• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Hạ Uẩn bị kẹp giữa hai người, một bên bị chọc một lần, đau đến suýt nữa ném cả chén trong tay, hắn nhe răng trợn mắt buông đồ vật trong tay xuống, lưu luyến nhìn thoáng qua, sau đó mới thăm dò hỏi Cố Nhàn Ảnh nói: "Thái sư thúc tổ, người kia nhìn thật lợi hại, hắn tới đây làm cái gì? ”Cố Nhàn Ảnh không lên tiếng, nhìn bộ dáng có chút tâm tư không yên.Chúng đệ tử làm sao đã gặp qua bộ dáng này của Cố Nhàn Ảnh, nhất thời như lâm đại địch, Hạ Uẩn càng gấp đến mức vội vàng nói: "Hắn sẽ không đến mang Hoa Ly tiền bối đi chứ?”Hạ Uẩn mở to hai mắt, còn chưa kịp hỏi tiếp, liền thấy một cái bánh bao thật lớn đột nhiên tiến lại gần, nhét vào miệng hắn, làm cho hắn không thể lên tiếng nữa.Diệp Ca nhét bánh bao xong, lúc này mới một lần nữa cầm lấy bát đũa của mình, lạnh lùng thản nhiên nói một câu: "Lúc cha ngươi đưa ngươi lên Bạch Vũ Kiếm Tông, có phải rất cao hứng hay không.


”Một câu khó hiểu này làm cho đầu óc Hạ Uẩn không hiểu, hắn thật vất vả mới cắn được cái bánh bao trong miệng, đang muốn nói chuyện, chợt cảm thấy hương vị không tệ, vì thế cắn thêm một miếng, trong miệng đầy bánh bao nên không rõ lời nói: "Diệp Ca làm sao biết?”"Đưa ngươi lên núi cho hắn miễn bị ngươi tức chết." Diệp Ca không chút lưu tình nói, "Có thể sống thêm vài năm, là ta thì ta cũng cao hứng.

”Hạ Uẩn trừng mắt nhìn Diệp Ca, lời đến bên miệng lại không dám cãi nhau với người khác, cuối cùng vẫn sợ hãi, "Ta đây không phải là lo lắng sao, hiện tại như vậy tốt biết bao, vạn nhất Hoa Ly tiền bối đi rồi, Thái sư thúc tổ lại biến trở lại bộ dáng ban đầu thì làm sao bây giờ?”Diệp Ca mặt không chút thay đổi lại nhét thêm một cái bánh bao vào miệng Hạ Uẩn.Hắn làm xong những chuyện này, cuối cùng nói: "Ngay cả bộ dáng này của ta ngươi cũng có thể tin tưởng, làm sao ngươi lại không tin Hoa Ly tiền bối." Lúc nói lời này, hắn thậm chí còn không ngẩng đầu, nhưng ai cũng biết lời này là nói cho Cố Nhàn Ảnh.Đám người Hạ Uẩn thấy Diệp Ca dùng loại ngữ khí này nói chuyện với Cố Nhàn Ảnh, nhịn không được đều hít một hơi khí lạnh, có chút khẩn trương vội vàng nhìn về phía Cố Nhàn Ảnh, chuẩn bị tốt lời khuyên.Ngược lại, mí mắt Cố Nhàn Ảnh nhẹ nhàng run rẩy, đột nhiên bất đắc dĩ thở dài một tiếng, phá vỡ không khí nặng nề từ sau khi nam tử áo đen xuất hiện.Cố Nhàn Ảnh đứng dậy, cười: "Các ngươi ăn trước, ta rời đi một chút.”...Bạch Vũ Kiếm Tông hôm qua mưa cả một ngày, hôm nay trời lại trong lành, cây lê hoa bên ngoài phòng nhỏ cũng đã thổ lộ chồi non, khắp nơi đều xanh biếc.Hoa Ly đứng dưới tàng cây lê, bạch y rộng tay áo, dung nhan thanh tú, làm nổi bật khung cảnh xung quanh, gió nhẹ phất lá, như một bức tranh tuyệt trần.Nam tử cao lớn đi tới nơi này, thấy cảnh tượng như vậy, thần sắc cuối cùng cũng giãn ra một chút, không còn mặt mày lạnh lùng nữa.

Nhưng hắn cũng không trầm mặc quá lâu, sau khi đứng vững, nam tử cao lớn dùng thanh âm khàn khàn mở miệng nói: "Thiếu chủ, ngươi rốt cục cũng tỉnh lại.”Hoa Ly xoay người lại, do dự nhưng sau vẫn nói: "Bình Sa, ta ở chỗ này sống rất tốt, ngươi không cần lo lắng, Hàn gia gia không cần lo lắng, phụ thân cũng không cần lo lắng.”Bình Sa dường như không quá tin tưởng vào lời nói của y, hắn lắc đầu trầm giọng nói: "Lúc trước khi Bội Mân thay thiếu chủ thay đổi thể chất đã từng nói qua, thay đổi thể chất không phải chuyện lâu dài, thiếu chủ ngay cả đến nhân thế, mỗi khi trăng tròn mấy ngày sẽ hóa thành thân thể người cá, mà trước đó thể chất thiếu chủ không ổn định, tất sẽ ảnh hưởng đến thân thể không khỏe, thiếu chủ mỗi tháng đều phải chịu đau đớn như thế, nữ tử kia có biết được không?”Hoa Ly đã sớm đoán được Bình Sa sẽ hỏi như vậy, hắn lắc đầu bất đắc dĩ nói: "Đây là lựa chọn của ta, A Nhàn không cần biết.”Bình Sa nhìn chằm chằm Hoa Ly, lông mày chậm rãi nhíu lại.


Hoa Ly vẫn là vẻ mặt lúc trước, bộ dáng thiếu niên của Hoa Ly luôn là vẻ mặt mềm mại, nhưng giờ đây lại hết lần này tới lần khác mang theo chút bướng bỉnh.


Nam tử hắc y cao lớn cuối cùng cũng không thể tiếp tục nói chuyện nữa, chỉ tiến lên đưa một cái bình sứ nho nhỏ đến trong tay Hoa Ly, cung kính nói: "Đây là Mân Tuyên muốn ta mang đến, mỗi tháng có thể làm cho thiếu chủ bớt chịu chút khổ sở.”Hoa Ly nhận đồ, nhưng vẫn lo lắng nhìn chằm chằm Bình Sa.Bình Sa cho dù có tính toán khác thì cũng không dám hướng về phía Hoa Ly mà phát ra, hắn rũ mắt nói: "Bình Sa sẽ ở lại đây mấy ngày, đây là do chủ nhân phân phó.”Nghe Bình Sa nói lời cuối cùng, Hoa Ly biết mình không cách nào tránh được, đành phải mím môi đáp ứng.Bình Sa ngẩng đầu nhìn Hoa Ly, thần sắc khó nén khỏi phức tạp, hắn lần nữa đứng thẳng dậy, xoay người đi về phía bên kia rừng lê, đi không quá vài bước, liền nhìn thấy một thân ảnh đang đứng ở phía sau cây..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK