Mục lục
Linh Vũ Thiên Hạ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lục Thiếu Du bắt đầu điều tức để khôi phục, trong não, linh khí lại từ từ khôi phục, sự mệt mỏi trong người cũng biến mất. Sau khi khôi phục linh khí, Lục Thiếu Du cảm thấy tinh thần chấn động, linh khí tựa như là có sự tăng lên chút ít sau khi luyện chế đan dược.

Khi linh khí được rót vào Hỏa Long đỉnh, thì ngọn lửa xanh hồng xuất hiện, lúc này đây, Lục Thiếu Du bắt đầu luyện linh dịch này thành đan dược. Đây cũng là bước khó khăn nhất, mỗi một loại dược liệu đều có chút ít kháng cự tính, đồng thời khi linh dược dung hợp rất có thể gây ra tính kháng cự, các loại linh dược phù hợp với các nhiệt độ khác nhau, nên cần linh lực khống chế, chẳng khác gì là dựa vào sự vào sự mạnh mẽ của linh hồn với sự khống chế cảm giác.

Có câu sai một ly đi nghìn dặm, nếu là có bất kỳ sai lầm nào, đan dược này cũng sẽ bị hủy, Lục Thiếu Du bây giờ chẳng dám chủ quan chút nào. Không có Nam thúc dẫn dắt, Lục Thiếu Du phải hoàn toàn dựa vào chính bản thân mình.

- Ta nhất định làm được, nhất định.

Lục Thiếu Du thầm nghĩ trong lòng, mình luôn luôn một mình đối mặt tất cả, nhất định mình sẽ thành công.

Lục Thiếu Du tiếp tục chìm đắm trong công việc luyện dược, tập trung đến mức không biết có người vào đình viện. Người đang đi vào có một dáng người mỹ lệ mặc một bộ cẩm bào, hai chân thon dài, tóc đen nhánh phất phơ ở hai bên tai, nhìn chung cũng có chút khí chất. Với dáng người này, đây không phải ai khác, đó chính là Lục Vô Song. Cảm thấy Lục Thiếu Du tự dưng biến mất, Lục Vô Song trở nên tò mò, trong lòng cũng là muốn giải thích vài điều. Bước nhẹ nhàng đi vào trong đình viện, Lục Vô Song thấy trong đình viện không có ai nên định rời đi, nhưng chợt cảm thấy một cỗ linh khí phát ra từ phòng bên, đồng thời trong đình viện tự hồ như có một cỗ hơi thở dao động.

Lục Vô Song đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, đôi mắt đẹp nghi hoặc, chân khí trong cơ thể cũng là bắt đầu âm thầm ngưng tụ. Nhìn lại phương hướng, Lục Vô Song nhẹ nhàng đến bên ngoài cửa phòng Lục Thiếu Du, một cỗ khí tức nồng nặc mùi linh dược, cùng một chút dao động hơi thở đang ở trong phòng truyền ra.

Hơi chút do dự, Lục Vô Song nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra một chút, thần sắc đột nhiên thay đổi, bàn tay như trắng trẻo che đôi môi lại. Trước mắt nàng bây giờ là một cảnh tượng không thể tin nổi, người bị coi là củi mục thiếu gia của Lục gia, bây giờ đang luyện chế đan dược.

Lục gia cũng có hai người là Linh giả, Lục Vô Song cũng đã từng nhìn thấy qua Linh giả luyện chế đan dược, nhìn bộ dáng Lục Thiếu Du lúc này, Lục Vô Song cũng có thể nhận ra Lục Thiếu Du cũng là một Linh giả, bởi chỉ có thế mới có thể luyện chế đan dược.

Chăm chú nhìn thủ ấn biến hóa trong tay Lục Thiếu Du, từng đường linh khí đánh ra, Lục Vô Song hầu như không tin vào cảnh này, nếu không phải là tận mắt nhìn thấy, thì chẳng ai lại nghỉ củi mục thiếu gia lại là một Linh giả.

- Đệ ấy đúng là một Linh giả, nhưng vì sao lại phải âm giấu diếm.

Lục Vô Song ngạc nhiên, thầm nghĩ trong lòng.

- Xem ra đệ ấy cũng không phải kẻ tầm thường, không ngờ lại đang ẩn nhẫn, không thể để đệ ấy phát hiện ra mình được.

Lục Vô Song lộ ra vẻ mĩm cười, rồi nhẹ nhàng đóng cửa phòng, trong đầu hiểu tại sao Lục Thiếu Du phải ẩn nhẫn, nàng cũng tự nhiên hiểu dần sự việc.

- Cái tên này, thật chẳng chú ý chút nào, nếu mà người khác đã nhìn thấy, chắc hẳn có chút phiền toái đây.

Lục Vô Song nhẹ nhàng nói, sau đó vào trong đình viện, lặng lẽ đứng ở cửa đình viện.

Trong phòng, Lục Thiếu Du đang tập trung toàn bộ tinh thần luyện chế Quán đính đan, không để ý là có người mới vào. Chỉ sợ là với chút kinh nghiệm Linh giả, nếu Lục Thiếu Du phát hiện ra Lục Vô Song, khiến tinh thần bất định, dẫn đến luyện đan thất bại, tiền mất tật mang. Hoặc có thể là kinh nghệm Linh giả còn ít, nên đã không biết thân phận Linh giả của mình đã sớm bị bại lộ.

- Keng...

Hai giờ sau, nắp đỉnh mở ra với một cỗ khí tức linh dược nồng nặc bay ra, một ngọn lửa xanh hồng vây hãm xuống, rồi đồng thời một viên linh đan màu vàng nhảy ra từ Hỏa Long đỉnh.

- Thành công, cuối cùng thành công rồi.

Lục Thiếu Du cảm thấy rất mệt mỏi, nhưng tinh thần lại rất phấn chấn, Lục Thiếu Du tỏ ra rất vui sướng, cuối cùng tự mình đã có thể luyện được chế đan dược.

- Xong rồi sao, đã thành công à.

Lục Vô Song cảm thấy không có chút động tĩnh gì trong đình viện, nên tiếp tục thăm dò, nhìn chăm chú Lục Thiếu Du, nàng thấy Lục Thiếu Du đang mỉm cười cầm viên chế đan dược rồi nói thầm, rồi rời khỏi đình viện ngay sau đó.

Thu hồi viên Quán đính đan, Lục Thiếu Du có chút kích động muốn ăn viên đan dược để luyện hóa, viên Quán đính đan này nhất định có thể làm cho tu vi Vũ giả của mình tăng lên.

Nhưng Lục Thiếu Du cũng biết, nếu hắn đem Quán đính đan này bán này đi, phỏng chừng cũng có thể bán được giá cao hơn rất nhiều so với số tiền bỏ ra mua dược liệu, đến lúc đó mình có thể mua thêm hai phần thậm chí là ba phần, cứ như thế thì mình mới có thể duy trì được việc luyện chế đan dược.

Sau đó hạ quyết tâm, dù sao thì trưa nay cũng không có chuyện gì, Lục Thiếu Du dự định sẽ đi bán viên Quán đính đan này, rồi lại mua chút ít dược liệu về.

Thu hồi lại Hỏa Long đỉnh, Lục Thiếu Du liền thu dọn, sau đó lập tức đi ra cửa phòng, rồi từ cửa sau của Lục gia, Lục Thiếu Du tiếp tục đi vào phố.

- Tiểu thư, đã điều tra được chút tư liệu về Lục Thiếu Du?

Độc Cô Băng Lan cùng nha hoàn Thúy Ngọc ngồi ở trong một chỗ được trang trí tinh mỹ trong phòng, thì Vũ chấp sự đi đến cúi đầu bẩm báo.

- Nói ta xem.

Độc Cô Băng Lan nói.

Vũ chấp sự nói:

- Theo người thăm dò tin tức của chúng ta, Lục Thiếu Du này là con của lão Tam của Lục gia với một nha hoàn làm ở Lục gia, về sau bị người vợ cả của cha mình hãm hại, nên với thân thể ấy hắn dường như không thể tu luyện thành Đấu giả. Hiện tại, hắn làm việc như một người hầu cấp thấp tại Lục gia, lại còn thường xuyên bị Triệu Thị ức hiếp, còn về phần lão Tam Lục gia thì cũng không dám nhiều lời. Tóm lại, tên Lục Thiếu Du này chẳng có gì đặc biệt.

- Là người của Triệu gia?

Thuý Ngọc nha hoàn khẽ nói.

- Phải, chính là người của Triệu gia, Lục gia dường như là cũng không dám đắc tội, cho nên mẫu tử Lục Thiếu Du mới rơi vào hoàn cảnh như bây giờ.

Vũ chấp sự nói.

- Từ biểu hiện Lục Thiếu Du ngày hôm đó, có thể đoán rằng Lục Thiếu Du không phải là một người tầm thường. Người tầm thường tuyệt đối không có khí chất như vậy. Hơn nữa, mua dược liệu luyện đan, không phải do Lục gia đứng ra mua, tiểu thư, phải chú ý Lục Thiếu Du nhiều một chút, nếu hắn tới mua dược liệu luyện chế đan dược một lần nữa, chứng tỏ cho dù hắn không phải là một Linh giả thì sau lưng cũng nhất định có một Linh giả tồn tại.

Thúy Ngọc nói.

- Vũ chấp sự, nếu sau này Lục thiếu gia tới mua dược liệu luyện đan thì chú ý nhiều hơn một chút, vừa lúc chúng ta đang cần dùng người.

Độc Cô Băng Lan nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK