Mục lục
(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Tuyết Hạ Bình Chi

Trong ngôi nhà làm bằng trúc bên hồ, mưa phùn rơi lất phất, nam tử áo trắng tựa vào bên cửa sổ, tựa hồ uống say. Y phục màu trắng lộn xộn, cổ áo hơi mở, đuôi mắt ngả ngớn, ánh mắt mê ly, kèm theo phong tình.

Giống như yêu tinh mê hoặc người sâu trong rừng trúc, mê hoặc những người đi bộ lạc vào rừng trúc.

Linh Quỳnh nuốt một ngụm nước bọt, ôm lấy trái tim nhỏ đập loạn xạ của mình, trong con ngươi đầy ngôi sao nhỏ, muốn......

【 Tình yêu, kích động sao?】

"Kích động......"

【 Còn có thể kíƈɦ ŧɦíƈɦ hơn a, rút thẻ xong thì ngài cũng có thể nắm giữ.】

Linh Quỳnh trong nháy mắt thanh tỉnh, vô tình nhanh chóng bật ra hai chữ  , "Không có tiền."

Mơ tưởng lừa gạt ba ba khắc kim!

【......】

......

Lục Văn Từ tự mình làm cơm trưa, Linh Quỳnh bắt bẻ đồ ăn trong chén lựa đi lựa lại, đem toàn bộ thức ăn không ăn ném vào trong chén Lục Văn Từ .

Lục Văn Từ: "Ngươi như thế nào kén ăn như vậy."

"Không thích đương nhiên không ăn." Linh Quỳnh hừ nhẹ một tiếng: "Ăn mà không vui, ta làm gì phải giày vò chính mình, làm người chính là muốn vui vẻ một đời."

"......"

Lục Văn Từ yên lặng ăn hết đồ ăn Linh Quỳnh ném tới, "Tí nữa ngươi muốn làm gì?"

"Dạo phố." Nói xong ánh mắt tiểu cô nương liền rơi vào trên người hắn, mặt mũi cong cong câu lên cười yếu ớt.

"......"

Lục Văn Từ cảm thấy mình không nên hỏi cái câu hỏi kia.

Bằng không thì hắn bây giờ cũng sẽ không trở thành người công cụ xách túi cho nàng  .

Linh Quỳnh mua đồ chỉ chọn đồ nhìn đẹp.

Coi như đối với nàng không có tác dụng gì, nàng cũng nguyện ý vì 'Xinh đẹp' tính tiền, lấy về bày nhìn.

Lục Văn Từ cảm giác cho dù nàng kiếm tiền nhanh đến mấy, cũng hoàn toàn theo không theo kịp tốc độ tiêu tiền của nàng.

Trung tâm mua sắm người đến người đi, ở giữa dựng lên một tấm biển, là tấm biển hiệu của hắn trong bộ phim nổi tiếng kia.

Bên cạnh nó có không ít người đang đứng xúm lại chụp ảnh.

"Cái tấm biển thật đẹp mắt nha." Linh Quỳnh ghé vào lầu ba trên lan can, nhìn xuống phía dưới, "Bất quá kém xa so với bản thân ngươi , không có nổi bật được cá tính của ngươi."

Lục Văn Từ: "Ta cá tính?"

"Đúng a."

"Cá tính là cái gì?"

Linh Quỳnh nghiêng đầu nhìn hắn, cặp con ngươi trong suốt xinh đẹp kia phảng phất lóe lên ánh sáng, "Dễ nhìn, xinh đẹp."

"......"

Dễ nhìn xinh đẹp, đây là từ miêu tả con gái a?

Tấm biển hình người kia dù sao trong quá trình chế tạo, bởi vì đủ loại yếu tố dẫn đến sai lệch, không có đẹp được như hắn.

Sao có thể hơn được người thật.

Linh Quỳnh suy nghĩ một chút chuyện mình đang nắm giữ người thật, liền có chút phiêu.

Kết quả của phiêu chính là Vinh Diệu xuất hiện nói có ưu đãi hoạt động, nếu nàng rút trúng sẽ ra được thẻ bài hẹn hò, nàng nhịn không được.

Yêu đương có lẽ sẽ đến trễ, nhưng sẽ không thể không đến.

Linh Quỳnh rút được một tấm 'Gặp ngươi ', mặt ngoài có điểm giống phòng chiếu phim.

Nàng vừa rút được thì trên thẻ liền nổi lên ký hiệu 2/3 đỏ tươi.

Tiếp đó chỉ nghe thấy Lục Văn Từ hỏi nàng: "Muốn xem phim không?"

Linh Quỳnh: "......"

Phảng phất Get được công dụng chính xác của thẻ bài.

Lục Văn Từ đi mua vé xem phim, bộ phim này vừa được phát sóng không lâu thể loại tình yêu tươi mới, tên phim 《 Gặp ngươi 》.

Phòng bán vé coi như không tệ, danh tiếng cũng không kém, lại là phim tình cảm, cho nên không thiếu các đôi tình nhân.

Lục Văn Từ bởi vì là ý muốn nhất thời, cho nên chỉ mua được chỗ ngồi tít đằng sau.

Ánh đèn phòng chiếu phim tối xuống, chỉ còn lại ánh sáng màn hình nhấp nháy.

Người ngồi bên cạnh hắn lúc này lại hình như không còn cảm giác tồn tại gì, dư quang hắn quét đến nàng, mới xác định nàng còn ở đây.

Lục Văn Từ chuyên chú nhìn màn hình, khi phim chiếu được 1⁄3, mu bàn tay hắn chợt nóng lên, bị người cầm lấy.

Lục Văn Từ đột nhiên cảm thấy bốn phía an tĩnh lại, chỉ còn lại nhịp tim hắn dần dần đập kịch liệt.

Sinh hoạt chung một chỗ, tứ chi tiếp xúc là khó tránh khỏi.

Nhưng mà lúc trước cũng không có cảm giác này.

Loại cảm giác...... Rung động cùng khẩn trương.

Lục Văn Từ động cũng không dám động, trong lòng bàn tay dần dần có một lớp mồ hôi mỏng.

Phim chiếu đến cái gì, hắn cũng hoàn toàn không biết.

Khi nhạc kết thúc vang lên, Lục Văn Từ mới lấy lại tinh thần, rút về bàn tay bị Linh Quỳnh nắm, đứng dậy rời đi.

"Ài, ngươi đi nhanh như vậy làm gì? Lục Văn Từ!"

Linh Quỳnh hô một tiếng, lập tức có mấy tiểu cô nương nhìn về phía nàng bên này.

"Ta vừa rồi hình như nghe thấy tên của ca ca......"

"Ca ca ngươi là ai vậy? Ta như thế nào không biết ngươi có ca ca?" Đây là bạn trai của tiểu cô nương bên cạnh hỏi ra nghi vấn.

"Chị em, ngươi cũng nghe thấy ?"

Ánh mắt mấy tiểu cô nương nháy mắt biến thành rađa lùng tìm trong đám người .

Lục Văn Từ thân hình cao gầy, khí chất cũng không giống người bình thường , trong đám người cũng rất nổi bật.

Linh Quỳnh: "......"

Lục Văn Từ lại chạy về, lôi kéo Linh Quỳnh liền chạy.

Đằng sau chợt bộc phát ra một hồi tiếng kêu sợ hãi.

......

Đại khái là bọn hắn chạy nhanh, đều không có ai kịp chụp ảnh, cho nên không có tuôn ra cái tin tức gì.

Không biết có phải ảo giác của Linh Quỳnh hay không, kể từ sau khi đi rạp chiếu phim trở về, Lục Văn Từ có chút trốn tránh nàng.

Đương nhiên hắn bây giờ bề bộn nhiều việc, Linh Quỳnh cũng không quá xác định.

Lục Văn Từ sau khi từ bộ phim đó nổi lên, quỷ dị chính là kế tiếp mặc kệ là phim, hay là các chương trình giải trí, đều không có chút nhiệt độ nào.

Làm cho người ta liên tưởng tới phù dung sớm nở tối tàn.

Lục Văn Từ người này rất nhanh liền bị nghệ sĩ có nhiệt độ cao hơn áp xuống.

Trần Phương Xuyên đều nghĩ không ra, Lục Văn Từ tại sao thành như vậy.

Hắn có hình tượng, diễn xuất cũng không kém, càng không tuôn ra chuyện xấu gì, tài nguyên công ty cũng cho đúng chỗ.

Làm sao tự dưng lại flop(*)?

* Flop: Chỉ người đã từng nổi tiếng nhưng vì lí do nào đó mà bị khán giả dần dần lãng quên đi. Hiểu đơn giản là chỉ sự thất bại

Trần Phương Xuyên cùng Việt Ảnh giải trí nghĩ không hiểu chuyện gì, Linh Quỳnh đại khái là hiểu.

Lục Văn Từ cần nàng nuôi dưỡng, nàng phải không ngừng khắc kim rút thẻ, mới có thể bảo trì lại nhiệt độ của hắn.

Hoặc nói, chỉ có nàng rút thẻ lấy được tài nguyên, mới có thể để cho Lục Văn Từ nổi lên.

Lôgic?

Trò chơi có lôgic của nó, chủ nhân thiết lập như thế nào, đó tuyệt đối chính là chân lý, ngươi dám cùng nó nói về lôgic? Nó thèm để ý ngươi sao?

Mẹ nó, đây là bức khắc a!

Thế nhưng là đứa con yêu nhà khác đều có đồ chơi...... Đứa con yêu nhà mình như thế nào cũng phải có a?

Linh Quỳnh mang tâm tình ba ba lo lắng cho tiền đồ của con yêu, trầm mặc đem toàn bộ khoản tiền cuối cùng của mình đập vào.

......

"Ca, đạo diễn nói thế nào?" Lục Văn Từ từ gian phòng đi ra, trợ lý lập tức tiến lên trước, quan tâm hỏi.

"Chờ thông báo." Lời này không sai biệt lắm là không có cơ hội.

Hắn trong khoảng thời gian này cơ bản đều là kết quả này.

Trợ lý an ủi hắn, "Ca, ngươi đừng lo lắng, nhất định sẽ qua, ngươi diễn xuất tốt, hình tượng tốt, ngươi nếu là....., đó chính là thiên lý bất dung."

"Nha, cái gì thiên lý bất dung? Khẩu khí của ngươi như thế nào lớn vậy."

Người nói chuyện chính là một thanh niên, ước chừng trên dưới hai mươi ba, bộ dáng tiêu chuẩn của tiểu bạch kiểm .

Lúc này ôm cánh tay, mang theo châm chọc nhìn Lục Văn Từ.

"Lục tiền bối, lần trước ngươi diễn cái nhân vật kia, ta còn tưởng rằng có thể nổi tiếng lắm, làm sao lại một điểm bọt nước đều không nhìn thấy a?"

Lục Văn Từ: "......"

Thanh niên châm chọc nói hắn diễn nhân vật kia không tệ.

Lục Văn Từ cũng là sau đó mới biết được, lúc trước đoàn làm phim đã tiếp xúc qua thanh niên này, khả năng rất lớn là muốn định hắn.

Không biết Trần Phương Xuyên nghĩ như thế nào, cướp nhân vật này về tay hắn.

Mặc kệ là thử sức ở đoàn làm phim, hay là quay phim, đạo diễn đều rất hài lòng.

Nhưng mà khi phát sóng......

Một điểm bọt nước cũng không có.

Tăng thêm tài nguyên sau đó hắn lần lượt nhận được, cũng là kết quả giống nhau.

Người trong vòng hiện tại cũng không biết nói gì về hắn, diễn cái nào flop cái đó.

Tài nguyên là công ty tìm đến, không phải hắn sử dụng thủ đoạn để lấy, cho nên Lục Văn Từ ở phía trước cái người này cũng không có quá nhiều áy náy.

Lục Văn Từ cũng không muốn cùng người tranh luận, mang theo trợ lý chuẩn bị rời đi.

Nhưng đối phương không nghĩ như thế, trực tiếp đem hắn ngăn lại, tràn đầy ác ý , "Lục tiền bối, ngươi đi cái gì a, không bằng cùng ta tâm sự ngươi là thế nào làm cả một đoàn làm phim flop hết vậy?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK