• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

(Edit: Dii)

Dù giọng điệu của Cố Chiêu có bình thường đi nữa thì Kỷ Tô vẫn nghe ra sự uy hiếp ẩn giấu trong lời nói. Nên cậu càng khép chặt hai chân mình, không dám lơi lỏng.

"Tách ra." Cố Chiêu ra lệnh thêm lần nữa, "Tôi phải kiểm tra chân cậu."

Kỷ Tô lắc đầu: "Không cần kiểm tra, đúng thật là tôi."

Cố Chiêu cũng không vội rút tay ra, hỏi: "Những tấm ảnh mặc váy mà cậu gửi đều là ảnh thật của cậu?"

Kỷ Tô cụp mắt, nhỏ giọng thừa nhận: "Là của tôi."

Cố Chiêu ép hỏi tiếp: "Cậu là con trai cơ mà, tại sao lại thích mặc váy?"

"Tôi..." Kỷ Tô càng xấu hổ hơn, gò má cũng dần đỏ ửng, "Tôi không hề thích mặc váy..."

"Ồ, vậy sao?" Cố Chiêu nói bằng giọng lạnh lùng, trong giọng nói còn kèm theo chút ngả ngớn khó nhận ra: "Vậy cậu cố ý mặc váy vì tôi sao?"

"Phải." Kỷ Tô đáp, sau đó lại cảm thấy không đúng lắm, "Không phải, tôi không có ý đó."

Bàn tay bị giữ chặt của Cố Chiêu hơi động đậy: "Vậy cậu có ý gì?"

Kỷ Tô mở to hai mắt, giọng nói gần như là đang cầu xin: "Cố Chiêu, cậu cho tôi chút thời gian, nghe tôi giải thích có được không?"

Từ góc nhìn của Cố Chiêu, cậu ngồi trên đàn piano, đôi mắt vừa tròn vừa vô tội, đuôi mắt hơi đỏ lên, vẻ mặt trông vô cùng đáng thương khiến tim người ta nhũn cả ra.

Cuối cùng Cố Chiêu cũng rủ lòng từ bi, cho cậu một cơ hội: "Cậu nói đi."

"Nguyên nhân mọi chuyện là vì có một chị khóa trên yêu qua mạng với một tên sở khanh, bị gã lừa tiền lừa sắc, nên chị ấy muốn nhờ tôi giúp báo thù, tiện thể đòi lại tổn thất tài sản." Kỷ Tô giải thích đầu đuôi mọi chuyện một cách đơn giản hàm súc nhất, nói rất rõ ràng, "Nhưng số WeChat chị ấy đưa tôi bị sai, tôi bất cẩn kết bạn nhầm tài khoản của cậu, sau đó..."

"Sau đó giả làm con gái, lừa tôi yêu đương qua mạng." Cố Chiêu ngắt lời cậu, tự nói tiếp câu chuyện, "Nhưng cách đây không lâu, cậu phát hiện mình lừa gạt nhầm người rồi, cho nên mới chặn tôi, vờ như không có gì xảy ra."

"Đúng... không đúng!" Kỷ Tô gấp gáp giải thích, "Không phải tôi muốn vờ như chẳng có gì xảy ra, tôi muốn bồi thường cho cậu."

Cố Chiêu nhướng mày, dường như thấy hơi hứng thú, "Cậu định bồi thường cho tôi thế nào?"

"Tôi cũng không biết nữa." Kỷ Tô luống cuống nhìn hắn, "Nhưng dù cậu muốn tôi làm gì thì tôi đều sẽ đồng ý."

Cố Chiêu xác nhận lại: "Thật không?"

Lý trí của Kỷ Tô dần trở lại, cậu bổ sung: "Ngoại trừ, ngoại trừ những chuyện quá đáng."

"Chuyện quá đáng là chuyện gì?" Cố Chiêu híp mắt lại, "Cậu giúp người khác lừa tôi yêu qua mạng có quá đáng không?"

Kỷ Tô thanh minh: "Đó đều là hiểu lầm, tôi vốn muốn lừa gạt tên sở khanh thật sự kia."

Cố Chiêu cười khẩy: "Tôi không cần biết trong đó có hiểu lầm gì, người gạt tôi gửi ảnh chụp cơ bụng có phải cậu không?"

Kỷ Tô lại bắt đầu thấy chột dạ: "Phải..."

Cố Chiêu: "Kẻ gạt tình cảm của tôi có phải cậu không?"

Kỷ Tô: "Phải..."

Cố Chiêu nở một nụ cười lạnh thấu xương: "Hay lắm."

Kỷ Tô cắn môi: "Vậy cậu nói tôi biết đi, tôi phải làm sao thì cậu mới hả giận?"

Cố Chiêu nhìn xuống đôi chân thon dài kia: "Tách chân ra trước đi."

Kỷ Tô lập tức căng thẳng: "Cậu, cậu muốn làm gì?"

Ánh mắt của Cố Chiêu u ám: "Không tách ra, vậy cậu định cứ kẹp tôi như thế?"

Bấy giờ Kỷ Tô mới hiểu được. Cậu đỏ mặt tách đôi chân đang khép chặt kia ra.

Bắp đùi căng lên đột nhiên thả lỏng, còn vô thức run run.

Tuy chỉ là hành động nhỏ nhưng vẫn bị ánh mắt của Cố Chiêu tóm được.

Bàn tay với khớp xương rõ ràng có được không gian trống để cử động. Cố Chiêu rút tay về, lúc rời khỏi, ngón tay cái còn sượt nhẹ qua một cái.

"Tôi có thể xuống khỏi đàn piano chưa?" Kỷ Tô thương lượng với hắn, "Tôi sợ mình ngồi hỏng cả đàn mất."

"Hỏng rồi thì mua cái mới." Cố Chiêu làm mặt lạnh, nói, "Trước khi chặn tôi, không phải cậu còn chuyển cho tôi 10.000 tệ sao?"

Kỷ Tô nghĩ vài giây: "Tôi nhớ sau khi chặn WeChat thì vẫn có thể nhận được chuyển khoản."

Cố Chiêu lạnh lùng nói: "Cậu tưởng vì không nhận được tiền nên tôi mới tức giận?"

"Đương nhiên là không." Kỷ Tô lập tức phủ nhận, sau đó kiểm điểm bản thân, "Tất cả đều do tôi mà ra, tôi thành thật xin lỗi vì đã khiến cậu ám ảnh nặng nề như vậy."

Cố Chiêu: "Ám ảnh?"

"Tôi biết cậu là trai thẳng, còn hơi kỳ thị đồng tính..." Kỷ Tô khẽ dịch mông xuống khỏi đàn dương cầm, "Không phải tôi muốn ngụy biện gì, tôi chỉ sợ mình gây ra ám ảnh tâm lý cho cậu, nên mới không dám thừa nhận bản thân mình là Manh Manh."

Thử nghĩ xem, làm gì có trai thẳng kỳ thị đồng tính nào chấp nhận được người yêu qua mạng của mình là con trai? Bây giờ mỗi lần Cố Chiêu nghĩ tới những tấm ảnh mình từng ngắm đều là chân của cậu, hẳn là sẽ thấy buồn nôn lắm.

Cố Chiêu hỏi ngược lại: "Ai bảo cậu tôi là trai thẳng kỳ thị đồng tính?"

Kỷ Tô không nghĩ nhiều: "Chu Dương nói."

Cố Chiêu không phát biểu ý kiến, quay lại đề tài vừa nãy: "Nhớ kĩ những gì cậu vừa nói."

Kỷ Tô ngơ ra: "Câu nào cơ?"

Cố Chiêu nhấc tay chống trên đàn dương cầm, hơi cúi người xuống, dùng hai cánh tay thon dài mạnh mẽ tạo thành một vòng vây bao quanh, nhốt người kia trong không gian giữa lồng ngực hắn và đàn dương cầm.

Kỷ Tô không tiến cũng chẳng lùi được, chỉ có thể cúi thấp đầu, mắt nhìn vào trước ngực mình: "À thì, hình như vừa nãy tôi nói nhiều câu quá..."

"Bồi thường cho tôi." Thanh âm trầm thấp gợi cảm nhàn nhã vang trên đỉnh đầu, "Dù tôi muốn cậu làm gì, cậu đều sẽ đồng ý."

Kỷ Tô: "Ồ..."

Cố Chiêu rút tay về, đứng thẳng người lên: "Cậu nhớ kỹ là được."

Kỷ Tô thần thở phào, ngước mắt lên: "Vậy... cậu không đánh tôi sao?"

Cố Chiêu cười khẩy: "Cậu thì chịu được mấy đòn?"

Kỷ Tô nhìn bàn tay to rộng đang đặt bên hông của hắn, thật thà nói: "Tầm hai ba đòn vẫn được."

Cố Chiêu nhìn cậu bằng ánh mắt sâu xa: "Về đi."

*

Mãi đến khi về ký túc xá, Kỷ Tô vẫn cảm thấy khó tin, không ngờ Cố Chiêu chịu thả cậu đi.

"Kỷ Tô!" Thấy cậu vào phòng, Kiều Cẩm vội bỏ điện thoại xuống, đứng dậy chạy ra đón: "Sao rồi, cậu có sao không?"

Lý Do đang đọc sách cũng quan tâm hỏi han: "Sao thế? Kỷ Tô gặp phải chuyện gì à?"

"Không có gì." Kỷ Tô cười cười, ra hiệu cho Kiều Cẩm cùng cậu ra ban công để nói chuyện.

Hai người ra tới ban công, Kiều Cẩm trở tay khóa cửa ban công, sau đó nói vội: "Tô Tô, Cố Chiêu nghi ngờ cậu đúng không?"

"Không phải nghi ngờ." Kỷ Tô thở phào nhẹ nhõm, "Cậu ấy đã nhận ra tôi là Manh Manh rồi, nên tôi mới kể hết mọi chuyện cho cậu ấy nghe."

"Đù má!" Kiều Cẩm trợn sắp lồi cả mắt ra ngoài, "Vậy vậy vậy..."

Đột nhiên cậu ta giơ tay nắm lấy Kỷ Tô xoay một vòng để kiểm tra cho kĩ: "Cậu ta đánh cậu ở đâu? Cậu bị nội thương đúng không?"

Kỷ Tô suýt nữa bị chọc cười, đáp lời: "Không có, cậu ấy không đánh tôi."

Kiều Cẩm tỏ vẻ nghi ngờ: "Cậu ta không đánh cậu thật sao? Cậu ta bỏ qua cho cậu dễ dàng vậy à?"

"Tôi vẫn cảm thấy không chân thực." Kỷ Tô nhíu mày, "Nhưng cậu ấy có bảo tôi bồi thường cho cậu ấy."

Kỷ Tô: "Bồi thường kiểu gì?"

Kỷ Tô tổng kết lại: "Bảo là tôi đồng ý làm những việc mà cậu ấy muốn tôi làm."

"Vậy mà cậu cũng đồng ý hả?" Kiều Cẩm đột ngột cất cao giọng, "Lỡ đâu cậu ta muốn cậu giết người phóng hỏa, vi phạm pháp luật thì sao?"

Kỷ Tô cho rằng cậu ta cả nghĩ quá: "Bản thân Cố Chiêu là sinh viên khoa Luật thì sao có thể bắt tôi làm những việc đó được?"

"Chưa chắc đâu!" Kiều Cẩm sầu lo khủng khiếp, "Biết người biết mặt chẳng biết lòng, lỡ đâu Cố Chiêu là kẻ biến thái ngầm thì sao?"

"Cậu yên tâm đi, nếu cậu ấy bắt tôi làm những việc trái pháp luật thì tôi sẽ từ chối." Kỷ Tô nói rất nghiêm túc, "Tuy lần này là do tôi nợ cậu ta, nhưng tôi cũng có giới hạn của riêng mình."

Kiều Cẩm càng lo lắng hơn: "Giới hạn của cậu có lợi cho cậu ta, chứ không phải cho bản thân cậu."

Kỷ Tô nhất thời không hiểu: "Hả?"

"Thôi bỏ đi, như bây giờ cũng tốt, ít ra cậu không cần phải suốt ngày áy náy, người cũng nhẹ nhõm đi." Kiều Cẩm ngừng vài giây, sau đó dặn dò: "Nhưng nếu như Cố Chiêu yêu cầu cậu làm gì quá đáng, cậu phải nói với tôi ngay đấy, tụi mình cùng nhau bàn cách giải quyết, biết chưa?"

"Được." Kỷ Tô đáp lời, cảm động nhìn cậu ta: "Tiểu Kiều, cậu tốt với tôi quá."

Hiếm khi thấy Kiều Cẩm nghiêm túc: "Tôi tốt với cậu vì cậu tốt với tôi trước."

Mấy năm trước, bà nội cậu ta bị bệnh nặng nằm viện, trong nhà không xoay được số tiền lớn để làm phẫu thuật. Người thân bạn bè xóm giềng ai cũng tránh né, chỉ có Kỷ Tô không hề do dự vét hết tiền đưa cho cậu ta, thậm chí còn không tiếc mà bán vật kỷ niệm duy nhất mẹ để lại cho cậu, cùng Kiều Cẩm ăn mì gói và màn thầu hết một tháng ròng rã.

Tuy cuối cùng bà nội vẫn không qua khỏi, nhưng món ân tình này cả đời này Kiều Cẩm không bao giờ quên.

Kỷ Tô biết cậu ta đang nhớ lại chuyện cũ, đang định an ủi thì điện thoại trong túi đột nhiên rung lên.

Cố Chiêu: [Đến ký túc xá chưa?]

"Là Cố Chiêu." Kỷ Tô vừa gõ chữ vừa nói, "Cậu ấy hỏi tôi về ký túc xá chưa."

Kiều Cẩm cười: "Hê, hot boy Cố quan tâm người khác thế cơ à?"

Ngón tay đang gõ chữ của Kỷ Tô ngừng lại, tâm tình chợt trở nên khó giải thích.

Thế này sao tính là quan tâm được, những gì Cố Chiêu làm cho Manh Manh mới gọi là săn sóc. Ngày thường thì hỏi han ân cần, lúc chuyển tiền cũng rất dứt khoát, ít ra cũng sẽ không cưỡng ép tách chân Manh Manh ra để kiểm tra...

Kỷ Tô lắc đầu, vứt cảnh tượng ở trong phòng nhạc ra sau đầu.

Kỷ Tô: [Về ký túc rồi, cậu thì sao?]

Cố Chiêu: [Về rồi.]

Cố Chiêu: [Tối mai đến ký túc xá của bọn tôi tìm tôi.]

Kiều Cẩm thò qua: "Cậu ta nói gì?"

Kỷ Tô nhìn màn hình điện thoại: "Cậu ấy bảo mai đến ký túc xá tìm cậu ấy."

Kiều Cẩm vội nói: "Thế để tôi đi cùng cậu!"

Một giây sau, khung trò chuyện WeChat có tin nhắn mới.

Cố Chiêu: [Một mình cậu đến.]

"Đờ mờ!" Kiều Cẩm không thể tin nổi, "Hot boy Cố đỉnh vậy sao? Đoán trước được cả hành động của tôi luôn?"

Kỷ Tô: "..."

Kiều Cẩm xoa cằm: "Nhưng ký túc xá của bọn họ còn có Chu Dương với Vương Minh Triết nữa, hẳn là cậu ta không dám làm gì cậu trước mặt bạn cùng phòng đâu."

Kỷ Tô gật đầu: "Đúng, cậu yên tâm đi."

Kỷ Tô trả lời tin nhắn: [Được.]

Nhanh chóng để Cố Chiêu nguôi giận, như thế thì cậu mới sớm ngày được giải thoát.

*

Ngày hôm sau, Kỷ Tô học xong thì đeo balo đi thẳng tới ký túc xá khoa Luật tìm Cố Chiêu.

Cậu từng đến một lần, ít nhiều gì cũng còn nhớ đại khái, vậy nên mới dễ dàng tìm được đích đến.

Kỷ Tô đứng trước cửa ký túc xá nghe ngóng động tĩnh bên trong, kết quả chẳng nghe thấy gì.

Cậu hít sâu một hơi, giơ tay gõ cửa.

"Mời vào." Một giọng nói trầm thấp lành lạnh vang lên.

Kỷ Tô đẩy cửa bước vào, vừa ngước mắt đã nhìn thấy Cố Chiêu ngồi trên ghế dựa, ngồi chờ cậu trong phong thái rất ung dung nhàn nhã.

Trong ký túc xá rất yên tĩnh, cậu không nhìn thấy những người khác đâu.

Kỷ Tô hơi căng thẳng, cố tìm gì đó để nói: "Chu Dương với Vương Minh Triết đâu rồi?"

"Sao?" Giọng chh không mặn không nhạt, "Cậu quan tâm hai người họ lắm à?"

"Không có." Kỷ Tô cụp mắt, che giấu sự bất an của bản thân, "Tôi chỉ hỏi vậy thôi."

Cố Chiêu nhìn balo sau lưng cậu, hỏi: "Ăn cơm tối chưa?"

Kỷ Tô thật thà trả lời: "Vẫn chưa."

Cậu chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ Cố Chiêu giao cho, không kịp nghĩ tới việc ăn cơm.

Cố Chiêu đứng dậy: "Đi thôi."

Kỷ Tô hơi bất ngờ: "Đi đâu?"

"Đi ăn tối." Cố Chiêu đi về phía cửa, "Cậu không đói?"

Kỷ Tô chạy theo: "Đói."

Giờ này nhà ăn số hai vắng vẻ, nhưng cả hai một trước một sau bước vào vẫn hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người, ngay sau đó tiếng bàn tán to nhỏ liền vang lên.

"Cậu trai đi bên cạnh Cố Chiêu là ai thế, trông đẹp vãi luôn nhờ?"

"Kỷ Tô đó, Kỷ Tô khoa Kiến trúc, mấy cậu không biết sao?"

"Tôi biết tôi biết! Tôi có một chị em từng tỏ tình với cậu ấy. Tuy là bị từ chối, nhưng lúc quay về nhỏ cứ nhớ nhung sự dịu dàng của Kỷ Tô mãi..."

"Không phải, tôi đột nhiên phát hiện ra dạo này rất hay nhìn thấy hai người họ xuất hiện cùng nhau, có tình huống gì đặc biệt à?"

"Ây da cậu đừng nói nữa, trông hai người họ đẹp đôi chết đi được ấy..."

Kỷ Tô im lặng đi theo sau Cố Chiêu, bước tới chỗ gọi món của nhà ăn, gọi một phần cơm.

Hai người tìm chỗ cạnh cửa sổ ngồi xuống bắt đầu ăn cơm tối.

Vốn dĩ Kỷ Tô ăn rất chậm, nhưng ánh mắt kia cứ quanh quẩn trên đỉnh đầu cậu quá rõ ràng, khiến cậu chỉ muốn đánh nhanh thắng nhanh.

"Ăn chậm lại." Cố Chiêu nói, "Vội đi làm gì à?"

"Khụ khụ..." Kỷ Tô bị sặc ho sù sụ, ngẩng lên nhìn hắn cười: "Không vội, tôi hơi đói thôi."

Cố Chiêu giơ tay cầm chai nước khoáng để bên cạnh lên, mở nắp đưa sang.

Kỷ Tô hơi ngạc nhiên: "Cho tôi hả?"

Cố Chiêu đáp: "Ừm."

Kỷ Tô cầm chai nước khoáng: "Cảm ơn nhé."

Cậu ngửa đầu, kề vào miệng chai uống vài ngụm nước.

Đôi môi bị thấm ướt trở nên đỏ hơn, đặc biệt là hạt cườm tọa lạc ở giữa môi trên, trông cực kỳ quyến rũ.

Cố Chiêu nhìn vài giây, sau đó im lặng rời mắt.

Ăn tối xong, hai người đi bộ về.

Trải qua chuyện khi nãy, Kỷ Tô cảm thấy hình như Cố Chiêu không đáng sợ như lúc ở trong phòng nhạc nữa, thế là không nhịn được muốn hỏi: "Tôi có thể hỏi cậu một câu không?"

Cố Chiêu chỉ nhả ra một chữ: "Nói."

"Sao cậu nhận ra tôi là Manh Manh?" Kỷ Tô hỏi ra điều khó hiểu nhất trong lòng mình, "Lúc trước đi chơi ở khu du lịch, tôi để lộ ra sơ hở gì sao?"

Nghĩ tới nghĩ lui, cậu vẫn không hiểu sao Cố Chiêu lại liên tưởng cậu với Manh Manh lại với nhau được, trừ khi lúc ở khu du lịch, cậu vô tình để lộ ra sơ sót gì đó mà bản thân không hề hay biết.

Bước chân của Cố Chiêu thoáng chững lại, hắn nhìn cậu: "Đợi lát nữa cậu sẽ biết."

Kỷ Tô không hiểu chuyện gì: "Là sao?"

Cố Chiêu không trả lời cậu mà đi thẳng về ký túc xá.

Trở lại ký túc xá lần nữa, Kỷ Tô phát hiện hai người khác vẫn biệt tung biệt tích.

Cậu đang âm thầm suy nghĩ xem rốt cuộc Cố Chiêu muốn cậu làm gì thì giọng của hắn bỗng vang lên trong phòng ký túc yên tĩnh: "Cầm lấy."

Kỷ Tô giơ tay bắt lấy thứ đồ bị ném tới. Cậu giơ lên nhìn kĩ, phút chốc bị chết máy.

Thứ Cố Chiêu ném cho cậu là một bộ váy áo thủy thủ.

"Sao trông cậu ngạc nhiên vậy?" Cố Chiêu nói bằng giọng vừa lạnh lùng vừa giễu cợt: "Cậu từng mặc rồi mà, không thấy quen sao?"

"Tôi biết, chỉ là tôi không ngờ..." Kỷ Tô bỗng khựng lại, "Nhưng cậu đưa đồ thủy thủ cho tôi làm gì?"

Cố Chiêu hỏi ngược lại: "Cậu nói xem?"

Kỷ Tô: "..."

Không, không phải là thứ cậu đang nghĩ đến đấy chứ?

"Về lý trí tôi biết người đó chính là cậu, nhưng mỗi khi nhìn cậu, tôi vẫn không thể nào xem cậu và Manh Manh là cùng một người." Cố Chiêu kéo ghế dựa ra, ngồi xuống: "Vậy nên cậu mặc nó ở trước mặt tôi đi, để tôi nhìn thật rõ."

Kỷ Tô bật thốt: "Tôi từ chối được không?"

"Ha." Cố Chiêu cười khẩy, "Bảo cậu mặc váy trước mặt tôi một lần là yêu cầu quá đáng lắm sao?"

Kỷ Tô: "Không phải..."

Cố Chiêu: "Xâm hại lợi ích công cộng, vi phạm đạo đức xã hội, hay là vi phạm pháp luật?"

Kỷ Tô: "Không vi phạm..."

Cố Chiêu bắt chéo đôi chân dài, chắp tay lại đặt trên đầu gối, quả quyết ra lệnh: "Mặc đi."

Kỷ Tô nhắm mắt lại, cầm áo váy đi vào phòng tắm.

Con người phải trả giá đắt vì sai lầm của bản thân, so ra thì cậu đã trả giá rẻ lắm rồi.

Có lẽ bây giờ Cố Chiêu vẫn còn chút ảo tưởng còn sót lại với Manh Manh, đợi cậu mặc váy xong đi tới trước mặt Cố Chiêu, hoàn toàn đập nát hình tượng em gái xinh đẹp Manh Manh trong lòng G, khi đó chấp niệm của hắn cũng sẽ tiêu tán theo.

Đối với cậu và Cố Chiêu, chuyện này là một chuyện tốt.

Dù rằng liên tục chuẩn bị tư tưởng trong lòng, nhưng sau khi mặc áo váy thủy thủ xong, Kỷ Tô vẫn trù trừ không dám ra khỏi phòng tắm.

Trước giờ cậu chưa từng mặc váy trước mặt ai ngoài Kiều Cẩm, mỗi lần gửi ảnh cho G cũng không để lộ mặt, cậu có thể an ủi bản thân rằng đối phương không biết cậu là ai.

Dù sao cậu cũng là trai thẳng thật trăm phần trăm, mặc váy cho đứa con trai khác xem thì có gì đâu...

"Mặc vừa không?" Ngoài cửa vang lên tiếng thúc giục.

Kỷ Tô cắn răng, vặn cửa bước ra ngoài: "Xong rồi."

Cố Chiêu quay đầu, ánh mắt đột nhiên cứng đờ.

Dưới chiếc váy ngắn thủy thủ màu xanh lam là đôi chân dài miên man, thon thả thẳng tắp, trắng trẻo cân đối, đường nét mượt mà hoàn hảo. So với nhìn trên ảnh thì nhìn tận mắt càng kích thích hơn nhiều.

Trái cổ của Cố Chiêu chuyển động, hắn kiềm chế dời ánh nhìn lên trên, thấp thoáng có thể nhìn thấy vòng eo mảnh khảnh nhỏ nhắn, cũng trắng đến chói mắt.

Lên trên nữa, cổ áo hơi rộng để lộ vùng da trắng muốt và xương quai xanh nhỏ nhắn rõ ràng, nhưng trước ngực lại phẳng lì.

Tuy cậu mặc bộ váy thủy thủ này lên trông vô cùng xinh đẹp, nhưng tuyệt đối sẽ không có ai xem cậu thành con gái.

Mặc váy thủy thủ đứng trước mặt Cố Chiêu, để mặc cho ánh mắt kia quan sát mình, Kỷ Tô vô cùng xấu hổ. Vành tai trắng tuyết đỏ bừng bừng, trông giống hệt như một viên hồng ngọc tinh khiết cao cấp, vừa sáng trong vừa đẹp đẽ.

Ngay sau đó, cậu phát hiện ánh mắt của Cố Chiêu lại đặt lên đùi cậu.

Ngón tay nõn nà như cọng hành cố sức kéo váy xuống dưới thêm một tí, ngón chân mềm mại đang đặt trên sàn cũng bất an co cuộn lại.

"Lên giường." Cuối cùng Cố Chiêu cũng mở miệng, giọng nói trầm thấp cực độ.

Đầu óc của Kỷ Tô đã rối thành một cục: "Hả?"

"Tôi nói..." Cố Chiêu đứng dậy, lặp lại lần nữa: "Ngồi lên giường."

Nam sinh cao hơn 1m9, khi đứng lên càng khiến cho cảm giác ngột ngạt gia tăng.

Kỷ Tô lùi về sau hai bước, vừa khéo ngã ngồi lên mép giường.

Cổ tay mảnh dẻ chống lên ga giường sọc xanh, yếu ớt đến nỗi tựa như bẻ một cái là gãy làm đôi.

Cố Chiêu đi tới trước mặt cậu, từ trên cao nhìn xuống cậu: "Vẫn còn một thứ chưa mặc."

Kỷ Tô đờ ra: "Cái, cái gì..."

Cố Chiêu cúi người cầm đôi tất chân màu trắng ở trên giường, đoạn quỳ một chân xuống đất, bàn tay to lớn nắm chặt lấy cổ chân thon gầy.

Kỷ Tô co quắp vì sức nóng trên lòng bàn tay hắn, định rút chân về theo phản xạ.

Cố Chiêu cất giọng trầm khàn: "Ngồi yên."

Kỷ Tô cứng còng, không dám động đậy.

Cố Chiêu đặt chân cậu lên đầu gối mình, ngón tay với khớp xương gồ lên thấy rõ mở tất chân ra, mang vào bàn chân trắng trẻo như ngọc kia.

Tất chân có chất vải lụa băng vừa trơn vừa mát, lòng bàn tay đặt trên chân vừa nóng vừa thô ráp, đúng là hoàn toàn trái ngược nhau.

Bàn tay lớn kia kéo tất lên tới đầu gối, sau đó tiếp tục kéo lên trên, để lại một vệt đỏ trên cẳng chân mềm mại.

Kỷ Tô bị giày vò không chịu nổi, đùi trên vô thức run rẩy, cậu bất chống tay lên giường trượt về phía sau.

Chính lúc này, bàn tay kia đột nhiên dừng lại.

Bởi vì hơi giãy giụa nên váy ngắn Kỷ Tô mặc bị xốc lên một chút, vừa khéo để lộ ra nốt ruồi màu đỏ thẫm trên đùi.

Mắt Cố Chiêu hơi cụp xuống, hoàn toàn che đi cảm xúc trong đôi mắt. Nhưng những ngón tay của bàn tay đang khựng lại kia lại run lên như bị cái gì đó kích thích.

Tác giả có lời muốn nói:

Cố cẩu: Cuối cùng cũng sờ tới...

Tô Tô: Hu hu~

Mẹ ruột: Giờ tạm thời cho Cố cẩu sung sướng trước đi, sau này sẽ có lúc nó phải theo đuổi vợ thôi hê hê~

__________

*Ơ nhưng mà công nhận ổng vẫn chăm lo cho em bé đấy thây:))) mở chai nước cho đồ

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK