• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Rõ ràng là tới đây chất vấn Bạch Lạc.

Nhưng mà khi nhìn thấy Bạch Lạc lộ ra biểu tình đáng thương như thế, trái tim Xích Viêm lại hung hăng co rút một chút.

Cũng không biết tại sao, trong lòng vô duyên vô cớ lại nảy sinh một loại cảm giác đau lòng!
Thật khó mà tưởng tượng, hắn vậy mà sẽ đau lòng một người.

Nhưng mà người kia lại là Bạch Lạc đê tiện tới cực điểm kia.

Ngay cả chính Xích Viêm đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng mà không thể phủ nhận, hiện thực chính là như vậy!
Trái tim hắn thật sự hung hăng co rút.

Xích Viêm bước lớn bước tới trước mặt Bạch Lạc, ánh mắt bất động nhìn y.

Bạch Lạc thấy Xích Viêm xuất hiện, thân thể đột nhiên rụt về phía sau.

Giống như không muốn nhìn thấy Xích Viêm vậy, ngay cả đầu đều cúi thấp xuống.

Bạch Lạc sống chết ôm chặt đầu gối mình, nhìn qua trông càng đáng thương.

Cũng không biết tại sao?
Bỗng nhiên có xung động rất muốn hôn người này.

Xích Viêm một tay đem Bạch Lạc kéo dậy.

Sau đó dùng sức hôn lên môi y.

Đầu lưỡi dễ dàng cạy hai hàm răng y ra, giống như trước đây từng làm qua hàng trăm lần!
Hắn gấp không chờ nổi thưởng thức sự ngọt ngào của người này.

Nụ hôn của người này, cũng giống như thân thể y!
Lúc ban đầu khiến Xích Viêm tràn ngập chán ghét.


Nhưng mà bây giờ lại khiến hắn mê muội như vậy.

Xích Viêm nghĩ, cho dù hắn chán ghét cực kỳ Bạch Lạc, nhưng mà hắn vẫn thích cơ thể này của Bạch Lạc!
Hắn đem dục vọng chiếm hữu Bạch Lạc của mình đoạn thời gian này, đều quy thuộc hắn thích cơ thể người này.

Dù gì hai người đã làm qua không biết bao nhiêu lần ở trên giường!
Cảm giác phù hợp ấy luôn khiến Xích Viêm đắm chìm thật sâu vào trong đó.

Xích Viêm dùng sức giữ chặt cằm Bạch Lạc, ngón tay chế trụ thân thể y.

Sau đó dùng sức làm sâu thêm nụ hôn này.

Hôn đến cuối cùng, đã không còn nhẹ nhàng nữa, mà giống như gặm cắn.

Trong lòng Bạch Lạc mang theo chút chua xót.

Rõ rằng biết bản thân không xứng!
Nhưng mà, y một chút cũng không muốn Xích Viêm hôn mình bằng đôi môi đã hôn qua người khác!
Trái tim thật sự rất đau.

Chất lỏng trong suốt thuận theo gò má Bạch Lạc rơi xuống, chậm rãi thấm vào trong miệng hai người, tư vị mặt mặn chua xót kia nháy mắt lan tràn trong miệng.

Trong lòng Xích Viêm có chút bực bội.

Kỳ thực hắn không thích Bạch Lạc khóc!
Mỗi lần Bạch Lạc khóc, liền khiến hắn cảm thấy giống như bản thân đang ức hiếp y vậy.

Nhưng mà người này dường như chính là một nhóc mít ướt, luôn luôn khóc không ngừng.

Điều này khiến Xích Viêm cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Không được khóc nữa! "
Xích Viêm ở bên tai Bạch Lạc ra lệnh.


Cố tình lúc này, Bạch Lạc không chỉ không có ngừng rơi lệ, mà ngược lại còn dừng sức đẩy hắn, thậm chí nghiêng đầu sang một bên, cự tuyệt nụ hôn này.

Xích Viêm vẫn là chưa từng thấy Bạch Lạc cự tuyệt như vậy bao giờ.

Bạch Lạc luôn là hoàn toàn phục tùng hắn, bất luận là lúc nào, chỉ cần hắn muốn, Bạch Lạc sẽ không nói một lời.

Thậm chí còn trăm phương nghìn kế làm vừa lòng hắn.

Cho dù là hiện tại, Bạch Lạc cũng nên ôm hắn, vui vẻ hôn lại hắn mới đúng.

Nhưng mà y lại ra sức đẩy chính mình, nước mắt không những không ngừng chảy, mà ngược lại càng khóc lớn hơn.

Đôi mắt Xích Viêm đột nhiên mị lên, hắn có chút trào phúng nói với y:
"Không phải nói không thích ta sao? Không phải nói sẽ không bao giờ yêu ta nữa sao?
Tại sao bây giờ nhìn thấy ta ở bên người khác, lại khóc thương tâm như vậy?"
Nghĩ tới Bạch Lạc vì sao lại khóc, tâm tình Xích Viêm lại trở nên tốt một chút.

Thậm chí hắn còn bởi vì Bạch Lạc đang ăn giấm* của mình, mà cảm thấy có chút vui vẻ.

(*ăn giấm: ghen)
"Ngươi xem ngươi vẫn là không rời xa được ta.

Vậy nên sau này ngoan ngoãn chút cho ta.

Ta mới sẽ sủng hạnh ngươi giống như trước đây.

Làm người, cần phải biết giá trị của mình, mà giá trị của ngươi, chính là ngoan ngoãn lamg một dược cổ, ở trên giường của ta thỏa mãn ta!
Nếu không, đùng nói một tên Giản Hằng, ta có thể lại tìm mười tên, một trăm tên.

Đến lúc đó, cho dù ngươi muốn làm dược cổ của ta, ta cũng sẽ không cần ngươi nữa!"
Bạch Lạc ngây người nhìn người trước mắt, chỉ cảm thấy trái tim mình giống như bị xé rách ra một cái lỗ!

Máu từ nơi ấy không ngừng chảy ra.

Người này tại sao luôn tàn nhẫn như vậy?
Trái tim y đau quá!
Nhất thời, y giống như mất đi tất cả sức lục, ngay cả sức lực để đẩy người này ra cũng không có.

Giống như có người ném y vào trong một hầm băng.

Hàn khí lạnh thấu xương kia khiến máu huyết toàn thân y đều bị đông lại, khiến y không thể động đậy được.

Nhưng mà sự trầm mặc của Bạch Lạc lại khiến Xích Viêm cho rằng y đã ngầm thừa nhận lời mình nói.

Dù sao Bạch Lạc không có giống trước đó đẩy hắn ra.

Xích Viêm có chút vui vẻ ôm lấy Bạch Lạc, đem y hôm lên giường.

Không có tiếp tục làm loại chuyện kia, hắn thế nhưng lại ôm Bạch lạc như vậy mà ngủ!
Trong lòng tràn ngập thỏa mãn.

Lại không biết rằng người kia ở bên cạnh cứ ngây ngốc mở mắt, nước mắt kia, thấm ướt cả chăn nệm.

————
Khi Xích Viêm tỉnh lại, mở mắt ra nhìn người nằm ở trong lòng mình, tâm tình vô cùng tốt.

Trước đây mỗi lần cùng Bạch Lạc làm xong, hắn liền gấp không chờ nổi đuổi người đi.

Hai người ở bên nhau 5 năm, hắn lại chưa từng một lần giữ Bạch Lạc lại chỗ hắn qua đêm.

Vốn dĩ cho rằng bản thân sẽ rất chán chét khi tỉnh lại, nhìn thấy Bạch Lạc nằm bên cạnh mình.

Nhưng mà bây giờ nhìn thấy người này, cả người cuộn tròn nằm ở trong lòng mình, hắn lại cảm thấy có chút vui vẻ.

Mạc danh lại muốn thưởng cho y!
Nhớ tới trước đây, bộ dạng Bạch Lạc nói muốn cùng mình đi dạo chợ.

Nếu như chính mình có thể bồi y đi, y nhất định sẽ rất vui vẻ.

"Bạch Lạc! "
Thanh âm Xích Viêm khiến cho Bạch Lạc lập tức bừng tỉnh.


Trái ngược với ý cười trên mặt Xích Viêm, trong mắt Bạch Lạc lại tràn ngập kinh sợ.

"Bạch Lạc, trước đây ngươi không phải nói, muốn ta bồi ngươi đi dạo chợ một lần sao? Vừa hay ngày mai ta rảnh, đến lúc đó bồi ngươi đi!"
Bạch Lạc có chút không dám tin nhìn Xích Viêm.

Trước đây y xác thực từng nói với Xích Viêm như vậy, bởi vì hôm đó là sinh thần của y.

Lúc ấy, y cảm nhận rõ ràng thân thể mình hư nhược, biết bản thân đã không còn sống được bao lâu nữa.

Vì vậy mới to gan lớn mật đưa ra yêu cầu như vậy với Xích Viêm.

Bạch Lạc rất muốn vào ngày sinh thần của mình, cùng Xích Viêm làm một chút chuyện khiến cho bản thân trước khi chết có thể hồi tưởng lại!
Đây là vọng tưởng của bản thân y.

Y lại cả gan làm loạn đưa ra yêu cầu như vậy.

Nhưng mà, lúc ấy nói rằng muốn cùng đi dạo chợ với Xích Viêm, bạch Lạc lại hung hăng bị Xích Viêm trào phúng.

Xích Viêm nói, "Ngươi cũng không xem bổn vương là thân phận gì, ngươi cảm thấy ta sẽ bồi ngươi cùng đi loại địa phương đó sao?"
Bạch Lạc liền đem hy vọng xa vời của mình nuốt vào trong bụng, không còn nhắc lại nữa.

Lại không ngờ tới Xích Viêm thế mà lại chủ động nói ra.

Nhưng mà, sinh thần của y sớm đã qua rồi!
Ngay cả mì trường thọ cũng đã bị Xích Viêm biến thành ác mộng vũ nhục mình rồi.

Hắn đem mì trường thọ đổ lên đầu mình, khiến mình giống như chó mà đi ăn những thứ đó.

Bạch Lạc sao còn có thể muốn đi?
"Thuộc hạ đã không muốn đi nữa! "
Xích Viêm đột nhiên nhíu mày.

Hắn khó lắm mới tốt bụng muốn thưởng cho y, tên gia hỏa này cư nhiên lại dám nói với mình những lời như vậy.

"Ta bảo ngươi đi ngươi liền đi, phí lời nhiều như vậy làm gì? Bạch Lạc, đây là mệnh lệnh của ta.

".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK