• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đêm nay Đoạn Gia Diễn ngủ rất ngon.

Mặc dù nửa đêm cậu mơ hồ cảm thấy mình bị thứ gì đó ôm lấy, cả người đều không thể động đậy. Nhưng mà nói chung, xung quanh trôi nổi hơi thở làm cậu vô cùng thả lỏng, cảm thấy rất lâu rồi mình chưa có ngủ ngon như vậy.

Cậu thoả mãn giật giật mí mắt, đang định lười biếng chậm rãi duỗi người.

….Hả?

Hình như cánh tay không duỗi ra được? 

Cậu thăm dò vùng vẫy một hồi, vô dụng, thứ quấn lấy cậu sức lực vô cùng lớn. Bàn tay cậu không khỏi di chuyển xuống, sờ tới một mảnh rắn chắc bóng loáng, gần giống da con người.

Này là cái gì? Yêu quái có hình dáng giống cơ bụng à.

Đoạn Gia Diễn nửa tỉnh nửa mê, một lúc lâu vẫn không có cách nào duỗi tay ra, cậu hơi nôn nóng đạp thứ kia một cước. Lòng bàn chân cảm thấy cứng cứng.

“…..Shhhh.”

Một tiếng xì không nặng không nhẹ, truyền đến tai Đoạn Gia Diễn.

Nam sinh bị đánh thức thanh âm mang theo tia không vui, xen lẫn vẻ mới rời giường, nghe vừa khàn vừa trầm thấp. 

Bị thanh âm mang đầy tính công kích này làm nhói lỗ tai, Đoạn Gia Diễn mở mắt ra.

Vừa vặn cùng nam sinh gần trong gang tấc kia bốn mắt nhìn nhau. Đôi mắt đen kịt của hắn lười biếng liếc cậu một cái, cảm xúc đáy mắt nguy hiểm khó lường.

Đoạn Gia Diễn nhìn thấy Lộ Tinh Từ, mê man đảo con ngươi một vòng, xác định mình với hắn đang nằm cùng trên một cái giường.

Sau đó ý thức được gì đó, cậu đột nhiên lật người qua, thấy chăn nệm mình trải hôm qua còn nằm dưới đất, mà cả người chạy đã bò lên giường Lộ Tinh Từ, thậm chí còn co ro ngủ trong lồng ngực hắn cả một đêm___

Trong phút chốc, rốt cuộc là cậu chủ động leo lên giường Lộ Tinh Từ, hay Lộ Tinh Từ ôm cậu lên giường, trở thành một vấn đề gây khó khăn không nhỏ quấy nhiễu Đoạn Gia Diễn.

Đoạn Gia Diễn suy tính vài giây, cân nhắc không ra đáp án, may là kẻ ác cáo trạng trước*, cậu khí thế mười phần mà mở miệng.

(*Ác nhân tiên cáo trạng 恶人先告状: Nghĩa là người phạm tội thường cáo trạng trước, hòng nguỵ tạo lời khai, bóp méo sự thật,…)

“Lộ Tinh Từ, cậu làm gì vậy?” Đoạn Gia Diễn nói nói, vì để đe doạ mang lại hiệu quả cao, cậu không biết xấu hổ xông thẳng lên, dương mắt nhướng mày: “Hả?”

“Hả cái gì.” Tối hôm qua bị dằn vặt đến hơn nửa đêm mới ngủ, hắn cảm thấy mình chưa nhắm mắt được bao lâu lại bị đánh thức, mới sáng sớm, gia hoả này hết sờ lại la lối om sòm. Thánh nhân còn thấy bực bội, huống hồ hắn cũng không phải là người có tính khí tốt gì cho cam.

Không biết nhớ đến gì đó, nam sinh thờ ơ quét nhìn cậu, miễn cưỡng nói: “Không gọi Lộ ca nữa?”

Đoạn Gia Diễn thấy hắn không hoảng hốt rối loạn, trong chốc lát không khỏi hoài nghi chính bản thân mình.

Không lẽ tối hôm qua cậu bò lên giường hắn ngủ?

Không chỉ tự bò lên, mà còn vì chứng kích ứng, ôm luôn cả Lộ Tinh Từ?

Nếu thật là như thế…..

Hầu kiết Đoạn Gia Diễn lăn lăn, hiếm thấy có hơi chột dạ: “Tối hôm qua…..”

“Tôi ôm cậu lên.” Lộ Tinh Từ nói thẳng.

Đoạn Gia Diễn vừa nghe, có chút lo lắng: “Ôm tôi lên làm gì?”

“Vậy tôi cần phải để cậu ngủ dưới đất, nhìn cậu tự đá hết chăn của mình ra, ngày hôm sau cảm sốt đau lưng?” Lộ Tinh Từ nhìn cậu còn dám lên giọng với mình, cũng lười khách khí với cậu. Hắn nhích lại gần cậu một chút, giọng điệu mang đầy tính dẫn dắt, từng câu từng chữ nói: “Chứ không cậu nghĩ, tôi ôm cậu lên làm gì?”

Lúc nói đến chữ làm, không biết là vô tình hay cố ý, thanh âm hắn đè nặng hơn một chút.

Hơi thở che trời lấp đất áp lại, chủ yếu là do bị thiếu ngủ, dáng vẻ của hắn hơi khác với bình thường.

Đoạn Gia Diễn cảm thấy lỗ tai của mình lại nhói mãnh mẽ thêm một cái.

“…..”

Lộ Tinh Từ nhìn cậu đột nhiên yên tĩnh lại, cười một tiếng.

Tiếng cười trầm thấp, mang theo vẻ sung sướng khó hiểu. Đoạn Gia Diễn nhìn thấy hầu kiết hắn rõ rõ ràng ràng lăn một cái, loại hình ảnh này rất có cảm giác nam tính xâm lược, khiến Đoạn Gia Diễn bất giác nhíu mày, vừa mở miệng định nói chuyện.

“Không phải chính cậu nói, mỗi đêm ở ký túc xá, Tống Ý đều tưởng cậu chết trên giường sao?”

“….”

“Chết ở trên giường là nửa đêm hết đấm lại đá người bên cạnh, lôi hết chăn đi sao?” Lộ Tinh Từ cười như không cười nhìn cậu: “Cậu là xác chết vùng dậy hửm?”

“….”

Thấy lời nói dối to lớn của mình bị vạch trần, Đoạn Gia Diễn đến đây triệt để bị vả cho tơi bời, không còn gì chối cãi.

Đúng lúc này.

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, giọng nói của Trần Việt truyền vào.

“Lộ Cẩu? Cậu dậy chưa?”

Đoạn Gia Diễn nhắc nhở hắn: “Có người gõ cửa kìa.”

“Nghe thấy.” Lộ Tinh Từ thong thả ung dung nói: “Tôi không điếc.”

Đoạn Gia Diễn thấy cả người hắn đều mang theo tia nguy hiểm, quyết định tránh né mũi nhọn, không thảo luận vấn đề điếc hay không điếc với hắn: “Vậy mau đi mở cửa đi.”

Lộ Tinh Từ nhíu mày.

Đoạn Gia Diễn xấu xa tựa vào giường, chỉ lo Lộ Tinh Từ bắt cậu đi mở cửa, dứt khoát vùi mặt vào trong gối, âm thanh hàm hồ từ trong gối truyền ra: “Tôi và giường của cậu đã ở cùng một chỗ, bọn tôi hợp hai thành một, rời xa nó tôi sẽ chết mất.”

Lộ Tinh Từ thấy cậu chơi xấu nằm bò lên giường, quả đầu nâu nhạt chôn vào gối bông trắng như tuyết không thèm nhúc nhích.

Hình ảnh có chút buồn cười.

Hắn thuận theo ý nghĩ vươn tay ra, vò rối tóc Đoạn Gia Diễn.

Đột nhiên bị xoa đầu, Đoạn Gia Diễn không hiểu tại sao. Mà thấy Lộ Tinh Từ đã bước xuống giường mở cửa, cậu thở phào nhẹ nhõm, quyết định không so đo tính toán hắn nữa.

Lộ Tinh Từ mở cửa ra, Trần Việt thấy hắn rốt cục cũng chịu mở cửa, sờ sờ mũi: “Tôi đánh thức cậu à?”

“Không, đã dậy trước rồi. Có chuyện gì?”

“Tôi quên mang thuốc ngăn mùi tin tức tố, định tìm cậu mượn một chút.” Trần Việt nói xong liền bước vào trong phòng, vừa bước được bước đầu tiên, liếc mắt nhìn thấy trên giường Lộ Tinh Từ có một cục nhô lên, hắn đứng khựng tại chỗ…..

Trần Việt dừng bước chân lại, chần chờ hỏi: “Phòng cậu….có người?”

Tống Ý vừa vặn đi ngang qua hành lang, vốn định đi tìm Đoạn Gia Diễn thì nghe thấy Trần Việt nói câu này, cả người đóng đinh tại chỗ, mắt cũng liếc nhẹ qua.

Phòng lớp trưởng có người?

Có người!?

Đứa nào? Đứa nào con mẹ nó quỷ kế đa đoa, nhảy lên cùng giường cùng gối với lớp trưởng?

Nghĩ kĩ lại, người này mặc dù hơi tuỳ tiện, nhưng lại rất mưu mô.

Núi cao người vắng, cô A quả O, đây không phải là cơ hội trời cho sao?

Tống Ý không khỏi nghiêng đầu qua ngó nhìn, muốn nhìn xem là tiểu yêu tinh nào giỏi nắm bắt cơ hội như thế.

“Ờ, là Đoạn Gia Diễn.” Lộ Tinh Từ nhàn nhạt: “Cậu ta bám giường tôi.”

Tống Ý: “…..”

Trần Việt: “…..”

Tống Ý bật thốt lên: “Đệt! Tiểu Đoạn cậu có còn là người không? Cậu cứ như vậy qua mặt cả hội chị em luôn sao?”

Trần Việt theo sát: “Đệt! Lộ Tinh Từ cậu có còn là người không? Chẳng lẽ tối hôm qua cậu dụ dỗ lừa gạt người ta hả?”

Hai người bọn họ gần như nói cùng một lúc, Lộ Tinh Từ bị ồn ào đến đau cả đầu, nhấc mí mắt: “Ồn ào cái gì?”

Tống Ý với Trần Việt bị cái liếc mắt kia của hắn làm cho trong lòng nhảy dựng, phản xạ có điều kiện cùng lùi ra sau một bước.

Tống Ý cả người hoảng hốt: “Tiểu Đoạn ở bên trong thật hả? Sao cậu ấy không nói chuyện?”

Lộ Tinh Từ quay lại nhìn.

Tống Ý với Trần Việt bị hắn che khuất, nhìn không thấy, mà từ góc độ của Lộ Tinh Từ, có thể rõ ràng nhìn thấy Đoạn Gia Diễn đang vùi đầu vào gối, hẳn là đang chê bọn họ phiền, cậu kéo cả cái gối khác qua, gắt gao đè lên đầu mình.

“Cậu ta hả?” Nhớ tới hôm qua Đoạn Gia Diễn nói dối như cuội với hắn, Lộ Tinh Từ khẽ cười một tiếng: “Cậu ta chết trên giường.”

Giọng Tống Ý có chút run rẩy: “Chết….chết ở trên giường?”

Trần Việt không biết nên nói gì cho tốt, chỉ có thể cảm khái một tiếng: “…..Cầm thú.”

Đoạn Gia Diễn kéo gối đặt xuống giường, cậu có hơi khó chịu lật qua lật lại. Tuy rằng không nghe rõ bọn họ đang nói cái gì, nhưng mà bên ngoài cửa thực sự quá ồn, cậu không còn cách nào phải bước xuống.

Đoạn Gia Diễn tìm đôi dép lê của mình, kéo lê chân ra cửa.

Trần Việt nhìn cậu, muốn nói lại thôi.

Đoạn Gia Diễn nói trước: “Trần đạo, chào buổi sáng.”

Trần Việt: “…..Đoạn đạo, chào buổi sáng.”

Trần Việt dừng một chút: “Cậu, còn bước đi được không?”

Tống Ý lúc này cũng chuẩn bị xong tâm lý, so với tương lai để một tiểu yêu tinh từ đâu chui ra chiếm được tiện nghi, thì cứ để anh em ngủ với nam thần trước còn dễ tiếp thu hơn. Huống hồ hai người này đứng cùng nhau còn rất đẹp mắt.

Tống Ý ôn hoà khuyên cậu: “Tiểu Đoạn, cậu không cần làm bộ như không có chuyện gì xảy ra. Nếu cảm thấy mệt, cậu cứ nghỉ ngơi thêm một lát đi.”

“Tôi đâu có mệt.” Đoạn Gia Diễn chẳng hiểu ra sao. Thấy Tống Ý trầm mặc, cậu quay đầu nhìn Lộ Tinh Từ: “Vậy tôi về trước, cảm ơn cậu.”

Cậu nói xong, cùng với Tống Ý rời đi. Trần Việt nhìn cậu mặc áo ngắn tay quần cộc, vừa đi vừa nói chuyện với Tống Ý, quang minh chính đại đi ra khỏi phòng Lộ Tinh Từ.

Trên người cậu còn lây dính mùi tin tức tố của Lộ Tinh Từ, cứ như vậy đi ra ngoài, thật sự rất kích thích dục vọng chiếm hữu của Alpha.

Mà Lộ Tinh Từ không có cản cậu.

Trần Việt nghiêng đầu qua, xoắn xuýt nhìn Lộ Tinh Từ.

“Thuốc ngăn mùi tin tức tố để ở đầu giường.” Lộ Tinh Từ có hơi mệt mỏi, nghiêng người sang, tránh đường cho Trần Việt: “Cậu tự vào lấy đi.”

“Lộ Cẩu, có phải cậu….” Trần Việt cắn đầu lưỡi, đem mấy chữ phía sau nuốt xuống. Cho hắn mấy lá gan, hắn cũng không dám hỏi yhái tử gia có phải cậu không được hay không.

“Không phải.” Lộ Tinh Từ đánh gãy hắn: “Chỉ ngủ một giấc. Ý trên mặt chữ, ngủ.”

Trần Việt mang vẻ mặt cậu con mẹ nó lừa quỷ hay gì. Lộ Tinh Từ thấy hắn mang bộ dạng này, cười nhạo một tiếng, bởi vì thiếu ngủ, giọng hắn hơi khàn khàn.

“Nếu xảy ra chuyện gì thật, tôi làm sao có thể để cậu ta bước ra khỏi cửa?”

“….”

Trần Việt nhìn cặp mắt Lộ Tinh Từ, trong mắt hắn toát ra thần sắc chỉ Alpha mới hiểu, từng tia từng sợi khó có thể diễn tả được.

Trần Việt bị bộ dạng này của hắn làm cho giật mình, chỉ cảm thấy cả người không thoải mái. Như một con mãnh thú tràn ngập tính công kích kẻ địch ở ngay lãnh địa của mình, bản năng làm cho Trần Việt cực kì bài xích tính xâm lược ác liệt kia.

Trần Việt bị hắn thuyết phục.

Nếu đổi lại là hắn, Omega hắn mới yêu thương đêm qua lại bỏ trốn dưới mí mắt, hắn không bắt người về dạy dỗ một trận mới là kỳ quái.

Trần Việt vẫn thấy thắc mắc: “Cậu ta tại sao muốn ngủ cùng cậu?”

“Chắc là muốn kể chuyện cũ cho tôi chăng.” Lộ Tinh Từ thờ ơ nói: “Giáo bá bọn họ đều rất thích bắt người khác nghe chuyện cũ của mình trước khi ngủ.”

“…..”

“Còn rất dễ nghe.”

Tác giả có lời muốn nói: Có để nghe là tốt rồi, con nên chờ mong một chút.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK