• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Xuống tới phòng khách, nó thấy ông chủ đang Trả tiền cho Nguyên và Phong, cả hai thằng có vẻ thích thú lắm, chắc tụi nó mới ‘’chém đẹp’’ ổng, cái phong bì ổng đưa nhìn oách ghê.
Trước cổng căn biệt thự khổng lồ trên đường Hoàng Văn Thụ, ba thằng nhok đang hăm hở cười đùa, trong đó một thằng đội nón nghiêng nghiêng, một thằng có vẻ điềm đạm, còn một thằng đi… chân không. Thằng nhok đội nón lên tiếng trước.
_ Khui phong bì ra coi mày, nhiu trong đó zậy.
_ Hok bit nữa, thấy ổng giàu quá tao đòi 2 triệu - Phong vừa hí hửng vừa xé ‘’bao’’
Thằng này tham quá, công 3 người 1 ngày mà dữ zậy, nó nghĩ thầm.
_ Trời đất quỷ thần ơi, 5… 5 chai.
_ Đâu… đâu, đưa coi coi.. - nó và Nguyên lật đật quay sang
Mẹ ơi,… đúng 5 chai không thiếu, 10 tờ polime 500 còn gì. Cha đại gia này sộp quá, tính ra thằng cũng hơn chai rưỡi chứ đâu ít. Chèng ơi, mới có 1 ngày mà kiếm được chừng này, làm 1 tháng chắc tụi nó đủ tiền… mua nhà quá.
_ Tao thấy ‘’mết’’ cha nội này quá, ước gì ngày nào ổng cũng thuê mình ha - Nguyên mơ tưởng.
Nó nhăn mặt.
_ Xa vời quá mày, mà giờ ‘’nhà giàu’’ rồi tụi mày tính làm gì đây.
_ Tao cũng hok bit nữa - Phong - Chắc tao mua cho Trúc cái xe đạp để đi học, xe em ‘’cà tàng’’ quá rồi.
Uh, cũng đúng, nhưng mà nhờ cái xe cà tàng đó Phong mới quen Trúc chứ bộ. Nhà Trúc nghèo lắm, ba Trúc chết trong một ngày mưa gió thật to…. Hôm đó, sau khi lượm đầy một bao ni lon và giấy vụn, ông đi về nhà. Ngang qua hồ Xuân Hương, thấy dưới đập dập dềnh một kon búp bê còn mới nguyên, chắc ai mới rớt mà không dám lượm. Nhớ tới đứa kon gái đáng thương ở nhà, 7 tuổi rồi mà chưa một lần bit tới cái gọi là đồ chơi, ông leo xuống lượm một cành thông cố khều kon búp bê vào bờ. Nhưng dòng nước xoáy quá, người ta đang xả đập. Dòng chảy cứ liên tục đẩy kon búp bê sát vào bờ rồi lại cuốn ra xa, cố nhoài người ra chút nữa, bỗng ông hụt chân trượt xuống. Vậy là dòng nước mang ông ra đi, ngày hôm sau người ta vớt được xác ông mang về, ông nằm đó mà không bao giờ đứng dậy nữa, để lại mẹ con Trúc bám víu nhau sống trong cái xóm ‘’cầu đá’’ này.
Cùng năm đó Trúc được nhận vào trường Tình Thương. Học giỏi, ngoan ngoãn, tới năm cấp 3 Trúc được nhận học bỗng trong trường Phù Đổng. Vậy là ngày ngày Trúc đạp xe đi học, chiếc xe của mẹ để lại đã cũ quá rồi, hư hoài, mà chính cái hư hoài đó đưa đẩy Trúc gặp Phong, thằng nhok sửa xe đầu xóm, mất mẹ có cha mà cũng như không. Sáng Trúc đi học, tối thay mẹ bán càfê ở đầu đường. Những đêm ngồi quán nhìn qua thấy Phong vắng khách, Trúc im im… tháo dây sên xe rồi dắt qua nhờ Phong sửa dùm. Tiền công là ly… đen đá có khi mấy điếu thuốc. Hai đứa quen nhau từ đó.
Nó bùi ngùi hem muốn nhắc lại nỗi bất hạnh của cả hai.
_ Uhm, zậy cũng hay.
_ Còn mày sao - Phong hỏi Nguyên.
_ Tao hả, chắc mua dàn tôn mới về nhà thay, mái nhà tao mục hết rồi, mỗi lần mưa thì nằm giường …che dù mà ngủ.
_ Mai nghỉ mày đi mua lun đi rồi tụi tao phụ thay cho - nó
_ Vậy mày thì tính lấy tiền làm gì - Nguyên
_ Cũng… chưa bit nữa
Về nhà nấu cơm ăn uống xong ba đứa vác vai nhau ra ngã ba sửa xe. Trong khi chờ khách tụi nó zô quán Trúc ngồi, Phong và Nguyên lôi bộ cờ tướng ra đánh. Cái đầu thằng Phong chiến lắm nó đánh hay cứ như mấy ông già ngoài chợ vậy, vì thế nó chấp Nguyên hẳn một Pháo một Mã. Còn nguyên cũng đâu hiền gì, nó cũng chấp lại thằng Phong kon…. Trúc chứ bộ. Ba đứa vừa chơi vừa cãi lộn chí chóe, thằng Nguyên đánh ăn gian quá trời, nó cứ rình rình thằng Phong hok để ý là lén lén bốc kon cờ của thằng Phong bỏ ra ngoài làm như nó mới ăn được vậy, may mà Trúc phát hiện mấy lần. Đã vậy nó còn ‘’chày cối’’ ghê lun, lúc thằng Phong đẩy hết quân sang sông chuẩn bị hạ màn thì Phong tá hỏa, chèng ơi cái thằng khỉ Nguyên này nó… giấu mất tiêu kon Tướng rồi, bit chiếu cái gì đây trời. Zậy là hai thằng bắt đầu ỏm tỏi cả lên.
Nó thì từ đầu tới giờ vẫn chỉ ngồi phiêu lãng bên ly càfê, cầm điếu jet rít một hơi dài phun ra làn khói dày đặc. Hình như nó đang suy tư cái gì đó, hai thằng bạn nó ít ra đều có chổ dùng tiền có ích, còn nó. Lần đầu tiên có số tiền dư, nó chẳng bit làm gì cả, không có ai để nó chăm lo, ăn chơi thì phung phí quá… bùn ghê. Đột nhiên nó đứng bật dậy.
_ Anh mượn xe 1 lát nha Trúc.
_ Anh lấy đi, mà anh đi đâu vậy.
Nguyên nhăn răng cười, chen vô
_ Nó đi mua đồ ăn cho anh đó.
_ Ăn cái này nè.
Nó chìa cùi chỏ rồi dắt chiếc xe đạp cũ kỹ ra đường leo lên phóng một mạch, một ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu nó. Ý nghĩ này liên quan đến một nơi trong quá khứ. 15’ đạp xe, nó dừng lại trước cổng tu viện Mến Thánh Giá, nơi mà 19 năm trước người ta tìm thấy nó. Vẫn cái cổng sắt ngày ấy, vẫn cái sân nó từng chạy nhảy chơi đùa, vẫn bức tượng Chúa đứng giang tay mà mỗi đêm nó vẫn đứng dưới chân đọc kinh. Mọi thứ chưa thay đổi, thân thương quá, nó lặng nhìn mọi thứ, một thời tuổi thơ êm đềm trở về.
Lát sau nó đi qua quán tạp hóa bên kia đường, nó mua một cái phong bì, nhờ bà chủ quán viết vài câu gì đó rồi trở ra. Nó móc bóp bỏ 3 tờ polime 500 vào, dán lại, nhè nhẹ leo qua cổng đút vào khe cửa.
Đột nhiên một sơ đi ngang qua trông thấy nó, nó vụt nhảy qua cổng dắt xe chạy một mạch. Bà sơ đi lại phía nó vừa đứng, thấy dưới khe cửa lòi ra một góc phong bì, bà cúi xuống nhặt lên rồi đem vào nộp sơ trưởng.
Tại căn phòng chính thư viện, các sơ đứng xung quanh, bà Trùm đứng giữa bóc phong bì ra, bên trong là 1triệu rưỡi cùng mảnh giấy nhỏ ‘’đứa kon thừa của đời’’. Bàng hoàng, các sơ nhớ đến đứa bé đi tìm cha mẹ ngày nào, nó đã trở về rồi, có lẽ giờ đây nó đã trưởng thành. Bà Trùm rưng rưng nước mắt, một vài sơ bật khóc nức nở.

Nó quay lại quán trong một niềm vui là lạ, cảm giác bình yên nơi mái nhà tuổi thơ vẫn đang phảng phất trong nó. Nó bít chai rưỡi của nó chẳng là gì cả, nhưng chừng đó là tất cả số tiền nó có, nó mún làm một cái gì đó tốt cho đời.
_ Đồ ăn tao đâu mày - Nguyên lên tiếng khi thấy nó dắt xe vào
Nó đang vui
_ Để mai đi.
_ Mai mày dẫn tao đi ăn hả
_ Hem, mai tao đi mua …vé số coi trúng hem đã - nó cười hìhì
_ Zậy thôi cám ơn lun, chờ mày trúng chắc tao ‘’theo chân Bác’’ lâu rồi.
Phong hất hàm với thằng Nguyên
_ Thôi, thằng Nguyên zô tính tiền càfê đi rồi còn về
_ Mắc gì mày.
_ Mày đánh cờ thua còn tính xù hả, 12 – 1 rồi còn đòi gì.
_ Nhưng mà…
_ Nhưng nhị gì, trả tiền đi, nhây nhưa tao nói em Trúc lấy gấp đôi giờ.
Nguyên tính tiền mà mặt mày rầu rầu. Ba đứa thu gom đồ đạc về nhà. Nó thấy vui vui trong người, chu mỏ huýt gió một bài, Phong hứng chí lên hát nhịp theo, còn thằng nguyên thì bày đặt tài lanh.
_ Để tao hiphop cho, tao thấy trên tivi người ta nhảy đẹp lắm.
Nói rồi nó nhảy nhót như thằng… khùng
_ Thôi đi, mày nhảy như….. ngựa ah’, cái này mà hiphop gì - nó phì cười
_ ah, bày đặt chê hả, nhìn tuyệt chiêu nè.
Nói rồi Nguyên nhún chân lộn ngược một phát ra sau. Tưởng gì chứ, té ra tuyệt chiêu của thằng Nguyên là búng người ngược ra sau rồi mất thăng bằng…. tông cái rầm zô cây cột điện gần đó. Cái đầu nó sưng 1 cục to như trái ổi Sài Gòn.
_ Hahaha… - Phong và nó cười chảy nước mắt
Nguyên mếu máo
_ Hok thấy thương sao còn chọc quê nữa hả.
_ Cho chừa cái tội lanh chanh, đáng kiếp - Phong cười.
Trên kon đường về xóm, có ba thằng nhok đang bước đi. Một đứa vui vẻ huýt sáo, một đứa hát hò nhịp theo, còn một đứa mặt mày… bùn thiu.
Hôm sau, Nguyên thức dậy đầu tiên, đi đánh răng xúc miệng rồi chạy thể dục. Đến lúc Phong và nó tỉnh giấc thì Nguyên lò dò về, tay xách mấy cây mía to đùng.
_ Đâu ra ah mày - Phong ngáp ngủ
_ Mua chứ đâu.
_ Xạo mày, sáng sớm ai bán à mua - Phong
_ Mày hok tin thì thôi - Nguyên giận giận
Còn nó thì cứ im im dòm Nguyên. Nghi lắm, thằng này đâu mà tốt dữ vậy. Mà sao cái ống quần nó mất một miếng zậy nè…. Thôi rồi, đảm bảo sáng nay nó chạy thể dục rồi leo rào zô nhà ông Năm râu bẻ trộm đây. Cả khu này chỉ có nhà ổng là có bụi mía thôi, chắc đang lui cui vặt mía thì bị kon chó nhà ổng chạy ra ‘’xin’’ miếng quần. Thằng này cũng chịu ‘’hy sinh’’ ghê.
_ Làm gì nhìn tao kĩ vậy mày, có ăn hok - Nguyên quay qua nó
Nó nhìn cái quần Nguyên mà cố nhịn cười.

_ Ah`… ăn, mày đã có lòng thì tao…. có bụng thôi.
Tụi nó ngồi gặm hết mấy cây mía rồi kéo nhau ra chợ. Đến 1 cửa hàng vật liệu xây dựng, ba thằng đi vào. Lát sau tụi nó khệ nệ khiêng ra một đống tôn to đùng, phải chật vật lắm mới bỏ đượclên chiếc xe đạp mượn của bà chủ nhà. Ba thằng bắt đầu hì hục đẩy về.
Nguyên rên rỉ.
_ Nặng quá quá tụi bây ơi, đẩy đống này tới nhà chắc cụp xương sống quá.
_ Ai bỉu mày tham còn nói, tao đã kêu chở 2 chuyến cho nhẹ rồi còn cãi chi - nó toát mồ hôi, càm ràm
_ Thôi ráng lên tụi bây, sắp tới nhà rồi - Phong động viên
Ì ạch mãi tụi nó mới đẩy được cái xe về tới nhà Nguyên. Dựng xe lên gỡ đống tôn xuống, ba thằng bắt tay vào việc. Tụi nó leo lên mái nhà gỡ hết những tấm tôn nát mục xuống rồi lôi mấy tấm tôn mới lên đóng vào, hăng hái cả buổi sáng mà đến trưa mới xong có một nửa.
Mệt quá cả bọn quăng búa ngồi nghỉ, nó với Nguyên nằm dài cả ra, Phong thì móc bóp lui cui ngồi đếm tiền.
_ Làm gì mà tự nhiên kiểm tra tài khoản zậy, tính phát lương cho tao với thằng Nguyên hả - nó hỏi
_ Mốc xì, mắc gì tao phải phát, tao đang chuẩn bị tiền chiều đi mua xe đạp chứ bộ. Trúng bữa nay sinh nhật em Trúc nữa mới hay chứ.
_ Thiệt hem - Nguyên và nó bật dậy
_ Sao hok mày, tao sẽ tặng em chiếc xe đạp đẹp nhất cái Đà Lạt này - Phong mơ màng - lúc đó em sẽ mừng rơn, ôm cổ tao hun chùn chụt
Nó trề môi.
_ Xì… ảo tưởng quá mày, cái xe đạp mà mày làm như kon atila zậy.
_ Uh, chắc thằng này nhiễm phim Hàn Quốc nhìu quá - Nguyên cười cười
Thằng Phong không thèm để ý mấy thằng bạn, nó đang tưởng tượng tới nét mặt của Trúc lúc nhận quà. Chắc là vui mừng lắm. Nghĩ vậy, Phong đột nhiên mỉm cười.
Nguyên và nó nhìn Phong mà khó hiểu.
_ Thằng này bị sao sao ah’ mày - Nguyên khều nó
_ Uh, kì kì ghê, chắc nó…. đói bụng.
Phong nghe hết, nhưng hok nói gì, chỉ im im leo xuống đất, nó và Nguyên cũng xuống theo. Ba thằng vào nhà nấu cơm ăn rồi ngủ trưa một chút. Tới chiều, tụi nó tip tục công việc, may sao trời lúc này tự nhiên dịu nắng, tụi nó sung sức làm vèo vèo. 4h là hoàn tất mọi thứ.
_ Xong rồi, phẻ quá - nó thở phào
_ Dẫn anh em đi bồi dưỡng đi mày - Phong dụ Nguyên
_ Uh, đi thì đi, ra ăn bún riêu cua đầu đường đi.
Tụi nó thu dọn mọi thứ rồi lên đường… ‘’chiến đấu’’.
Buổi tối, Phong kéo hai thằng bạn ra khu Phan Bội Châu lựa xe. Thằng này khó tính quá, đi 3 – 4 quầy rồi mà nó vẫn chưa chấm được chiếc nào cả. Đang tính qua một quầy khác nữa thì…
_ Ah…. mấy anh đi đâu đây.
Tụi nó giật mình quay qua, một con pé bán vé số cười cười với tụi nó. Kon pé này là Hoàng Ngọc Dung, 18 tuổi, chị hai của băng Bạch Kim. Băng này chỉ toàn nữ nhi thôi, mấy đứa kon gái bán vé số, bán hàng rong ở khu chợ này tập trung lại với nhau để hok bị bắt nạt. Dung là chị hai trong băng ,cả khu này người ta kính nể Dung lắm, vì nó rất bit cách sống, lại bit võ nghệ nữa, nó có thể một lúc hạ 3 thằng kon trai to lớn trong vòng chưa tới 2 phút. Xui cho thằng nào dám chọc ghẹo nó.
Khắp vùng này, nếu tính hết những băng nhỏ tuổi thì chỉ có băng Bạch kim, băng của nó và băng Hổ kungfu là mạnh nhất thôi. Ngay cả những băng lớn khác cũng phải nể mặt ba băng này nữa là…
Nhưng do thằng Hổ từ bé đã chịu nhìu cay đắng, lại bị bạn bè phản bội, nên nó mới sống lạnh nhạt, bất cần như vậy. Chứ như Dung thì hiền lành dễ thương lắm, vì vậy băng Bạch Kim và băng của nó rất thân nhau.
Nguyên cũng kết Ngọc Dung một cây, thằng này bị Dung hớp hồn ngay lần đầu tiên gặp mặt. Dung có đôi mi dài lắm, hai mắt long lanh, lại thêm sống mũi thẳng tắp. Thằng Nguyên chết mê chết mệt là phải.

_ Bọn anh đi với thằng Phong ra mua chiếc xe đạp - Nguyên vẽ ra một nụ cười dễ thương hết sức.
Ngọc Dung chớp chớp mắt.
_ Woa… mấy anh giàu có quá hen. Mà ba người sao mua có một chiếc ah`.
_ Đâu phải mua cho bọn anh đâu - nó mỉm cười - mua cho ‘’mối’’ của thằng Phong, hôm nay sinh nhật bạn gái nó.
Dung có vẻ thấy thik thú.
_ Mấy anh mua đươc chưa, hay để em đi lựa cho, em cũng thik xe đạp lắm.
Phong mừng rỡ
_ Oh, zậy thì hay quá, bọn anh nãy giờ chưa chọn được chiếc nào hết
Cả bọn đi vào quán, một lúc sau dắt ra chiếc xe đạp nữ mới cóong. Xe màu cam lại có vẽ thêm vài bông hoa màu xanh, nhìn đơn giản mà dễ thương quá trời. Dung có mắt thẩm mĩ ghê.
_ Cho em đạp thử một vòng nha - Dung mân mê chiếc xe mới, ra vẻ thik lắm
Nguyên lên tiếng liền.
_ Em cứ chạy đi, chạy… ba bốn chục vòng rồi chạy về…. nhà cất lun cũng được.
_ Xí… làm như ai cũng giống anh vậy.
Nguyên cười
_ Hj`, hok sao đâu mà, đồ của anh thì cũng như của em thôi.
Phong hết hồn.
_ Ấy bậy này, chiếc đó của tao mà.
_ Thì đồ của mày cũng như của tao rồi.
_ Zụ đó thì hok có đâu nghe, của mày là cái này nè - Phong chìa cùi chỏ.
Nó mỉm cười rồi lên tiếng với Dung.
_ Hay là em đi sinh nhật với bọn anh lun đi cho vui.
_ Thôi nữa…. - Dung lắc đầu
_ Sao vậy, anh thấy em bán hết số rồi mờ.
_ Nhưng mà kì lắm… em đâu có quen ai trong đó đâu.
Phong cười với Dung.
_ Hok sao đâu, chỉ có tụi anh thôi, với lại bạn anh hiền lắm
_ Uh, đúng đó - Nguyên khoái chí - Đi đi cho vui
_ Nhưng….
_ Nhưng j` nữa, đi đi mới cho… đạp xe - Nguyên dụ
Dung mỉm cười.
_ Uh, đi.
Vậy là cả bọn lên đường về xóm Cầu Đá. Dung đạp xe từ từ chạy trước, nó và Phong đi sau, còn thằng Nguyên thì te te… ‘’chạy theo cô bé yêu’’ chọc ghẹo. Bất ngờ Nguyên nhảy lên yên sau làm Dung lảo đảo, cô bé quay lại lườm mắt dòm Nguyên, còn Nguyên thì cứ trơ mặt ra cười. Cả hai đứa cứ ồn ào suốt chặng đường đi.
Nó nhìn hai đứa đó mà phì cười, rồi tự nhiên nó nhớ đến một hình bóng. Nó hấp tấp chạy lên chổ Dung và Nguyên.
_ Cho anh mượn xe chút đi Dung.
_ Hok được mày - Nguyên la nó - Dung đang chạy chứ bộ
Dung quay sang Nguyên
_ Anh này zô ziên quá, đâu phải xe của em đâu.

Nói rồi Dung bước xuống mỉm cười đưa xe cho nó. Nó hối hả leo lên xe tính đạp đi, nhưng Phong gọi giật lại.
_ Đi đâu đó mày.
_ Tao mượn xe ra đây chút xíu, về liền. Tụi mày tới đầu đường đứng chờ tao xíu nghen.
_ Đạp cẩn thận nghe mày, xước miếng sơn nào là tao… bẻ răng mày đó.
Nó quay lưng đạp một mạch, nó tìm đến ‘’lâu đài’’ nhà Kim Phụng. Dừng xe trước cánh cổng to đùng, nó đứng do dự mất mấy phút, rồi rụt rè bấm chuông. Ông quản gia chạy ra mở cổng.
_ Ah…. Cậu là……. cậu đến có việc gì không.
_ Zạ… cho cháu gặp Trà Huế được hok ah.
_ Cậu đợi chút, để tui gọi cô chủ.
Ông quản gia quay lưng đi vào nhà, 5’ sau nhỏ đi ra. Bữa nay nhỏ mặc áo thun trắng sọc đen, quần đen luôn, xinh ghê, nó đứng như trời trồng nhìn nhỏ.
Vừa thấy nó, nhỏ tròn mắt ngạc nhiên, rồi mỉm cười với nó.
_ Anh tìm em hở, có chuyện gì hem.
_ Oh`…. Nhỏ rảnh hok. Tui mún…. mún rủ nhỏ đi chơi.
Nhỏ chớp chớp mắt.
_ Rảnh, nhưng mà đi đâu.
_ Ah`… oh - tự nhiên đứng trước nhỏ nó ấp úng ghê - nay sinh nhật bạn tui, tui mún rủ nhỏ đi lun cho zui.
_ Thôi…. em hem đi đâu, sinh nhật bạn anh em đi làm chi.
_ Sao đâu, có mấy người ah`, có thằng Nguyên thằng Phong với mấy đứa nữa thôi.
_ Nhưng…. vẫn thấy kì kì sao ah.
_ Mắc gì đâu, năn nỉ đó, đi đi mà. Công tui chạy hết hơi lên đây mà nhỏ hem đi, bùn lắm.
Giờ nhỏ mới nhìn kĩ nó. Uhm đúng thiệt, mặt nó ướt đẫm mồ hôi, mặt mũi đỏ bừng vì mệt.
_ Oh` thì đi.
Nó mừng rơn.
_ Zô xin phép lẹ đi rồi đi.
_ Khỏi cần, ba má em đi thăm bạn chưa về nữa.
Nhỏ quay vào gọi ông quản gia đóng cổng rồi đi ra. Tự nhiên nhỏ rút di động đứng bấm bấm.
_ Làm gì vậy.
_ Gọi taxi chứ gì, anh để xe đây đi chút về lấy.
_ Ậy, đâu được. Cái này là quà sinh nhật thằng Phong mới mua đó. Để lại đây lấy gì nó tặng cho người ta.
_ Vậy chứ giờ đi sao.
_ Thì nhỏ ngồi sau để tui chở đi chứ sao.
Bất giác nhỏ đỏ mặt
_ Thôi… lỡ ra đường người ta tưởng hai đứa… bồ nhau sao
_ Xời ơi, ăn nhằm gì, kệ người ta. Cho họ tưởng.
_ Nhưng….
_ Nhưng hoài ah`, lên xe lẹ đi, tui đi một mình bi giờ.
Nó nói rồi giả bộ quay xe nhấn bàn đạp, nhỏ thấy vậy vội vàng leo lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK