• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vì thế Hách gia căm thù Quan Thiên Uyển. Bọn họ nhất trí cho rằng người của Quan Thiên Uyển lừa gạt lão tổ bọn họ đến đây. Xảo Nhi không đồng ý - Rõ ràng lão tổ nhà bọn họ cứ ở lỳ tại đây không chịu đi mà.

Ban đầu chỉ là lão tộc trưởng đến tranh chấp, nhưng bọn họ tranh chấp bị thiệt thòi -- Quan Thiên Uyển phái Quỷ Xa đi giảng giải đạo lý với trưởng lão của bọn họ. Quỷ Xa kia mà cũng biết nói đạo lý sao? Chín cái đầu nó nói không ngừng nghỉ khiến cho lão trưởng tộc của Hách gia tức đến tận mang tai.

Hách gia cũng không phải người lịch sự. Nhưng vị trưởng lão này vừa thốt lên một câu nói tục. Quỷ Xa đã thăm hỏi hết chín đời tổ tông nhà hắn -- Một miệng một vị, vừa đủ chín vị....

Nói không lại, đương nhiên chỉ có đánh. Chỉ có điều bàn về đánh nhau thì Phàn Thiếu Hoàng cũng chẳng sợ. Có miếng đệm hương ở trước bài vị tổ sư gia Thúy Vi Sơn làm chứng. Từ nhỏ hắn đã thích gây chuyện sinh sự, cho đến lớn cũng không để cho ông già mình bớt lo ngày nào. Bình thường tìm được người xả xui đã khó, giờ đây làm sao để cho người khác đến địa bàn mình ra oai được. Lập tức hai bên gươm súng sẵn sàng.

Cuối cùng vẫn là Hách Nhân trưởng tộc của Hách gia biết nhìn người. Hắn cảm thấy cũng khó thắng được Phàn Thiếu Hoàng -- Râu hùm của Thúy Vi Sơn cũng không dễ gì vuốt, lập tức dẫn người khinh bỉ rời đi.

Không ngờ rằng mấy ngày sau đại sư huynh Phàn Thiếu Cảnh đã đến Quan Thiên Uyển truyền lệnh của chưởng môn -- Bắt Phàn Thiếu Hoàng quay về Thúy Vi Sơn. Xem ra Hách Nhân tỏ vẻ chịu thiệt bên ngoài, đến Thúy Vi Sơn đâm thọc rồi.

Phàn Thiếu Hoàng giận đến xanh cả mặt. Nhưng mệnh lệnh của ông già làm sao hắn dám cãi. Lập tức phải thu dọn đồ đạc, trở về Thúy Vi Sơn quỳ trước tổ sư gia đi.

Việc nuôi thi làm loạn là điều tối kỵ trong Đạo Môn, thậm chí đó việc của tà ma ngoại đạo làm. Bên này Phiền Thiếu Cảnh dẫn Phàn Thiếu Hoàng mới vừa đi khỏi. Bên kia chưởng môn Phàn Phục Thanh lại lén lút đến Quan Thiên Uyển, tự xưng là khách hành hương đến bái tế.

Lần này ông ta mặc trang phục của phiên bang, che mặt. Xảo Nhi vốn không biết ông, mấy tên đạo sĩ Phàn Thiếu Hoàng để lại cũng không nhận ra chưởng môn nhà mình. Chính ông cũng thở phào nhẹ nhõm. Nơi này mặc dù nuôi rất nhiều cương thi, nhưng đại đa số đều lấy việc hấp thụ linh khí làm chủ. Có hai ba con hút máu thì oán khí trên người cũng không nặng, cho thấy chúng chỉ lấy máu tươi của súc vật làm thức ăn.

Chủ bên ngoài của Quan Thiên Uyển là Cống Hề, mặc dù có thể khống chế bọn cương thi này. Nhưng vừa nhìn cũng biết tâm tư rất giản đơn, nhất định chủ ngầm ở đây là Phàn Thiếu Hoàng. Suốt cả đoạn đường đến đây ông cũng lo lắng, sợ rằng đứa con ngỗ nghịch kia thật làm chuyện gì thương thiên hại lý. Mặc dù từ nhỏ đến lớn thằng con bất hiếu này không có ngày nào yên tĩnh, nhưng dù sao nó cũng là máu thịt, là xương cốt, là tâm can của ông.

Phàn Phục Thanh là người thế nào, chuyện này vừa xem xong ông đã nhanh chóng có cách giải quyết -- Mang trách nhiệm nặng nề giáo hóa cương thi tặng cho Hách gia. Thứ nhất, đời đời Hách gia đều thiện bắt cương thi nổi tiếng cả giới đạo môn. Bọn cương thi này trong tay họ sẽ không làm hại thế gian, làm hại người. Thứ hai có thể bứt Phàn Thiếu Hoàng ra khỏi chuyện này. Sau này Quan Thiển Uyển và Thúy Vi Sơn cũng tốt, với Phàn Thiếu Hoàng cũng tốt, sẽ chẳng có bao nhiêu quan hệ.

Khi Phàn Phục Thanh hiệp thương chuyện này với Hách Nhân cũng vô cùng sầu lo. Tính tình Phàn Thiếu Hoang ông rất rõ, ỷ vào mình có chút ít bản lĩnh, cậy tài khinh người, hở chút là vung tay đánh người ta. Mà đạo lý cứng quá dễ gãy này lão chưởng môn lại không hiểu được. Đối với tính tình của Phàn Thiếu Hoàng, bình thường kết thù với vô số người, kết giao toàn những bạn xấu. Giờ còn Thúy Vi Sơn nên không ai dám đụng đến nó, nhưng nếu sau khi mình trăm tuổi, còn ai có thể che chở cho nó nữa đây?

Đương nhiên, nó gian xảo, Hách gia cũng không phải tay vừa. Nhưng Quan Thiên Uyển này ngàn lần không thể tiếp nhận được. Một lực lượng cương thi đông đảo như thế, trước mắt chỉ có Cống Hề không chế, ai biết được sau này thế nào? Giáo hóa cương thi, nói thật dễ nghe. Kẻ biết thì khen bọn họ là cao sĩ bảo vệ trời. Kẻ không biết thì khẳng định nói bọn họ là một lũ con hoang khốn kiếp nuôi thi làm loạn. Nếu dời đi sự chú ý của cương thi, thì ngược lại không ai tra cứu dụng ý của Phàn Thiếu Hoàng thành lập cái Uyển này. Hai bên đều biết phải cố hết sức dẹp yên chứ không thể tiếp nhận được.

Mục đích Hách gia rất đơn giản - Muốn đòi lại lão tổ nhà mình. Sau đó về nhà, tiếp tục nghiên cứu làm sao để cương thi đừng hút máu nữa. Hoàn toàn dùng phương pháp hấp thụ linh khí mà sống, tu hành đàng hoàng.

Rồi sau đó, thật vất vả mới khiến Phàn Phục Thanh nhượng bộ. Thì lại xảy ra chuyện dỡ khóc dỡ cười -- Lão tổ của bọn họ không chịu đi. Vừa thấy bọn họ đã nhảy xuống biển, chết cũng không chịu ra.

Xảo Nhi vất vả lắm mới gọi được Mắt đỏ ngoi lên một lần. Nó không dám bám vào Xảo Nhi, chỉ có thể nắm chặt lấy cương thi mắt xanh. Mặc cho ai nói thế nào cũng không chịu buông tay.

Còn cương thi mắt xanh không đuổi nó đi là vì Xảo Nhi không nỡ, từng con ở đây, cô đều không nỡ đuổi. Cho nên thái độ của cương thi mắt xanh rất đơn giản -- Xảo Nhi không chịu cho dẫn đi, thì ai cũng không được dẫn.

Như thế, người của Hách gia hết cách, chỉ đành phải để lão tổ nhà mình ở lại Quan Thiên Uyển. Nhưng cỡ nào cũng không chịu ném lão tổ vào trong biển. Cho nên bọn họ liền phái người trong tộc mình đến đây thay phiển ở lại trong Quan Thiên Uyển. Cứ định kỳ mỗi đêm đều tụ tập các cương thi lên lớp. Dạy cho chúng nó biết thế nào là lịch sử và văn mình loài người, dạy chúng tu luyện khoa học là thế nào.

Nhưng người của Hách gia không biết nhiều về điễn văn, trao đổi hằng ngày thì được, dạy học thì phải cần đến Xảo Nhi ra tay. Cho nên Xảo Nhi cũng tiện thể làm phiên dịch viên, dịch tài liệu của Hách gia thành điễn văn. Một là Xảo Nhi tập viết muộn, nhưng trí nhớ của cô rất tốt. Hai là cô rất tâm huyết, cho nên cũng biết không ít chữ Hán.

Hiện tại, những tài liệu này khiến cô cảm thấy rất lý thú. Lúc dịch ra thường nghiên cứu thêm, coi như là sở thích, có thể học thêm nhiều chữ hơn nữa.

Lần đầu tiên đi học, một trăm lẻ hai con cương thi ở Quan Thiên Uyển đều lên lớp đầy đủ. Tất cả đều rất phấn khởi, nhưng rất nhanh bọn chúng đã mất hứng -- Người của Hách gia chỉ cung cấp bàn học và ghế cho mỗi mình cương thi mắt đỏ.

Cách chúng biểu lộ sự không hài lòng rất trực tiếp -- Cướp lấy để mình ngồi. Dĩ nhiên người Hách gia phải giúp lão tổ nhà mình. Kết quả là cả lớp học hỗn loạn kinh khủng. Một trăm lẻ một con cương thi quần đấu với ba đạo sĩ Hách gia và cương thi mắt đỏ...

Sau khi Xảo Nhi hét lên mấy tiếng bọn họ mới dừng tay. Mỗi con cương thi cũng bị cô giáo huấn đến xụ mặt. Từ đó về sau, bọn chúng học được một thứ -- Không thể đánh nhau trước mặt Xảo Nhi, sẽ bị la. Nếu cô nói cho cương thi mắt xanh nghe thì càng tệ hơn. Cho nên muốn đánh, phải đợi tan học, Xảo Nhi đi rồi hẳn đánh...

Buổi tối, Xảo Nhi nói chuyện này với Mắt Xanh, còn rầu rĩ không biết trong khoảng thời gian ngắn như vậy đi đâu tìm ra nhiền bàn ghế học tập cho chúng. Cương thi mắt xanh liền tụ tập chúng lại, sai mỗi đứa đi bứng một cây, dạy chúng cách làm bàn ghế...

Thiếu chút Xảo Nhi đã quên, cương thi mắt xanh biết nghề mộc, làm cũng rất đẹp...

Quả nhiên người Hách gia lên lớp giảng dạy cũng có hiệu quả hơn. Hơn một trăm con cương thi tối nào cũng quấn lấy Xảo Nhi muốn có quần áo -- Bọn chúng học về phật thì đòi áo vàng, biết được người thì phải mặc quần áo.

Vài ngày sau, Phàn Thiếu Hoàng quỳ ở trước bài vị tổ sư xong. Chưởng môn Phàn Phục Thanh của Thúy Vi Sơn chính thức công bố người sẽ kế nhiệm chức chưởng môn Thúy Vi Sơn là Phàn Thiếu Cảnh, chẳng khác gì lập ngôi Thái Tử.

Phàn Thiếu Hoàng ôm hận rời đi, đương nhiên là chạy đến Quan Thiên Uyển. Lúc hắn đến lại gặp Hách Nhân tộc trưởng của Hách gia đến thăm lão tổ nhà mình. Vốn mang đến rất nhiều quần áo sạch sẽ cho cương thi mắt đỏ thay, sau khi nghe được sự kiện quần đấu ông ta cũng dám ra mang ra.

Hách gia là thế gia, tiền của cũng xem như hùng hậu. Hách Nhân sợ bọn cương thi đánh lão tổ nhà mình, chỉ đành kêu Xảo Nhi đo thân thể bọn cương thi, lệnh cho trong tộc may quần áo cho chúng.

Lúc gần đi, hắn dặn dò rất nhiều với cương thi mắt đỏ, thấy nó vẫn mang dáng vẻ vui tươi không buồn không lo, cũng không biết nên vui hay nên buồn. Nói đến cuối thì mặt như đưa đám. Bảy đời Hách gia cố gắng hơn sáu trăm năm không thể nghiên cứu ra cách để cương thi không hút máu nữa, lấy việc hấp thu linh khi để sống.

Ông ta nhớ lúc cha mình sắp chết, đã nắm tay ông dặn dò rất nhiều, chết không nhắm mắt.

Kế nhiệm tộc trưởng đã mười mấy năm, ông cũng thử qua nhiều biện pháp. Thế nhưng tựa như bản năng, dê thì ăn cỏ, hổ thì ăn thịt làm sao mà cắt đứt đây?

Ông quỳ gối trước cương thi mắt đỏ, nghĩ đến không biết nó bị bao nhiêu đạo sĩ săn bắt đuổi giết, trong lòng đau khổ, suýt nữa rơi lệ.

Đương lúc đó thì Phàn Thiếu Hoang đứng ở ngoài điện. Không biết hắn đã nghe được bao lâu, lập tức cười khẩy. Hách Nhân vốn không có cảm tình gì với hắn, lập tức trừng mắt nhìn.

Thế nhưng hắn lại không buồn để ý đến, đi qua đứng trước mặt một người một thi "Bởi vì chuyện này mà các người nghiên cứu hơn sáu trăm năm?"

Hách Nhân giận đến đỏ rần mặt. Một lịch sử đẫm máu của gia tộc, vốn là một câu chuyện cảm động trời đất, lại bị nói ra với tư thái khinh miệt. Ông ta nhìn Phàn Thiếu Hoàng trân trân. Vẻ khinh miệt của Phàn Thiếu Hoàng không hề thay đổi, bỏ lại một câu nói, xoay người rời đi "Nhổ nanh nó, một lũ ngu."

Hách Nhân đứng tại chổ ngơ ngác. Mẹ kiếp!! Hơn sáu trăm năm, bảy đời Hách gia nghĩ ra trăm ngàn phương pháp. Vậy mà không nghĩ đến việc nhổ nanh nó. Cho nên đáp án vừa xuất hiện, bảy đời tổ tiên Hách gia bỗng trở thành bảy đời đần độn. Ông nhớ đến di ngôn lúc cha mình lâm chung, cúi người ôm lão tổ nhà mình gào khóc, đau khổ gần chết...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK