Mục lục
(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Tuyết Hạ Bình Chi

Thẩm Hàn Đăng thay vì nói là ở chỗ này, không bằng nói là bị giam lỏng ở đây.

Khó trách nửa đêm chỉ ăn bữa ăn khuya, còn phải trốn đi.

Sách.

Hắn phải trải qua những ngày tháng như vậy......

【 Tình yêu, rút thẻ không?】

【 Ngài rút sẽ không mắc lừa, rút sẽ không ăn thiệt thòi, nhưng mà có thể rút một tương lai hoàn mỹ cho mục tiêu nhân vật.】

Nàng chỉ cảm thán một chút mà lừa gạt khắc đã được tung ra, còn đánh bom tẩy não.

Linh Quỳnh: "......"

Lăn!

Trên người nàng không có tiền, rút cái chùy!

Cái tên cha nghiện cờ bạc kia, đã sớm ép sạch tiền trên người nguyên chủ.

Linh Quỳnh đem lập Vinh Diệu nhấn trở về, sờ lên cằm suy tư.

Khó trách nàng cảm thấy mụ phù thủy kia kỳ kỳ quái quái .

Căn bản tới không phải vì chăm sóc thiếu gia, mà tới hành hạ hắn, thật ác độc.

Linh Quỳnh dựa vào cửa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, xác định không có âm thanh gì, nàng mới kéo cửa ra, chạy như một làn khói vào gian phòng của Thẩm Hàn Đăng.

Mặt đất bừa bộn lúc trước lúc này đã được dọn dẹp sạch sẽ, ngay cả thảm đều đổi mới rồi.

Hiệu suất làm việc của phù thủy vẫn rất cao nha.

Thẩm Hàn Đăng còn nằm ở trên giường, chỉ lộ ra cái đầu.

Linh Quỳnh đi qua, ngồi xuống bên cạnh giường, mềm mại gọi hắn: "Thiếu gia."

Thẩm Hàn Đăng nắm lấy chăn, soạt một cái che đầu lại.

Linh Quỳnh lôi chăn ra, "Thiếu gia, tôi hỏi anh chút chuyện."

Tay Thẩm Hàn Đăng từ dưới chăn đưa ra, chỉ vào cửa ra vào, ra hiệu nàng cút nhanh lên.

Hai tay Linh Quỳnh nắm chặt tay của hắn, "Thiếu gia, anh nghe tôi nói đi."

Thẩm Hàn Đăng cọ một chút ngồi dậy, hất tay của nàng ra, trợn mắt nhìn.

Linh Quỳnh còn ghé vào bên giường, hơi hơi ngửa đầu nhìn hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo vô tội cùng mờ mịt.

Ngực Thẩm Hàn Đăng chập trùng mấy lần, ngón tay cọ xát chỗ bị Linh Quỳnh chạm qua.

Hắn nhìn chằm chằm tiểu cô nương, âm trầm lại hung ác mở miệng: "Không có ta cho phép, không ai được đụng vào ta!"

"Lúc trước ngươi không phải......"

Thẩm Hàn Đăng trừng nàng.

Linh Quỳnh thức thời im lặng.

Người ta là đại thiếu gia.

Hắn có thể đụng người khác, nhưng mà người khác không thể đụng vào hắn.

Dở hơi!

Ta hiểu!

Ba ba có thể dễ dàng tha thứ cái tiểu tính tình này của ngươi, nghịch ngợm.

Thẩm Hàn Đăng ngồi dựa vào giường, dùng ánh mắt còn lại liếc nàng, dáng vẻ không quá kiên nhẫn "Nói."

"Ai tới mua tôi, là anh, hay là phù thủy bên ngoài kia?"

Thẩm Hàn Đăng chỉ chú ý hai chữ cuối cùng, "Phù thủy?"

"A, là nữ quản gia kia." Linh Quỳnh ngoẹo đầu, "Anh không cảm thấy cô ta rất giống phù thủy sao?"

"......"

Thẩm Hàn Đăng suy nghĩ kỹ một chút, hình như là rất giống .

"Anh đừng chú ý đến cái này nha, trả lời vấn đề của tôi."

"......" Thẩm Hàn Đăng nhìn nàng chằm chằm mấy giây, cuối cùng phun ra một chữ, "Ta."

Đoạn thời gian trước, hắn biết mẹ kế muốn tìm nữ nhân cho hắn, cho nên hắn nói ra trước .

Tư liệu là bên kia đưa tới, hắn chỉ có thể chọn một trong số đó.

Mặc dù những người này có thể cũng được sắp xếp từ trước, nhưng mà nhiều người như vậy, bọn hắn không có khả năng biết mình chọn trúng ai, chuẩn bị chắc chắn không chu toàn như khi trực tiếp mang người đến.

Cho nên hắn trong một đống tư liệu chọn trúng người trước mặt này.

"Vậy tôi giá bao nhiêu tiền?"

Thẩm Hàn Đăng cho là nàng muốn hỏi cái khác, ai ngờ đến hỏi là cái này.

Hắn mặt không đổi sắc xòe một bàn tay ra.

"50 vạn?" Nguyên chủ giá rẻ như vậy sao?

"Năm trăm."

Con mắt Linh Quỳnh hơi hơi sáng lên, cọ xát bên người hắn, "Ai đưa tiền nha?"

Thẩm Hàn Đăng thân là người thừa kế, cho dù là bị biến tướng giam lỏng, cũng có thể muốn bao nhiêu tiền tùy thích.

Hơn nữa việc này là hắn nói ra trước.

Cho nên tiền là từ phía hắn bỏ ra.

"Ta."

Con mắt tiểu cô nương sáng lên, "Anh đưa tiền cho những người kia sao?"

Thẩm Hàn Đăng chỉ vào khoảng cách, ý tứ rất rõ ràng, không cho phép tới gần thêm.

Lạnh như băng phun ra hai chữ, "Không có."

Linh Quỳnh khôn khéo ngồi xa ra, "Vậy anh đưa tiền cho tôi đi."

Thẩm Hàn Đăng: "......"

Thẩm Hàn Đăng: "Vì cái gì?"

Linh Quỳnh cong khóe môi, cười khả ái, "Anh mua tôi, tiền này căn bản là của tôi nha."

Thẩm Hàn Đăng: "Ngươi lấy số tiền đó, cha ngươi xong chắc rồi."

Linh Quỳnh bĩu môi, "Nào có cha ruột bán con gái, tôi bây giờ chính mình cũng lo chưa xong, còn suy nghĩ đến ông ta làm gì."

Thẩm Hàn Đăng: "......"

Linh Quỳnh bẻ ngón tay, giảng đạo lý cho Thẩm Hàn Đăng.

"Tôi là một tiểu cô nương đáng thương biết bao, phụ thân không chịu trách nhiệm, bán ta gán nợ. Chẳng lẽ tôi nên ngoan ngoãn nghe theo sắp xếp của ông ta sao? Thứ tôi muốn lấy chính là tiền đổi bằng mồ hôi nước mắt của tôi, vì cái gì không thể."

Thẩm Hàn Đăng nghe tiểu cô nương nói mù quáng, đau đầu cực kỳ, giơ tay hô ngừng.

Hắn từ trong tủ đầu giường lấy ra một tấm thẻ, "Cô cầm số tiền này, về sau sẽ không còn tự do."

Linh Quỳnh vui rạo rực nhận lấy, cũng không biết có nghe nói kia của hắn hay không, há miệng nói: "Anh đúng là một người tốt."

Thẩm Hàn Đăng: "......"

Người tốt?

Linh Quỳnh cầm được thẻ, cả người đều huênh hoang hẳn lên, cũng không thèm để ý Thẩm Hàn Đăng, trực tiếp chuồn đi.

Thẩm Hàn Đăng: "......"

......

Cơm trưa ăn dưới lầu, thân phận Linh Quỳnh dù sao cũng không phải là người hầu, cho nên có thể ăn chung cùng Thẩm Hàn Đăng.

Thẩm Hàn Đăng vẫn mặc một thân quần áo ngủ màu trắng kia, chầm chạp xuống lầu.

"Anh nhanh lên, tôi rất đói." Linh Quỳnh thúc giục hắn.

"Không được vô lễ!" Phù thủy quát lớn một tiếng.

"Tôi nói chuyện cùng thiếu gia, cô có tư cách chen miệng vào sao?" Linh Quỳnh quay đầu nhìn cô ta, "Thiếu gia còn không nói tôi đây."

"......"

Thẩm Hàn Đăng chính xác không nói gì, rất bình thường đi đến cạnh bàn ăn ngồi xuống.

Phù thủy rũ khuôn mặt xuống, bắt đầu mang thức ăn lên.

Màn cửa bốn phía kéo đến cực kì kín đáo, chỉ có đèn trên đỉnh đầu, vẫn là loại tia sáng âm u kia.

Thần sắc Thẩm Hàn Đăng mệt mỏi ngồi ở đối diện, cái nĩa đưa qua đưa lại trên dĩa thức ăn, ý tứ chính là không ăn.

Linh Quỳnh mặc dù cảm thấy phù thủy này có chút đáng ghét, tuy nhiên tay nghề vẫn rất tốt.

Nàng ăn vài miếng, đột nhiên hỏi cô ta, "Có nến không?"

Phù thủy đứng ở phía sau nàng, "Cái gì?"

"Nến."

"Diệp tiểu thư muốn làm gì?"

"Ta muốn nến."

Phù thủy vẫn cần phải hỏi cho ra, "Diệp tiểu thư muốn nến làm gì?"

Linh Quỳnh bị hỏi thấy phiền, phồng má, "Ta ăn được hay không?"

"Lấy cho nàng." Thẩm Hàn Đăng lên tiếng.

"......"

Phù thủy nhìn nàng một hồi lâu, đi tìm nến tới.

Linh Quỳnh lấy cái chân nến to to từ hướng khác tới, đốt tất cả ngọn nến lên.

Tia sáng từ bốn phía khiến căn phòng trong nháy mắt sáng lên không ít.

Linh Quỳnh đem nến đặt lên giữa bàn, lại khôn khéo nói: "Tôi không thích tối như vậy, anh không ngại chứ."

Ánh nến vàng ấm áp làm đồng tử Thẩm Hàn Đăng trong mắt nhảy lên, hắn vẫn như cũ không nói chuyện, an tĩnh nhìn những ánh nến nhún nhảy.

Tiểu cô nương đối diện tuy là đang hỏi thăm, nhưng nàng căn bản không có ý kiểu nếu như hắn không thích liền không làm như vậy nữa.

Trầm Hàn Đăng không ăn nổi hai miếng, ngồi ở đối diện đem thức ăn trong dĩa chia thành từng mảnh nhỏ.

Linh Quỳnh ăn xong nhìn về phía hắn, Thẩm Hàn Đăng cũng vừa lúc bỏ dao nĩa trên tay xuống.

Thức ăn trên đĩa của hắn được xếp thành hình đầu lâu.

Hắn bỏ lại dao nĩa, đứng dậy đi lên lầu.

Linh Quỳnh lúc này muốn theo sau, phù thủy lại kéo nàng lại.

"Diệp tiểu thư, ta có lời muốn nói với ngươi."

"Thiếu gia!!" Linh Quỳnh lúc này kêu lên.

Thẩm Hàn Đăng dừng bước, quay đầu nhìn nàng.

Linh Quỳnh nhìn phù thủy cười một chút, hất tay cô ta ra, hấp tấp chạy tới.

Phù thủy: "......"

———— Tiểu hoạt động ————

Chỗ bình luận truyện có cái hoạt động mùng 1 tháng 6, có thể nhận được xu sách, các nàng có thể xem thử và tham gia a.

【 Rất đơn giản!!】

(Lời tác giả nha, dành cho ai đó không biết còn tưởng ta bị điên.)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK