• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô còn chưa bắt đầu đâu, chú Vương lui làm gì chứ?

Lục Kiều nhìn thấy động tác lui về phía sau của một đại lão gia nhịn không được khóe miệng co giật một chút.

Cô thoạt nhìn hẳn không đáng sợ như vậy nha, rõ ràng cô mỉm cười mà, nụ cười kia đáng ra phải có tác dụng giảm bớt cảm xúc khẩn trương của bệnh nhân mới đúng.

Nhưng mà Lục Kiều à, cô mỉm cười quả thật không sai, nhưng ngân châm cô bày ra thật lòng khiến tâm tình bệnh nhân càng thêm khẩn trương.

Đương nhiên, không phải tất cả đều là lỗi của Lục Kiều, dù sao người bình thường nhìn thấy ngân châm sẽ không có cảm xúc phập phồng lớn như Vương Triều Dương.

Bởi vì..

"Khụ khụ, phốc ha ha, Lục Kiều à cháu đừng để ý, chú Vương của cháu có chút sợ tiêm, châm cứu cũng chịu không nổi, ha ha ha!" Ngô Xuân Ngọc nhìn hai người quả thực nhịn không được cười.

Tiểu cô nương vẻ mặt ngây ngốc, còn đại lão gia vẻ mặt sợ hãi, hình ảnh này nhìn cũng quá buồn cười đi.

Đối với chuyện Vương Triều Dương sợ tiêm cũng chỉ Ngô Xuân Ngọc mới biết, người khác cũng không rõ ràng tật xấu này của ông.

Vương Triều Dương nghe được vợ đem tật xấu này của mình nói cho tiểu bối biết, mặt không nhịn được mũi có chút xấu hổ, nhịn không được cho nàng dâu mình một cái liếc mắt: "Em nói gì vậy, anh không phải sợ tiêm, anh chỉ là không quen, đúng, chính là không quen."

Được rồi, đừng ngụy biện, không, đừng nhấn mạnh.

Bọn họ đã biết ngài sợ tiêm.

Nghe được lý do này, ngay cả Lục Kiều cũng nhịn không được khóe miệng khẽ nhếch lên, bất quá vì duy trì lòng tự trọng của Vương thúc, Lục Kiều nghẹn lại.

"Phốc, ha ha.." Xin lỗi, không nhịn được.

Nhìn thấy ánh mắt oán niệm của chú Vương, trong nháy mắt Lục Kiều thu liễm nụ cười, hắng giọng khôi phục vẻ mặt nghiêm túc.

Cô là người chuyên nghiệp, nói chung sẽ không cười, trừ khi.. Không nghẹn lại được.

Ha ha ha ha, trong lòng Lục Kiều nhịn không được cười.


Trên mặt vẫn như cũ không gợn sóng, dáng vẻ bác sĩ nghiêm túc, cô lắc lắc ngân châm trên tay.

"Vậy, chú Vương, chúng ta bắt đầu đi." giọng nói tạm dừng, Lục Kiều sửa miệng nói: "Nếu ngài không quen thì có thể nhắm mắt lại."

"Khụ khụ, vậy chú nhắm mắt lại là được." Vương Triều Dương tỏ vẻ người thức thời mới là tuấn kiệt, nếu ông thật sự mở mắt lát nữa chân mềm nhũn thì lại càng mất mặt trước mặt tiểu bối?

"Phốc ha ha ha, Lục Kiều à, buổi trưa các cháu ở nhà chú thím ăn cơm trưa nha, hôm qua thím đã chuẩn bị xong đồ ăn, cháu bận rộn đi, thím đi phòng bếp làm cơm trưa." Ngô Xuân Ngọc sợ mình ở lại đây không nhịn được cười ra tiếng ảnh hưởng đến Lục Kiều thi châm, cho nên nàng vẫn đi vào phòng bếp chuẩn bị cơm trưa thì hơn.

Vương Triều Dương: Vợ ông không phải là người tốt!

Không thể để lại chút mặt mũi cho người đàn ông nhà mình sao?

Vương Triều Dương một khắc trước còn đang oán niệm, một khắc sau nhìn thấy ngân châm trên tay Lục Kiều kêu dứt khoát lưu loát nhắm mắt lại, do dự một giây đều là không tôn trọng ngân châm trên tay Lục Kiều.

||||| Truyện đề cử: Xuân Đề |||||

Lục Kiều nhìn thấy động tác của Vương Triều Dương, mím môi, ánh mắt bắt đầu nghiêm túc.

Lúc làm việc Lục Kiều đều rất nghiêm túc, hơn nữa công tác y học phải nghiêm cẩn.

Trong y học Cổ truyền Trung Quốc điều trị tổn thương cơ thắt lưng có các phương pháp châm cứu khác nhau, điều này còn cần phải xem xét tình trạng của bệnh nhân mới có thể lên kế hoạch châm cứu.

Trước đó đã nói bệnh tình Vương Triều Dương tương đối nghiêm trọng, cho nên Lục Kiều dự định dùng phương pháp xoa bóp kết hợp với châm cứu trị liệu cục bộ.

Huyệt trên đỉnh đầu có tác dụng trị liệu rất tốt đối với bệnh của Vương Triều Dương, trong khi huyệt điều trị đau thắt lưng nằm ở vị trí giữa trán.

Thủ pháp bình đâm, đâm kim hơi sâu về phía huyệt ấn đường.

Khi Lục Kiều châm cứu, Vương Triều Dương nhắm mắt lại có thể cảm thấy ê ẩm nặng nề.

Tiếp theo Lục Kiều sử dụng châm cứu để tiến hành chảy máu cục bộ, như vậy có lợi cho việc thúc đẩy lưu thông máu hơn nữa, loại bỏ viêm nhiễm.

Thời gian trôi qua rất nhanh, hai mươi phút, nửa giờ, bốn mươi phút..


Vương Triều Dương cũng không biết đã qua bao lâu, ông nhắm chặt mắt lại.

Thẳng đến khi nghe Lục Kiều mở miệng nói một câu "Được rồi." Lúc này Vương Triều Dương mới chậm rãi mở mắt ra.

Cố ý tránh động tác Lục Kiều sửa sang lại ngân châm, ông thăm dò giật giật thân thể, sau đó kinh ngạc phát hiện thắt lưng mình tốt hơn nhiều so với trước kia, lúc trước đứng dậy đều đau nhức không thôi, thắt lưng hiện giờ chỉ còn lại một chút cảm giác đau đớn.

Quả thực quá thần kỳ, cứ như vậy bảy mũi châm liền có hiệu quả thần kỳ lớn như vậy, quả thực không thể tưởng tượng nổi.

Vương Triều Dương đứng dậy, xoay trái xoay phải, nhưng động tác của ông vừa mới làm được một nửa, Lục Kiều bên cạnh liền mở miệng nhắc nhở.

"Chú Vương, đừng lộn xộn, ngài còn chưa xong đâu, lát nữa ảnh hưởng thắt lưng." Châm cứu chỉ là một phần trị liệu, vừa châm cứu xong liền vặn vẹo lung tung, Lục Kiều không thể không nhắc nhở đối phương chú ý, cô là bác sĩ không phải thần tiên, không làm được chỉ châm mấy mũi liền đến cảnh giới thuốc đến bệnh trừ a.

"Ha ha ha, chú chỉ thử xem, hiện tại chú tốt hơn nhiều, vốn còn định ở nhà nghỉ ngơi thêm vài ngày, trải qua Lục Kiều cháu châm mấy mũi như vậy, ngày mốt chú có thể ra ngoài chạy xe." Vương Triều Dương cười hắc hắc hai tiếng, trong lòng vui vẻ không thôi.

"Còn chưa xong đâu, hôm nay cháu về nhà làm mấy miếng thuốc dán cho chú ngày mai để thím Ngô mang về nhà, thuốc mỡ hai ngày đổi một lần, dán năm lần là được, nếu chú cảm thấy không đau nữa thì không cần dán." Lục Kiều vừa nói chuyện vừa thu ngân châm lại, ngân châm này là mấy ngày trước cô bỏ tiền mua từ chỗ bác sĩ Tưởng, cô luôn coi như bảo bối.

Đời này cô nghèo, xe đạp cũng không có, kim bạc vẫn là đồ trước kia bác sĩ Tưởng dùng.

Suy nghĩ cẩn thận, không hiểu sao lại buồn.

"Ai ai ai, được được được, vậy phiền toái cháu, tiền thuốc mỡ bao nhiêu, chú đưa cho cháu, đúng rồi còn có châm cứu vừa rồi cũng phải đưa tiền, Lục Kiều cháu tính một chút."

"Không cần, lúc trước cháu có việc làm còn nhờ chú Vương cùng thím hỗ trợ, bằng không làm gì có cháu ngày hôm nay. Chú nói chuyện tiền bạc sẽ làm tổn thương tình cảm." Lời nói rất xinh đẹp, trên thực tế để cự tuyệt tiền tài ai biết được Lục Kiều nàng phải có bao nhiêu dũng khí nha.

Vương Triều Dương nghe Lục Kiều từ chối, cười cười trực tiếp nhảy qua chuyện này, vui vẻ hỏi tình hình hiện tại của nhà bọn họ.

Đợi mấy đứa nhỏ trở về, bọn họ ngạc nhiên phát hiện hình như eo chú Vương/ Cha không đau nữa?

Lúc bọn họ đi ra ngoài chơi còn đau đi lại đều phải vịn thắt lưng, lúc này mới bao lâu bệnh này đã tốt rồi.

Hai nhà góp một chỗ náo nhiệt chuẩn bị ăn cơm, trên bàn cơm hai vợ chồng liên tục để cho bọn nhỏ ăn nhiều một chút, đều đang lúc phát triển thân thể.


Ở Vương gia đến hơn một giờ chiều, Lục Kiều định mang theo ba đứa em trai tiện nghi về nhà.

Làm thuốc mỡ còn phải về nhà chuẩn bị dược liệu, còn phải tốn thời gian làm thuốc mỡ, trở về trễ cũng không được.

Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ: Xuyên đến trong văn niên đại làm y học dembuon để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ Editor lacvuphongca có động lực hoàn thành nhiều bộ hơn nhé. Cảm ơn các bạn!

Nghe được bọn Lục Kiều muốn rời đi, Ngô Xuân Ngọc lập tức thu thập một ít đồ đưa đến tay bọn Lục Kiều, không chỉ như thế còn phát cho bọn họ mấy phong bao lì xì.

Sau đó, ngay trước cửa, hai bên đã có một cuộc trao đổi "thân thiện".

"Cầm lấy, cháu đều lì xì cho hài tử nhà thím, chúng ta là trưởng bối cho các cháu đó là tâm ý, các cháu đều là hài tử, không được từ chối."

"Thím à, không cần, thật ngại quá."

"Có gì ngượng ngùng, trưởng bối nên cho tiểu bối lì xì."

Cuối cùng Ngô Xuân Ngọc thuận lợi nhét bao lì xì vào túi Lục Kiều.

Lục Kiều sờ sờ bao lì xì, xác định không quá dày lúc này mới nhận lấy.

Trận giằng co trước cửa Vương gia làm cho không ít người xung quanh đều nhìn thấy, mấy tỷ đệ Lục gia này vừa đi, đã có hàng xóm tới hỏi thăm.

"Xuân Ngọc à, mấy người vừa rồi là thân thích nhà cô à? Sao trước đây tôi chưa bao giờ gặp nhỉ."

"A, là thân thích, các cô cũng biết đó, mấy đứa nhỏ là con nhà Phụng Tiên, đây chẳng qua là mấy đứa nhỏ khách khí tới cửa chúc tết, đến đây còn mang theo điểm tâm cùng đường hoa quả, thật sự là quá khách khí, tôi đã nói không cho mang đồ đến cửa còn mang theo lễ vật nặng như vậy, đứa nhỏ này quá hiểu chuyện." Ngô Xuân Ngọc đều thể hiện vẻ ngoài khoe khoang.

Ai nha, đứa nhỏ Lục gia có tiền đồ, người ta nhớ chú thím bọn họ.

Lúc trước lúc lão Lục xảy ra chuyện, không ít người trong đội vận tải đều nói đáng thương, nhưng cũng không ai đưa tay giúp một chút.

Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ: Xuyên đến trong văn niên đại làm y học dembuon để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ Editor lacvuphongca có động lực hoàn thành nhiều bộ hơn nhé. Cảm ơn các bạn!

"Ôi chao, các cô còn không biết, đứa nhỏ Lục Kiều kia còn thi đậu chứng chỉ bác sĩ, tiểu cô nương hiện tại chính là bác sĩ chính quy, vừa rồi châm cứu cho lão Vương nhà chúng tôi một chút, thắt lưng cũng không còn đau đâu!" Ngô Xuân Ngọc liên tục nói người Lục gia rất tốt.

Hừ, cho các người hâm mộ ghen tị hận.

Trọng điểm những người khác chú ý đều nằm ở thắt lưng Vương Triều Dương, phải biết rằng đội vận tải phần lớn đều ở nơi này, cách đội vận tải gần như vậy, không mua nổi nhà còn không biết thuê nhà sao.

Cho nên nam nhân trong nhà đều làm ở đội vận tải, làm tài xế hoặc thợ sửa xe kia đều có tật xấu ở thắt lưng là quá bình thường, sáng nay Vương Triều Dương ra ngoài một chuyến bọn họ nhìn thấy, đi lại còn phải chống lưng giống như mang thai mấy tháng.


Vậy mà đã ổn rồi?

Thật hay giả?

Ngô Xuân Ngọc liếc mắt một cái nhìn ra những người này không tin lời nàng, trong lòng cười khẽ một tiếng, kéo giọng hướng nhà mình hô một tiếng: "Lão Vương, lão Vương anh ra đây một chuyến."

Vương Triều Dương trong phòng nghe được tiếng vợ bên ngoài, còn tưởng rằng có chuyện gì đó, cọ cọ liền chạy ra ngoài.

Vương Triều Dương vừa đi ra, mấy đại gia hỏa liền nhìn thấy.

Ôi, eo lão Vương thật đúng là tốt rồi?

"Lão Vương, eo của anh tốt rồi sao?"

"Châm cứu xong liền tốt? Sao lại châm cứu được?"

"Châm cứu có đau không?"

"Lão Vương, cô gái nhà họ Lục lúc nào lại tới đây, anh có thể hỏi giúp châm mấy mũi cho ông nhà tôi không, ông nhà tôi thắt lưng cũng đau, ở nhà la hét mấy ngày rồi."

"Ai ai ai, lão Vương anh bảo cô nương kia cũng đâm mấy mũi cho nam nhân nhà tôi nha, nam nhân nhà tôi chân đau có châm được không?"

Nghe một đám người cô một câu tôi một câu, Vương Triều Dương cũng rõ ràng tình huống.

Hóa ra vợ tình cảm gọi ông ra là để cho người khác nhìn vào eo của mình ^_^.

"A, các người đừng nóng vội a, chuyện này lão Vương cũng không hỏi được, các người muốn tìm Lục Kiều phải tìm tôi, tôi cùng Kiều Kiều làm việc cùng bệnh viện, dễ nói chuyện hơn." Ngô Xuân Ngọc cất giọng hô một câu, sau đó tiếp tục mở miệng nói: "Các người muốn để cho người ta đến khám bệnh phải cho tiền nha, cũng không thể chiếm tiện nghi của một đứa nhỏ người ta đúng không?"

Đưa tiền, vừa nghe thấy một nhóm người liền do dự.

Vừa thấy phản ứng của bọn họ, Ngô Xuân Ngọc trực tiếp lôi kéo Vương Triều Dương trở về phòng, sau đó trực tiếp đóng cửa trước mặt mọi người.

Không cho tiền, cùng nhau muốn chiếm tiện nghi?

Một đám trưởng bối, thật xấu hổ!

Dù sao Ngô Xuân Ngọc cũng khoe khoang đủ rồi, về phần những người khác có muốn tìm Lục Kiều hay không, chuyện này không quan trọng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK