• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tối đó. Nó, Hổ, Phong, Trúc, Nguyên, Dung kéo đến nhà nhỏ dự sinh nhật…. Trong đó Trúc là người vui nhất. Cô bé đang có những người bạn thật tốt….
Cả đám nhí nhố bước vào “tòa lâu đài” khổng lồ… Đêm nay nhà nhỏ nhộn nhịp ghê lắm cơ. Bạn bè nhỏ toàn công tử, tiểu thơ nhà giàu hông à…. 6 đứa e dè bước vào.
_ Woa…. - Đám kon gái ồn ào nhìn về phía tụi nó
Hehe, nhìn tụi nó cũng vip lắm chứ bộ… 4 thằng chơi 4 bộ vét đen, tóc tai chải chuốt đàng hoàng, đi đứng ngon lành… Đố ai nhìn vào mà bit tụi nó là vip thiệt hay vip… đường phố chứ…
Nhưng mờ thật ra sự chú ý chỉ đổ dồn về nó và Hổ thôi. Phong và Nguyên có “chủ” rồi nên tụi kon gái… hem thèm.
1 tiểu thơ khều cô bạn kế bên mà ánh mắt hướng về Hổ.
_ Anh chàng to kon kia nhìn oai quá kìa mày.
_ Tao lại thấy anh chàng xắn tay áo đi kế bên nhìn lãng tử hơn - cô này nhìn nó
_ Tầm bậy - cô kia cãi lại - anh chàng “của” tao nhìn oách hơn.
_ Anh kia đẹp giai hơn.
_ Anh này…
_ Anh kia…
Cứ như vậy. Mấy cô gái nhao nhao chỉ chỏ nó và Hổ. Phong với Nguyên bưx lắm, nhưng mà sợ 2 “bà chủ” hai bên nên đành im re….
Chỉ đến khi nhỏ xuất hiện thì những cuộc cãi vã mới dần dịu đi… Nhân vật chính hôm nay nhìn xinh tệ. Lộng lẫy như công chúa vậy. Đôi mắt đen to tròn đối lập với chiếc sơmi trắng tinh, tóc cột nghiêng nghiêng tinh nghịch khác hẳn chiếc đầm bồng bềnh dịu hiền…. “Dữ dội” quá, nó tròn mắt, hem ngờ nhỏ dễ thương đến vậy….
Cô bé tươi cười chào tất cả rồi chạy lại tíu tít với nó… Vậy là nó cũng có “chủ” rồi, chỉ còn mỗi mình Hổ là… “anh chàng đẹp trai” thôi… Bưx ghê….
_ Thấy em thế nào - nhỏ cười toe với nó
_ Hem xinh.
Cô bé xịu mặt.
_ Sao chứ.
_ ….. Vì quá xinh - nó toét miệng cười
Nhỏ đỏ mặt khoái khoái.
_ Em mờ….
Hai đứa tí tởn cười nói tùm lum. Để lại nơi cuối phòng, Trang lặng lẽ dõi theo… Rồi bất giác Trang mỉm cười, cô bé không hề oán giận ai cả…
Nhưng thật ra vẫn có oán giận đâu đây, đó là hai thằng công tử tóc vàng tóc đỏ đang căm tức từ trên lầu nhìn xuống…
_ Tặng bạn nè - Trúc đưa cho nhỏ gói quà
Dung cũng chìa tay ra đặt chiếc hộp nhỏ vào đống quà khổng lồ của nhỏ.
_ Đây nữa nè.
Nhỏ tíu tít cảm ơn… Rồi giả bộ làm mặt nghiêm, cô bé quay sang nó.
_ Quà của “vệ sĩ” đâu.
Nó gãi gãi đầu.
_ Tui hem có quà.
_ Hứ… - cô bé giận dỗi quay đi
Sinh nhật nhỏ mà nó hem có quà ư…. Đồ… đồ vô tâm… đồ…đồ….
_ Nhưng mờ tui có cái này - nó bối rối
Nhỏ quay lại.
_ Đâu…
Toét miệng cười hi`hi`. Nó dắt tay nhỏ ra sân, cô bé bước theo…
Dừng lại dưới gốc cây Bằng Lăng.

_ Nhỏ nhìn lên trời xem.
Cô bé ngước lên… Chẳng có gì cả… không trăng cũng không sao… Đen thui… Xấu hoắc…
_ Anh chọc em hả - nhỏ nhăn mặt
_ Hj`, nhỏ nhắm mắt lại đi.
Cô bé lưỡng lự… Lỡ nhắm mắt lại cái nó… hun nhỏ thì sao. Đừng có hòng dụ…
_ Hem nhắm.
Nó xịu mặt.
_ Đi mà… 1 chút thui…
_ Hem.
_ Chỉ 1 xíu thui…
Thôi kệ, nhắm thì nhắm. Nhỏ… xoa xoa bàn tay. Dám “manh động” là nhỏ xử liền.
Khẽ khép đôi mi lại. Cô bé nghe có tiếng lịch kịch.
_ Xong chưa.
_ Rồi, mở mắt ra y.
Đưa đôi mắt đen nhìn nó, nhỏ hơi nhăn mặt. Trên tay nó là 1 đống hộp… không. Chẳng có gì hết…. hộp nào cũng mở nắp hết rồi, bên trong trống trơn…
Nó cười cười.
_ Giờ nhỏ nhìn lên trời xem.
Ngước mắt lên
Ơ…. Ngôi sao…. Nhiều sao quá….. Đâu ra vậy….Đẹp quá…. Nhiều sao quá… Mấy vì sao này chuyển động tùm lum hết….. A… Đom đóm…. Nhiều đom đóm quá…. Nhỏ bit rồi, nó vừa “thả sao” ra cho bay lên trời…… Đẹp quá….
Cô bé lặng yên nhìn bầu trời rực sáng những vì sao bay qua bay lại, đôi môi cô bé hé nở một nụ cười thật tươi.
Nó nhìn nhỏ cười mà lòng thấy nao nao. Đưa tay ra sau che những vết xước, hậu quả của lúc nãy lùng sục khắp bụi này đến bụi khác tìm bắt… “sao”.
_ Đẹp hem.
_ Đẹp… - Nhỏ vẫn không rời mắt khỏi bầu trời
_ Thích hem.
_ Thích…..
_ Nữa hem.
_ Nữa….
Nó cười toe.
_ Đợi sang năm đi.
_ Hứ…. vậy mà cũng….
Nhỏ véo nó 1 cái thật đau.
_ Nhưng mà cám ơn anh lắm.
Đợi đến khi bầu trời tan hết “sao”. Cả hai bước vào nhà….
Cả 1 đám đông đang chờ nhỏ vào để cắt bánh…. Thổi cái phùùuu… tắt 1 lượt 19 cây nến, cô bé nhắm mắt khe khẽ ước nguyện.
Hổ không rành mấy zụ này lắm nên khều nó.
_ “Ma đam” của mày đang lầm bầm cái gì mà nhìn zui zậy.
Nó cũng chẳng hơn gì.

_ À… ừ…. Chắc đang… ếm xì bùa cái bánh đó mà.
Hổ gật gật đầu ra vẻ hiểu chuyện.
_ Để cho thằng nào ăn nhìu là bị đau bụng phải hok….
_ Ừ… đúng rồi đó, lát tao với mày ăn ít ít thôi ha.
Trúc đứng kế bên nghe hai thằng… bờm bày nhau mà ngán ngẩm.
_ Người ta đang cầu nguyện đó. Hông biết gì mà còn tào lao….
2 thằng tròn mắt.
_ Cầu nguyện hả… “cầu được ước thấy” hông.
Dung lên tiếng.
_ Tất nhiên. Điều ước tuổi mới của người ta mà.
Nó tặc lưỡi.
_ Chaj`, uổng quá ha… Biết vậy hồi nãy xin ước… ké rồi, kiếm mấy zé độc đắc xài chơi chứ.
Dung nhăn mặt.
_ Làm gì có chuyện đó. Chỉ xin được những điều hạnh phúc, tốt lành thôi…. Chứ như anh thì còn lâu.
Hổ với nó xịu mặt… Xời ơi, zậy ước chi… mỏi miệng thêm, chẳng… bổ béo gì hết trơn….
Chờ nhỏ mở mắt ra, nó sàng sàng tới gần.
_ Nè, nãy nhỏ ước… trúng mấy tờ zậy.
_ Tờ gì… - cô bé ngạc nhiên
_ Thì tờ vé số đó. Nhỏ hem ước trúng số hả.
Cô bé bật cười.
_ Hj`, ai mờ tham lam như anh chứ.
Nó gãi gãi đầu.
_ Zậy nhỏ ước gì mà lâu lắc vậy.
_ Em ước cho tuổi này gặp nhìu may mắn. Cho gia đình tốt đẹp. Bạn bè vui vẻ. Với lại…… với lại….
_ Với lại gì - nó tò mò
_ Với lại… với lại… - cô bé đỏ mặt nhìn nó - Mà kệ em chứ, anh nhìu chuyện quá.
_ Hứ. Hem nói thì thui. Thèm…
Hj`, nhỏ mỉm cười liếc nó, làm sao mờ nói được chứ. Đây là điều bí mật của cô bé 19 tuổi mới biết…….. mà.
_ Ê cắt bánh đi chứ.
_ Ừ, lẹ lên, lâu quá.
Đám đông bạn nhỏ nhao nhao.
_ Cắt liền, cắt liền - cô bé hớn hở cầm dao
Trời đất, kon dao chút xíu mà cái bánh thì bự hết biết… Hì hục mãi nhỏ mới chia đủ cho đám đông nhí nhố.
_ Bộôppp…
Ui cha… 1 thằng đứng gần nó dính cục bánh kem vào mặt. Bánh vừa phát xong là có chiện liền. Đám bạn nhỏ ăn thì ít mà phá thì nhìu, tụi nó chọi bánh tùm lum khắp nơi…

_ Bộôppp…
Haha…nó nhìn thằng Nguyên vừa dính 1 phát vào mũi, khoái thiệt…
_ Zui đó…
Hí hửng cầm 1 đống kem, nó chọi tứ lung tung lên.
_ Bộpp… bộpp… bộp….
Hahaha, mặt nó dính mấy phát bánh kem luôn.Tụi kon gái vừa hè nhau công kích nó…. Ghê quá, hem chơi nữa, nó vội vả rút ra sân… Sợ rồi…
Đang lui cui rửa mặt thì nó nghe tiếng động sau lưng… Quay phắt người lại.
_ Chào thằng giang hồ - đại gia Trung Lân đang đứng trước mặt nó.
_ Chuyện gì - nó hất hàm
Hơi nhếch môi cười đểu, thằng công tử chậm rãi.
_ Chẳng gì cả. Tao chỉ muốn nhắc mày chút chuyện.
_ Nói đi.
Thu nụ cười lại, thằng này liếc nó bằng ánh mắt khinh thường.
_ Mày đừng nên trèo cao quá, sẽ té nặng đấy. Tao đã điều tra rồi, mày chỉ là 1 thằng lang thang thôi. Ngay cả nhà cũng không có, phải ở nhà thuê. Đúng chứ.
Lặng im lúc lâu, nó cất tiếng.
_ Đúng đó thì sao. Chuyện của tao, không đến lượt mày ý kiến.
Quay bước vào nhà, nó còn nghe tiếng thằng công tử nói với theo.
_ Mày không còn cơ hội đâu, cứ vào đi.
Có chuyện rồi, vừa bước vào cửa là nó bắt gặp trên lầu, thằng tóc đỏ Thanh Long đang rì rầm gì đó với nhỏ. Thấy nó vào, thằng này lập tức rút lui, để lại mình nhỏ ánh mắt thẩn thờ… Vội vàng chạy lên lầu, nơi này chỉ còn mình nó với cô bé.
_ Sao vậy, có chuyện gì vậy - dừng bước trước mặt nhỏ
Đưa mắt nhìn nó hồi lâu, cô bé hơi mím môi.
_ Anh Long nói anh là người chuyên đâm thuê chém mướn.
_ Ơ… tui… tui….
_ Ảnh nói hôm qua anh mượn tiền em để vào sòng bài.
_ ……. Thật ra hôm qua tui…. Tui có chút chuyện mà……
_ Ảnh nói anh là người lợi dụng.
_ …………..
Đôi mi cô bé ngân ngấn nước.
_ Những chuyện đó có thật không.
_ Ơ….. Chuyện đó…. Chuyện đó…. Nhưng mà nhỏ phải nghe tui đã…. Tin tui 1 lần chứ….
Nước mắt trào ra, cô bé gắt lên.
_ Em đang hỏi những chuyện đó có thật không.
Bối rối… Thật sự bối rối… Nó ấp úng.
_ Ơ…. c…c…có…..
Bật khóc nức nờ, nhỏ quay người vụt chạy.
Hoảng hồn, nó vội nắm tay cô bé lại.
_ Khoan đã. Nhỏ phải nghe tui nói đã…
_ Tránh xa em ra…
_ Nhưng tui phải giải thích.
_ Anh xấu xa lắm.
_ Bốôppp….
Nhỏ vừa tát nó, tát thật mạnh, nó nghiêng hẳn người sang 1 bên….. Chuyện…. chuyện gì chứ…. Buông tay cô bé ra, nó không hề quay người lại…. Nhỏ hối hận khi thoáng thấy ánh mắt nó. Ánh mắt thật lạ. Lạ lắm…. Ánh mắt đầy hờn tủi… Ánh mắt như trực trào khóc…. Nhưng nó không khóc… Giọng nó trầm hẳn xuống…
_ Ừ. Tui là thằng như vậy đó… Tui là thằng xấu xa thế đó….

_ ……………
Quay người lại nhìn nhỏ.
_ Nhưng bao nhiêu đó vẫn chưa đủ đâu… Còn nhiều điều nhỏ chưa hề biết.….
_ ……………
_ Ngoài đâm thuê chém mướn ra tui còn từng làm bảo kê, từng đòi nợ mướn, từng 1 thời là nỗi sợ của giới lề đường nữa cơ ..….
_ …………..
_ Nhỏ biết vì sao không…. Vì tui là thằng bụi đời… Là thằng bị bỏ đi….. Nhỏ hiểu 3 chữ bị bỏ đi chứ….
_ …………..
Giọng nó bắt đầu lạc hẳn đi.
_ Chắc nhỏ không hiểu đâu… Làm sao nhỏ hiểu được khi nhỏ chưa từng sống trong cảm giác bị người ta quăng đi….. chưa thấy mặt cha, không biết mặt mẹ ….. khi nhỏ chưa từng bị đói… khi nhỏ chưa từng húp đồ ăn thừa của thiên hạ để sống qua ngày…. khi nhỏ chưa từng nằm khóc 1 mình khi cô đơn giữa cuộc đời này chứ hả….
_ ………….
Ơ….. Thì ra…. thì ra…...Lặng yên… Nước dàn dụa khắp mặt nhỏ…. Cô bé hiểu… hiểu hết rồi… hiểu vì sao nó như vậy… hiểu những điều mà tạo hóa không dành cho nó…. hiểu những vết thương trong lòng nó….. Nhỏ hiểu…. Nhỏ hiểu mà……
_ Nhỏ nghe tất cả cuộc đời của thằng xấu xa này rồi đó… Nhưng tui không lợi dụng như nhỏ nói đâu. Tui…. Tui….
Ngập ngừng lúc lâu, nó lặng lẽ nhìn sâu vào mắt cô bé.
_ …..Tui yêu nhỏ…. Điều cuối đó.
Quay bước, nó cố đi thật nhanh….. Để lại phía sau lưng, nhỏ nức nở trông theo…
Rồi cô bé vụt theo, ôm chặt lấy lưng nó.
_ Đừng đi… Đừng đi mà….. Anh không được đi….
_ ………….
_ Em xin lỗi…. xin lỗi mà….
_ ………….
Cứ đứng như vậy thật lâu… Nó nao lòng theo từng tiếng nấc của nhỏ trên lưng mình……. Nó muốn… muốn lắm…. muốn được quay lại ôm thật chặt cô bé lắm….. Nhưng…. Ừ….Nhưng….. Chữ nhưng này không cho phép nó như vậy…. Chữ nhưng này sắp lấy đi ánh sáng của nó trên đời rồi…. chữ nhưng này sắp kết thúc tất cả vui buồn của nó…..
Nhẹ nhàng gỡ tay nhỏ ra… Cô bé òa khóc to hơn, xiết chặt đôi tay lại..… Nhỏ không cho nó đi…..
…. Một thoáng ngập ngừng… Nó đưa cả hai tay lên ngực nắm lấy đôi tay của nhỏ….
Rồi chữ nhưng lại hiện ra, mang theo cả hình ảnh nhỏ gục khóc bên cạnh khi nó không bao giờ mở mắt nữa….Nó không được phép làm nhỏ đau lần nữa… Xiết mạnh đôi tay nhỏ bé lần cuối….. Nó vụt gỡ tay nhỏ ra rồi bỏ chạy…. Nó đang chạy trốn tình yêu của nó….
_ Vì sao chứ…..
Nó đang khóc, vừa chạy vừa khóc, thằng kon trai cũng biết khóc mà…..
Băng qua đám đông dưới nhà…. băng qua cánh cổng mở rộng…. băng qua tất cả…. tất cả….
Nó rời xa để lại phía sau, một cô bé rơi lệ thật nhiều….. cô bé khóc càng nhiều hơn khi nghe những từ “ung thư máu” Trang vừa nói…. Nó ư… sao lại là nó…. sao mọi thứ bất hạnh đều chọn nó vậy….. Sao vậy…..
Đêm đó. Nhỏ nhận được một cuộc điện thoại. Đầu dây bên kia im lặng khiến dòng lệ cô bé cứ rơi hoài.
_ Anh à… anh quay lại đi….
_ ……………..
_ Anh nói gì đi….
_......................
_ Em xin anh đó…. Đừng vậy nữa mà….
_ ……………..
Khoảng không im lặng…. Rồi nnỏ nghe một giọng trầm ấm bên đầu dây kia.
_ Xin lỗi. Nhưng…. Anh yêu em.
Cúp máy, nó cúp máy rồi. Cô bé không còn được nghe giọng nó nữa... Nhỏ mất nó rồi… mất nụ hôn đầu… mất 1 tiếng cười… mất 1 hình bóng… mất 1 vì sao trong lòng…. mất tất cả… Lời ước nguyện của cô bé khi nãy đã không thành sự thật….
Chiếc xe đò đang ngồi đưa nó về một nơi nào đó thật xa… xa lắm… Tháo trên cổ xuống 2 sợi dây chuyền, nó nắm chặt trong tay…. Một sợi bao năm nay nó cố gắng tìm kiếm…. Một sợi bây giờ nó phải cố gắng quên… Quăng mạnh ra cửa sổ… Cuộc chơi kết thúc rồi…..
... ** ..
Và cứ mỗi đêm…. Một cô bé bâng khuâng ngồi bó gối trên thảm cỏ xanh ngắt…… Ánh mắt xa vời vợi ngước lên bầu trời đầy sao. Cô bé đang cố tìm một ngôi sao…… Chỉ một ngôi sao mà thôi…..
Và cứ mỗi đêm…. Một thằng nhóc bâng khuâng ngước lên bầu trời muôn vàn sao sáng… Ánh mắt xa vời vợi. Thằng nhok đang cố tìm một ngôi sao….. Chỉ một ngôi sao mà thôi……..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK