• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Cầm Thiến cứng đờ cả người, ngượng ngùng không thôi, đang muốn mở miệng, đã bị Văn Trường Kính ngắt lời lần nữa, nói:“Ngày kia chính là đại thọ tám mươi của lão thái quân, ta còn có rất nhiều việc cần làm, ngươi đi trước đi!”Thế này tương đương hạ lệnh đuổi khách.Cầm Thiến không dám dây dưa nữa, vội vàng rời khỏi.Chờ lúc quay về đình viện chỗ nhà mình, chỉ thấy Văn Linh Tuyết đã sớm trông mong chờ đợi ở đó.“Mẹ, thế nào rồi?”Thiếu nữ tràn đầy chờ mong nói.Cầm Thiến miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, giọng điệu hàm hồ nói: “Tộc trưởng đã đáp ứng sẽ nhúng tay việc này, không có việc gì.


Linh Tuyết, con sáng mai trở về Tùng Vân kiếm phủ, thành thành thật thật ở đó, Hoàng Càn Tuấn kia tuyệt không dám đi tìm con làm phiền.”“Vâng! Lần này tốt rồi, tỷ phu cũng sẽ không bị bắt nạt nữa!”Thiếu nữ vui vẻ gật đầu, nhảy nhót không thôi.Cầm Thiến lại cảm thấy chột dạ một trận, nàng ở trong lòng tự mình an ủi, “Tô Dịch kia chính là người ngoài, cho dù là bị Hoàng gia thu thập một phen, chỉ cần không chết, vấn đề cũng không lớn...”“Đúng rồi Linh Tuyết, tỷ phu con...!hắn khôi phục tu vi rồi?” Cầm Thiến đột nhiên nhớ tới chuyện này.Văn Linh Tuyết lắc đầu nói: “Con cũng không rõ, dù sao ở trước mặt tỷ phu của con, các hộ vệ kia của Hoàng Càn Tuấn hoàn toàn không chịu nổi một đòn.”Nói xong lời cuối cùng, đôi mắt nàng sáng lên, trong đầu hiện ra từng màn kia lúc ở lầu Tụ Tiên, Tô Dịch ra tay.Bây giờ nghĩ đến, cũng khiến nàng cảm xúc dâng trào.“Ta sớm nhìn ra tiểu tử này rất xấu, ở nhà chúng ta một năm qua, gặp nhiều xem thường cùng nói móc như vậy, người nào từng thấy hắn tức giận?”“Như buổi tối đó tỷ tỷ con trở về, tiểu tử này nói hai ba câu đã chọc Ngụy Tranh Dương tức gần chết, ngay cả toàn bộ thế cục cũng bị hắn đảo loạn, đây nào phải một kẻ bất lực có thể làm được?”“Chờ tìm một cơ hội, ta phải hỏi hắn rõ ràng!”Cầm Thiến cười lạnh nói, một bộ tư thái nhìn thấu toàn bộ chi tiết của Tô Dịch.Văn Linh Tuyết cười hì hì, không tiếp lời, chỉ là ở trong lòng nói, “Tỷ phu của Văn Linh Tuyết ta, tự nhiên rất lợi hại!”...Thành Quảng Lăng, Hoàng gia.Trong cung điện kim bích huy hoàng tràn đầy áp lực.Hoàng Càn Tuấn quỳ dưới đất, giọng khàn khàn nói: “Phụ thân, con sai rồi, cam nguyện nhận phạt, từ nay về sau nhất định sẽ khắc khổ tu hành, ngày khác, tất báo mối thù hôm nay gấp mười gấp trăm lần!”Trên chủ tọa đại điện, tộc trưởng Hoàng Vân Xung mặt không biểu cảm, lặng lẽ không nói.Bóng người hắn cao lớn ngang tàng, mặc áo bào đen tay áo rộng, khí tức toàn thân như vực như biển, tùy ý ngồi ở nơi đó, tựa như rồng cuộn hổ ngồi.Không khí càng lúc càng áp lực, khiến Hoàng Càn Tuấn cũng có cảm giác thở không nổi.Hồi lâu sau, Hoàng Vân Xung đột nhiên vươn người đứng lên, cười to nói: “Con ta có tâm chí này, ngày khác tất thành châu báu! Đứng lên đi, ngày mai ta đi gặp Tô Dịch kia một lần, bàn bạc việc này, địa chỉ chọn ở lầu Tụ Tiên!”Hoàng Càn Tuấn kinh ngạc nói: “Phụ thân, chút việc nhỏ này, sao nhọc ngài tự mình qua đó?”Hoàng Vân Xung đi lên phía trước, nâng con trai từ trên mặt đất dậy, nói, “Con không hiểu, đánh chó còn ngó mặt chủ, huống chi, con chính là con trai của Hoàng Vân Xung ta!”Trong mắt hắn toát ra mũi nhọn lạnh lẽo, giọng điệu lạnh lùng, “Mượn việc này, ta cũng muốn để tất cả người thành Quảng Lăng biết, con là vảy ngược của Hoàng Vân Xung ta, về sau ai dám động vào con, phải rơi vào một cái kết cục giống Tô Dịch!”Hoàng Càn Tuấn vừa kinh ngạc vừa mừng, nói: “Phụ thân, ngài...!Tính tự tay giết hắn?”“Giết hắn? Không, ta muốn để hắn sống không bằng chết, nhận hết nhục nhã.


Ngày mai con xem là được.”Hoàng Vân Xung giọng điệu tùy ý, tựa như nói một chuyện rất nhỏ....Trước bàn sách ở cửa sổ.Tô Dịch ngồi ngay ngắn trước đó, múa bút vẩy mực, từng chữ viết ngay ngắn sôi nổi trên giấy.Thẳng đến lúc bóng đêm buông xuống, Tô Dịch lúc này mới thu bút, trên bàn sách đã chồng chất một xấp mỏng trang giấy tràn đầy chữ viết.“Chờ sáng sớm ngày mai, liền tặng cho Linh Tuyết phép hít thở này.”Tô Dịch thầm nghĩ.Hôm nay vốn là sinh nhật mười sáu tuổi của Văn Linh Tuyết, lại bởi vì hắn sơ sẩy, quên chuẩn bị quà.Cho nên, hắn tính dùng một pháp môn tu luyện võ đạo làm quà, tặng cho Văn Linh Tuyết.Nhưng khiến Tô Dịch không ngờ là ——Lúc sáng sớm hôm sau đi tìm Văn Linh Tuyết, lại bị người hầu nói cho biết, Văn Linh Tuyết sớm trước một bước rời khỏi Văn gia, quay về Tùng Vân kiếm phủ tu hành rồi.“Ngày mai chính là đại thọ tám mươi tuổi của lão thái quân Văn gia, Linh Tuyết khẳng định sẽ tới, đến lúc đó lại tặng món quà này cũng không muộn.”Tô Dịch lắc lắc đầu, cất bước rời khỏi Văn gia.Mấy ngày nay, hắn sáng sớm mỗi ngày đều sẽ tới một mảng “linh địa” kia bờ sông Đại Thương tu luyện.Hôm nay tự nhiên cũng không ngoại lệ.Thẳng đến lúc tu luyện đến giữa trưa, Tô Dịch lúc này mới từ ngoài thành quay về, bước vê fphía Văn gia.“Ngày mai sáng sớm, liền đi chữa thương cho Tiêu Thiên Khuyết kia, như thế cũng coi như xong một chuyện...!Ừm?”Trên đường, Tô Dịch đang nghĩ, bước chân hắn đột nhiên dừng lại, giống như phát hiện cái gì, ánh mắt nhìn về phía trước cách đó không xa.“Tô công tử, đại nhân nhà ta cho mời!”Trên đường cách đó không xa, một ông lão áo bào đen bóng người cực kỳ cao lớn dẫn theo một đám người đi tới, mơ hồ chặn con đường phía trước của Tô Dịch..


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK