• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


“Tỷ phu...” Trong lòng hoảng sợ thất thố Văn Linh Tuyết như tìm được cảng tránh gió, trong lòng dâng lên ấm áp nói không nên lời, giọng nói cũng mơ hồ mang theo một tia nghẹn ngào.“Buổi tụ hội này kết thúc không thú vị, ta đưa muội về nhà được không?”Tô Dịch nhẹ nhàng nói.“Vâng!”Văn Linh Tuyết theo bản năng gật đầu, nhưng sau đó liền lộ ra nét lo lắng, “Tỷ phu...!Bọn họ...”“Yên tâm, giao cho ta.”Tô Dịch vỗ vỗ bả vai của nàng, giọng điệu nhu hòa.Nói xong, ánh mắt hắn đảo qua Niếp Đằng cùng cô gái khác, nói: “Các ngươi muốn đi không?”Bọn Niếp Đằng đều kinh ngạc, thiếu chút nữa ngây dại.Tô Dịch này điên rồi sao?Không thấy Hoàng Càn Tuấn tên ăn chơi này cùng hộ vệ của hắn đều còn chặn ở trước cửa lớn?Ai có thể tưởng tượng, một tên ở rể tu vi mất hết, bị mỗi người thành Quảng Lăng châm biếm, sao dám nói ra loại lời này! ?“Ha, ngươi vừa rồi nói cái gì, muốn dẫn bọn họ từ nơi này rời khỏi?”Lúc này, Hoàng Càn Tuấn ngoáy tai, cười rất khoa trương, “Tô Dịch, ngươi một tên phế vật, nói chuyện thế mà so với ta còn cuồng hơn, ai...!Cho ngươi dũng khí?”Các hộ vệ kia cũng đều cười không kiềm nổi, giống như nghe được câu chuyện buồn cười nhất thế gian.“Tô Dịch, đừng quấy rối nữa được không! !”Niếp Đằng cũng đã có chút giận, sắc mặt âm trầm xanh mét, nói từng chữ một, “Chuyện này, ta đến giải quyết, ngươi thành thành thật thật ở đó cho ta! Làm loạn nữa, đừng trách ta mặc kệ ngươi!”Đoạn lời này đầy hùng hồn, các cô gái kia cũng không khỏi động dung, chỉ cảm thấy Niếp Đằng giờ khắc này tràn ngập khí khái nam nhi đội trời đạp đất!Mang đi so sánh, Tô Dịch lúc trước biểu hiện...!Thật sự làm người ta quá căm tức!Một tên phế vật, chỉ bằng cái mồm đã muốn dẫn bọn họ rời khỏi nơi này?Buồn cười!“Đã là thiếu niên, tự nhiên có nhiệt huyết này, như thế mới không phụ cái đầu thiếu niên trên cổ.


Ngươi giờ khắc này, không làm ta khinh thường.”Tô Dịch nhìn Niếp Đằng một cái, gật gật đầu.Niếp Đằng ngây ra một phen, giọng điệu gã này sao lại...!Sao lại...Không đợi hắn hoàn hồn, Hoàng Càn Tuấn chặn ở trước cửa lớn lộ ra một chút không kiên nhẫn, vung tay lên:“Đi, bắt phế vật kia cho ta, lột quần áo hắn, treo ở dưới cổng thành, ta muốn để người toàn thành đều nhìn thấy trò hề của hắn!”“Thiếu gia ngài nhìn kỹ nha!”Một hộ vệ sớm đã sốt ruột giành trước xông lên.“Tiểu tử, ông đây chơi với ngươi một chút!”Hộ vệ này to lớn khôi ngô, vẻ mặt dữ tợn, chỉ đứng ở nơi đó, đã cho người ta cảm giác áp bách thật lớn.


Các cô gái kia ở chung quanh đều tái nhợt mặt mũi, bị bộ dáng hung ác kia dọa.Dương Thịnh!Hộ vệ đắc lực dưới trướng Hoàng Càn Tuấn, tu vi Bàn Huyết cảnh “Luyện Nhục” kỳ, một thân da thịt như sắt thép, khỏe như trâu, tinh thông “Đại Suất Bi Thủ” .Động cái đứt gân gãy xương, không chết cũng tàn phế.Khi nói chuyện, hắn mạnh mẽ bổ tới một chưởng, thế như vỡ bia, chưởng phong dữ dội, cái này nếu đánh trúng, thế nào cũng phải bị thương nặng không dậy nổi.“Tỷ phu mau tránh!”Văn Linh Tuyết kêu sợ hãi, hoa dung thất sắc, lấy khoảng cách của nàng, căn bản không kịp đi ngăn cản.“Chớ hoảng sợ, loại mặt hàng luyện lực không luyện khí này, gối thêu hoa mà thôi.”Trong giọng nói lạnh nhạt, chỉ thấy bóng người cao gầy kia của Tô Dịch hành động.Cất bước tiến lên, động như chim ưng vồ thỏ, một tay một trảo, liền bắt chuẩn mạch môn của Dương Thịnh, cánh tay Tô Dịch theo đó phát lực.Cổ tay run lên.Thân thể khôi ngô to lớn của Dương Thịnh lảo đảo một cái, máu thịt trên người giống ga giường quay cuồng, một thân khí lực đều bị lực lượng “một cái vung” này thế như chẻ tre phá hủy.Vung lực như sụp đổ!Đây là một loại kỹ xảo phát lực kỹ năng như thần.Khi luyện đến mức cao thâm nhất, kẻ địch một khi trúng chiêu, máu thịt, khung xương, nội tạng cả người đều có thể toàn bộ “rung” vỡ thành phấn!Trước mắt, Dương Thịnh tuy chưa đến mức chết bất đắc kỳ tử ngay tại chỗ, nội phủ cũng đã bị thương nặng.Ngay sau đó, Tô Dịch đá ra một cước.Phành!Ở trong ánh mắt không thể tưởng tượng của mọi người, thân thể Dương Thịnh bay lên trên không, ầm ầm nện ở trên vách tường một bên của nhã gian.Cả người gã run rẩy như kịch liệt co giật, thất khiếu chảy máu.Tất cả đều chấn động....“Cái này...”Niếp Đằng ngây dại, sững sờ ở nơi đó.Văn Linh Tuyết cùng các cô gái bên cạnh cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, trong lòng chịu chấn động.Năm đó, Tô Dịch thân là ngoại môn kiếm thủ Thanh Hà kiếm phủ, bởi vì gặp phải một lần ngoài ý muốn, mới sẽ trở thành một phế nhân tu vi mất hết.Chuyện này, người thành Quảng Lăng đều biết.Nhưng lúc này, Tô Dịch chỉ một đòn, đã khiến Dương Thịnh bị thương nặng!“Dương Thịnh, ngươi không sao chứ?”Cùng lúc đó, Hoàng Càn Tuấn khẽ biến sắc.Dương Thịnh là một trong các hộ vệ giỏi đánh đấm nhất dưới trướng hắn, nhân vật thú dữ Bàn Huyết cảnh cấp bậc luyện cốt, bây giờ thế mà bị một đòn của Tô Dịch làm bị thương nặng, điều này làm hắn cũng không dám tin.“Thiếu gia...!Ta...!Phốc!”Chỗ góc tường, trên mặt Dương Thịnh đầy đau khổ, muốn giãy giụa ngồi dậy, lại chợt phun ra một ngụm máu, đầu vẹo đi, trực tiếp ngất.Sắc mặt Hoàng Càn Tuấn nhất thời trở nên thô bạo lạnh lùng, trong lòng giận dữ, vung tay lên, quát to:“Còn thất thần làm cái gì, ra tay, giết chết hắn cho ta!”.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK