• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

NHẬT KÍ # 8
(TIẾP THEO)
CLORAL
(@Ella_mEn type)


Đứng trên bậc thềm phòng họp, nhìn lên mái vòm lóng lánh từng bảo vệ Faar khỏi tràn ngập nước biển Cloral hàng mấy trăm thế kỷ mình thấy nước tuôn xuống như mưa. Những giọt nước long lanh trong ánh sáng. Dù không muốn, cũng phải thú nhận cảnh tượng đẹp vô cùng: cứ như ngàn ngàn hạt kim cương li ti rạng rỡ từ trên trời rơi xuống.

Nhưng những hạt ngọc tuyệt đẹp này lại đem tới một hung tin. Nếu mái vòm bị nứt, để nước có thể lọt qua, nó sẽ còn nứt tới đâu? Những đợt pháo kích dồn dập của Saint Dane có làm lung lay mái vòm? Trong trường hợp đó, liệu sức ép của hàng triệu triệu lít nước có từ từ làm nứt mái như… một cái vỏ trứng không? Chỉ tưởng tượng thế thôi đã quá khủng khiếp rồi. Hy vọng còi báo động đã giúp thị dân Faar kịp thời di tản.

Những tiếng nổ liên tục vang lên. Saint Dane tấn công không ngưng nghỉ. Toàn thể quả núi rung lên bần bật. Không thể tưởng tượng nổi đó là loại vũ khí gì mà có thể phá hủy một vật rắn chắc như đá, đã đứng vững qua nhiều thế kỷ.

Mình nghĩ đến cậu Press và Spader – lúc đó mình chưa biết gì về tai họa dưới ga-ra xe tải. Điều duy nhất mình có thể làm là theo đúng kế hoạch. Mình chạy về hướng đường hầm thoát ra ngoài thành phố, để tới điểm hẹn với cậu Press và Spader.

Tình thế ngày càng hiểm nghèo. Nước từ mái vòm tuôn xuống đã làm lối đi rất trơn trợt. Vì nhiều con đường nằm chênh vênh sườn núi, chỉ sẩy chân một tí là… tiêu luôn. Vì vậy, mình di chuyển nhanh, nhưng rất thận trọng. Chẳng bao lâu, mình đã bắt kịp đoàn người Faar di tản phía trước một cách an toàn. Vẫn đi trong vòng trật tự, nhưng họ không ngừng ngước nhìn những giọt nước đang rơi xuống. Mình thấy được sự khiếp đảm tột cùng của họ. Vậy mà không một ai bỏ hàng, cứ thế nối đuôi nhau đi về phía đường hầm.

Rồi, ngay khi sắp bước vào đường hầm, mình chợt nhẹ cả lòng, mừng rỡ reo lên:

- Ê!

Spader đang từ đường hầm tiến ra, tay ôm hai quả cầu dưỡng khí. Anh phải chen lấn giữa dòng người đi ngược chiều. Mình đứng nép vào một bên đường, tách khỏi đoàn người, chờ Spader. Tới được bên mình, anh thở như đứt hơi. Mình hỏi ngay:

- Cậu Press đâu?

Spader xổ một tràng:

- Ở dưới đó đang nhộn cả lên. Mới hạ thủy được một xe tải. Bùm! Thế là không thể nào mở cửa để hạ thủy tiếp những xe còn lại.

Ôi trời! Tình hình càng thêm tệ hại. Faar sắp sụp đổ, xe tải thì không lên đường được. Thằng cha Saint Dane chiến thắng tới nơi rồi. Spader nói:

- Ông Press vẫn còn dưới đó. Tụi mình mau trở lại đưa ông lên.

Hai đứa đều ngước nhìn mái vòm. Lúc này nước tuôn xuống xối xả hơn. Vết nứt đang lớn dần. Mình bảo:

- Phải kéo cậu Press ra khỏi đó mau.

Hai đứa chạy ngược vào núi để tới thang máy khí.

Không đơn giản chút nào. Hàng mấy trăm người Faar di chuyển ngược chiều với tụi mình. Lúc đầu hai đứa cố gắng tôn trọng trật tự, nhưng sau đành phải xô đẩy để lấy đường. Lúc này không còn thời gian để tỏ ra lịch sự được nữa. Sau cùng khi vào trong lòng núi, và tới được cái ông có thang máy khí, mình thấy một gã to đùng đang điều khiển sao cho mỗi chuyến thang lên tới, tất cả người di tản phải cấp tốc tiến về hầm thoát hiểm.

Ngay khi một khoang vừa hết người bước ra, hai đứa mình nhảy vội vào. Nhưng gã to con nắm hai đứa giật ngược ra, đanh giọng:

- Không đi được.

Mình kêu lên:

- Chúng tôi phải xuống xưởng xe tải.

- Không nghe báo động sao? Đây là trường hợp khẩn cấp. Thang máy chỉ dành cho người di tản.

Gã này cao to như hộ pháp, không giỡn mặt được đâu. Cả Spader và mình gộp lại cũng không lấn nổi gã để vào thang máy. Nhưng tụi mình cũng không còn thời gian để chạy bộ xuống chân núi được nữa. Kẹt cứng rồi. Phải cho gã hiểu việc tụi mình xuống đó quan trọng thế nào. Mình nắm cánh tay hắn, kéo hắn phải nhìn thẳng mình. Khi nói, mình ráng thật chậm rãi và bình tĩnh:

- Hãy nghe tôi nói. Có những người đang gặp nguy hiểm dưới đó. Việc chúng tôi xuống gặp họ là rất quan trọng. Chúng tôi phải sử dụng thang máy này, xin hãy để chúng tôi đi.

Mình không rối rít, cũng không hăm dọa, chỉ cố diễn tả cho hắn biết đó là một việc quan trọng. Lúc đầu mình tưởng hắn sẽ xô mình ra, nhưng một chuyện kỳ lạ xảy ra. Hắn lom lom nhìn mình và mình có thể cảm thấy anh chàng này đang thư thái lại. Không kỳ lạ sao? Đang cứng rắn như một bức tường gạch chặn ngang đường, bỗng nhu mì như một con cún con, anh chàng bước sang một bên, tránh đường cho tụi mình vào thang máy, nhẹ nhàng nói:

- Tôi hiểu rồi. Chúc may mắn.

Hai đứa mình bước qua hắn mà chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Vào khoang, mình đẩy cần điều khiển, bắt đầu đi xuống, Spader hỏi:

- Chuyện gì vậy, anh bạn? Cứ như cậu đã thôi miên hắn vậy?

- Mình không biết.

Thật vậy. Chính mình cũng đang bối rối như Spader. Mình chỉ có thể nghĩ đến một điều: cách thức cậu Press nói với Wu Yenza trên Grallion cũng giống như vậy. Chị ta sắp tống hai cậu cháu ra khỏi văn phòng, nhưng chỉ sau vài câu của cậu mình, thái độ chị ta thay đổi hẳn. Chưa bao giờ như lúc này, mình nghĩ, chắc khả năng vượt qua rào cản của những con người cứng rắn nhất là một năng lực đặc biệt của Lữ khách, giống như khả năng hiểu được mọi ngôn ngữ. Mình sẽ tìm hiểu thêm về khả năng đó, nhưng không phải lúc này.

Gần tới chân núi Faar. Mình bảo:

- Phải đưa mọi người ra khỏi đó gấp. Nơi này sắp tràn ngập nước rồi.

Spader nói:

- Họ đang túi bụi sửa cửa mở ra biển. Chắc chắn không biết những gì đang xảy ra trên này đâu.

Thang máy vẫn tiếp tục chạy khi hai đứa mình nhảy ra, rồi chạy xuyên đường hầm ra khỏi núi và tới ga-ra xe tải. Một điều mình nhận ra ngay: không còn người dân Faar nào dưới chân núi. Vậy là tốt. Thành phố gần như trống rỗng. Mình có thể hình dung ra cảnh tượng bên ngoài thành phố Faar, trong lòng đại dương, với hàng ngàn con người màu xanh đang bơi lặn. Biết là ở ngoài đó họ được an toàn, nhưng mình nghĩ, nếu mái vòm của Faar tiếp tục rạn nứt, họ sẽ đâu còn một mái nhà để quay về?

Buồn thật. Nhưng còn nhiều vấn đề lớn hơn cần giải quyết ngay lúc này. Mình và Spader chạy ra ngoài để thấy nước trút xuống như mưa từ những kẻ đang nứt thêm trên mái vòm. Nhìn lên núi, mình nhẹ cả lòng, vì không còn thấy hàng người đông người trên sườn núi nữa. Chỉ chốc lát nữa thôi, nơi này sẽ chẳng còn một bóng người. Tất cả đang thoát dần ra ngoài.

Spader cầm hai quả cầu dưỡng khí, mình cầm cái của mình, hai đứa tiếp tục chạy tới khu ga-ra. Mong sao khi vào trong, mình sẽ thấy mọi hư hại đã được sửa chữa xong và tất cả xe tải đã lên đường. Lúc đó, tụi mình có thể ra khỏi thành phố Faar và thanh toán thằng cha Saint Dane chết tiệt. Vụ đó cũng chẳng thích thú gì cho cam.

Còn cách lối vào xưởng xe tải chừng hai mươi mét, mình nghe tiếng nổ như sấm. Tiếng nổ này không giống những tiếng nổ trước. Những tiếng nổ trước ầm ĩ. Còn âm thanh này như những tràng sấm âm vang sau một tia chớp xé ngang trời. Nó kéo dài như một tiếng rạn nứt vô tận. Bất hạnh là “rạn nứt” lại là một từ chính xác để diễn ta.

Spader và mình lạnh người, nhìn lên hình ảnh quá hãi hùng: mái vòm bảo vệ Faar đang rạn ra. Những đường sáng nứt nẻ, ngoằn ngoèo kéo dài như mạng nhện khắp bề mặt lớp san hô phủ bên ngoài. Chỉ trong vài giây nữa, mái vòm sẽ bị nước phá tan và toàn thể Faar sẽ chìm trong ngập lụt. Vừa chạy tới ga-ra, mình vừa gào lên:

- Cậu Press ơi!

Nhưng Spader níu mình lại:

- Đừng!

Rất may. Vì ngay lúc đó một mảng mái vòm sụp xuống. Không phải toàn bộ mái. Chỉ là một mảng thôi, nhưng nó ụp xuống ngay trước chúng mình. Nếu không ngừng lại kịp, mình đã nghiến nát dưới thác nước rầm rầm đổ xuống.

Spader la lớn:

- Ra khỏi đây ngay.

Mình đứng đờ người, nhìn lên mảnh mái vỡ và triều sóng đang ào ào lao thẳng về phía tụi mình. Rồi mình nhìn về phía ga-ra xe tải. Cậu mình đang ở trong đó.

- Pendragon, chạy!

Spader gào lên, kéo mình ngược vào núi. Chắc chỉ mười giây nữa nước sẽ tràn tới hai đứa. Kịp chạy đến thang máy không? Hai đứa cắm đầu chạy như điên đến chân núi. Tụi mình lọt vào trong núi nhưng chưa yên. Ngay khi tràn xuống từ mái vòm, nước ngập đường hầm và tiếp tục dâng cao. Đây là khởi điểm ngày tàn của Faar.

Một tiếng nổ điếc tai ngay sau tụi mình, đồng thời nước và những mảnh vòm rào rào trút xuống. Lập tức, nước cuồn cuộn tràn vào đường hầm. Hai đứa chạy bán sống bán chết, trong khi nước đuổi phía sau.

Chạy tới đường ống, mình thấy thang máy vẫn còn. Hai đứa nhào vào khoang, quay phắt lại nhìn dòng nước đang ào ào đổ tới. Nắm cần điều khiển, mình đẩy thật mạnh. Thang máy nẩy bật lên, làm cả hai đứa ngã lăn xuống sàn. Nhưng mình vẫn nắm chặt cần điều khiển, không thể để nó ngừng lại. Nhưng không. Tụi mình vẫn tiếp tục lên, và chỉ một lát sau đã tới tầng có đường hầm thoát hiểm.

Anh chàng to đùng bảo vệ thang máy không còn đó nữa. Chung quanh cũng không một bóng người. Hai đứa mình chạy qua hành lang trống rỗng. Mình sợ phải trông thấy những gì đã xảy ra ngoài kia. Mái vòm đã hoàn toàn sụp đổ chưa? Nếu chuyện đó xảy ra rồi thì đứng lại là hơn, chạy thêm làm gì nữa, vì đời hai đứa mình coi như đã tiêu rồi. Sức nước mạnh khủng khiếp như vậy, tất cả quả núi chắc chắn sẽ tan nát hết.

Gần tới cửa đường hầm dẫn ra khỏi núi, tiếng nước ào ào đổ càng hung hãn, cứ như bên ngoài là ngọn thác khổng lồ Niagara. (Thác Niagara: một trong những thắng cảnh nổi tiếng nhất ở Bắc Mỹ, nằm trên dòng sông Niagara, ở biên giới giữa Hoa Kỳ và Canada) Điều này gây cho mình chút hy vọng. Như vậy chứng tỏ toàn thể mái vòm chưa sụp đổ, chỉ là một mảng vỡ như mình đã thấy. Nếu được vậy, tụi mình vẫn thử chạy ra ngoài xem sao. Tới cửa hầm, hai đứa rụt rè nhìn ra ngoài.

Những gì mình thấy, vừa ghê sợ vừa kỳ diệu. Cho đến lúc này, mái vòm vẫn nguyên tại chỗ. Nhưng có một lỗ hổng sứt mẻ, rộng tới ba mươi mét. Nước tuôn xuống như trút từ miệng ống khổng lồ. Thử tưởng tượng, cả cột nước mạnh mẽ đổ ra từ cái lỗ rộng đến ba mươi mét. Kỳ lạ và đáng sợ.

Spader bỗng nói:

- Pendragon, nhìn kìa.

Nhìn theo tay anh chỉ, mình muốn ngừng thở. Nước đang dâng cao trong lòng Faar. Chuyện toàn thành phố này chìm trong nước chỉ còn là vấn đề thời gian. Nhưng đó không phải là điều làm mình ngừng thở. Spader đang chỉ tay về ga-ra xe tải. Nước đang dâng nhanh vùn vụt, chỉ chốc nữa thôi là bao trùm cả tòa nhà xưởng to lớn. Chưa hết. Gần cửa ra vào, ngay trước ga-ra, nơi hai đứa mới đứng chỉ vài phút trước, một đống ngổn ngang mảnh vụn của phần mái vòm sụp xuống, chặn kín lối vào. Chính cảnh tượng đó làm mình đứng tim.

Mình đã hy vọng cậu Press và những thợ lặn Faar sẽ được an toàn trong đó, chờ Faar chìm ngập, rồi mới ra. Thậm chí cậu Press có thể sử dụng chung dụng cụ hít thở trong bộ đồ da cá với một người Faar nào đó. Họ sẽ xoay sở được.

Nhưng bây giờ, cửa ra đã bị lấp bằng cả tấn mảnh vỡ, không còn đường thoát ra ngoài. Lúc này, hy vọng độc nhất của họ là: sửa chữa được cửa khoang ngăn và thoát ra biển bằng lối đó.

Spader rầu rĩ nói:

- Nguy rồi, Pendragon. Nếu họ không mở được cửa…

- Thôi đi. Mình hiểu rồi.

Hai đứa thẫn thờ. Cả trăm khả năng tòa nhà xưởng kia đã trở thành một cái mồ của những người dân Faar dũng cảm và… cậu Press của mình. Spader nói:

- Chúng mình phải đi thôi.

Nhìn lên đường hầm dẫn ra khỏi thành phố Faar, mình càng chết lặng. Nước ầm ầm đổ từ mái vòm xuống như một ngọn thác đổ thẳng xuống đáy. Nếu dội xuống bất kỳ con đường nào, nó sẽ cuốn phăng con đường đó. Nhưng không. Những con đường không nằm trong dòng chảy, vì vậy chúng mình vẫn có thể trở lên hầm thoát hiểm. Khắp nơi, rải rác những mảnh mái vòm vỡ vụn, nhưng chúng mình dễ dàng nhảy qua, hoặc đi vòng qua được. Tuy nhiên, hai đứa vẫn phải chạy đua với mực nước đang dâng.

Không còn người dân Faar nào. Họ đã ra khỏi đây hết rồi. Hai đứa tới hầm rất an toàn, nhưng trước khi bước vào hầm, mình đứng khựng lại, vì chợt nhớ một điều. Quay người, ngửng nhìn lên Vòng tròn Hội đồng thành phố, mình tự hỏi: không biết lúc này ông cụ Abador đang định làm gì? Vấn đề Faar sụp đổ đã rõ ràng. Liệu ông cụ có… xuất đầu lộ diện?

Thoáng nhìn lên phòng họp trên cao, mình biết, dù “lộ diện” là gì thì điều đó sẽ không xảy ra. Vì mái cẩm thạch trắng che phủ trên phòng họp đã biến mất. Chắc nó đã bị tan tành bởi những mảnh vỡ của mái vòm rơi xuống. Và điều đó cũng có một nghĩa duy nhất: cụ Abador đã chết. Nếu ông lão vẫn bám trụ ngay bảng kiểm soát – mình tin chắc ông đã làm như vậy – chắc chắn khối cẩm thạch tan nát đã giết chết ông. Và vì không còn thảm kịch nào xảy ra cho Faar nữa, mình chỉ có thể đoán: ông chết trước khi kịp có cơ hội… lộ diện. Tim mình đau nhói vì xót thương ông lão. Tình yêu của ông đối với Faar, và tất cả những gì tiêu biểu cho thành phố này, thật bao la. Ông đã cứu những người dân của mình khỏi cái chết thảm khốc, nhưng ông đã thất bại, không hoàn thành được hành động quan trọng sau cùng. Sau khi nhìn thấy mái vòm sụp đổ, hẳn ông sẽ bắt đầu lộ diện, nhưng không bao giờ ông có được cơ hội đó. Mình buồn cho ông, vì ông đã không giúp được Faar vượt qua số phận sau cùng do chính tổ tiên của ông đã thận trọng sắp đặt từ xưa.

Spader hỏi:

- Sao? Pendragon, tụi mình đi được chưa?

Mình quay lưng khỏi Faar, chắc chắn là lần cuối, rồi theo bạn mình vào đường hầm. Hai đứa chạy qua gian phòng trống, tới thẳng nơi đã để lại đồ đạc. Spader đặt quả cầu dưỡng khí của cậu Press xuống cạnh cỗ máy phóng nước của ông. Anh ta bảo:

- Biết đâu chừng ông sẽ quay lại, đúng không?

Đúng. Biết đâu chừng. Người ta luôn phải nuôi hy vọng. Nhưng mình vẫn nghĩ, cậu Press chẳng bao giờ còn cần đến quả cầu dưỡng khí nữa. Nhìn quả cầu của ông, mình cảm thấy thời gian như ngừng lại. Với mình Faar sụp đổ, nước tràn ngập thành phố, hay Saint Dane sắp tàn phá Cloral chẳng còn ý nghĩa gì. Trong những giây phút đó, mình chỉ nghĩ đến một điều: mình đã mất cậu Press. Sau khi bảo tất cả những kẻ khác phải cứng rắn, làm điều đúng đắn và đưa ra những lựa chọn khó khăn, những gì mình mong muốn lúc nãy chỉ còn là: được đứng đây mà khóc.

Chắc Spader nhận thấy mình đang chịu đựng những gì, anh đặt tay lên vai mình nói:

- Đi thôi, anh bạn. Sau này vẫn còn thời gian để tiếc thương.

Đúng. Phải ra khỏi nơi này. Hai đứa mình nắm máy phóng nước, trở lại đường hầm. Thoáng chốc, nước đã chạm chân, rồi dâng rất nhanh. Ngập mắt cá, rồi đầu gối, tới hông, sau cùng chúng mình phải bơi. Đội quả cầu dưỡng khí lên, khởi động máy phóng nước, cả hai lặn xuống đường hầm.

Rất may là những ngọn đèn vẫn sáng, nên tụi mình có thể nhìn thấy đường. Sẽ rất gay nếu phải tìm lối ra trong tăm tối. Hai đứa mình lẳng lặng bơi bên nhau. Không nói ra với Spader, nhưng mình biết, dù có vẻ hai đứa đang sắp sống sót, thoát ra khỏi thành phố Faar đổ nát, nhưng cả hai lại đang tiến vào một đống đổ nát khác. Chắc chắn Saint Dane và đám hải tặc đang chờ đợi tụi mình ngoài biển cả kia. Chỉ đến lúc đó, mình mới chợt nhận ra một điều: ngay khi mái vòm bị nứt, những tiếng nổ cũng không còn nữa. Chắc Saint Dane đã đạt được mục đích cần thiết. Hắn đã hủy hoại Faar và vô hiệu hóa xe tải trong việc cứu những nông trại dưới nước. Nhiệm vụ của hắn đã hoàn tất.

Sự thật đáng buồn là mình đã thất hứa với Cloral. Kế hoạch đẩy lãnh địa vào đường hỗn loạn của Saint Dane sắp thành công rồi. Thực phẩm sẽ khan hiếm, mọi người sẽ đánh nhau để giành chút hoa màu an toàn còn lại. Ai có thể đoán được bao nhiêu ngàn con người sẽ chết vì đói và ngộ độc.

Hơn nữa, hai đứa mình sẽ phải đụng đầu với Saint Dane. Hắn đang chờ đợi ngoài kia. Chắc chắn vậy. Giờ đây, hai đứa chỉ còn biết hy vọng thoát khỏi đây để… chiến đấu.

Hai đứa bơi lại cánh cửa đá lớn dẫn ra biển. Cửa mở toang hoác. Sao lại không chứ? Thành phố tuyệt vời này đã đi vào lịch sử, đâu cần thiết phải đóng cửa lần nữa. Mình và Spader bơi thẳng ra biển, không biết sẽ gặp chuyện gì. Spader căn dặn:

- Cẩn thận nhé, bạn. Coi chừng bị hút vào lỗ hổng của mái vòm bị vỡ.

Chính xác. Hàng triệu tấn nước đang ào ào trút xuống lỗ hổng đó. Trông nó như một ống cống lộ thiên khổng lồ. Bị hút vào đó dễ như chơi. Hy vọng người dân Faar đã nhận thấy và tránh xa nơi này.

Trong khi điều khiển máy phóng nước tránh xa mái vòm, mình cảm thấy bị níu lại, như thể đang bơi ngược chiều một dòng nước chảy xiết. Mình biết đó chính là lực nước hút tụi mình vào lỗ hổng của mái vòm. Rất may, tụi mình ở xa nơi đó đủ để máy phóng nước tiếp tục lao tới trước một cách an toàn. Mình vừa bảo là an toàn, đúng không? Oa! Rất đúng. Thật sự an toàn. Nhìn phía trước, mình bắt đầu thấy những hình thể lờ mờ. Lúc đầu không thể nhận ra chúng là gì, vì màu sắc của chúng không khác màu nước biển bao nhiêu. Nhưng càng lại gần, tụi mình càng nhìn rõ hơn. Chỉ một thoáng giây sau, mình biết chúng là gì.

Đó những người dân Faar. Hàng mấy ngàn người đang bồng bềnh trên nước, mắt hướng về mái vòm san hô đã bảo vệ và che giấu thành phố suốt nhiều thế kỷ. Hình ảnh thật đau lòng. Bây giờ tất cả những con người này đều trở thành những kẻ không nhà, khốn khổ trôi dạt giữa đại dương.

Và hai đứa mình cũng ở trong đoàn người khốn khổ đó. Mình đang mơ tưởng đến chuyện sẽ có thể tìm thấy khu cư trú gần nhất, kêu các thủy vụ cứu vớt những con người này lên thì… mình chợt thấy…

Lúc đầu mình tưởng chỉ là một cái bóng. Nhưng nó quá lớn, như một bóng mây che kín mặt trời. Nhưng ví quá xa và mờ mờ, mình không thể xác định đó là vật gì. Tuy nhiên một điều mình biết chắc: Nó đang tiến lại phía chúng mình.

Mình chỉ tay về cái bóng khổng lồ đang lừ lừ tiến lại, hỏi Spader:

- Anh thấy gì không?

Spader quay vòng vòng, quan sát:

- Chưa bao giờ thấy một con cá lớn như vậy.

- Có lẽ cả một đàn cá, hay… một con cá voi… hoặc…

Mình nghẹn lời khi cái bóng đó lại gần hơn. Bây giờ mình đã hiểu rõ Saint Dane đã tấn công Faar như thế nào và vì sao Spader đã không nhìn thấy nó đến khi anh ở trên mặt biển.

Saint Dane đang ở trong một tàu ngầm. Đó là một con tàu khổng lồ, đen ngòm ngòm với đáy bằng và thân hình tròn. Mình đoán, hắn đã pháo kích từ dưới nước, giống như con tàu chiến hắn đã sử dụng để tấn công Grallion. Không còn nghi ngờ gì nữa: Đây là vũ khí chiến tranh và chính Saint Dane chỉ huy cuộc tấn công này.

Bỗng sau lưng hai đứa mình vang lên tiếng nói:

- Tới lúc hai đứa mày xuất hiện được rồi đấy!

Spader và mình quay phắt lại: bốn tên cướp đang trôi lù lù ngay phía sau với máy phóng nước và súng phóng lao. Một tên cười ha hả:

- Hình như hai đứa là những kẻ sau cùng rời bữa tiệc vui? Có người đang muốn gặp tụi bây.

Hai tên bơi kèm hai bên tụi mình. Hai tên bơi bọc hậu. Lăm lăm súng phóng lao, chúng ra hiệu cho hai đứa mình bơi theo. Kẹt cứng rồi, còn làm gì được nữa. Hai đứa mình tiến đến tàu ngầm của Saint Dane.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK