• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiểu Huệ cùng tiểu bảo bối vốn định ở lại thành phố B hai ngày, nào ngờ gia đình lại có việc đột xuất, sáng sớm thứ bảy anh rể Thi Thiếu Quân gọi điện thoại đến giục chị nên chị đành phải đổi lại chuyến bay.

Bởi lẽ vừa đúng cuối tuần, Diệp Hạo Ninh lại chưa xuất hiện, thế nên Tiểu Huệ trước khi rời khỏi phòng không khỏi dặn dò thêm dăm ba câu :"...Hai đứa cứ như vậy, mỗi người một thành phố thế này, cứ như vậy mãi không được đâu. Người đang yêu còn biết là không thể sống xa cách nhau quá lâu, huống hồ là người đã có gia đình". Vì thế chị khuyên Tiểu Dĩnh :"Dọn về nhà sống đi em, đừng nông nổi nữa"

Tiểu Dĩnh cảm thấy hơi phiền :"Sống ở đây nông nổi sao chị? Anh ấy có sự nghiệp của anh ấy, em cũng cần có công việc của em chứ"

"Công việc ở đâu mà không kiếm được chứ? Cứ nhất thiết phải trúc trắc thế này sao?"

"Chị à" giọng điệu Tiểu Dĩnh cuối cùng dịu lại :"Qua một thời gian mới nói đi". Kỳ thực cũng thấy lo lắng, hiện giờ tuy là đã hào hợp với Diệp Hạo Ninh, nhưng chỉ sợ một khi đã quay lại với nhau sáng tối gặp mặt, không biết ngày nào lại khó chịu không vui vẻ với nhau nữa.

Tiểu Huệ nói đúng, e là cô quá ngây thơ, cứ ngỡ mỗi cặp vợ chồng đều phải sống những ngày tháng hòa hợp, mỗi ngày trôi qua đều là những lời lẽ vui tươi, tôn trọng, nhường nhịn lẫn nhau.

Chiến tranh lạnh và trang cãi chỉ khiến cho cô thấy mệt mỏi, thế là theo bản năng cứ thế trốn tránh.

Cuối cùng Tiểu Huệ thấy khuyên giải cũng chẳng thành, nên cuối cùng cũng không nỗ lực thêm nữa, mua luôn vé máy bay buổi chiều dẫn theo Đông Đông về nhà

Trước khi đi không quên nhắc nhở cô :"Công ty bọn em quốc khánh có được nghỉ không? Nếu lúc đó không kế hoạch gì thì về nhà một chuyến, bố mẹ rất nhớ bọn em đấy"

"Không thành vấn đề"

Tiễn 2 mẹ con chị ấy xong, Tiểu Dĩnh một mình quay về căn hộ chung cư. Xe của Diệp Hạo Ninh đậu chễm chệ ngay trong bãi đỗ xe. Trước đó vài ngày mưa to xối xả, cửa sổ xe phía trước có vẻ hơi bẩn, cô cố ý đảo qua một vòng nhìn ngắm. sau đó mới lôi điện thoại ra, vừa lên lầu vừa gọi điện thoại.

Cũng đã nhiều ngày rồi cả 2 người không có liên lạc gì với nhau, cô lại không biết anh đi công tác ngoại tỉnh.

Bối cảnh trong điện thoại âm thanh hơi ồn ào, giọng nói và giọng cười hòa lẫn với nhau, dường như đang ở khu vui chơi giải trí. Cô hỏi :"Sao anh bận rộn thế?"

Diệp Hạo Ninh chậm rãi từ tốn nói :"Vì phải kiếm tiền nuôi gia đình mà"

Cô thuận miệng tiếp lời :"Em có công việc của em, không cần anh phải nuôi em. Vả lại, em sao lại không biết anh có việc làm ăn bên ngoài chứ? Kiếm tiền đến mức mò đến trung tâm giải trí luôn"

Anh lại nghiêng đầu cười cười, giả vờ như không nghe thấy lời châm chích của cô, cũng không giải thích gì thêm, chỉ hỏi :"Hôm nay cuối tuần, em đã làm gì?"

"Đi chợ, nấu cơm, chơi với Tiểu Đông Đông, sau đó đưa mẹ con chị ấy ra sân bay"

"Ô? Chị em đến à? Sao em không nói với anh?"

Cô mở cửa vào phòng, vừa cúi đầu vừa cởi giày vừa nói :" Anh đang mải bận rộn kiếm tiền nuôi cả gia đình, làm sao em có thể làm phiền anh chuyện nhỏ nhặt này chứ?" lại tiện tay lấy điều khiển ti vi, một minh tinh màn bạc nào đó xuất hiện trước màn hình ti vi tay cầm gói bột giặt, đang chia sẻ kinh nghiệm giặt giũ cùng một nhóm chị em phụ nữ.

Chỉ nghe thấy Diệp Hạo Ninh cười ha hả trong điện thoại, cô mệt đến mức nằm liệt trên ghế sofa, không nói thêm gì nữa, đợi anh ngưng một láy, uể oải nói :"Khi nào anh về?"

Anh lại nói :"Em đợi một lát"

Một lúc sau, Tiểu Dĩnh cảm thấy tiếng động ồn ào huyên náo như nhỏ hơn lúc nãy rất nhiều, cơ hồ anh đã di chuyển sang chỗ khác không có người. Quả nhiên, một lúc sau đã nghe thấy tiếng cười nhẹ và hỏi vặn lại :"Sao thế, em nhớ anh à?"

Cô ngẩn người ra, lập tức miễn cho ý kiến gì, rên hừ hừ một tiếng.

Dựa theo kinh nghiệm trước đến nay, câu hỏi này không trả lời là tuyệt nhất.

Kỳ thực cũng thật sự cí chút nhớ nhung, căn phòng này tuy không lớn lắm. nhưng hiện giờ yên tĩnh đến mức chỉ còn sót lại một mình, cô tự dưng cảm thấy cực kì hiu quạnh.

Diệp Hạo Ninh lại cười nói :"Em như vậy là thái độ gì đây?" rõ ràng là nghe thấy âm thanh phát ra từ khoang mũi của cô.

"Đâu có gì" Tiểu Dĩnh kéo dài âm điệu :"Anh làm việc của anh đi, em phải đi tắm đây, chút nữa còn phải dọn dẹp nhà cửa nữa, mệt chết đi được"

"Em ăn cơm chưa?"

"Ô, lúc nãy ăn linh tinh vài thứ dưới nhà rồi. Đúng rồi, xe xảu anh bẩn quá, phải đi rửa thôi"

"Nếu em thấy nó không hợp nhãn, thì đi rửa xe hộ anh đi"

"Trình độ lái xe của em anh cũng yên tâm sao? Lái xe đi không chừng lại đâm sầm vào biển báo an toán ngoài căn hộ bây giờ"

Tiếng cười trong điện thoại thoang thoảng vọng lại :"Không sao mà, xe đã được bảo hiểm rồi. nếu mà em mua bảo hiểm, thì hoàn toàn yên tâm phóng xe ra ngoài"

Cô hừ hừ vờ cười cười :"Em chỉ sợ phóng ra đâm ngay cào tài sản của công thôi"

Anh vẫn nói giọng cực kỳ thoải mái :"Vậy thì càng không lo nữa, đợi anh về bồi thường là được thôi!"

Cô thở gấp :"Diệp đại thiếu gia à, ngài quả là tài phú hơn người"

"Anh có việc làm ăn ngoài mà, không phải ư?"

............

Quả là đoạn đối thoại nhàm chán vô vị, thế mà cô lại cảm thấy thú vị.

Chần chờ lần nữa mãi cuối cùng mới gác máy, Tiểu Dĩnh lúc này mới sức nhớ ra vẫn chưa biết Diệp Hạo Ninh khi nào về.

Nào ngờ mặt nạ đắp được phân nửa thời gian, Hứa Nhất tâm đột nhiên gọi điện thoại đến cầu cứu, giong điệu phảng phất tiếng khóc nức nở, nói năng lộn xộn :"Tiểu Dĩnh .... Cậu mau đến đây, bọn tớ bị dẫn về đến đồn công an rồi! làm thế nào đây......"

"Cái gì?" Tiểu Dĩnh như nhảy dựng lên trên ghế sofa, hàm hồ vội vàng hỏi :"Sao thế?"

Hóa ra Hà Minh Lượng xảy ra mâu thuẫn với người trong công viên. Một chọi ba, cuối cùng thì công an phải ra mặt can thiệp, để giải quết công việc, cả hai bên đều bị dẫn về đồn làm bản ghi chép tường trình sự việc.

Hứa Nhất Tâm từ nhỏ đến lớn nào đâu gặp phải trận ẩu đả thế này, liền luống cuống cả tay chân, cũng không để tâm gì đến có giúp được gì không, việc đầu tiên nghĩ đến là gọi điện thoại cho Tiểu Dĩnh

Bởi lẽ thường ngày tiếp xúc qua lại với cô là nhiều nhất, việc này cơ hồ cũng trở thành bản năng rồi

Kết quả là khi Tiểu Dĩnh vội vã đến đó, chỉ trông thấy ở đó có người hòa giải, vị cảnh sát trẻ tuổi đang nói chuyện với một người trong phòng, thần sắc thái độ rất thân thiện và khách khí.

Cô đứng lai ở bậc thang thở dốc rồi mới nhanh chóng đi vào phía trong

Hứa Nhất Tâm ngồi một góc, trông thấy cô thì lập tức bật dậy nắm lấy tay cô, thần sắc mặt mày tiều tụy, rõ ràng là vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Cô kéo cô ấy vào trong góc, hỏi nhỏ :"Hiện giờ mọi việc như thê nào rồi? tối đêm rồi, rốt cuộc là ẩu đả vì chuyện gì?" quay đầu nhìn sang, không thấy bóng dáng Hà Minh Lượng đâu, chắc bị lôi vào trong phòng tra hỏi rồi

Hứa Nhất Tâm liếc nhìn vị cảnh sát trẻ tuổi, thở dài, thấp giọng, có phàn uể oải :"Để lát nữa rồi nói". Vừa dứt lời, cánh cửa nhỏ ngay cạnh liền mở ra, đi theo sau là bóng dáng cao gầy anh tú của kế toán viên Hà

Tiểu Dĩnh âm thầm hít một hơi thật sâu, cũng chẳng trách mà bị 110 bắt lại, gương mặt đỏ bầm tím vừa nhìn cũng đã đủ khiếp sợ, xem chừng cũng cực kỳ nghiêm trọng

Thê nhưng đánh nhau ẩu đả trong khu vui chơi giải trí, việc này thực sự không giống việc làm của một Hà Minh Lượng vỗn nhanh nhạy điềm đạm thường ngày.

Lúc này TRần Diệu cũng đứng dậy, giọng điệu thành khẩn nói :"Thật cảm ơn các anh đã nể mặt"

Vị cảnh sát trẻ tuổi lại cười nói :"Đã về đồn chúng tôi báo án rồi, không thả người cũng không được" rồi lại xoay người hếch đầu về phía Hà Minh lượng, nhìn từ đầu đến chân :"Lần sau thì đừng tái phạm nữa nhé, nhìn người cũng nho nhã thế, mà lại thích dùng vũ lực để giải quyết vấn đề. Người ta có ba người, cậu lại đơn thân độc mã xông vào, còn suýt nữa đánh vỡ đầu một người, cũng hung hăng quá nhỉ"

Hà Minh Lượng rất chi "ngoan ngoãn", thừa biết đây là địa bàn của người ta, không ít thì nhiều cũng bị giáo huấn dăm ba câu. Giờ thì chuyện lớn hóa thành nhỏ rồi lại hóa thành không có gì, việc này cũng may mắn lắm rồi, liền gật đầu, mãi đến khi ra khỏi cửa đồn công an mới thở phào nhẹ nhõm.

Hứa Nhất Tâm quay đầu trừng mắt nhìn anh ta, dưới màn đêm ánh mắt như bị che khuất, không phân biệt được là tức giận hay là một loại cảm xúc gì nữa, cuối cùng cô ấy chỉ há hốc miệng, không nói câu gì.

Tiểu Dĩnh vẫn cảm thấy buồn bực :"Vừa rồi nói chuyện trong điện thoại không rõ ràng gì cả. Tớ nói cậu đấy Hà Minh Lượng, người lịch thiệp như cậu sao lại đánh nhau chứ? Nếu không là..." cô đột ngột dứt lời, sau đó lại nói tiếp :"Nếu không phải may mắn, tớ nghĩ tối nay cậu lãnh đủ rồi đó"!

"Cũng chẳng có việc gì to tát" Hà Minh Lượng cười nói :"Chính là thấy những kẻ lưu manh ngứa cả mắt". Rõ ràng là vẫn còn bảo lưu lại lời nói, nhưng lại khiến người khác ngờ vực.

Thế là Tiểu Dĩnh lại hỏi Hứa Nhất Tâm :"Rốt cuộc là chuyện gì đây?" kỳ thực cô cảm thấy càng lúc càng kỳ lạ, tại sao lúc nãy hai người họ lại bên nhau chứ.

Trước đây ở trong trường đại học, 2 người họ rõ ràng là như lửa với nước, vẫn thường một lời bất hòa liền tranh luận gay gắt. Thế nhưng đề tài trang luận vẫn thường là những tiểu tiết vụn vặt về những vẫn đề chuyên nghiệp. vì thế mà cô vẫn thường cười nhạo 2 người họ vô vị. Kết quả là không lâu sau đó, chiến trang lạnh đã nhanh chóng khuếch trương lan rộng đến những lĩnh vực khác nhau, cuối cùng thì ngay cả tin tức xì căng đan "tình ái" trong làng giải trí của một minh tinh màn bạc nào đó cũng không may châm ngòi cho cuộc chiến trang tàn khốc của 2 họ Hứa Hà.

Hứa Nhất Tâm từng phẫn nộ nói :"Nếu như quen hà Minh Lượng trước vài năm, có lẽ nguyện vọng thi đại học của tớ sẽ không phải trường này đâu"

Cô tiếp lời :"Đúng đúng, các cậu nên đi làm luật sư đi"

Lại lấp tức phản bác lại :"Cái gì mà bọn tớ? cậu đừng gộp chung tớ và hắn ta lại mà nói! Con người này không biết có uống nhầm thuốc không, cứ như có thù oán với tớ vậy, những việc mà tớ tán thành, thì hắn ta lại nhất định phản đối, quả thật là chán ngắt vô vị....."

Thế mà con người vô vị chán ngắt ấy lại cùng Hứa Nhất Tâm cùng xuất hiện tại đồn công an vào đêm hôm khuya khoắt, đây quả là một việc rất kỳ lạ?

Tiểu Dĩnh từng cảm nhận rằng, sau khi tốt nghiệp 2 người họ là một đôi thà chết không gặp mặt. vậy mà trên thực tế, trong thời gian 2 năm , cô cũng rất ít khi ngeh thấy Hứa Nhất Tâm nhắc đến cái tên Hà Minh Lượng. Cô đoán chừng là chán ghét anh ta còn chảng kịp nữa là, bởi lẽ ngẫu nhiên vài lần nhắc đến bạn học cũ Hà kế toán, đều bị Hứa Nhất Tâm vô tình hoặc cố ý bỏ lướt qua.

Thế mà giờ đây khi hỏi đến anh ta, Hứa Nhất Tâm một mực không chịu trả kời cô, dường như có chút mỏi mệt, sắc mặt cũng không được tốt, dưới ánh đèn lộ rõ một vẻ mặt trắng bệch.

Chỉ gãi đầu, ủ rũ thấp giọng nói :"Để hôm khác tớ nói, giờ thì tớ muốn về nhà đi ngủ"

Tiểu Dĩnh ngẩn người, kéo lấy cô ấy hỏi :"Cậu không sao đấy chứ?"

"Không sao"

"Vậy thì sớm nghỉ ngơi đi, có cần tớ đưa về không?"

Hứa Nhất Tâm cuối cùng nở nụ cười, chớp chớp mắt :"tớ là phụ nữ, cậu cũng thế, 2 người có gì hay ho đâu mà đưa nhau đi dẫn nhau về chứ?"

"Tiểu Dĩnh, cậu về đi, tớ và cậu về cùng đường" bên cạnh có người chủ động tình nguyện nhận lời

Hứa Nhất Tâm nắm lấy tay vịn xe, sau đó không quay đầu lại ngồi ngay vào trong xe.

Mãi đến khi xe taxi chở Hà Minh Lượng và Hứa Nhất Tâm mất dạng, Tiểu Dĩnh mới quay đầu lại, do dự một lúc, hỏi :"Hai người họ sao thế nhỉ? Sao em cứ cảm thấy có chút kỳ lạ"

Trần Diệu hai tay đút túi quần, hỏi vặn :"Vẫn chưa nhìn ra sao?"

"Cái gì cơ?"

Trần Diệu trầm mặc một hồi lâu, mới bình thản cười cười :"Hà Minh Lượng đánh nhau, cũng vì đối phương có lời nói mạo phạm đến Hứa Nhất Tâm. Còn về việc vì sao hai người gặp nhau trong quán bar thì không rõ thế nào nữa". Anh ngừng ngừng, trong ánh mắt dường như hàm chứa một loại cảm xúc dạt dào hưng phấn, dưới màn đêm ại càng sâu thẳm tĩnh mịch, ra ý muốn nói :"Thật ra đôi lúc em cũng thật khù khờ"

Tiểu Dĩnh bất giác ngẩn người, khù khờ ư? Có lẽ thế thật. Lại cũng có thể Diệp Hạo Ninh cũng từng cảm nhận như vậy, thế nên mới có lúc biểu lộ ra vẻ mặt cười như không cười, cơ hồ là không thèm tranh luận với cô, bởi vì cô ngốc nghếch quá.

Giờ đây được nhắc nhở thế này, cô đột nhiên hoảng hốt, nhưng lại hoài nghi :"Bọn họ trước đây không đội trời chung, như anh nói thì... thật sự có khả năng đó sao?"

Anh lại mỉm cười, nói thẳng ra :"Có một loại người, càng đấu khẩu thì tình cảm lại àng tốt đẹp". trông thấy cô vẫn bộ dạng không dám tin, anh bất đắc thở dài :"Cũng không cần phải gặng hỏi Hứa Nhất Tâm làm gì, bọn em quan hệ tốt như thế, đợi lúc cô ấy muốn nói ra, sẽ tự khắc nói với em thôi. Thời gian không còn sớm nữa, em cũng nhanh về nhà đi, anh không đưa em về nhà được nữa rồi, công ty có chút việc, về đến nhà thì gọi điện cho anh"

Anh khẽ dừng lại, rồi lại nói :"Nhắn tin thôi cũng được"

"Trễ thê này rồi?" cô xem thời gian trên chiếc điện thoại, có lẽ còn mả suy nghĩ về khả năng phát triển giữa Hứa Nhất Tâm và Hà Minh Lượng, thế nên nhất thời không để ý, cô hỏi theo tiềm thức :"Anh còn phải tăng ca sao?" dường như làn trước gặp anh, anh cũng nói tăng ca.Công ty ngì mà bận rộn thế chứ? Đến cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có.

Anh lại nói như thể không có hề hấn gì :"Vừa mới vào làm thôi mà, còn rất nhiều thứ vẫn chưa quen, chỉ còn cách tốnc hút thời gian và công sức thôi, sau này từ từ sẽ tốt hơn thôi", tiếp đó giơ tay ra đón lấy chiếc xe trống người, tiễn cô lên xe.

Mãi đến khi rút chìa khóa ra mở cửa, Tiểu Dĩnh vẫn còn nhớ đến lời gợi ý của Trần Diệu, càng cảm thấy là chuyện không thể tưởng tượng nổi, lại nha cảm thấy buồn cười.

Hứa Nhất Tâm này, trước giờ luôn nhanh nhẩu mồm miệng, nếu như thật sự có mối quan hệ bất thường với Hà Minh Lượng, làm sao có thể ngoài miệng không để lộ ra chút nào?

Lại nghĩ đến phong thái nhất quán trước giờ của Hà Minh lượng, từ trước đến nay khí chất nho nhã, vậy mà vì bảo vệ cho Hứa Nhất Tâm, xúc động đến mức giơ cả nắm đấm lên, lấy vũ lực để giải quyết vấn đề

Hai người họ từng đối chọi với nhau như lửa với nước, nếu như thật sự giữa họ phát triển mối quan hệ khác thường, có lẽ cũng là một việc thật thú vị biết bao.

Cô cứ thế mơ mơ màng màng, đứng bên cạnh cửa ấn vào công tắc bật đèn, cả gian phòng như sáng rực lên, bởi thế chiếc vali màu đen liền đập ngay vào tầm mắt

Cô chỉ dừng trong vài giây, ngay cả chìa khóa cũng không kịp đặt xuống, liền xông ngay phòng ngủ,

Cô bất giác sững người.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK