• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngày Nhất Trung cử hành lễ tốt nghiệp, thi đại học đã kết thúc gần nửa tháng.

Lễ tốt nghiệp còn chưa bắt đầu, từng học sinh tốt nghiệp lớp 12 đã ngồi trong lớp chờ thông báo. Trong phòng học Ban 10, Đoạn Gia Diễn mới vừa đẩy cửa đi vào, kèm theo cảm giác mát mẻ của máy điều hoà, cậu nghe thấy âm thanh ồn ào cười đùa vui vẻ.

Nhìn thấy Đoạn Gia Diễn vào cửa, mấy nam sinh đang tán ngẫu cố ý cao giọng lên.

“Ngày hôm nay tôi đi vào trường, nhìn thấy một chiếc Maybach dừng ở cổng. Lòng tôi thầm nói người có tiền ở Nhất Trung thật nhiều, vừa nói xong lại nhìn thấy lớp trưởng. Quả chanh* trong lòng tôi tuôn ra một nửa liền thôi, cảm thấy ừ đây là điều bình thường, thế nhưng tôi nhìn thấy Đoạn Gia Diễn cũng cùng đi xuống.” Nam sinh đủ phần mưu mô mà dừng lại chốc lát, hỏi: “Điều này nói rõ cái gì?”

(*Chanh chua: là một ngôn ngữ mạng hot đầu năm 2019. Có câu không ăn được nho liền nói nho chua (truyện con cáo và chùm nho), nhưng mà bây giờ nho hết chua rồi nên không nói câu này được nữa, vì vậy quả chanh ra đời. Chanh là đại diện điển hình cho sự “chua”, là ghen tỵ (không phải ghen ghét đố kị nhé). Chanh chỉ là kiểu nói đùa, hoặc kiểu tự ti về bản thân thôi. Tóm lại, quả chanh là nói đến ghen tỵ nhưng không mang ý xấu.)

Người bên cạnh ăn ý tiếp lời, cười hì hì: “Điều này nói rõ tối hôm qua, Đoạn ca không ngủ ở nhà cậu ấy.”

“Điều này nói rõ nửa tháng không gặp, các cậu đều ngứa da rồi.” Đoạn Gia Diễn vỗ xuống vai nam sinh: “Vừa đến đã sắp đặt tôi?”

“Ài, Đoạn ca!” Nam sinh hào hứng quay đầu lại, cợt nhả: “Không biết ngài đang ở đây, ngài vừa nãy không nghe thấy mấy việc tôi vừa nói linh tinh đâu đúng không?”

Đoạn Gia Diễn bỏ cặp sách xuống chỗ ngồi, cũng cùng cười: “Được rồi, tôi nhận tôi nhận.”

“Đoạn à, nghe nói cậu gánh bọn tôi thi được tuyến một luôn.”

“Buổi tối hôm thành tích đi ra, tôi bị ba mẹ la mắng đến đầu óc choáng váng, đang muốn tìm một người ôm khóc rống một hồi, vừa hỏi, lại biết Đoạn Gia Diễn thành công lên bờ.” Nam sinh kia mới bắt đều kể chuyện đã bùm bùm tuôn ra, đột nhiên phát hiện bên cạnh Đoạn Gia Diễn không có ai: “Lớp trưởng không đi với cậu?”

“Anh ấy bị cô Triệu gọi đi, hình như muốn chụp ảnh.”

Đoạn Gia Diễn vừa nói vừa ngồi xuống.

Cậu vừa mới ngồi, cửa lớp truyền đến một trận tiếng hô giả vờ giả vịt. Đoạn Gia Diễn nâng mắt, nhìn thấy Lộ Tinh Từ từ ngoài tiến vào.

Trần Việt tuỳ tiện xé một tờ giấy gấp thành micro, cảm xúc mãnh liệt lớn giọng: “Mọi người nhìn thấy không, người đứng đầu lần thi đại học này đang đi đến phía của chúng ta. Chà không thể tin được, Lộ Cẩu loá mắt nhất hôm nay___”

“Người đứng đầu, ngài nói xem, bọn tôi nên ngồi hay nên quỳ?”

“Ngồi đi.” Lộ Tinh Từ nhìn mấy người này đều nóng nảy, nở nụ cười: “Muốn quỳ cũng được, quỳ chỉnh tề một chút.”

“Nghe thấy không các anh em, người đứng đầu nói, tất cả các anh em quỳ xuống làm đại lễ.”

“Lời kia nên nói thế nào? Ghi danh bảng vàng, và đêm động phòng hoa chúc, vậy khi nào thì hỉ sự thứ hai nên được chứng thực?”

Lời này vừa nói ra, Ban 10 bùng nổ một mảnh tiếng cười.

Mấy nữ sinh rũ mắt xuống xấu hổ cười. Thấy Lộ Tinh Từ cũng đang cười, mấy nam sinh gào khóc thảm thiết.

“Nhìn thấy không? Người đứng đầu cũng nở nụ cười rồi, chuyện hôn sự này nhất định phải an bài tốt.”

“Lộ ca, bọn tôi đóng cửa phòng học lại để cậu nói thật. Thi đại học đến bây giờ đã gần nửa tháng, hai cậu đã chứng minh điều đó chưa?”

“Đệt.” Đoạn Gia Diễn không nhịn được: “Các cậu xảy ra chuyện gì vậy? Sao hôm nay ai cũng hăng hái như thế.”

Không khí xung quanh cực kì náo nhiệt, Tống Ý quay đầu lại: “Nửa tháng không gặp, cậu không hưng phấn hả?”

“Hưng phấn.” Đoạn Gia Diễn vỗ vỗ mặt Tống Ý: “Tôi bây giờ nhìn thấy cậu, tựa như nửa tháng không được gặp con trai nhỏ vậy.”

“….”

Lúc đang huyên náo đến ầm ĩ, Triệu Mẫn Quân tiến vào lớp.

Cô hôm nay mặc một bộ váy liền, có lẽ bởi vì trang điểm nhẹ, bộ dáng có vẻ rất trí thức.

Nhìn phòng học ngồi đầy học sinh, khoé mắt cô khẽ nhếch, trong mắt toát ra chút ấm áp.

Chu Hành Sâm nhìn thấy cô, không nhịn được nói: “Cô Triệu hôm nay thật xinh đẹp.”

“Cô Triệu không dẫn theo chúng ta thì sẽ không cần lo lắng nữa, khí sắc đương nhiên tốt.”

Đoạn Gia Diễn cũng không nhịn được nói nhảm: “Cô! Cô gặp bọn em có vui vẻ không?”

“Vui vẻ.” Triệu Mẫn Quân gật đầu cười, tỉ mỉ nhìn quanh một vòng: “Mới nửa tháng không gặp, có vẻ đều đã lớn hết rồi.”

Cô vừa dứt lời, trong phòng học vụn vặt truyền đến tiếng cười.

Thấy đám học sinh này còn muốn làm ầm ĩ, Triệu Mẫn Quân đúng lúc ngăn lại: “Được rồi, có lời gì lát nữa chúng ta lại nói. Tất cả mọi người ra hành lang xếp hàng, chuẩn bị đến hội trường đi.”

Hội trường Nhất Trung cao lớn rộng rãi, ánh đèn và mặt trời chiếu vào bên trong căn phòng đến sáng ngời dị thường, từng hàng từng hàng chỗ ngồi ngồi đầy học sinh tốt nghiệp.

Bởi vì khoá này của bọn họ có một người đứng đầu tỉnh, ngoại trừ giáo viên của mấy lớp tốt nghiệp, Hiệu trưởng và Phó hiệu trưởng cũng ở đây, còn có các phóng viên khác nghe tiếng mà tới.

Đoạn Gia Diễn liếc nhìn flycam chầm chậm di chuyển trên đỉnh đầu, nó hướng lên đài, quay Tưởng chủ nhiệm đang nói chuyện.

“Lão Tưởng nói xong là đến anh rồi đúng không? Em sẽ ngồi một bên cổ vũ cho anh.” Đoạn Gia Diễn chỉ chỉ chính mình: “Thuỷ quân chuyên nghiệp.”

“Được.” Lộ Tinh Từ xoa đầu cậu, trả lễ lại nói: “Lát nữa em lên rồi, anh cũng ở dưới cổ vũ em.”

Cố Lê hàng trước nghe hai người bọn họ nói chuyện, xoay đầu lại giơ camera lên: “Hai người hôm nay đều phải diễn thuyết đúng không? Tôi chuẩn bị xong rồi.”

“Em tìm mượn camera, là vì cái này?” Chu Hành Sâm nhó đầu ra: “Anh còn tưởng em muốn chụp anh.”

Đêm kết thúc thi đại học, Chu Hành Sâm không đi chơi với mọi người, mà chạy đi hơn một nửa cái Ninh Thành tìm Cố Lê.

Hai người bọn họ cho tới hơn nửa đêm, lẫn nhau đều không bỏ đối phương xuống được, cuối cùng quyết định thử hợp lại một lần.

Trần Việt nghe đến đó, chen miệng: “Lộ Cẩu thì không hỏi. Đoạn chỉ đạo, bài diễn thuyết cậu chuẩn bị xong chưa?”

“Tôi mà cần chuẩn bị bài diễn thuyết sao?” Đoạn Gia Diễn rất tự tin: “Tôi ngẫu hứng phát huy.”

“Rất ngông cuồng.” Trần Việt cười một tiếng.

Bốn phía lục tục vang lên tiếng vỗ tay, Tưởng chủ nhiệm từ trên đài đi xuống. Nữ chủ trì cầm mic lên nói: “Toàn thể các giáo viên và học sinh đều rất nỗ lực, thi đại học năm nay, Nhất Trung lấy được thành tích xuất sắc nhất những năm gần đây. Trong đó, bạn học Lộ Tinh Từ lớp 12 dùng 703 điểm trở thành người đứng đầu toàn tỉnh khối khoa học tự nhiên*. Chúng ta cùng vỗ tay chào mừng đại diện học sinh lên đài diễn thuyết nào.”

(*Chắc hẳn chúng ta đã từng nghe hai khối khoa học tự nhiên và khoa học xã hội rồi đúng chứ.

Khối tự nhiên thường gồm những môn tư duy logic như Toán, Lý, Hoá,….

Khối xã hội là những môn thiên về khoa học nghiên cứu như là Sử, Văn, Tâm lý học,….)

Gần như là nữ chủ trì vừa dứt lời, Ban Thể Dục bên kia truyền đến một tiếng gào kinh người: “Ba!”

Đoạn Gia Diễn không cam lòng yếu thế: “Lộ ca!”

Hai người bọn họ một trước một sau làm ầm lên, mấy nam sinh xung quanh hoặc là vỗ tay hoặc là huýt sáo, tiếng vỗ tay đinh tai nhức óc từ bốn phương tám hướng truyền đến. Lộ Tinh Từ không khỏi nở nụ cười, flycam đối diện gương mặt hắn, quay rất rõ ràng biến hoá nét mặt của hắn lên màn hình lớn.

Đoạn Gia Diễn nghe thấy rõ ràng bốn phía đồng thời bùng nổ ra mấy trận rít gào.

Ngày hôm nay tham gia lễ tốt nghiệp, mọi người đều bị yêu cầu mặc đồng phục học sinh. Nam sinh bước lên đài gương mặt sạch sẽ, thân hình cực đẹp. Đồng phục học sinh phổ thông mặc trên người hắn cũng có hiệu quả vui tai vui mắt. Đứng trong hàng ngàn học sinh, bộ dáng của hắn vô cùng xuất chúng.

Đoạn Gia Diễn liếm liếm đầu răng, đột nhiên nâng giọng: “Lộ Tinh Từ! Anh thật đẹp trai!”

Nghe rõ ràng cậu hô lên cái gì, bầu không khí xung quanh sôi trào hẳn lên.

Lộ Tinh Từ trên bục giảng ngẩn người, ý cười trong đáy mắt dần sâu sắc hơn.

Hắn nhìn hướng Đoạn Gia Diễn, âm thanh được micro khuếch đại đến toàn bộ hội trường.

“Xin chào các vị giáo viên, các bạn học, và tất cả mọi người. Rất vinh hạnh có thể được đứng ở đây, trở thành đại diện học sinh phát biểu. Trong vòng ba năm cấp ba, tôi được rất nhiều giáo viên và các bạn học hỗ trợ….”

Hắn ở trên diễn thuyết, mấy nam sinh Ban 10 bên dưới đang thì thầm to nhỏ, rục rà rục rịch.

“Cái kia, lớp trưởng có nói chúng ta hô khẩu hiệu gì không?” Có người đột nhiên thông suốt: “Gương mặt đại diện.”

“Gọi cái gì? Lộ Tinh Từ 666”

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha, ồn ào không?”

“Khẩu hiệu không đủ bá đạo,” Đoạn Gia Diễn vừa nói vừa lấy ra một xấp giấy trắng trong cặp sách: “Viết một cái bá đạo này.”

“….”

“Đây là cái gì?”

Thấy cậu tiếp tục lấy ra một đống bút dạ quang, xung quanh yên lặng vài giây, sắp cười điên rồi.

Đoạn Gia Diễn truyền bút dạ quang ra bốn phương tám hướng: “Xin mọi người mỗi người viết một câu thổi phồng, cổ vũ Tiểu Lộ nhà bọn tôi debut.”

“Tôi phục rồi, anh hai à, Đoạn ca, là cái tôi suy nghĩ sao?”

“Mẹ tôi ơi, đây cũng quá xuất sắc rồi.”

“Đoạn Gia Diễn cậu theo đuổi ngôi sao chuẩn bị đến đầy đủ như thế? Ha ha ha ha ha ha ha!…Trần Việt sao cậu viết có mỗi chữ tình yêu? Giống như phim vậy đó.”

Trên đài phát biểu, Lộ Tinh Từ cuối cùng nói: “Hi vọng cuộc sống tương lai, mỗi bạn học đều có thể định hướng cho mục tiêu của chính mình. Chúc mọi người tiền đồ như gấm thêu hoa, tương lai rực rỡ.”

“Có phải nói xong rồi không? Các anh em chuẩn bị một chút.”

“Ba, hai,____”

“Giơ lên giơ lên.”

Tiếng vỗ tay như sấm tràn ngập toàn bộ hội trường. Lộ Tinh Từ thả micro xuống, đang chuẩn bị xuống đài. Vị trí Ban 10 lớp 12, lục tục có học sinh nhanh chóng giơ giấy viết chữ lên.

Rất rất nhiều tờ giấy màu trắng giơ lên, trên mỗi tờ đều viết đầy chữ bằng bút dạ quang.

[ Nhất Trung cung tiễn học thần. ]

[ Ban 10 có cậu rất giỏi. ]

[ Lộ Tinh Từ! Cậu rất trâu bò! ]

[ 703, thật đỉnh. ]

[ Phố Nhất Trung Ninh Thành, hỏi ai là ba. ]

[ Tiểu (trái tim) Lộ (trái tim) dạy (trái tim) bạn (trái tim) lấy (trái tim) hạng (trái tim) nhất. ]



Bởi vì biến cố này, tiếng vỗ tay bên trong hội trường càng lúc càng nhiệt liệt, tiếng cười và tiếng la hét của học sinh gần như có thể lật tung nóc nhà. Lộ Tinh Từ sửng sốt vài giây, ngay lập tức khoé mắt khẽ nhếch, bên môi cong lên ý cười.

Đoạn Gia Diễn vừa giơ vừa cười: “Chúng ta thật ngốc.” 

“Là rất ngốc.” Trần Việt lắc lắc tờ giấy trên tay, cũng cười: “Không sao, cả đời cũng chỉ ngốc như vầy một lần.”

Chỗ ngồi của mấy giáo viên truyền đến tiếng thấp giọng bàn tán, cuối cùng xem như học sinh quá hưng trí, cũng không ai đi ra ngăn lại.

Trong một đám tiếng cười, Đoạn Gia Diễn thuận miệng hỏi: “Trần tổng sau này muốn đi đâu?”

“Có lẽ là học một trường với Lộ Cẩu. Có phải cậu muốn báo danh vào trường tuyến một đối diện bọn tôi? Sau này cùng ra ngoài chơi net.”

“Được.” Đoạn Gia Diễn nhấc nhấc mắt: “Khi nào tôi quen một Omega nhìn đẹp, sẽ giới thiệu cho cậu.”

Đang nói, có người ngồi xuống bên cạnh cậu.

Lộ Tinh Từ nhìn trên đùi Đoạn Gia Diễn đầy giấy trắng viết chữ dạ quang, lại liếc nhìn mấy chữ thổi phồng ba hoa chích choè trên đó.

[ Cúi đầu lạy ngài, tùng tùng tùng! ]

Lộ Tinh Từ dở khóc dở cười: “Em nghĩ đến ý đồ xấu gì thế?”

Tuy rằng so với hắn diễn thuyết, động tác phía dưới không hề lớn, nhưng Đoạn Gia Diễn vừa phát giấy phát bút, hắn đứng ở trên nhìn thấy rõ ràng.

“Còn rất sáng tạo, anh ở trên đài thiếu chút nữa không nhịn được.”

Đoạn Gia Diễn bị hắn giữ mặt, thanh âm nói chuyện hơi hàm hồ: “Anh hài lòng không, phô trương thế này.”

“Hài lòng, lát nữa anh báo đáp em làm sao đây?” Không chờ Đoạn Gia Diễn nói chuyện, Lộ Tinh Từ nở nụ cười, ám chỉ ngầm: “Em dùng hết giấy mang theo rồi, vỗ tay hoan hô lại chẳng có gì mới…”

Đoạn Gia Diễn thấy hắn tiến đến bên tai mình, cho là hắn muốn táy máy tay chân, đang muốn nhắc hắn đừng gây chú ý nơi công cộng, Lộ Tinh Từ hạ thấp giọng, không có gì rụt rè hỏi: “Đền thịt được không?”

“….”

“Nếu em không ghét bỏ, vậy thì đêm nay đi.”

Đoạn Gia Diễn thấy hắn nói xong, liền vô cùng tự nhiên thả tay xuống ngồi trở lại, toàn bộ quá trình đều nước chảy mây trôi.

Đoạn Gia Diễn ngoắc ngoắc ngón tay với hắn, ra hiệu hắn lại gần một chút, thành tâm thành ý nhẹ giọng đặt câu hỏi: “Người hạng nhất thi đại học các anh, có phải đều có thể tự do biến đổi từ con người hoà nhã thành cầm thú không?”

“….”

“Cảm ơn màn diễn thuyết đặc sắc của đại diện học sinh.” Trên đài, khoé môi nữ chủ trì mang theo ý cười: “Ba năm qua, không ít bạn học đều chăm chỉ khổ đọc, so sánh với thành tích nhập học, thành tích thi đại học lại tiến bộ kinh người. Xin mời bạn học Đoạn Gia Diễn Ban 10 lớp 12 tiến lên, đại diện học sinh tiến bộ lên đài diễn thuyết.

Đoạn Gia Diễn đột nhiên nghe thấy tên của mình, không phản ứng kịp, Lộ Tinh Từ phải vỗ nhẹ cậu một cái.

Có lẽ bởi vì lúc nãy Lộ Tinh Từ diễn thuyết dấy lên một phen ầm ĩ, bầu không khí bên trong hội trường rất thả lỏng.

Nhìn thấy Đoạn Gia Diễn đi lên, không biết ai hô một tiếng: “Giáo bá!”

“Đến đến! Giáo bá biểu diễn lãng tử hồi đầu cho chúng ta.”

“Ăn ngay nói thật, cái tiết mục này thật sự đui mù kiến thức.”

“Ài, phải đó.” Đoạn Gia Diễn cầm micro qua, thuận thế nói: “Tôi từ lớp 11 mới bắt đầu nghiêm túc học tập, cuối cùng thi đến thành tích này, chính mình cũng cảm thấy khó mà tin nổi.”

Tầm mắt cậu xẹt qua hội trường, đảo qua từng gương mặt mình quen biết: “Giống như mọi người, tôi sẽ bởi vì thi thất bại mà phủ nhận bản thân, cũng sẽ ngại kiểm tra mấy bài tập phiền phức. Nói thật, việc lên mạng tôi giỏi chơi đùa hơn học tập nhiều.”

Lời này vừa nói xong, đám học sinh truyền đến tiếng cười to nhỏ.

“Nhưng nếu ba năm tôi đều chơi game, hiện tại chắc chắn sẽ rất hối hận.” Đoạn Gia Diễn vừa nói, tầm mắt dời đến đối diện với đôi mắt Lộ Tinh Từ: “Hận chính mình không biết cố gắng, trực tiếp vứt bỏ đi cơ hội được lựa chọn.”

Cậu nhìn chăm chú Lộ Tinh Từ trong đám người, hắn như là cảm giác được gì đó, hắn khẽ nâng mặt.

Đoạn Gia Diễn trầm mặc chốc lát, hạ quyết tâm.

Cậu mở miệng một lần nữa:

“Nếu như các cậu có người mình thích, hoặc người các cậu thầm mến.”

“Người ấy rất ưu tú, ưu tú đến mức người thường khó thể với tới.”

Nghe rõ ràng Đoạn Gia Diễn nói cái gì, toàn trường ồ lên.

Coi như tốt nghiệp, đứng trước mặt hiệu trưởng trắng trợn cổ vũ yêu đương, cũng thật sự không đi đường bình thường.

Lộ Tinh Từ phản ứng lại, nhìn Đoạn Gia Diễn trên đài, chỉ cảm thấy trong lòng mềm nhũn, khoé môi không nhịn được giương lên một độ cong.

Hắn nhìn thấy rõ ràng, bên tai Đoạn Gia Diễn đỏ chót.

Rõ ràng ngượng ngùng như vậy, nhưng đôi mắt nhìn hắn vẫn long lanh sáng ngời.

Học sinh chịu trách nhiệm bố trí hiện trường do dự một chút, nhìn Triệu Mẫn Quân: “Cô Triệu, học sinh lớp cô…Có muốn tắt tiếng micro đi không?”

Triệu Mẫn Quân nhìn Đoạn Gia Diễn trên đài, không nói một lời.

Học sinh không được đáp lại, liền muốn đi tắt tiếng mic.

Triệu Mẫn Quân đột nhiên duỗi tay ngăn lại, lắc lắc đầu: “Để em ấy nói một lát nữa.”

“___Vì vậy phải thi đại học thật tốt, tương lai cùng đi với người ấy.”

Hoa tháng sáu, vòng quanh song sắt Nhất Trung một đường leo lên.

Gió nóng thổi ngang, đường biên chạy dưới bóng cây rung động nhẹ, tiếng ve kêu kéo dài không dứt.

Không lâu nữa thôi, bọn họ sẽ chính thức tạm biệt ngôi trường này.

“Tôi đi tới nơi tôi muốn đến, cũng chúc mọi người có thể đi đến.” Đoạn Gia Diễn dừng lại, cười cười: “Tốt nghiệp vui sướng.”

Tốt nghiệp vui sướng.

Thanh xuân cùng tình yêu.

Hết thảy đều vui vẻ.

_HOÀN CHÍNH VĂN_







Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK