• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Thẳng đến hôm nay, nàng bị Hạ Uẩn nóng nảy mang đến trước mặt Thích Đồng, lúc này mới biết được nguyên nhân Hạ Uẩn kinh hoảng thất thố là do hắn mang theo vài sư đệ khác trèo tường muốn lẻn vào tìm pháp khí bảo bối của Thích Đồng, lại không cẩn thận kinh động đến linh miêu Thích Đồng nuôi trong viện, hiện giờ con mèo kia bị dọa sợ chạy ra khỏi viện, không biết tung tích, mọi người sợ Thích Đồng sau khi biết được liền tức giận, lúc này mới tìm được Cố Nhàn Ảnh đến tương trợ."Thái sư thúc tổ, Thích Đồng trưởng lão ngày thường rất dễ nói chuyện, nhưng con mèo này là bảo bối của hắn, nếu để cho hắn biết thì mấy người chúng ta liền xong đời, Thái sư thúc tổ nhất định phải giúp chúng ta a." Lần cầu cứu này của Hạ Uẩn phải nói là nước mắt rơi xuống, trong lòng tràn đầy sám hối.Cố Nhàn Ảnh nhìn vào rất buồn cười, nhưng mà lại nghiêm mặt nói: "Các ngươi cho rằng ta sẽ giúp các ngươi mà không phải giáo huấn các ngươi sao?”Mấy đệ tử vốn còn đang lo lắng, nghe đến nơi này nhất thời cứng đờ thần sắc, tựa hồ hoàn toàn không nghĩ tới chuyện này.Nhìn bộ dáng của bọn họ thì Cố Nhàn Ảnh liền biết, bọn họ vừa rồi chỉ lo lắng Thích Đồng có thể đem bọn họ dỡ tám khối hay không, lại căn bản quên lo lắng vấn đề của vị thái sư thúc tổ này của nàng, thấy người có thể giúp được liền vội vàng tới cầu người.Đại khái cũng chỉ có đám tiểu quỷ liều lĩnh này có thể làm ra loại chuyện này, Cố Nhàn Ảnh không nói rõ, nhịn ý cười nhìn bọn họ một cái, nhưng thấy bộ dáng này của bọn họ, lại cũng không khó xử nữa, chỉ trầm thấp thanh âm nói: "Được rồi, các ngươi trước tiên đem chuyện đã xảy ra trước đó nói cho ta biết, Thích Đồng bên kia ta sẽ thay các ngươi nói chuyện, nhưng chúng ta phải mau chóng đem mèo tìm về.


”Như là không ngờ Cố Nhàn Ảnh thật sự sẽ giúp bọn họ, đợi đến khi Cố Nhàn Ảnh nói ra lời này, mấy đệ tử đều rõ ràng giật mình trong chớp mắt, trừng mắt nhìn Cố Nhàn Ảnh không nói gì.Cố Nhàn Ảnh nhướng mày nói: "Còn không nhanh lên, chờ Thích Đồng trưởng lão trở về mắng người sao? ”Dưới sự thúc giục của nàng, mọi người lúc này mới hoàn hồn, vội vàng mở miệng tranh nhau, đem chuyện lúc trước nói cho Cố Nhàn Ảnh biết.Rất nhanh Cố Nhàn Ảnh liền làm rõ nguyên nhân, sự tình căn bản không đơn giản như vậy, đám người này vốn là muốn trêu chọc của mèo Thích Đồng, kết quả không cẩn thận chọc giận nó, cào cho các đệ tử một trận liền lao ra khỏi viện, sau đó liền không biết tung tích."Nó hẳn là sẽ không rời đi quá xa, ít nhất hiện tại còn ở trong Bạch Vũ Kiếm Tông." Cố Nhàn Ảnh biết sơn môn có kết giới trông coi, nếu có thứ gì đó ra vào sơn môn nàng tất nhiên sẽ có phát hiện, nàng xoay người nói với mọi người: "Hiện tại đi tìm mèo đi, mau chóng tìm về.

”Mọi người vội vàng gật đầu, sau khi Cố Nhàn Ảnh nói xong lời này, Thích Đồng cũng liền chạy về, một đám người không dám mở miệng, cuối cùng vẫn là Cố Nhàn Ảnh đem việc này nói ra, cũng cam đoan nhất định sẽ tìm ra mèo, cho Thích Đồng một cái công đạo.


Thích Đồng nghe nói mèo không thấy đâu tất nhiên là lập tức thay đổi sắc mặt, nhưng vị sư thúc tổ Cố Nhàn Ảnh này mở miệng, hắn cũng không tiện nhiều lời nữa, chỉ hung hăng trừng mắt nhìn mọi người một cái.Chúng đệ tử cảm kích nhìn Cố Nhàn Ảnh, xoay người đi khắp sơn môn tìm mèo.Cố Nhàn Ảnh tạm thời ổn định sự tình, lúc này mới phát giác sắc trời đã không còn sớm, tầng tầng mây tụ tập ở chân trời, tựa hồ như sắp mưa, Cố Nhàn Ảnh trong lòng nhịn không được lo lắng cho Hoa Ly còn đang ở trong ao nước.Lo lắng một người cá bị mưa quả thực là lo lắng không thể thừa hơn, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc để cho Hoa Ly một mình ở trong mưa, nàng liền nhịn không được cảm thấy bộ dáng cô đơn đáng thương kia.Giống như là Hoa Ly đối với hình tượng của mình có chút hiểu lầm, ấn tượng của Cố Nhàn Ảnh đối với Hoa Ly cũng lệch lạc rất lớn, bất luận lúc nào cũng cảm thấy người nọ nhu nhược đơn bạc, cần người chiếu cố.Nàng chào hỏi mọi người rồi vội vàng chạy tới ao nước, ai biết vừa mới chạy tới bên hồ, liền thấy được Hoa Ly đang đứng ở chỗ đó, đang cùng cái gì đó nhìn nhau giằng co.Đôi chân của Hoa Ly đã ổn lại rồi.Đây là ý niệm đầu tiên trong đầu Cố Nhàn Ảnh sau khi thấy cảnh tượng đó.Đây tất nhiên là một chuyện làm cho người ta kinh hỉ, Cố Nhàn Ảnh cơ hồ là lập tức đi về phía Hoa Ly, trong miệng đồng thời gọi: "Hoa Ly.


”“A Nhàn, cẩn thận!” Hoa Ly thấy Cố Nhàn Ảnh đến, nhưng không cao hứng như thường ngày, mà là mở miệng ngăn cản nàng, trên mặt đúng là bộ dáng khẩn trương chưa từng có.Cố Nhàn Ảnh trong lòng khó hiểu, nhưng không có thật sự dừng bước, mà là khẽ nhíu mày thả nhẹ cước bộ tới gần Hoa Ly, không biết đến tột cùng là xảy ra chuyện gì lớn, trong lòng âm thầm chuẩn bị ra tay.Trong lúc Cố Nhàn Ảnh còn đang lo lắng, nàng rốt cục cũng đi tới bên bờ ao, thấy rõ thủ phạm khiến Hoa Ly khẩn trương.Trừng mắt với Hoa Ly hồi lâu, dùng ánh mắt đánh qua đánh lại mấy trăm hiệp, cũng làm cho y như lâm phải đại địch, lại là một con mèo toàn thân tuyết trắng lông xù hung dữ...!Một con mèo?.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK