• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


"Đúng rồi, hôm nay Chu Hoàng đế giống như kín đáo đưa cho tôi một tờ giấy!" Kỳ Lạc bỗng nhiên nghĩ đến tờ giấy kia, vội vàng sờ soạng lấy từ trong ngực áo ra, mở ra dưới ánh nến.

"
Tung hoành mười chín đạo, hỏi quân dùng cờ trắng? hay cờ đen?"Có ý tứ gì?" Kỳ Lạc không hiểu, vò tờ giấy ném đi.

Tử Dạ vội vàng nhặt viên giấy trên đất lên, trừng trừng nhìn Kỳ Lạc một chút, "Đây là mật tín Hoàng đế Đại Chu đưa cho cô, cô cứ ném đi như vậy, nếu chẳng may bị ai nhặt được, chỉ sợ sẽ dẫn tới không ít gió tanh mưa máu.

"
Nói xong, Tử Dạ đã đi tới bên ngọn nến, dùng lửa thiêu hủy viên giấy.

Tôi đọc có hiểu gì đâu, vậy mà cũng cố nhét cho tôi! Kỳ Lạc thở dài, không nhúc nhích nhìn Tử Dạ, "Bất kể nói thế nào, chỉ cần cô đừng biến mất là được rồi.

Tử Dạ tránh đi ánh mắt của Kỳ Lạc, cười nhạt, Cô sợ tôi vụng trộm trở về không mang theo cô à?Tôi sợ cô xảy ra chuyện thì có!" Kỳ Lạc nghiêm mặt lắc đầu, "Ở bên cạnh tôi, chí ít tôi cũng là tướng quân rồi, bảo hộ cô vẫn còn tốt hơn.

Chứ cái tên Cao Trường Cung đó, trong lịch sử bất quá chỉ là một con ma chết sớm, hắn có thể bảo vệ được cô bao nhiêu năm chứ?Có tôi ở đây, tôi sẽ không để lịch sử thành hiện thực.

Tử Dạ đột nhiên mở miệng, Hắn sẽ không sao hết.

Chẳng lẽ cô muốn thay đổi lịch sử?" Kỳ Lạc không khỏi hít vào một hơi, "Cô thật muốn ở đây cho tới lúc đó à?"Tiểu Lạc Lạc.


"
Tử Dạ cười chua xót, "Chư pháp nhân duyên sinh, chư pháp nhân duyên diệt.

"
Cúi đầu nhìn kỹ chiếc nhẫn hắc ngọc, "Chiếc nhẫn này mang chúng ta tới nơi này, nếu duyên còn chưa tận ai cũng không thể quay về.

Đã tới rồi vậy sao không oanh oanh liệt liệt làm gì đó rồi hãy đi, nếu không làm gì tôi thật uổng mang tên Lạc Tử Dạ.

"
Tử Dạ nói xong, bỗng nhiên tà tà cười nhìn Kỳ Lạc một chút, "Tiểu Lạc Lạc, tôi đang tưởng tượng dáng vẻ cô mặc mặc áo giáp, hẳn là rất đẹp nha.

Kỳ Lạc đỏ mặt lên, nói: "Cô lại bắt đầu! "
"Bắt đầu cái gì?" Hai tay Tử Dạ chắp sau lưng, dùng thân thể đụng đụng Kỳ Lạc, Cô đỏ mặt kìa! Mới có một tháng không gặp thôi mà Tiểu Lạc Lạc cô đã học không ít thứ xấu xa rồi!Kỳ Lạc chỉ cảm thấy một trái tim mãnh liệt bắt đầu nhảy lên, bối rối cúi đầu đi, "Cô! cô lại nói lung tung nữa! tôi không có!"Ha ha.

"
Tử Dạ cười nhạt, nhưng bất chợt tiếu dung của Trường Cung lại lần nữa hiển hiện trước mắt, khiến tiếu dung của nàng không khỏi cứng ở trên mặt, chỉ để lại một tiếng thở dài ý vị thâm trường.

Kỳ Lạc ngơ ngác nhìn Tử Dạ, mất mác thở dài, trong lúc nhất thời, nơi này yên tĩnh trở lại.

Một tiếng quạ đen khàn khàn gáy bỗng nhiên vang lên ngoài cửa sổ, trong đêm mưa tuyết nghe có vẻ thê lương hơn rất nhiều.


"
Ngay cả quạ đen cũng vì ngươi khóc lóc sao?" Linh Ca khóe môi mỉm cười, chậm rãi đi trong tướng phủ.

Gió lạnh phất qua, bước chân Linh Ca đột nhiên ngừng lại, giương mắt nhìn về phía người áo đen trên mái hiên.

"
Quân cờ nên diễn trò cũng diễn xong rồi, Lý Phong, ngươi biết nên làm nào? Sau một canh giờ, ta muốn trông thấy hai cỗ thi thể.

"
Linh Ca cười lành lạnh hút, một hơi thật sâu, Nuôi Khác Sát Vệ các ngươi nhiều ngày, thật muốn xem tối nay các ngươi biểu hiện ra sao.

Rõ! Người áo đen gật đầu nhẹ giọng đáp ứng, đạp mái hiên rời đi.

Linh Ca giương mắt nhìn tuyết bay đầy trời "Lan Lăng Vương, ta ngược lại thật ra phải cám ơn ngươi, đường hoàng xuất hiện trước mặt ta, thay ta diễn xong xuất diễn này —— bây giờ, hí kịch hí đã hết, ngươi cũng nên xuống Hoàng Tuyền giúp ta tế vong hồn các tướng sĩ Đại Chu chiến tử nơi Mang Sơn.

"Quận chúa!" Thị vệ bốn phía vừa nhìn thấy Linh Ca từ xa, vội vàng tiến lên đón, "Thuộc hạ vô năng, tạm thời chưa tìm được tung tích của thích khách.

Linh Ca lườm thị vệ một chút, "Thích khách đã ở trong lòng bàn tay của ta, các ngươi một mực canh chừng các ngõ ngách xuất phủ, một con chim cũng không được thả ra! Về phần lưu tô thủy tạ bên kia! Linh Ca chỉ về phía ngôi thủy tạ, "Tối nay vô luận nghe được cái gì, các ngươi đều không cần quản, hiểu chưa?"Dạ rõ! Bọn thị vệ nhao nhao ôm quyền đáp ứng.

"

Hô ——!" Thanh âm tay áo đột nhiên vang lên, một đầu bóng đen bỗng nhiên bay tới bên cạnh Linh Ca.

Ai đó!" Bọn thị vệ vội vàng rút đao sáng, bảo hộ Linh Ca ở sau lưng, "Bảo hộ quận chúa!"Chỉ thấy người áo đen kia quỳ rạp xuống đất trước mặt Linh Ca, kinh ngạc nói: "Hồi bẩm quận chúa, bên trong ngôi thủy tạ, không thấy bóng dáng Cao Trường Cung cùng Lạc Tử Dạ! Có Khác Sát Vệ hồi báo, một khắc trước đó thấy Cao Trường Cung mang Lạc Tử Dạ rời khỏi ngôi thủy tạ, tiến vào tiểu trúc của Kỳ Lạc công tử, Sau đó lại cõng Lạc Tử Dạ trèo lên mái hiên rời khỏi tướng phủ, Khác Sát Vệ hiện đang truy sát!""Võ công của hắn cao minh như thế? ngay cả Khác Sát Vệ cũng không ngăn cản được?" Linh Ca không khỏi kinh thanh thở dài, phất tay ra hiệu thị vệ thối lui, nói: "Vệ chủ ở đâu?""Vệ chủ đang toàn lực truy sát con mồi!" Người áo đen cúi đầu run giọng nói, "Đặc phái tiểu nhân hỏi quận chúa bước kế tiếp nên làm như thế nào?"Linh Ca hung hăng trừng người áo đen, "Nếu để cho Cao Trường Cung chạy ra khỏi thành Trường An, ngày khác mang chắc chắn sẽ mang tai họa đến cho Đại Chu ta, chuyện thế này chẳng lẽ còn muốn ta quyết đoán? đương nhiên là —— giết!""Dạ rõ!" Người áo đen hoảng sợ dập đầu, quay người đạp lên mái hiên, biến mất trong bóng đêm.

"
Khốn khiếp!" Linh Ca trong lòng không khỏi âm thầm kinh hãi, "Cao Trường Cung, là do ta quá coi thường ngươi! Lần này, tuyệt đối sẽ không để ngươi lại chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ta!"Ánh mắt bén nhọn rơi xuống chỗ tiểu trúc của Kỳ Lạc, Linh Ca phất phất tay, "Cao Trường Cung trước khi rời phủ đã từng tới đó, tất nhiên không có đơn giản như vậy! Các ngươi đi theo ta!""Dạ rõ!"Phong tuyết lạnh thấu xương, bông tuyết đập lên gương mặt, để Trường Cung cảm thấy có chút đau nhức.

Mũi chân vừa mới rơi xuống đất, Trường Cung lại lần nữa đạp tuyết bay lên.

"
Ngươi!
Ngươi là ai?" Nha hoàn Trên lưng đột nhiên tỉnh lại, vô ý thức bỗng nhiên đẩy Trường Cung, "Ngươi muốn dẫn ta đi nơi nào?"Trường Cung đột nhiên ngừng lại, bình yên đặt nha hoàn xuống mặt đất, đẩy nàng vào trong ngõ tắt, "Ngươi mau trốn vô đống đồ trong ngõ hẻm! Đừng nộp mạng uổng!""Ngươi! "
Nha hoàn sớm bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, rung rung rút vào một đống đồ cũ ven đường, tuyết nhanh chóng phủ lên đống đồ, che lấp khe hỡ nàng vừa chui vào.

Trường Cung lẫm liệt cười một tiếng, vội vàng quay đầu liếc mắt nhìn những hắc y nhân với binh khí lóe sáng trong tay, quát lớn: "Muốn lấy đầu người trên cổ của ta, phải xem bản lãnh của các ngươi!""Cuồng vọng!" Lý Phong bỗng nhiên quát, một cỗ hàn khí bắn ta từ ống tay áo y.

Trường Cung nghiêng người, mũi chân đạp đất, phi thân lướt lên góc mái hiên, trường kiếm trong lòng bàn tay quét thành một đạo ngân quang sáng như tuyết, "Tối nay ta ngược lại muốn xem, Khác Sát Vệ Đại Chu đến tột cùng có bản sự gì?""Cao Trường Cung, ngươi tối nay nhất định nhập Hoàng Tuyền!" Lý Phong lạnh lùng tiếp lời, hai tay áo phất nhẹ, hai đạo hàn quan bắn về phía Trường Cung.

"
Vậy sao?" Trường Cung thông suốt cười to, mũi kiếm đánh rơi ám khí, tiếp lời của Lý Phong, "Ta đã dám bước qua cửa thành Trường An, thì đương nhiên có khả năng ra ngoài, ngươi cho rằng ngươi ngăn được ta?""Khẩu khí thật là lớn! Tiếp đao đi!" Người áo đen gần đó nhịn không được bổ đao xuống đầu vai Trường Cung.

Trường Cung bước chân lệch đi, chuôi kiếm bỗng nhiên đánh trúng người áo đen kia, lách mình một cái đã bay đến sau lưng người áo đen khác, một cước đá văng hắn xuống mái hiên.

Lý Phong bay thấp trên mái hiên, vung tay lên nói với người áo đen sau lưng: "Nơi đây chỉ có một mình Cao Trường Cung, nữ tử Lạc Tử Dạ kia không biết đã nơi nào, các ngươi nhanh chóng đi tìm!""Dạ rõ!"Hai tên áo đen quay người liền đi, nhưng Trường Cung đã một bước ngăn cản đường đi của bọn hắn.


"
Ta cũng sẽ để các người tổn thương nàng!" Mũi kiếm Trường Cung vẩy một cái, nghiêng người đâm vè phía ngực một gã áo đen, tay khác nắm chặt cổ áo của một kẻ áo đen khác, khuất khuỷu tay rẽ ngang, lật người hắn xuống đất.

Kiếm trong tay bị người áo đen tránh thoát, Trường Cung dựa thế ngồi lên lưng gã áo đen nằm trên đất, tay trái nhẹ nhàng phủi tuyết vươn trên vai, vân đạm phong khinh cười nói: "Tuyết Trường An tràn đầy mùi tanh, cũng đừng làm bẩn xiêm y của ta.

"
"Chậc chậc.

Cao Trường Cung, không nghĩ tới ngươi đường đường là nam nhi, mà lại thích sạch sẽ cứ như nữ tử!" Trong lời nói của Lý Phong có vài phần ý vị trào phúng, "Chẳng lẽ ngươi đúng như lời đồn, cùng Hoàng đế đại Tề của các ngươi đều đam mê đoạn tụ? Ha ha ha ha!" Lý Phong lạnh lùng tới gần, đồng thời mười tên Khác Sát Vệ khác cũng bao vây lấy Trường Cung.

Ngón tay Trường Cung nắm thật chặt thành quyền, sắc mặt đột nhiên trở nên xanh mét, mũi kiếm bỗng dưng chỉ về phía Lý Phong, "Miệng chó! Lần này, ta muốn ngươi vĩnh viễn cũng nói không được nữa!" Mũi kiếm chấn động, Trường Cung đứng dậy đá người áo đen ngã lăn dưới chân về phía Lý Phong.

"
Bày trận!" Lý Phong vừa lui về sau, ám khí trong tay áo bức lui Trường Cung, đợi Trường Cung chuẩn bị tiến công lần nữa, Lý Phong đã lui về sau mười tên Khác Sát Vệ, trào phúng nhìn Trường Cung, "Cao Trường Cung, ngươi xem như là người đầu tiên được chứng kiến diêm vương đòi mạng trận trong trận vong hồn của Khác Sát Vệ chúng ta!""Vậy các ngươi không khỏi cũng quá coi thường Cao Trường Cung ta!" Trường Cung lẫm liệt cầm kiếm đạp đất bay lên, xem xét địa thế dưới chân, phía dưới quả nhiên là phương vị trong trận pháp —— hưu, sinh, thương, đỗ, cảnh, tử, kinh, khai, tám hướng đều có người phong tỏa đường đi, ở giữa có hai người đứng một công một thủ, cực kỳ giống bát quái âm dương song ngư!Trường Cung âm thầm khen một tiếng "Diệu ", đánh bay kiếm, muốn rời khỏi trận pháp.

Dưới thân trận pháp bỗng nhiên khẽ động, Trường Cung chỉ cảm thấy bầu trời có gió lạnh truyền đến, nghiêng người vô ý thức tránh đi, lưỡi đao trong tay Lý Phong suýt nữa bổ tới đầu vai Trường Cung.

"
Vụt! Vụt! Vụt!"Ba tiếng lưỡi đao vang lên, đã có ba thanh trường đao đâm tới hai chân Trường Cung —— mũi chân Trường Cung nhẹ nhàng đạp mạnh lưỡi đao, lần nữa bay lên không, đáp xuống mái hiên thành lâu, âm thầm thở một hơi, chỉ cảm thấy ngực hơi lạnh, trận pháp này quả nhiên chiêu nào cũng muốn lấy mạng!Nhưng đã là sát chiêu, tất nhiên không có chiêu thủ!Trường Cung hít vào một hơi, nghiêm nghị quát một tiếng lớn, thân thể rơi vào trong trận pháp, "Hôm nay xem ta làm sao phá trận pháp độc môn của ngươi!""Ngươi muốn chết à!" Lý Phong tuyệt đối không nghĩ tới Trường Cung dám đánh vào tử môn, đắc ý cười một tiếng, "Cao Trường Cung, người của ngươi, đầu là của ta!"Mấy đóa huyết hoa chướng mắt bỗng nhiên nở rộ trên người Trường Cung ——Trường Cung hung hăng cắn răng, trường kiếm trong tay đã xuyên qua yết hầu một tên áo đen, không khỏi cười to một tiếng nói: "Trận này, ta sẽ phá!" Trường kiếm trong nháy mắt rút ra khỏi yết hầu người áo đen, Trường Cung đạp đất mà lên, tả hữu ám sát hai tên áo đen, đoạt bước bay lên thành lâu lần nữa.

Trường Cung vội vàng liếc mắt nhìn bảy tám đạo vết đao trên người mà nhịn đau, ý cười trên mặt càng đậm, "Không sợ chết, thì phóng ngựa tới đây!".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK