Mục lục
Hổ Lang Chi Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đồn điền Thanh Ngưu, trong đại sảnh hành dinh của Mạnh Hổ.

Cổ Vô Đạo nói với giọng vô cùng dứt khoát:

- Tướng quân, ty chức vẫn chỉ một câu này, cho dù không giết Mông Khác cũng tuyệt đối không thể tha hắn trở về, về phần yêu cầu mà hắn đưa ra lại càng không cần suy nghĩ. Nếu như chúng ta thật sự giao tên Thu Phong Kính kia cho Mông Khác, chuyện mà triều đình bịa đặt hãm hại chúng ta đương nhiên sẽ trở thành sự thật, đến lúc đó dù cho chúng ta có trăm cái miệng cũng không cãi được!

Tất Điêu Tử lắc lắc đầu tỏ vẻ không đồng tình:

- Cho dù chúng ta không giao ra Thu Phong Kính, chuyện này có thể giải thích được sao?!

- Lão Tất nói rất đúng!

Mạnh Hổ gật đầu:

- Triều đình thuỷ chung vẫn khống chế dư luận trong tay, bất kể chúng ta có giao ra Thu Phong Kính hay không, dân chúng trong đế quốc chỉ biết tin tưởng triều đình, mà không thể nào tin tưởng chúng ta. Cho nên, nếu trông cậy vào Thu Phong Kính để rửa sạch hàm oan cho chúng ta là hoàn toàn không có khả năng, tuy nhiên, chúng ta cũng không thể để cho triều đình chiếm được tiện nghi, tuyệt đối không thể giao Thu Phong Kính cho bọn chúng mà chúng ta không nhận được chút gì!

- Tướng quân nói rất phải!

Cổ Vô Đạo phụ hoạ:

- Dù sao chúng ta cũng đã bị buộc phải làm quân phản loạn, cũng không sợ trở mặt với triều đình, cho nên cứ thẳng thắn cự tuyệt Mông Khác, bắt hắn giam lại trên Thanh Ngưu sơn!

Tất Điêu Tử lắc đầu:

- Thật ra ty chức cảm thấy rằng, nếu như Thu Phong Kính đã không thể rửa sạch nỗi hàm oan cho chúng ta, vậy tiếp tục giữ hắn trên núi cũng không còn ý nghĩa gì đối với chúng ta. Không bằng cứ chuyển giao hắn cho triều đình, đương nhiên chuyện này phải có điều kiện bắt buộc, chính là triều đình phải trả một cái giá tương đương!

Cổ Vô Đạo cất tiếng phản đối:

- Vì sao lại phải giao cho triều đình? Thu Phong Kính là hoàng đế của đế quốc Minh Nguyệt, ta tưởng bọn thần tử của đế quốc Minh Nguyệt rất vui lòng chuộc hoàng đế của bọn chúng về!

Tất Điêu Tử cười khổ:

- Lão Cổ ngươi thật là hồ đồ, ngươi cho rằng Thu Vũ Đường sẽ chịu khuất phục chúng ta sao? Ngươi cho rằng đế quốc Minh Nguyệt sẽ bằng lòng vì Thu Phong Kính mà trả cho chúng ta một cái giá trên trời sao? Hoàng thái tử Thu Dã của đế quốc Minh Nguyệt đã đăng cơ, sự thay đổi của chính quyền đế quốc Minh Nguyệt đã ổn định trở lại, hiện tại cho dù chúng ta thả Thu Phong Kính mà không đòi hỏi bất cứ thứ gì, chưa chắc người ta đã vui lòng!

- Đúng vậy!

Cổ Vô Đạo vỗ trán nói:

- Vì sao ta lại quên mất chuyện này vậy…

Tất Điêu Tử nói tiếp:

- Cho nên mới nói, cho dù chúng ta từ chối giao dịch với triều đình, Thu Phong Kính cũng không có giá trị gì cả!

Mạnh Hổ trầm giọng:

- Vậy chuyển giao Thu Phong Kính cho triều đình, tuy nhiên lão Tất, lão Cổ, theo các ngươi thì chúng ta nên đưa ra điều kiện trao đổi như thế nào cho thích hợp?

Tất Điêu Tử trầm ngâm một hồi rồi nói:

- Khẳng định rằng không thể đưa ra giá quá cao, nếu không Mông Khác nhất định sẽ từ chối. Nhưng cũng không thể đưa ra giá quá thấp, bằng không sẽ phụ lòng mấy vạn tướng sĩ của quân đoàn Tây Bộ đã tử trận nơi đất khách quê người. Chúng ta sẽ lấy tiền chuộc của Thu Phong Kính mà trợ cấp cho thân nhân của các tướng sĩ đã tử trận!

Cổ Vô Đạo bổ sung thêm:

- Còn nữa, lúc đưa ra điều kiện trao đổi còn phải có thêm một danh sách, cụ thể là ba vạn bộ trang bị cho trọng trang bộ binh, hai vạn cánh trường cung bộ binh, hai trăm vạn mũi tên, hai vạn thớt chiến mã Bắc Phương, còn có hai mươi vạn thạch* lương thực, đây là số vật tư quân nhu chiến lược mà quân ta rất cần trong lúc này.

(*thạch: 1 thạch=120 cân, 1 cân=16 lạng).

Mạnh Hổ gật đầu:

- Lão Tất, lão Cổ, các ngươi cứ viết ra thành một danh sách đi thôi!

______________

Thành Lạc Kinh, Sở vương phủ.

Sở vương Mông Hành vốn cũng là một ứng cử viên nặng ký cho ngôi vị hoàng đế, chỉ tiếc cuối cùng đã thua vào tay Mông Diễn. Từ sau khi Mông Diễn đăng cơ, Mông Hành bắt đầu ở ru rú trong phủ, mỗi ngày nếu không có chuyện gì lớn thì sẽ không bước nửa bước ra khỏi cửa. Hắn cũng biết sự tàn khốc trong đấu tranh chính trị, Hoàng gia từ trước tới nay chưa bao giờ nghĩ đến tình thân, cho dù là huynh đệ máu mủ đồng bào, một khi đề cập đến chuyện tranh chấp lợi ích của ngôi báu, sẽ thấy không hề có tình thân trong đó! Từ xưa đến nay, những chuyện tranh đấu trong Hoàng gia đến nỗi huynh đệ tương tàn, phụ tử tương tàn nhiều không kể xiết!

Nhưng chuyện làm cho Mông Hành cảm thấy lo lắng chính là ba ngày trước, Tào Lâm thống lĩnh Ngự Lâm quân lấy cớ bảo vệ an toàn cho Sở vương nên bao vây chặt chẽ cả phủ Sở vương, cho dù là đầu bếp hay nô bộc muốn ra vào phải qua sự kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt của Ngự Lâm quân. Tuy rằng năng lực của Mông Hành cũng chỉ ở vào mức trung bình, nhưng từ thuở nhỏ đã sinh trưởng trong Hoàng gia, ít nhiều hắn cũng có sự nhạy bén về chính trị, hắn đã ngửi thấy mùi máu tanh trong không khí, nhưng cho dù là như vậy, hiện tại hắn cũng không có biện pháp gì.

Chuyện duy nhất mà hiện tại Mông Hành có thể làm là chờ đợi tân hoàng đế Mông Diễn và hoàng thúc Mông Khác quay trở về kinh.

Tới lúc đó, vận mệnh của Mông Hành sẽ chỉ có hai con đường, thứ nhất là mong sao Mông Diễn mở lòng từ bi, phong cho hắn một chức vị Vương gia quèn nào đó để hắn có thể sống yên vui cho đến cuối đời. Con đường thứ hai là Mông Diễn vì muốn tuyệt hậu hoạn, sẽ đem mấy tên huynh đệ có khả năng uy hiếp đến sự an toàn của ngôi vị hoàng đế của hắn ra xử quyết. Những chuyện mà Mông Viễn làm trước khi qua đời có thể nói là vô cùng cẩn thận, nhưng sâu tận đáy lòng mình, Mông Hành vẫn cảm thấy không phục, hắn tự nghĩ rằng hắn có tư cách ngồi lên ngôi hoàng đế hơn là Mông Diễn!

Đêm khuya tịch mịch, Mông Hành đang ngồi trong vương phủ uống rượu giải sầu, tên người hầu ngoài cửa bỗng cất giọng the thé hô lớn:

- Công chúa điện hạ giá lâm…..

- Hoàng huynh, Tam hoàng huynh!

Tên người hầu vừa dứt lời, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên một thanh âm như giọng oanh vàng thánh thót, một bóng hồng yểu điệu xông vào, tới trước mặt Mông Hành gấp giọng nói:

- Tam hoàng huynh, không ngờ huynh vẫn còn lòng dạ ngồi đây uống rượu, huynh không biết đế quốc đã xảy xa biến cố lớn bằng trời, có người muốn chế tạo oan án kinh thiên hay sao?

Dứt lời, Mông Nghiên đưa tay ra giật lấy bầu rượu trong tay Mông Hành, Mông Hành giương mắt nhìn Mông Nghiên một cái, cau mày nói:

- Đưa bầu rượu cho ta!

- Tam hoàng huynh!

Mông Nghiên giậm chân gắt giọng:

- Có người muốn chế tạo oan án để hãm hại anh hùng đế quốc!

Mông Hành cau mày nói:

- Vậy có quan hệ gì tới ta chứ? Nếu muội muốn cáo trạng thì nên đi tìm Tể tướng đại nhân, hoặc là chờ sau khi hoàng đế bệ hạ và hoàng thúc trở về kinh rồi tìm bọn họ. Muội tìm ta thì có ích gì?

Mông Nghiên chợt trở nên lạnh lùng:

- Nếu như người chế tạo oan án để hãm hại anh hùng đế quốc là Nhị hoàng huynh thì sao?

- Lão Nhị?

Sắc mặt Mông Hành khẽ biến, chợt lắc đầu nói:

- Hồ đồ, còn có hoàng thúc mà, lão Nhị sao thể chế tạo ra oan án gì chứ?

Mông Nghiên lại nói:

- Nếu như ngay cả hoàng thúc cũng bị huynh ấy lừa gạt thì sao? Tam hoàng huynh, huynh không muốn vạch trần âm mưu của Nhị hoàng huynh sao? Nói không chừng ngay cả di chiếu của phụ hoàng cũng đều là do huynh ấy cho người làm giả!

Mông Hành nghe vậy lập tức sắc mặt đại biến, lớn tiếng trách móc:

- Hoàng muội ngươi muốn nói gì đây?

Mông Nghiên cười, giọng lạnh lùng:

- Hoàng huynh, tiểu muội biết huynh sợ chuyện gì! Không phải huynh sợ sau khi Nhị hoàng huynh trở về sẽ không buông tha cho huynh hay sao? Nhưng huynh có nghĩ tới chuyện này không, cho dù huynh cẩn thận chặt chẽ tới mức nào đi nữa, dù không bước chân ra khỏi cửa, sau khi Nhị hoàng huynh trở về sẽ buông tha cho huynh hay sao? Huynh đừng u mê nữa, từ xưa tới nay tranh đấu trong Hoàng gia không bao giờ có chuyện nghĩ đến tình thân! Huynh đệ Hoàng gia hoà thuận giống như phụ hoàng và hoàng thúc dù sao cũng chỉ là một số rất ít mà thôi!

- Đủ rồi!

Mông Hành cả giận quát:

- Còn chưa tới phiên một tên nha đầu miệng còn hôi sữa như muội giáo huấn huynh đâu, muội có thể đi rồi!

Mông Nghiên lạnh lùng liếc Mông Hành, xoay người bước đi, tuy nhiên chân vừa tới cửa lại quay đầu nói thêm một câu:

- Tam hoàng huynh, sở dĩ muội tới tìm huynh mà không đi tìm Đại hoàng huynh, đó là vì huynh là anh một mẹ với muội. Nếu như huynh thay đổi chủ ý, huynh có thể cho người đến phủ của muội, muội có thể giúp huynh âm thầm duy trì liên lạc với các vị quý tộc nguyên lão!

________________

Thành Lạc Kinh, phủ của Tể tướng đế quốc Tào Mặc.

Thống lĩnh Ngự Lâm quân Tào Lâm vội vội vàng vàng đi vào thư phòng của Tào Mặc, thấp giọng bẩm báo:

- Phụ thân, con vừa nhận được tin tức, Công chúa Mông Nghiên mới vừa ghé qua Sở vương phủ!

- Sở vương?

Tào Mặc nghe vậy trầm ngâm một chút, sau đó nói với vẻ bình thản:

- Cũng không có gì là lạ, xưa nay mối quan hệ của hai huynh muội này vốn vẫn tốt đẹp, cũng chỉ có thể là qua lại thăm hỏi bình thường mà thôi, ngươi cũng không cần quá bận tâm chuyện này!

Tào Lâm thấp giọng nói tiếp:

- Phụ thân, con còn nhận được tin tức, Công chúa Mông Nghiên rao truyền những tin đồn bất lợi cho triều đình và đế quốc ở quán trà Tứ Hải phía Đông thành. Hơn nữa xem ra vẻ ngoài của nàng vô cùng kích động, cho nên con hoài nghi lần này nàng tới Sở vương phủ là có dụng ý khác!

- Ta biết rồi!

Tào Mặc khoát tay, giọng nghiêm nghị:

- Bất quá Công chúa Mông Nghiên có thân phận đặc thù, cho dù phát hiện nàng truyền rao tin đồn, cũng không thể tuỳ tiện thi hành bất cứ thủ đoạn gì! Dù sao đi nữa, dư luận trong đế quốc đã hoàn toàn nằm trong sự khống chế của triều đình, lời nói của Công chúa Mông Nghiên sẽ không có ai tin tưởng, hơn nữa chúng ta cần phải giải thích cho nàng hiểu.

- Dạ!

Tào Lâm cung kính đáp:

- Hài nhi đã biết phải làm như thế nào!

- Đi đi!

Tào Mặc khoát khoát tay, vẻ mặt nghiêm nghị:

- Vương gia đem trọng trách toạ trấn Lạc Kinh giao lại cho vi phụ, vi phụ tuyệt đối không thể để cho Vương gia thất vọng. Trước khi Vương gia và hoàng đế bệ hạ trở về kinh, tuyệt đối không thể để Lạc Kinh xảy ra chuyện gì, đế quốc cũng không thể để xuất hiện bất cứ sai lầm gì, trong khoảng thời gian này ngươi hãy chịu khó để ý một chút!

________

Đại trại của đồn điền Thanh Ngưu, hành dinh của Mạnh Hổ.

Mắt thấy trời sáng đã lâu, đang lúc Mông Khác cảm thấy không thể kiên nhẫn chờ được nữa, rốt cục bọn ba người Mạnh Hổ đã quay lại. Mạnh Hổ cười ha hả đưa tập giấy trong tay cho Mông Khác:

- Đây là chúng thần đã tính toán cẩn thận rất nhiều lần, sau đó mới đưa ra điều kiện trao đổi như thế này, xin mời Vương gia xem qua.

Mông Khác nhẹ nhàng đưa tay ra tiếp nhận tập giấy trong tay Mạnh Hổ bắt đầu giở ra xem. Vẻ mặt Mông Khác nãy giờ vẫn vô cùng thoải mái ung dung, nhưng sau khi xem xong danh sách liệt kê trong tập giấy, sắc mặt Mông Khác lập tức trở nên vô cùng khó coi, ngẩng đầu lên liếc nhìn Mạnh Hổ với vẻ khác thường, miệng lẩm bẩm:

- Năm mươi vạn kim tệ đế quốc, ba vạn bộ trang bị cho trọng trang bộ binh, hai vạn cánh trường cung bộ binh, hai trăm vạn mũi tên, hai vạn thớt chiến mã Bắc Phương, còn có hai mươi vạn thạch lương thực! Mạnh Hổ, điều kiện như vậy mà ngươi cũng dám đề nghị sao?

Giọng Cổ Vô Đạo âm trầm:

- Đây chính là điểm mấu chốt của chúng ta.

Tất Điêu Tử cũng nói:

- Đương nhiên Vương gia cũng hoàn toàn có thể từ chối, chúng ta cũng không thể dùng sức mạnh ép người…

Mạnh Hổ thản nhiên đi tới chiếc ghế bọc da hổ của mình ngồi xuống, bấy giờ mới hờ hững nói:

- Mặt khác Vương gia ngươi đã phạm sai lầm, đúng ra ngươi không nên đích thân lên núi, cho dù muốn giao dịch cũng nên phái người khác tới, mà không nên tự mình tới đây, ha ha, Vương gia đừng quên bây giờ chúng ta là phản tặc….

- Ha ha…

Mông Khác cười phá lên:

- Nếu như bản vương dám đích thân lên núi, tự nhiên đã có cách sắp xếp vạn toàn.

Mạnh Hổ mỉm cười:

- Vương gia, chuyện đã đến nước này chúng ta cũng không cần phải che giấu nữa, ngươi ta hai bên thương lượng một cách rõ ràng, chỉ cần ngươi có thể vận chuyển đủ số vật tư quân nhu trên danh sách lên đồn điền Thanh Ngưu, ta nhất định sẽ cung kính tiễn Vương gia xuống núi, sẽ chuyển giao Thu Phong Kính cho triều đình, mặt khác còn tặng thêm Tể tướng của đế quốc Minh Nguyệt Tiêu Thành Lương, ý của Vương gia thế nào?

- Không thể được!

Mông Khác quả quyết từ chối:

- Số vật tư quân nhu mà ngươi đưa ra quá nhiều, bản vương chỉ có thể cho ngươi năm ngàn bộ trang bị cho trọng trang bộ binh cùng với năm ngàn thớt chiến mã Bắc Phương mà thôi! Về phần trường cung của bộ binh, tên, kim tệ và lương thực thì tuyệt đối không có!

- Vậy thì không còn cách nào khác….

Mạnh Hổ nở nụ cười giảo quyệt:

- Như vầy đi, khi nào Vương gia thay đổi chủ ý chúng ta lại tiếp tục bàn bạc, có được không?

Dứt lời, không chờ Mông Khác cất tiếng phân trần, Mạnh Hổ lập tức đứng dậy lớn tiếng quát:

- Người đâu, đưa Vương gia vào nghỉ ngơi!

Trương Hưng Bá ầm ầm đáp lại, ngang nhiên đi thẳng vào trong hành dinh, đến trước mặt Mông Khác đưa tay ra quát lớn:

- Vương gia, mời!

--------------

Phía Bắc thành Lạc Kinh, trong phủ đệ của Mông Nghiên.

Mới sáng sớm, mười mấy vị quý tộc nguyên lão thanh danh hiển hách theo lời mời đi tới phủ đệ của Mông Nghiên. Vốn khi Mông Nghiên đi mời, có vài tên quý tộc nguyên lão cũng không yên lòng, thế nhưng bọn họ vẫn quyết định phó ước, bởi vì bọn họ đều là những người đáng tin cậy âm thầm ủng hộ Tam hoàng tử, bọn họ càng biết rõ Mông Nghiên vốn là em một mẹ của Mông Hành.

Trước kia Mông Nghiên không hoà vào vòng tranh chấp của mấy vị hoàng tử, đó là vì nàng không có hứng thú với chuyện này. Nhưng tình hình hiện tại đã khác xưa, sau khi Mạnh Hổ vào kinh rồi lên đường Tây chinh, chuyện tình giữa Mông Nghiên và Mạnh Hổ hầu như mọi người đều biết. Hiện tại Mạnh Hổ đột nhiên lại trở thành quân phản tặc, đương nhiên Mông Nghiên không chấp nhận được sự thật này.

Tuy rằng triều đình đã bịa đặt ra chuyện hoang đường để tuyên cáo khắp trong thiên hạ, nhưng chuyện này cũng không thể nào ngăn cản bọn quý tộc nguyên lão cao cấp biết được chân tướng của sự tình bằng con đường khác. Bọn họ biết rõ Mạnh Hổ bị hàm oan, anh hùng đế quốc chân chính là Mạnh Hổ mà không phải là Mông Diễn, cho nên bọn nguyên lão quý tộc này vừa đồng tình với Mông Nghiên và Mạnh Hổ, vừa một lần nữa dấy lên hy vọng tranh quyền đoạt lợi.

Đối với bọn họ mà nói, đây là một cơ hội tốt, một cơ hội để phò tá Mông Hành đăng cơ đế vị!

Lúc này Yến vương Mông Khác không có mặt ở Lạc Kinh, Mông Diễn lại vừa mới đăng cơ, hơn nữa cũng không ở Lạc Kinh. Nếu như có thể thừa dịp này khống chế dư luận ở Lạc Kinh, đem chân tướng của cuộc Tây chinh công bố cho tất cả dân chúng, tình thế ở Lạc Kinh sẽ thay đổi bất ngờ. Chỉ cần Mông Hành có thể được sự ủng hộ của dân chúng ở đế đô, chuyện thay thế Mông Diễn trở thành hoàng đế của đế quốc là hoàn toàn có khả năng, chuyện này còn phải căn cứ vào chế độ chính trị của đế quốc Quang Huy mà nói.

Khác với chế độ phân đất phong vương của đế quốc Minh Nguyệt, đế quốc Quang Huy thi hành chế độ tập hợp quyền lực về trung ương một cách nghiêm khắc. Hoàng tử đã trưởng thành chỉ có thể trọn đời sống ở đế đô, dựa vào bổng lộc được hưởng mà sống, hơn nữa tước thân vương không thể thừa kế được, cho nên mỗi đời thân vương bất quá cũng chỉ có vài người, căn bản không thể nào sinh ra uy hiếp gì đối với Hoàng gia.

Tuy nhiên phàm việc gì có lợi thì cũng có mặt hại của nó, chế độ như thế này tránh cho hoàng tộc nguy cơ phản loạn từ bên trong, nhưng cũng tạo cơ hội cho bọn họ chiếm lấy một địa phương khác để xưng hùng. Đế quốc Quang Huy đến đời hoàng đế thứ ba đã từng bạo phát một trường phản loạn ở địa phương với quy mô lớn, suýt nữa hoàng tộc họ Mông đã bị họ khác chiếm mất.

Sau đó, hoàng đế đời thứ tư của đế quốc Quang Huy tiến hành một sự cải tổ xưa nay chưa từng có, thiết lập Viện nguyên lão quý tộc ở đế đô, lại cấp cho các quý tộc nguyên lão trong Viện nguyên lão quyền phát ngôn hùng mạnh.

Dưới sự hấp dẫn của quyền phát ngôn này, đám cường hào ngang ngược ở tám đại hành tỉnh tranh nhau chạy về Lạc Kinh, từ đó về sau, đám cường hào ở tám đại hành tỉnh dần dần trở thành đám quý tộc nguyên lão ở Lạc Kinh. Bọn họ cắm rễ ở Lạc Kinh, đồng thời vẫn không buông bỏ sự khống chế với địa phương cũ, từ đó trở thành bọn cường hào mới nổi lên ở các đại hành tỉnh.

Cứ như vậy, ở tám đại hành tỉnh không thể nào xuất hiện bọn cường hào địa phương có khả năng uy hiếp đến trung ương đế quốc. Mà tại đế đô Lạc Kinh lại xuất hiện lắm quý tộc cường hào, nhưng vì mâu thuẫn quyền lợi với nhau, kết quả lại củng cố quyền thống trị tuyệt đối của Mông gia trong đế quốc. Cho nên gần như cả đế quốc đều nằm trong sự khống chế của bọn quý tộc nguyên lão ở đế đô, chỉ cần Mông Hành có thể đem chân tướng cuộc Tây chinh công bố ra cũng sẽ giành được sự ủng hộ của dân chúng ở đế đô, từ đó mới tiến tới chiếm được sự ủng hộ của tuyệt đại đa số quý tộc nguyên lão, như vậy chuyện thay thế Mông Diễn trở thành hoàng đế của đế quốc là chuyện hợp với lẽ thường tình, cho dù là có di chiếu của Mông Viễn cũng không thể thay đổi được.

_____________

Thành Tây Kinh. Nguyệt vương phủ.

Vốn hoàng cung của đế quốc Minh Nguyệt đã bị hoả hoạn thiêu rụi, Thu Vũ Đường liền hiến ra Nguyệt vương phủ của nàng, đổi thành cung điện của Thu Dã. Thu Dã cũng không từ chối, bởi vì lúc này đế quốc Minh Nguyệt còn rất nhiều việc cần làm hơn, nơi nơi đều cần phải có tiền, cho nên tuyệt đối không có tiền thừa dùng để đại tu hoàng cung.

Đại sảnh phía Tây của vương phủ hiện tại đã trở thành điện nghị sự tạm thời mỗi khi Thu Dã cần triệu kiến thần tử.

Hôm nay, tiểu hoàng đế Thu Dã lúc ấy mới mười ba tuổi đang nghị sự cùng Nguyệt vương Thu Vũ Đường và Tể tướng mới của đế quốc Trương Điện Thần. Tể tướng mới của đế quốc Trương Điện Thần vốn là thầy học của tiểu hoàng đế Thu Dã, tuy rằng thế lực của Trương gia trong đế quốc không quá lớn, nhưng bản thân Trương Điện Thần cũng có nhân phẩm hơn người, từ lúc hắn nhậm chức Tể tướng của đế quốc thay Tiêu Thành Lương thì rất được mọi người tin phục.

Những chuyện xảy ra gần đây nhất của đế quốc Quang Huy đã truyền đến Tây Kinh, tiểu hoàng đế Thu Dã cho mời Thu Vũ Đường và Trương Điện Thần đến là để thương lượng biện pháp ứng phó.

Chờ Thu Vũ Đường và Trương Điện Thần ngồi yên chỗ, lúc này tiểu hoàng đế Thu Dã mới cất tiếng hỏi:

- Theo ý Hoàng cô mẫu và lão sư, tình hình đế quốc Quang Huy như vậy, đế quốc nên áp dụng biện pháp ứng phó như thế nào cho thích hợp? Lấy bất biến ứng vạn biến, hay là chủ động tham gia vào trong đó? Nếu như đế quốc chọn biện pháp chủ động tham gia, vậy nên tham gia với cách thức như thế nào?

Tuy rằng chỉ mới đăng cơ có mấy tháng mà thôi, nhưng kiến thức của tiểu hoàng đế Thu Dã đã có bước tiến nhảy vọt. Trương Điện Thần ngẫm nghĩ một hồi rồi thấp giọng nói:

- Bệ hạ, theo ý lão thần, lúc này là lúc đế quốc cả trong lẫn ngoài đều đang khốn đốn, có thể nói là tự lo bản thân còn chưa xong, không nên nhúng vào những chuyện như vậy là hơn!

Tiểu hoàng đế Thu Dã nói:

- Nhưng lão sư có nghĩ đến chuyện này không, nếu như chúng ta có thể xúi giục Mạnh Hổ, vậy sẽ tạo nên một tấm bình phong chắc chắn ở phía Đông của đế quốc. Như vậy từ nay về sau đế quốc sẽ không cần phải lo đến sự uy hiếp của đế quốc Quang Huy, ít nhất có thể tranh thủ được cho đế quốc mười năm chăm lo việc nước.

-… Còn nữa, nếu như có thể nghĩ cách vạch trần những lời bịa đặt hoang đường của chú cháu Mông Khác, Mông Diễn, như vậy chúng ta có thể làm cho uy tín của Mông Khác mất sạch, thậm chí có thể khơi lên nội loạn bên trong đế quốc Quang Huy. Cứ như vậy, khả năng đế quốc gặp phải nạn ngoại xâm sẽ giảm đi rất nhiều, cũng nhờ đó mà có thể rảnh rỗi ra tay thanh lý những nhân tố bất an bên trong đế quốc.

- Không cần phải xúi giục Mạnh Hổ.

Thu Vũ Đường thản nhiên nói:

- Trên thực tế Mạnh Hổ vốn đã làm phản, chẳng qua chưa công khai mà thôi. Về phần vạch trần sự dối trá của chú cháu họ Mông, vậy càng không có ý nghĩa, muốn thông qua việc vạch trần chuyện nói dối của chú cháu họ Mông mà sách động nội loạn bên trong đế quốc Quang Huy, lại chỉ là si tâm vọng tưởng. Dã nhi ngươi không cần phải bận lòng với những chuyện vô dụng như vậy!

Tiểu hoàng đế nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, thấp giọng nói:

- Nếu như Hoàng cô mẫu và lão sư đều phản đối đế quốc tham gia, vậy chuyện này chúng ta bỏ qua không cần nhắc nữa. Bây giờ nói tới chuyện khác, Hoàng cô mẫu, người bảo Ảnh vệ âm thầm điều tra nguyên nhân liên quan đến thất bại ở Thương Tâm lĩnh đã tra ra được gì chưa?

- Cuối cùng cũng đã có kết quả!

Thu Vũ Đường khẽ thở dài:

- Thất bại ở Thương Tâm lĩnh hoàn toàn là do Thu Trường Lâm âm thầm giở trò ma quỷ! Nếu không phải Thu Trường Lâm ra mặt quấy rối, Tổng đốc Dự Châu Lạc Tòng Vân tuyệt đối không chịu xuất kích dễ dàng như vậy. Trong khi quân của hai bên đang chiến đấu kịch liệt, Thu Trường Lâm đột nhiên thua chạy, trực tiếp làm rối loạn bản trận trung quân của quân Dự Châu, cuối cùng đã làm cho toàn trận tan tác.

- Thu Trường Lâm?!

Tiểu hoàng đế nghiến răng nghiến lợi:

- Tên nghịch tặc này, trẫm sẽ không tha cho hắn!

Thu Vũ Đường lắc đầu:

- Dã nhi ngàn vạn lần phải bình tĩnh, bây giờ không phải là lúc động đến Thu Trường Lâm!

Trương Điện Thần cũng cất tiếng khuyên nhủ:

- Đúng vậy, Nguyệt vương nói rất đúng, lúc này tài chính của đế quốc đã cạn kiệt, quân sĩ không có ý chí chiến đầu, hơn nữa dân chúng cũng có nhu cầu cần tĩnh dưỡng, không thể tiếp tục vọng động đao binh, nếu không có thể có khả năng dẫn tới phát sinh chuyện dân chúng nổi dậy khởi nghĩa với quy mô lớn. Nếu vì như vậy mà dẫn đến bạo phát khởi nghĩa với quy mô lớn, như vậy chúng ta sẽ mất nhiều hơn được!

Tiểu hoàng đế hít một hơi thật sâu, cố gắng áp chế nỗi giận trong lòng, trầm giọng nói: xem tại TruyenFull.vn

- Xin Hoàng cô mẫu và lão sư yên tâm, trẫm tự biết nặng nhẹ, chỉ là trẫm quá tức giận mà thôi! Nếu không phải tên loạn thần tặc tử Thu Trường Lâm này gây rối từ giữa trận, Mạnh Hổ cùng mấy vạn tàn binh của hắn làm sao có thể chạy thoát khỏi thiên la địa võng của quân ta? Phụ hoàng sao phải lưu lạc tha hương nơi nước địch…ôi…

Thu Vũ Đường nhẹ thở dài, tiến tới vuốt ve đầu Thu Dã:

- Dã nhi, tiên hoàng bị bắt không chỉ là sỉ nhục của đế quốc, càng là nỗi nhục to lớn của nhà họ Thu chúng ta. Cho nên kể từ hôm nay trở đi, ngươi nhất định phải học cho thật giỏi thuật trị nước, tranh thủ sớm ngày làm cho đế quốc cường thình trở lại, sau đó đánh bại Mạnh Hổ đón rước tiên hoàng trở về, rửa sạch mối nhục mà Mạnh Hổ đã gây ra cho chúng ta!

Tiểu hoàng đế gật mạnh đầu, nghiêm nghị nói:

- Hoàng cô mẫu yên tâm, Dã nhi đã hiểu, Dã nhi nhất định sẽ rửa sạch mối nhục này!

Thu Vũ Đường nghe vậy nhẹ khoát tay, không khỏi cảm thấy trong lòng trĩu nặng, thật ra chuyện này đối với nàng mà nói há không phải là một mối nhục lớn trong đời sao?

Trong cuộc chiến tranh bảo vệ đất nước lần này, mấy vạn tàn binh bại tướng của Mạnh Hổ liên tục di chuyển khắp Trung Châu, thắng bảy trận liên tiếp, hai lần công hãm Tây Kinh. Thậm chí ngay cả hoàng đế và tể tướng của đế quốc cũng bị quân đoàn Mãnh Hổ bắt làm tù vinh, Mạnh Hổ làm như vậy quả thật là đã bôi tro trát trấu lên mặt Thu Vũ Đường. Mối nhục to lớn như vậy đương nhiên Thu Vũ Đường không thể nào tiêu hoá nổi, nàng vừa có lời động viên tiểu hoàng đế, thật ra cũng đồng thời động viên chính bản thân nàng, cố gắng rửa sạch nỗi nhục cho đế quốc.

_______

Lạc Kinh, trong Tần vương phủ.

Trong lúc Mông Nghiên âm thầm triệu tập các quý tộc nguyên lão ủng hộ Mông Hành tới nghị sự, tân hoàng đế Mông Diễn đã được Sử Di Viễn hộ tống bí mật quay trở về Lạc Kinh, lộ trình từ Tây Lăng trở về Lạc Kinh hơn ngàn dặm, thế nhưng hai người Sử Di Viễn và Mông Diễn chỉ cần không tới ba ngày đã chạy về tới Lạc Kinh. Mông Diễn nghe theo lời đề nghị của Sử Di Viễn, sau khi quay về kinh cũng không lập tức lộ diện công khai, mà âm thầm triệu tập mười mấy tên quý tộc nguyên lão trung thành thân tín của mình tới vương phủ nghị sự. Ngoài mười mấy tên nguyên lão quý tộc trung thành thân tín này, còn có phó thống lĩnh Ngự Lâm quân và các tướng lĩnh cao cấp của đội cảnh vệ.

_________

Hôm sau, tại Quốc vụ viện ở Lạc Kinh.

Quốc vụ viện là nơi Tể tướng của đế quốc xử lý công việc hàng ngày, có thể nói trên danh nghĩa là cơ cấu hành chính cao nhất trong đế quốc.

Bởi vì nghiêm khắc mà nói, hoàng cung chỉ có thể được coi như nơi ở cá nhân của hoàng đế mà thôi, không thể được xem như nơi làm việc của hoàng đế. Hơn nữa hoàng đế cũng chỉ triệu tập quân thần cử hành điện nghị vào đầu tháng, giữa tháng hoặc cuối tháng mà thôi, ở thời điểm bình thường, phần lớn quốc vụ đều là do Tể tướng của đế quốc xử lý.

Sáng sớm, Tể tướng của đế quốc Tào Mặc đi tới Quốc vụ viện làm việc như thường lệ. Nhưng khi Tào Mặc vừa bước vào đại sảnh của Quốc vụ viện liền kinh sợ đến ngây người, bởi vì hắn nhìn thấy trên chiếc ghế mà hắn ngồi làm việc hàng ngày ở phía chính Bắc của đại sảnh đã có một người ngồi trên đó, người này không phải ai đâu xa lạ, chính là hoàng đế của đế quốc Mông Diễn!

Tào Mặc lộ vẻ không thể tin được, đưa hai tay lên ra sức giụi lấy giụi để hai mắt của mình. Đúng vậy, Mông Diễn vẫn còn đang ngồi đường hoàng trên ghế, lúc này Tào Mặc không dám do dự nữa, vội vàng bước tới hai bước quỳ sụp xuống, cao giọng hô to:

- Lão thần khấu kiến bệ hạ!

Mông Diễn cười lạnh nhạt, đưa tay đáp lễ:

- Tào ái khanh miễn lễ, người đâu, mau dọn chỗ ngồi cho Tể tướng đại nhân, mang trà lên đây!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK