. Hồi trước ảnh cũng thương cô em họ này nhưng từ ngày May thay đổi thì anh Thiện cũng thay đổi luôn thái độ với cô ta. 

- Anh buông tay em ra! Em làm gì là quyền của em! Mắc mớ gì anh mà cứ gặp mặt là quát mắng hả?

May cũng không vừa, giựt phăng tay mình ra rồi quay lưng cãi lại.

- Đồ vô giáo dục! Mày hư hỏng thì hư hỏng một mình đi! Đừng có rủ rê lôi kéo nhỏ em của tao! 

- Thôi mà! Trời tối lắm rồi! Hai với chị vào nhà đi! Để ba mẹ nhìn thấy lại rách việc! 

- Cái thứ con gái mất nết như mày tao cũng không cần đặt miệng! 

- Tôi cũng ko cần anh quan tâm! Anh thì tốt lành hơn ai chứ? Suốt ngày đi lừa tình con gái người ta! Anh cũng chỉ là một thằng sở khanh mà thôi! 

Bốp!!!!!!!!

Nó chới với khi nhìn thấy anh trai mình tát cô chị họ. Mọi chuyện có lẽ đã lên tới đỉnh điểm và không thể nào kìm nén được nữa. May sửng sờ trước cái tát như trời giáng rồi ôm mặt chạy đi. Nó tính đuổi theo nhưng bị ông anh ngăn lại.

- Kệ nó! Mày đừng có quan tâm! Tốt nhất là nó đừng có về cái nhà này nữa!!!!!!!!!

Nói rồi Thiện dắt xe vào trong. Nó lo lắng nhìn ra phía đường lớn. Tối như thế này rồi, chị May có thể đi đâu được nữa.....

......................................................

Và sự thật là cho đến ngày hôm sau thì vẫn không có tung tích gì của Như May. Cả nhà nó bắt đầu hốt hoảng lo lắng. Ba mẹ nó thì như ngồi trên đống lửa. Nó thì gọi điện tới tất cả những người bạn của chị mình nhưng không ai biết được giờ May đang ở đâu. Riêng ông anh trai của Thanh thì vẫn bình tĩnh và xem như không có chuyện gì. 

- Tất cả là tại Hai! Sao Hai lại tát chị ấy chứ??????

- Ai bảo nó hỗn với anh! Cái thứ con gái ******* như thế thì thương tiếc gì chứ?

- Hai thật là!!!!!!!!!.

Nó nổi khùng bỏ ra ngoài. Việc May bị anh trai nó tát nên bỏ đi chỉ có nó biết, ba mẹ nó vẫn nghĩ là chị họ nó ham chơi nên không về nhà. Nếu biết được chuyện này thì chắc anh Thiện khó sống. 

Mải lo chuyện tìm chị họ, nó quên mất hôm nay là sinh nhật Phạm Minh và Phạm Quang. Nếu không nhờ nhỏ Liên nhắc thì chắc chiều nay nó không nhớ việc đi tham dự party mừng sinh nhật hai cậu bạn thân nhất của mình....Hèn gì sáng nay đi học, thấy nó không đả động gì đến chuyện sinh nhật nên mặt mày Phạm Minh cứ gắt lên. Nó tự đập tay vào đầu than trách cho cái tính mau quên của mình....

Như Quang đã nói từ trước, trong buổi lễ sinh nhật chiều nay sẽ có một bất ngờ...

Nhưng không hẳn chỉ là một....

Mà còn có những điều bất ngờ khác đến với nó tạo nên một khúc ngoặt quan trọng trong cuộc đời của Trần Thanh Thanh.....

3/ Tạm gác lại chuyện tìm cô chị họ, nó loay hoay với đống quần áo trong tủ để kiếm ra một bộ cánh phù hợp nhất cho buổi tiệc quan trọng này. Nhưng thực sự là khá khó khăn vì ít khi mẹ mua váy đầm cho nó, chỉ toàn mua quần jean với áo pull mà thôi. Đang suy nghĩ không biết phải mặc cái gì mà quan trọng hơn là không có cái gì có thể mặc được, nó mỉm cười sung sướng khi nhớ ra mình có một cô chị họ ăn mặc rất thời trang, mà người Như May cũng nhỏ nhỏ như nó nên chắc có lẽ áo quần của chị ấy nó sẽ mặc vừa. Nghĩ là làm, Thanh phóng ào sang phòng cô chị họ, vì là người trong nhà với nhau nên chẳng ai khóa phòng làm gì, nó hồ hởi mở cửa phòng rồi tiến tới tủ áo quần. Đây là lần thứ 3 nó bước chân vào phòng của chị May vì thực sự mà nói, cho dù là chị em gái với nhau nhưng ít khi nó và cô chị họ gần gũi tâm sự. Đặt tay lên cái nắm cửa của tủ, mắt nó đột nhiên dừng lại trước khung ảnh nhỏ đặt trên chiếc bàn đựng dàn máy vi tính ngay cạnh đó. Nếu là hình của May thì chắc hẳn sẽ chẳng có vấn đề gì, nhưng đây là hình của một chàng trai nào đó lạ hoắc, và tấm kính trong của khung ảnh đã bị rạn vỡ khá nặng chứng tỏ nó đã bị rơi xuống đất. Thanh tò mò cầm khung ảnh lên nhìn chăm chú. Nó tự hỏi tại sao chị nó không thay tấm kinh vỡ này bằng tấm kính khác nguyên vẹn mà cứ để như thế. Có lẽ là chị nó không muốn......Nghĩ vẩn vơ một hồi, nó nhớ ra việc quan trọng mình vẫn chưa làm xong nên đặt vội khung ảnh xuống bàn rồi mở tủ tìm một chiếc váy nào đó thích hợp........

Sau gần nửa tiếng chọn lựa (vì nhiều quá) nó mới ưng ý được một chiếc đầm dạ hội ngắn màu rêu có ánh bạc. Da nó trắng nên mặc chắc sẽ hợp. Không có chị May ở đây, nó cảm giác mình không đủ tự tin để có thể ăn mặc thời trang và ấn tượng...Thôi thì đành liều.....

6h tối...

Sau khi vật lộn với đống váy đầm giày dép, anh Thiện chở nó tới buổi tiệc. Phải năn nỉ đến đứt lưỡi ông anh trai quý hóa mới đồng ý làm cái nhiệm vụ đưa đón này. Cái “giá” nó phải trả cũng không nhẹ, đó là chấp nhận rửa chén thay cho anh nó một tuần. 

- Hai đúng là dã man! Chở em đi có chút xíu mà cũng tính công!

- Ô hay! Như thế là hời ày lắm rồi! Mày tưởng được ngồi sau yên xe của một thiếu gia như anh đây dễ lắm hả?

- Thôi đi! Hai cho em xin! Hồi nhỏ chắc mẹ sinh hai gần hố bom nên giờ hai mới quăng bom không thương tiếc như thế!

- A! Cái con nhỏ này! Mày muốn anh thả mày giữa đường không hả?

- Hix! Trễ giờ rồi! Hai đừng có nóng, chạy xe đi!

Cuối cùng thì anh nó cũng chở nó tới đúng địa chỉ. Thực lòng mà nói đây là lần đầu tiên nó tới nhà hai anh em nhà họ Phạm. Nhìn đúng là giàu có thật. Chả trách hai người đó ăn xài cao cấp như thế.

- Hai về nhé! Có gì em sẽ gọi rồi Hai tới đón em nghe!

- Bực mày thật! Anh có phải là xe thồ của mày đâu! Nhớ về cho sớm sớm không ba mẹ mà mắng là anh không bênh mày đâu đấy!

- Tuân lệnh sếp!

Nó cười tươi chào ông anh trai, phải vui vẻ như thế để còn có người tới chở nó về. Ai thì nó không biết chứ riêng ông anh quý hóa của mình, cứ giận lên là cái gì cũng bỏ, nó sợ vụ việc này lắm rồi nên đành chịu khó hiền hòa vui vẻ với anh hai mình. Nhưng mọi sự hình như vẫn chưa thật yên ổn khi anh Thiện lúc quay đầu xe do vô ý đã quệt vào chân của một chị gái nào đó vừa bước tới. Nó hớt hãi chạy đến...

- Chị ơi! Chị không sao chứ???? Hai! Sao quay xe vô ý thế!

- Cũng không sao đâu! – chị kia hơi nhăn nhó.

Anh nó hốt hoảng dựng xe tiến lại. Và theo kinh nghiệm của một đứa chuyên môn xem phim tình cảm và đọc truyện tình cảm như nó thì cái ánh mắt khi ông anh quý hóa nhìn thấy chị gái kia là hoàn toàn không bình thường. Bằng chứng là anh nó cứ sửng người ra trong khi chị kia đã mỉm cười vẫy tay bảo là không sao.

- Hai! Hai sao thế? – nó vỗ vai anh Thiện.

- Tôi không sao cả! Chỉ hơi bầm một chút thôi! – chị kia trả lời nhẹ nhàng.

- Hơ...xin lỗi...tôi không cố ý....cô....cô không sao thật chứ????? – đó là lần đầu tiên trong đời nó thấy anh trai mình lắp bắp trước một người con gái.

- Vâng! Tôi không sao! 

Và nụ cười đó có thể ví như “nhát dao chí mạng” đâm thủng trái tim đào hoa của Trần Minh Thiện. Anh chàng cứ ngẩn tò te, mặt ngố xịt trong khi cô nàng đã chào tạm biệt để đi vào bên trong.

- Hai! Tỉnh lại mau! Người ta đi rồi mà! – nó bụm miệng cười đánh vào tay ông anh.

- Anh bị cái gì rồi mày ơi!

- Bị cái gì nữa! Mũi tên thần Cupid đâm trúng tim rồi! Haha!

- Này cưng! Hôm nay bằng mọi giá nhất định cưng phải tìm hiểu cô ấy là ai, tên gì và lấy số điện thoại cho anh nghe không? – anh nó đột ngột cầm mạnh hai tay nó giật giật.

- Hai điên rồi hả???? Em có quen biết gì chị ta đâu mà bảo em làm cái chuyện đó!

- Coi như anh năn nỉ cưng! Cái miệng của cưng dẻo như thế thì việc đó có khó gì đâu! Làm giúp anh rồi cưng muốn gì anh cũng chiều!

- Hơ! Được rồi! Hai đừng có lay lay em như thế! Em sẽ cố gắng! Nhưng Hai nhớ là em muốn gì Hai cũng phải làm đó! – nó mỉm cười “nham hiểm”.

- Iu cưng quá đi mất!

Anh nó mỉm cười toe toét, hôn một phát vào môi nó rồi lên xe rồ ga chạy đi. Nó nhíu mày nhìn theo lắc đầu. Bấy lâu nay ảnh toàn làm khổ con gái, bây giờ đến lượt con gái làm ảnh khổ. Đúng là....

- Này! Tới rồi thì vào đi! Đứng đó làm gì????????????????

Tiếng quát từ đằng sau lưng khiến nó giật bắn mình. Nghe giọng điệu này không cần nhìn cũng biết là ai. Hôm nay sinh nhật của cậu ta mà cũng không thấy được một sự thân thiện hiền lành nào hết. Nó bặm môi quay lại, mặt nhăn nhó...

- Sao lúc nào cậu cũng thích hét thế hả? Tôi ngồi chung với cậu riết rồi tai cũng điếc luôn!

- Điếc hay lảng gì thì kệ cậu! Tôi không cần quan tâm! 

Bằng một sự bực mình, Phạm Minh càm ràm một câu rồi bỏ đi vào trong. Nó tự hỏi không hiểu mình đã làm cái gì nên tội mà cậu bạn thân lại tức giận như thế....

Buổi tiếc nhìn chung là rất linh đình. Khách khứa đông nghịt, ngoài những người bạn của hai anh em sinh đôi còn có anh chị em họ hai bên nội ngoại, con cái của mấy ông giám đốc là bạn của bố Phạm Minh và Phạm Quang. Tiệc sinh nhật nhưng chẳng khác một đại nhạc hội. Nó hơi khớp trước sự đông đúc này, cũng may có nhỏ Liên với mấy đứa bạn cùng trường nên nó cũng bớt sợ hơn. Và tình hình là trong buổi tiệc này, nó không thể phân biệt được đâu là Minh và đâu là Quang nữa. Không biết vì lý do gì mà hôm nay hai anh em họ ăn mặc giống hệt nhau, ngay cả cái kính cận cũng cùng một loại, tóc để cùng một kiểu. Căn cứ để phân biệt chỉ còn duy nhất là nét mặt. Cứ ai lạnh lạnh, trầm trầm thì là Ghim, người luôn niềm nở mỉm cười là Gum. Nhưng khi cả hai đều không cười thì thật sự chẳng thể nào nhìn ra đâu là anh, đâu là em. Nó cứ gọi là hoa mắt cả lên.

- Sao hôm nay họ lại ăn mặc giống nhau thế mày? Tao chẳng biết đứa nào ra đứa nào. – nhỏ Liên xì xầm bên tai nó.

- Bộ mày tưởng tao biết hả? Đến tao còn không phân biệt được nữa là....Hix....Làm sao mà tặng quà đây! 

Nó thở dài rồi nhìn xuống hộp quà trên tay. Nó muốn tặng riêng ỗi người chứ không đặt quà lên chiếc bàn to gần tháp bánh sinh nhật 5 tầng trước mặt. Quà của nó không phải thứ gì đắt tiền nhưng chính là công sức và tâm huyết của nó. Đó là hai chiếc khăn len tự đan đã được nó cặm cụi làm trong vòng gần một năm trời. Có lẽ sẽ không đẹp như khăn mua ngoài tiệm nhưng chắc chắn là ý nghĩa hơn những thứ đắt tiền đang nằm trên kia. Nó tự nghĩ như thế rồi mỉm cười bóp nhẹ hộp quà.

- Nhưng phải công nhận là anh em nhà này đẹp mã ghê mày nhỉ? Nhìn là biết ngay con nhà giàu!

- Ờ! 

Sự thật thì nó khá dị ứng với cái gọi là “đẹp trai”. Vì bản thân nó luôn không tự tin cho lắm về ngoại hình của mình nên cũng không thích thú khi thấy sự chênh lệch giữa nó và hai anh em nhà họ Phạm. Đang đưa mắt nhìn quanh, nó suýt nữa sặc nước khi nhìn thấy ai đó trông rất giống Như May – cô chị họ ăn chơi mà hai hôm nay cả nhà nó cất công đi tìm. Nó vội vã đưa hộp quà cho nhỏ Liên cầm dùm rồi phóng ào tới...

- Chị!!!!!!!!! Sao chị lại ở đây???? Mấy hôm nay chị đi đâu????? – nó cầm tay Như May lay lay.

- Ai thế này????? – một trong số những anh chàng có mặt xung quanh lên tiếng khi thấy sự xuất hiện đột ngột của nó.

- Hơ....Đây là em họ mình! Tính nó hơi sổ sàng vậy đấy! 

Chị nó có vẻ hơi quê quê liền cười trừ chữa cháy rồi lôi nó ra một góc nói chuyện.

- Sao cưng lại ở đây? Mà có chuyện gì thì từ từ nói! Ai lại chạy ù tới như thế làm chị khó xử! 

- Chị mới quá đáng! Mấy hôm nay chị ở đâu mà khiến cả nhà đi tìm mãi! Còn thiếu nước báo công an thôi đó!

- Thì chị tới nhà bạn ở chứ có đi đâu đâu! Ở nhà cho lão Thiện bắt nạt à? 

- Dù có thế thì chị cũng phải gọi điện về nhà ọi người yên tâm chứ?

- Hì! Chị quên! Thôi có gì nói sau! Chị tới với bạn chị đã nhé! 

Chưa kịp để nó nói hết câu thì Như May đã tiến nhanh lại phía đám đông vừa nãy. Nó chắc mẩm rằng một trong số những anh chàng đứng đó là người yêu mới của cô chị họ, và anh ta có sự liên hệ nào đó với anh em nhà họ Phạm, bằng chứng là nó nhìn thấy Gum( hoặc Ghim) tiến lại cười nói vui vẻ với những người đó. Chắc là anh em họ. Nó bỗng cảm thấy mình lạc lõng trong buổi tiệc. Vậy mà Quang đã từng nói nó cũng là nhân vật trung tâm của đêm nay. Nghĩ ngợi một hồi, nó thở dài tiến về chỗ ngồi, dù sao tìm được cô chị họ cũng là một chuyện tốt rồi....

Nhưng nó đã không để ý rằng trong vô số những người khách đến tham dự buổi lễ này, có một người từ nãy đến giờ vẫn luôn chăm chú theo dõi nó......

Đang ngồi tám chuyện trên trời dưới đất với nhỏ Liên cùng mấy đứa bạn, nó giật mình khi thấy một trong hai anh em sinh đôi chạy lại cầm tay mình dẫn đi....

4/

- Buông tay tôi ra! Trời ơi! Giữa đông người thế này mà cậu làm cái gì thế hả????????????? – nó giãy nãy cố gắng vung tay mình ra khỏi tay Ghim.

Nhưng có vẻ không hiệu nghiệm mấy khi Minh vẫn cầm chặt tay nó lôi xình xịch về phía sau của ngôi biệt thự. Điện thoại trong túi nó đột nhiên rung lên, nó chỉ kịp dùng tay còn lại lôi ra rồi nhấn nhanh phím tắt trong khi tay còn lại vẫn đang bị lôi đi xình xịch.

Bóng tối dần dần bao phủ đôi mắt nó, khu vực phía sau này hình như không có điện, mà dù có cũng chỉ là những chiếc đèn nhỏ xíu lờ mờ...

- Này! Làm gì thế???????? – nó thu người nép mình vào tường khi nhìn thấy nét mặt kì lạ của Ghim.

Im lặng...

- Này...cậu...cậu...cậu định làm gì???? – nó đã bắt đầu run rẩy, trong đầu óc là hàng ngàn những suy nghĩ “đen tối” bủa vây.

Nhưng Minh vẫn im lặng, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Thanh khiến nó khớp thật sự, hai tay bấu chặt vào bức tường phía sau. Đột ngột một cánh tay của cậu nhóc chống mạnh vào tường làm nó giật bắn mình. Theo như nó biết, cảnh này hơi hơi giống trong phim...

- Minh! Cậu...cậu...đang làm tôi sợ đó....Làm ơn....đừng như thế.... – nó nhắm tịt mắt lại khi nhìn thấy khuôn mặt Ghim đang tiến sát về phía mình...

Và kết thúc của một chuỗi những hành động kì lạ và sự im lặng đến ghê người đó là một tràn cười nghiêng ngả của người đang đứng trước mặt nó. Phải! Phạm Minh đang ôm bụng cười quằn quại. Ban đầu mặt Thanh ngố xịt ra, một lát sau thì nó bắt đầu nổi cáu...

- Cậu đang giở cái trò gì thế hả???????????

- Haha! Mình xin lỗi...Nhưng...nhưng mà...mình buồn cười quá! Mình không chịu nỗi...Haha...

Nó bị shock đợt 2. Theo như nó nhớ thì Phạm Minh chẳng bao giờ xưng “mình – cậu” với nó...Chẳng lẽ...

Chưa kịp để nó định hình, không biết từ đâu một người lạ mặt chạy tới túm cổ áo của một trong hai anh em nhà họ Phạm và...uýnh tới tấp! Nó hốt hoảng há hốc mồm rồi vội vã chạy tới can ngăn.

- Này! Này! Dừng tay lại! Dừng tay lại!!!!!!!!!!!!!

- Dám đụng vào bạn tao à? Dám có ý xấu với bạn tao à???? – kẻ lạ mặt vừa nói vừa giáng mấy cú đấm vào mặt người xấu số không thương tiếc, Ghim sau một hồi không biết chuyện gì đang xảy ra cũng quay lại bụp nhau hối hả.

Nghe tiếng động lạ, đám người làm của chủ tiệc chạy ùa lại lôi hai người con trai đang “hăng máu” tách khỏi nhau. Không khí thật hỗn loạn...

Mọi chuyện được giải quyết trong phòng khách bên trong của ngôi nhà để tránh khách khứa biết chuyện sẽ ồn ào phức tạp thêm.

Dưới ánh đèn điện sáng trưng, nó đau lòng khi nhìn thấy gương mặt điển trai của Phạm Minh đã gần như biến dạng với đủ vết bầm tím, nhìn sang kẻ vừa đánh nhau với Minh thì cũng không khá khẩm hơn là bao nhiêu.

- Này! Mày là ai??? Sao tự dưng đánh em tao hả????

Nó shock đợt 3. Nếu như người này gọi Phạm Minh là em thì...Chẳng lẽ người bị đánh không phải là Ghim mà là Gum sao????

- Này...Cậu...là....Phạm Quang????? – nó nói như ngạt.

- Hix...Xin lỗi cậu...Chuyện kể ra dài lắm! – Ghim...à không, bây giờ phải gọi là Gum nhăn nhó ôm mặt.

Nó như chôn chân tại chỗ. Chuyện gì thế này???? Nó bị đem ra làm trò đùa giữa hai anh em nhà này sao????

- Bây giờ không phải là lúc nói chuyện này! – Minh quát lớn rồi đưa đôi mắt đầy giận dữ nhìn kẻ vừa đánh em trai mình tơi tả - Này thằng kia! Mày là ai hả??? Em tao làm gì mày mà mày đánh nó????

- Đúng là hỗn xược! Ai cho cậu gọi tôi bằng thằng hả??? Không còn phép tắt gì nữa! – người con trai kia cũng giận dữ không kém, xem ra cậu ta không nghĩ việc mình đánh Phạm Quang là một hành động sai trái.

- Trời đất! Long! Minh! Quang! Sao anh em với nhau mà lại đánh nhau thế này hả???? – một người thanh niên tầm 20, 21 chạy tới với vẻ hớt hải.

- Anh Nam! Anh nói cho rõ ràng đi! Thằng nhóc này là ai mà lại dám đánh em trai em? – Minh gằn giọng.

- Khổ quá! Đúng là....Minh nghe anh nói nè! Đây là Phạm Long, con trai của vợ hai của bác Lân, nó sang Đức từ nhỏ nên các em không biết nhau là phải! Còn Long, đây là Phạm Minh, người bị em đánh là Phạm Quang, hai anh em sinh đôi này là con của chú Phạm Lộc, em trai ruột của ba em! Chúng mày là anh em bà con gần mà lại đi đánh nhau là sao hả???????????? – Nam hét toáng lên.

Nó cùng tất cả mọi người có mặt lúc đó đồng loạt ồ lên. Đúng là phức tạp quá! Hóa ra họ đều là anh em với nhau. Nhưng cho đến lúc này nó vẫn không hiểu được tại sao cái người mang tên Phạm Long gì gì đó lại xông vào oánh Phạm Quang như thế????

- Nếu là anh em họ thân thuộc với nhau thì anh ta càng không thể đánh em mình một cách vô cớ như thế? – Minh bực dọc.

- Ai bảo tôi đánh vô cớ??? Là do em cậu có ý xấu với con gái nhà người ta! Có ý xấu với bạn gái của tôi!!!!!!!!

Nó giật bắn mình! Gum và Ghim cũng sửng sốt không kém!!!Cái lý do có ý xấu đã kì cục rồi, đến cái lý do sau “vì đó là bạn gái tôi” càng khiến mọi người choáng váng. Nó đưa đôi mắt hình viên bi nhìn sang người mang cái tên Phạm Long. Dù bằng bất kì lý do nào thì nó cũng không thể nhận ra đó là người mà mình có quen biết chứ đừng nói là bạn bè. Vậy thì sao cậu ta lại nói ra câu đó chứ????? Sự việc càng lúc càng rối tung lên....

5/ Mọi người trong phòng khách lúc đó đa số đã rơi vào trạng thái mất bình tĩnh. Đặc biệt là Phạm Minh!

- Này ông anh kia! Ông đang nói nhảm cái gì thế hả??????

Nó cũng đơ người nhìn về phía Phạm Long...

- Tôi không nói nhảm! Chính mắt tôi nhìn thấy em trai cậu kéo cô ấy vào chỗ khuất để làm chuyện xấu! Tôi đánh em cậu như thế là nhẹ rồi đấy! – Long hậm hực.

- Cái gì???? Làm chuyện xấu???? – mọi người đồng loạt ồ lên.

- Trời ơi! Tất cả không phải như anh nghĩ đâu! Ui da! – Quang im lặng nãy giờ mới bắt đầu lên tiếng.

Sau một hồi nghe Gum phân trần. Nó mới hiểu ra hết cơ sự. Đại loại là như thế này. Thực ra trước khi buổi tiệc này được bắt đầu, hai anh em đã đặt ra một cuộc “cá độ” ( nói cho nhanh là như vậy +_+), nếu Quang làm cho Thanh nhầm lẫn được mình là Phạm Minh thì coi như Gum thắng, ngược lại thì Ghim thắng. Cái vụ kéo tay nó ra phía sau “bày trò” cũng đều là chủ ý của Phạm Minh nhằm để thử thách sự nhạy bén của cô bạn trong việc phân biệt đâu là anh, đâu là em.

- Mấy người...mấy người! Mấy người đem tôi ra làm trò đùa hả??????????????? Mấy người còn nhân tính không vậy????????????? – nó hét dựng lên, mặt mày đỏ ong khi biết được sự thật.

- Hix! Tụi mình xin lỗi! Mình và anh cũng chỉ có ý trêu vui một chút thôi! – Quang lí nhí bào chữa.

Nó vẫn không nguôi nỗi cơn tức giận. Phạm Minh thì im hơi lặng tiếng không nói năng gì. Thực sự thì cậu nhóc cũng sợ nó lắm! Nhất là khi nó nổi khùng!

- Vậy là rõ rồi nhé! Tất cả đều chỉ là hiểu lầm! Tụi nhóc này đúng là lắm chuyện! – anh Nam thở dài lắc đầu đưa ra một câu kết luận.

- Nhưng mà...anh Long mới về nước ngày hôm nay, tại sao lại có thể quen nhỏ khùng, à quên, Thanh Thanh mà ảnh lại bảo đây là bạn gái của ảnh???? – Minh lúc này mới phát hiện ra được vấn đề then chốt chưa được giải quyết.

- Ờ! Đúng rồi đó! Sao em quen cô bé này??? Em ở nước ngoài từ nhỏ mà! – anh Nam cũng hùa theo.

Và nó chính là người mong đợi câu trả lời nhất.

- Đó là một bí mật! – Long cười mỉm rồi kéo tay nó đi, trước khi đi còn quay lại nói với mọi người – Em dẫn bạn ấy ra đây nói chuyện riêng một chút!

Lần thứ 2 trong ngày nó bị người ta lôi đi. Nhưng đành chấp nhận hy sinh vì sự thật.

Long kéo nó ra hành lang bên phải rồi lấy điện thoại ra, cười tươi nhìn nó:

- Nè! Hồi nãy sao cậu dám cắt cuộc gọi của mình?

Nó lóc cóc lôi chiếc di động ra, đúng là ban nãy lúc bị Gum kéo đi, điện thoại nó có đổ chuông nhưng vì gấp quá nên nó phải nhấn nút cancel cuộc gọi. Nó nhìn màn hình, số điện thoại lạ hoắc rồi nhìn lên Long, ánh mắt đầy sự khó hiểu.

- Là sao???

- Cậu có nhớ lời hứa của mình không? Mình hứa sẽ về Việt Nam để gặp cậu.

- Ơ...

- Lyn yêu quý của mình! Không ngờ được gặp cậu sớm như thế!!!!!!!!! Gần mấy tháng trời cậu không online, mình tưởng chúng ta sẽ xa nhau mãi mãi!! – Long đột ngột ôm ghì lấy nó, nhưng lần này nó không hất ra, vì cả người nó bây giờ đã cứng đơ trong nỗi ngỡ ngàng. Cái tên Lyn nghe sao quen quá! Hình như...có một thời...nó đã có một “Hoàng tử Online”.....

Phải mất tới 15 phút nó mới lấy lại bình tĩnh. Nó giương đôi mắt đầy sự kinh ngạc nhìn Long và cất giọng run rẩy:

- Bom...! Cậu...cậu...là Bom???????

- Yeah! Cuối cùng cậu cũng nhớ ra mình! – Long cười sung sướng.

- Nhưng làm sao cậu nhận ra mình??? Chúng ta...chúng ta....chưa hề cho nhau coi webcam mà????

- Chính mình cũng không ngờ là mình có thể tìm được cậu! Có lẽ chúng ta có duyên! Cậu nhớ không? Có một lần, cậu gõ nhầm ô chat nên đã send ình số di động của cậu, cũng có một lần, mình hỏi cậu hãy thử miêu tả về bản thân thì cậu đã miêu tả rất giống với những gì cậu có bây giờ, và cũng có một lần, cậu bảo rằng cậu tên là Thanh! Tất cả những điều đó đã giúp mình nhận ra cậu. Thực ra lúc thấy cậu trong buổi tiệc, mình đã cảm giác có cái gì đó rất quen thuộc, mình nhìn cậu mãi và nảy ra ý định gọi điện vào số di động hôm bữa cậu send ình. Và đúng là ý trời khi cậu đã cầm máy!

Nó sững sờ nghe những lời nói của Long. Trên đời này thực sự có duyên số hay sao???? Có thể tồn tại những việc kì diệu như chuyện ngày hôm nay hay sao????

- Nếu cậu vẫn chưa tin thì chúng ta có thể check với nhau! Không biết cậu như thế nào chứ đối với mình, những chuyện mà chúng ta nói với nhau mình đều nhớ hết! – Long tự tin.

Và tất nhiên là nó check! Dù không phải thuộc dạng nhớ dai nhưng trong sâu thẳm trái tim Thanh, nó vẫn luôn nhớ Bom và tự an ủi rằng đó chính là Hoàng tử Online duy nhất tốt đẹp với mình nên những kí ức về Bom nó vẫn còn nhớ trong đầu, mặc dù đã hơi mờ nhạt. Hai người hỏi qua hỏi lại hàng đống câu hỏi. Và mọi sự trả lời đều trùng khớp! Nó vỡ òa trong niềm hạnh phúc xen lẫn ngạc nhiên. Lúc trước nó mong chờ những mãi mà không thấy Hoàng tử nào xuất hiện, còn bây giờ, khi nó đã thôi khi cái ước mơ cao xa đó thì từ đâu lại xuất hiện những vị Hoàng tử trong mơ...Đúng là hạnh phúc luôn đến vào những thời điểm mà ta không thể ngờ đến. Cũng như trong cuộc đời luôn có những ngã rẽ đột ngột đưa ta đi về một hướng mới.....

- Hạnh phúc thật! Từ nay Phạm Long này đã tìm được người để yêu!

Bom ôm chầm nó thêm lần nữa. Nó cũng vui vẻ ôm chặt cậu bạn ảo thân thương. Bây giờ nó mới nhận ra, ảo cũng sẽ có lúc thành thật, nếu như ta biết trân trọng mọi thứ!

Một Hoàng tử nữa đến trong đời nó, thay thế cho sự ra đi của hai vị Hoàng tử đã đem lại quá nhiều nỗi đau cho nó.

Nhưng...

Hoàng tử.....

Có thật hay không?

Nó không biết được. Tất cả sẽ chờ đợi những bước đi của định mệnh.....xa xôi...và đầy bí ẩn......

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK