• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Súp Lơ Vị Bạc Hà

...

Cuối cùng Nguyên Dịch cũng không nói cho Trương Vọng biết đầu óc mình rốt cuộc xuất hiện triệu chứng gì, hắn lấy lý do mình muốn ngủ, quang minh chính đại gián đoạn cuộc nói chuyện.

Trương Vọng cảm thấy, nếu không phải là anh em tốt nhiều năm của mình, Nguyên Dịch sớm nên bị kéo vào danh sách đen.

Sáng sớm cuối mùa thu ở Đế Đô, chính là thời điểm không lạnh không nóng. Buổi sáng Nguyên Dịch không uống nước không ăn cơm, bụng đói chạy tới bệnh viện. Bệnh viện đã sớm biết bạn tốt của thiếu gia sẽ đến kiểm tra sức khỏe, Nguyên Dịch vừa đến cửa bệnh viện, liền có người tiếp đãi.

Phối hợp với bác sĩ làm xong các công tác lấy mẫu xét nghiệm, Nguyên Dịch đang chuẩn bị đi kiểm tra điện tâm đồ, Trương Vọng hấp tấp chạy đến.


Kết quả các lần kiểm tra tim hoàn tất, số liệu đều không có vấn đề gì, bác sĩ đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của thiếu gia, giải thích: "Muốn có được số liệu chính xác, vậy nhất định phải đợi tim của Nguyên tiên sinh không thoải mái mới kiểm tra được, từ tình huống hiện tại nhìn thấy, tim của Nguyên tiên sinh không có vấn đề gì. Nhớ đi ngủ sớm dậy sớm, không nên thức khuya.”

"Hắn là thành viên cứng trong tổ chức nghỉ ngơi đúng giờ, khi nào thức đêm?", Trương Vọng thở phào nhẹ nhõm, tim không thành vấn đề là được rồi, "Đi, đi kiểm tra não.”

Bộ não rắc rối hơn tim, và y học ngày nay vẫn chưa hoàn toàn vượt qua vấn đề khó khăn này. Nguyên Dịch kiểm tra xong vẫn không phát hiện ra vấn đề, thậm chí còn có bác sĩ đến kiểm tra chỉ số thông minh dành người trưởng thành, kết quả là chỉ số IQ của anh cao hơn những người bình thường.


"Nguyên nhị thiếu, tớ cảm thấy đầu óc cậu có tật xấu." Trương Vọng đem một xấp báo cáo kiểm tra nhét vào trong tay Nguyên Dịch, "Toàn thân cậu trên dưới một chút bệnh cũng không có."

Sớm biết sẽ không cùng hắn chạy chuyến này, lãng phí thời gian, "Đi, hôm nay cậu thế nào cũng phải mời tớ ăn cơm."

Nguyên Dịch nhìn từng tờ báo cáo kiểm tra này, trên mặt lộ ra vẻ ngưng trọng, thân thể hắn không thành vấn đề, vì sao lại xuất hiện đủ loại tình huống không thích hợp?

"Đi thôi, đại thiếu gia" Trương Vọng thấy hắn đứng tại chỗ không nhúc nhích, tức giận nói, "Cậu đây là hoài nghi trình độ y tế của bệnh viện nhà tớ?”

Nguyên Dịch trầm tư một lát: "Thật sự không sao chứ?"

"Tớ đi" Trương Vọng hung hăng vỗ đầu vai Nguyên Dịch vài cái, "Cho tới bây giờ chưa từng thấy qua loại người kỳ quái như cậu, thân thể không có bệnh còn phải hy vọng có chuyện gì sao?”


Nguyên Dịch xé nát báo cáo kiểm tra ném vào thùng rác, quay đầu nhìn bạn thân: "Muốn ăn cái gì, đi thôi.”

"Được rồi, tớ thuận tiện đem Lộ Lộ nhà tớ đón qua."

“Không phải gọi là Tiểu Vy sao?”

"Đã đổi, không thú vị" Trương Vọng cười đến không chút để ý, "Quá nhiều việc, suýt chút nữa không nhận ra tớ.”

Anh nhớ rõ cách đây không lâu người kia tên là Tiểu Vy, còn nói anh chủ nghĩa đại nam nhân, lúc này mới bao lâu liền đổi người?

Nguyên Dịch đối với cuộc sống riêng tư của người khác không có hứng thú, không hỏi nhiều nữa, "Được, tớ gọi điện thoại cho mấy người bạn khác, gọi lên đi cùng nhau thêm náo nhiệt.”

Bạn tốt nhiều năm, mặc dù mọi người bây giờ không nhàn nhã như khi còn trẻ, nhưng tình cảm không phai nhạt.

Một vài người bạn cũ tụ tập với nhau, Từ Kiều Sinh tháo mũ kính râm xuống, ngồi ở trên ghế thở hổn hển.
"Kiều Sinh, cậu đây là đi làm đại minh tinh hay đi làm trộm?" Trương Vọng nhịn không được giễu cợt, "Ăn mặc như vậy, nhân viên phục vụ làm sao cho cậu vào?”

"Cậu cứ cười đi." Từ kiều Sinh ngồi ngay ngắn, "Cậu không mang bạn gái nhỏ đến sao?"

"Vốn là định mang theo, bất quá hôm nay là mấy người bạn tụ tập, sẽ không để cho cô đến góp vui nữa." Trương Vọng phất phất tay, không để nhân viên phục vụ rót trà cho mình, tự mình cầm ấm trà rót một ly, "Xem ra vẫn là Nguyên nhị thiếu có chút mặt mũi, gọi mọi người đến đầy đủ."

Nguyên Dịch nghe được hắn nhắc mình, gọi đồ ăn hắn cũng không ngẩng đầu lên: "Đuổi cậu ra ngoài, lại thiếu đúng một chỗ."

Trương Vọng: ...

Mấy anh em gọi món, Trương Vọng thuận miệng hỏi: "Đúng rồi, lần trước tớ giới thiệu cho cậu nhà hàng Tứ Xuyên kia, cậu đi ăn chưa, hương vị thế nào?"
"Còn chưa đi." Nguyên Dịch suy nghĩ mình hẹn với Nhan Khê, "Khách nhân không có thời gian."

Mấy vị hảo hữu mơ hồ có chút ngoài ý muốn, Nguyên Dịch ở Đế Đô coi như là nhân vật có danh tiếng, cách lần trước hỏi nhà hàng thời gian gần hai tuần, ai bày ra phổ lớn như vậy, muốn hắn chờ lâu như vậy? với tính cách của Nguyên nhị thiếu, cũng không thể nhịn lâu được như vậy.

Thấy Nguyên Dịch không có ý giải thích, mấy người cũng ngượng ngùng không hỏi, chỉ có thể ở trong lòng âm thầm tò mò.

Nguyên Dịch biết bọn họ tò mò, nhưng không hiểu sao cảm thấy, việc này ngàn vạn lần không thể nói ra miệng. Anh quay đầu nhìn nhân viên phục vụ, chỉ chỉ TV trên tường, "TV có thể bật không?"

"Có thể" Nhân viên phục vụ vội vàng lấy điều khiển từ xa, "Xin hỏi ngài muốn xem chương trình nào, tôi sẽ giúp ngài tìm ngay lập tức."
"Không cần, tôi tự mình tìm." Nguyên Dịch cầm lấy điều khiển từ xa, bắt đầu tìm đài Kênh 8 Đế Đô.

Công việc của người mới không dễ làm, hôm nay là lần đầu tiên Nhan cẩu độc thân dẫn chương trình tin tức, anh liếc mắt một cái coi như là ủng hộ cô làm việc.

"Anh Dịch, quảng cáo có cái gì hay?" Từ Kiều Sinh nhìn đài truyền hình, bảng hiệu rất quen mắt, bất quá phía sau còn có một thanh ngang số 8, hắn liền biết đây là đài địa phương Đế Đô.

Trên TV một người đang dùng giọng cường điệu nói một sản phẩm nào đó tốt đến mức nào, một trung tâm thương mại nào đó có bán ở tầng mấy, toàn bộ quảng cáo không hề có tiêu chuẩn nghệ thuật đáng nói, đơn giản thô bạo, còn cố ý nhấn mạnh địa điểm bán hàng, rất có một loại cảm giác lắc đầu người ép buộc bán hàng.
"Không có gì, bật TV thêm náo nhiệt." Nguyên Dịch đặt điều khiển từ xa trước mặt mình, một bộ dáng "Anh không có ý định đổi đài".

"Được... anh vui vẻ là tốt rồi". Từ Kiều Sinh ép buộc mình dời mắt khỏi TV, hắn là một nam nghệ sĩ nổi tiếng, tuyệt đối không thể bị đài truyền hình thô tục như vậy tẩy não, nhưng tầng mấy của một trung tâm thương mại nào đó, vẫn bị anh ta ghi nhớ trong đầu.

(Truyện được dịch và đăng tại tài khoản truyenlol.com @SupLoViBacHa)

Đúng 12 giờ, tiếng quảng cáo biến mất, một bản nhạc nền giao hưởng kinh điển vang lên.

"Chào buổi trưa các bạn khán giả, hoan nghênh mọi người xem《 Tin tức buổi trưa 》 hôm nay, tôi là MC Trương Hạo."

"Tôi là MC Nhan Khê."

"Hắc, tiểu mỹ nữ chủ trì này em đã gặp qua." Từ Kiều Sinh chỉ vào nữ MC trên TV, "Hai tháng trước em đi đài Đế Đô phỏng vấn, lúc xuống lầu, ở cửa thang máy gặp qua.”
Bình thường mà nói, cách lâu như vậy, hắn sớm nên quên đối phương trông như thế nào, nhưng nữ MC này có chút đặc biệt, cô đứng ở cửa thang máy không nói lời nào, làm cho anh có loại ảo giác mình đang khi dễ cô, cho nên ngày đó anh còn chủ động mời đối phương vào thang máy, chỉ tiếc đối phương cự tuyệt.

Có lẽ chính là bởi vì đối phương thoạt nhìn quá mức điềm đạm đáng thương, cho nên hắn đối với cô còn lưu lại ấn tượng.

Chẳng lẽ anh Dịch đối với nữ MC này có ý tứ? Hắn quay đầu nhìn Nguyên Dịch, anh đang cúi đầu uống trà, dường như không có hứng thú với chương trình truyền hình.

"Anh Dịch, anh không xem sao?"

"Vừa ăn cơm vừa xem TV không tốt cho mắt." Nguyên Dịch cũng không nâng đầu lên, ngón tay thon dài nắm chén trà gốm sứ, thanh nhã điềm đạm.

Mấy người người bạn tốt: Cậu không xem thì bật làm cái gì?!
"Xin mời xem tin tức tiếp theo." Nhan Khê nhìn lướt qua tư liệu trên bàn, ngẩng đầu thấy trên bảng nhắc nhở đạo diễn cũng không có yêu cầu đặc biệt, vì thế thuần thục đọc ra nội dung tin tức, ngoại trừ chính cô, ai cũng không biết hiện tại cô có chút khẩn trương.

Ngắn ngủi mấy chục phút phát sóng trực tiếp tin tức, cô cảm thấy so với mình chạy một ngày tài liệu chương trình còn mệt mỏi hơn, sau khi tin tức kết thúc, cô lập tức tắt micro trên cổ áo mình, cảm ơn Trương Hạo: "Cảm ơn thầy Trương đã dẫn dắt em, em khẩn trương đến mức mồ hôi đều chảy ra."

Trương Hạo đem tất cả tư liệu thu hồi, ôn hòa cười nói với Nhan Khê: "Lần đầu tiên em chủ trì phát sóng tin tức trực tiếp, có thể biểu hiện tốt như vậy, đã phi thường không tệ rồi." Lúc trước nghe lãnh đạo đài nói muốn an bài người mới làm cộng sự cho anh ta, trong lòng anh ta còn có chút không chịu nổi, nhưng bởi vì đối phương có hậu trường, thái độ của anh ta vẫn rất đoan chính.
Bất quá sau khi cùng nhau chủ trì kỳ, hắn đối với người mới này đã có thay đổi. Mặc kệ làm nghề nào, thiên phú đều rất quan trọng, người mới này cảm giác rất tốt, chủ trì không tệ, ngoại hình cũng được khán giả yêu thích, coi như là tổ nghề thưởng cơm.

Người lăn lộn trong giới giải trí, nếu diễn xuất không tốt, còn có thể dựa vào mặt mà ăn cơm. Làm MC, năng lực chủ trì không đủ, cho dù đẹp như thiên tiên, khán giả cũng sẽ không coi nổi.

"Là do tiết tấu của thầy Trương mang đến rất tốt." Nhan Khê bày ra tư thái hậu bối, "Trước khi vào phòng thu em khẩn trương đến mức nước cũng không uống được, sau đó luôn nghĩ nếu dẫn trương trình không tốt thì biết làm sao bây giờ, cũng may có thầy Trương ở đây, phát sóng trực tiếp khẳng định sẽ không bị hỏng, nghĩ như vậy, em an tâm không ít."
Trương Hạo nghe vậy bật cười, hắn nói: “Người trẻ tuổi các em có loại tư tưởng ỷ lại này sẽ không tốt.” Tuy nói như vậy, anh ta lại rất thoải mái khi Nhan Khe vuốt mông ngựa, hơn nữa Khan Khê gọi mình là thầy, một bên là lão sư làm cho hắn ngày càng thuận mắt người mới như Nhan Khê.

Thế đạo này từ trước đến nay luôn như thế, chỉ làm việc tốt không nhất định đủ, còn phải nói chuyện dễ nghe, hơn nữa Nhan Khê trong nhà có một số thế lực, càng thêu hoa trên gấm. Vừa ra khỏi phòng thu, đồng nghiệp trên sân khấu đã khen cô dẫn chương trình không tệ, sau này rất có tiền đồ vân vân…

Nhan Khê khiêm tốn cảm ơn từng người một, buổi tối lại lấy danh nghĩa cảm ơn mọi người chiếu cố, mời đồng nghiệp cùng nhau ăn một bữa cơm. Cô lấy danh ngạch chủ trì tin tức buổi trưa, cũng nên mời mọi người một chút.
Trên thực tế, đối với khán giả cũ đã quen với  《Tin tức buổi trưa》Trần Trương mà nói, bỗng nhiên thay đổi một nữ MC trẻ tuổi xinh đẹp, bọn họ không thích ứng lắm. Cho nên ngày hôm sau liền có người gọi điện thoại vào đường dây nóng tiến, nói bọn họ không nên nhìn cô gáixinh đẹp, liền đem Trần chủ trì đổi đi, cô gái trẻ này tuy rằng không tệ, nhưng bọn họ đã quen với phong cách của MC Trần.

Đài đã sớm dự đoán sẽ có loại tình huống này, cho nên sau khi tập tiếp theo  《Tin tức buổi trưa》kết thúc, phát thông báo nói Trần chủ trì mang thai, không thể tiếp tục dẫn chương trình, loại điện thoại gọi đến thiếu nại dần dần không còn.

Mọi người đều có thói quen, đột nhiên thay đổi thói quen của họ, họ ít nhiều sẽ cảm thấy khó chịu. nhưng khi họ đã quen với những điều mới, họ sẽ nghĩ rằng điều này là tốt. nhan khê đối với bọn họ mà nói, chính là tồn tại mới, sau khi bọn họ vứt bỏ định kiến, liền chậm rãi phát hiện ra ưu điểm của cô.
Thứ nhất, tiếng phổ thông của cô tiêu chuẩn hơn MC Trần, giọng nói cũng dễ nghe hơn; Thứ hai, cô và Trương Hạo phối hợp rất tốt, cũng không xuất hiện tình huống không tiếp được lời thoại, hoặc là lời thoại không mạch lạc.

Điểm quan trọng nhất là khán giả của đài Kênh 8 Đế Đô phần lớn tuổi đều cao, loại khán giả này đối với cô gái xinh đẹp trẻ tuổi, luôn ôm vài phần khoan dung, nhìn bộ dáng trắng trẻo sạch sẽ, mặt mày thuận mắt, khán giả liền luyến tiếc không dám nói lời tàn nhẫn.

Cho nên không quá mấy ngày, khán giả lúc trước còn gọi điện thoại vào kháng nghị, bây giờ lại cố ý gọi điện thoại tới khen ngợi Nhan Khê, còn nói muốn đài truyền hình cho người trẻ cơ hội nhiều hơn, vị nữ MC này làm không tệ..v…v…

Cũng bởi vì chuyện này, Nhan Khê danh hiệu "Sư nãi sát thủ" trong đài đã xác nhận.
....

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK