• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lý đạo trưởng tên đầy đủ là Lý Mục, là đệ tử chính thống lớn lên ở trong đạo quán tại núi Thanh Thành nào đó, bình thường ở đạo quán cùng sư phụ học tập, thỉnh thoảng sẽ ra khỏi nhà làm chút việc, dù sao làm đạo sĩ không phải cứ hấp thu *tinh hoa nhật nguyệt* là có thể sống được.

*Năng lượng của vũ trụ, năng lượng mặt trăng mặt trời

Mục gia là nhờ khách hàng trước kia của Lý Mục giới thiệu mà đến, vừa nhìn thấy Mục Thanh, đồng thời biết được bát tự của cô, Lý Mục liền nói cho người nhà họ Mục, Mục Thanh nếu không thể tìm được người có bát tự tương hợp với cô, cô sẽ sống không qua 30 tuổi. Sau đó Lý Mục đem bát tự của người khác lưu cho Mục gia, để Mục gia tự mình đi tìm nữ nhân có bát tự rất hợp với Mục Thanh. Mục gia lúc đó rất khiếp sợ, chẳng bao giờ nghĩ tới người cần tìm là một nữ nhân.


Lý đạo trưởng vẫn chưa giải thích thêm, nhưng rất kiên định nói: "Nam nhân không được, chỉ có thể tìm nữ nhân có ngày sinh tháng đẻ này, bằng không mọi chuyện đều vô pháp "

Mục gia lúc đầu đều không thể tiếp thu, nhưng Mục Thanh liên tục không may, Mục gia không thể không thỏa hiệp. Mặc kệ là nam hay nữ, cũng không trọng yếu bằng tính mạng của Mục Thanh.

Nhưng bọn họ tốn không ít thời gian, vẫn chưa tìm được nữ nhân có ngày sinh tháng đẻ này.

Ngẫu nhiên có một lần Trương Hồng Diễm nghe được chuyện này, bà ta nhớ mang máng Trịnh Hi Vận là sinh ngày đó, bởi vì Trương Hồng Diễm tới Trịnh gia năm thứ nhất, ở ngày sinh nhật Trịnh Hi Vận đã xảy ra mâu thuẫn với Trịnh Hi Vận. Sau đó Trương Hồng Diễm tìm Trịnh Gia Lăng hỏi cụ thể thời gian Trịnh Hi Vận ra đời, Trịnh Gia Lăng nhớ không rõ ràng lắm, cuối cùng Trương Hồng Diễm ở tại nhà lục ra giấy khai sinh của Trịnh Hi Vận.


Người bình thường giấy khai sinh chính xác đến từng phân, bởi vì mẹ Trịnh Hi Vận cẩn thận tỉ mỉ, giấy khai sinh Trịnh Hi Vận chính xác đến từng giây.

Trương Hồng Diễm nhìn thấy tấm giấy kia, như thấy được tương lai mình phát đạt sau này. Bà ta phí hết tâm tư liên lạc với Trần Minh Nhã, đem giấy khai sinh đưa cho Trần Minh Nhã xem, đồng thời cam đoan mình sẽ để Trịnh Hi Vận gả cho Mục Thanh. Nhưng mà Trịnh Hi Vận thế nào cũng không chịu, cuối cùng ngoài ý muốn bỏ mạng.

Đương nhiên việc chết đi chỉ có tự Trịnh Hi Vận mới biết. Bây giờ kết cục đã thay đổi. Trịnh Hi Vận vốn là không muốn, ngoài ý muốn lại quen biết Mục Thanh, từ nay về sau cô dù thấy cũng không thể bỏ rơi được Mục Thanh, đã vậy, Mục gia còn có thể vì Trịnh Hi Vận đem lại nhiều chỗ tốt, Trịnh Hi Vận liền thuận thế đáp ứng kết hôn.


Mục Thanh biết mình cũng có thể đem lại chỗ tốt cho nhân sinh của Trịnh Hi Vận, cười với Trịnh Hi Vận nói: "Hiện tại tốt rồi, không chỉ cô có thể cứu tôi, tôi cũng có thể cứu cô, chúng ta là cứu vớt lẫn nhau, vậy mới công bằng"

Lý Mục nói: "Mục tiểu thư, cô muốn chiếm nhiều tiện nghi, cô so với Trịnh tiểu thư còn dễ chết hơn đó "

Mục Thanh quay đầu, đối với Trịnh Hi Vận nói: "Vừa rồi câu nói kia chúng ta đều không nghe được, ảo giác ảo giác. "

Sau đó mọi người cũng không nói tới đề tài này, Lý Mục tới đây là vì một lần nữa xác định Trịnh Hi Vận có phải là người có thể cải biến mệnh Mục Thanh hay không. Lần đầu thấy Trịnh Hi Vận hắn đã có đáp án, trò chuyện xong, Lý Mục đối với ba người ở Mục gia gật đầu, cha mẹ Mục Thanh cùng anh trai vậy mới chính thức yên lòng.
Lý Mục đối với bọn họ nói: "Nếu đã quyết định ngày kết hôn, Mục tiểu thư và Trịnh tiểu thư nên nghỉ ngơi thật tốt, không nên quá mệt nhọc. Mục tiên sinh và bà Mục nhất định phải phải chuẩn bị mọi thứ đầy đủ, cử hành hôn lễ xong, hai người họ đều từ từ sẽ tốt."

Nghe ý của Lý Mục, miễn là họ có thể tự mình chuẩn bị, Trịnh Hi Vận cũng lười đi hỏi có cần phải tự làm những chuyện khác hay không, có thể lười biếng được cũng tốt.

Ở tại Mục gia đã là chuyện thành thói quen, bất quá Trịnh Hi Vận vẫn vào ở khách phòng. Cô rất quý trọng thời gian cuối cùng được sống một mình, vừa nghĩ tới cuộc sống sau này sẽ ở chung với Mục Thanh, Trịnh Hi Vận hơi muốn sụp đổ.

Trịnh Hi Vận cũng thật lòng chuẩn bị vì lần kết hôn này, cô an bài các dự án xuống, đồng thời nói cho Dư Hạ Hề: "Công việc không cần quá gấp, rất nhiều chuyện không gấp được, gần đây công ty cũng sẽ không đầu tư những dự án khác, anh chỉ cần cố gắng mở rộng trò chơi công ty internet thật tốt là được "
Dư Hạ Hề có chút không thích ứng, hỏi: "Tuy là công ty chúng ta bây giờ đầu tư dự án cũng không nhiều, bây giờ cái cực kỳ có tiền đồ chính là đầu tư công ty internet này. Tôi biết Trịnh tổng còn có một dự án điện ảnh, nhưng cũng không thể thỏa mãn yêu cầu của cổ đông nha? Nếu hàng năm chúng ta không thể kiếm được lợi nhuận cần có mỗi năm, địa vị công ty chúng ta ở công ty chính sẽ tràn ngập nguy cơ a!?"

Trịnh Hi Vận trong lòng cảm động, nói với hắn: "Anh không cần lo lắng cho tôi, tôi đã có sắp xếp rồi, anh chỉ cần làm xong dự án công ty internet là được "

Dư Hạ Hề vậy mới yên tâm: "Tôi biết rồi, bất quá Trịnh tổng, nếu như cô không có người đáng tin cậy, tôi cũng có thể nhín chút thời gian đến giúp cô làm việc."

Trịnh Hi Vận gật đầu bằng lòng, nhưng cũng không chuẩn bị để Dư Hạ Hề làm dự án khác, triển vọng của trò chơi này sẽ không dừng bước tại đây, nó còn có thể được nhiều người tiếp nhận hơn nữa, đây cũng là mục đích Trịnh Hi Vận để cho Dư Hạ Hề tập trung phát triển trò chơi này.
Dù sao người trong công ty internet kia đa số đều là chuyên về công nghệ, đối với quảng cáo cũng không am hiểu nhiều. Mà Dư Hạ Hề theo cô hai năm qua, đã từ chỗ cô mưa dầm thấm đất học được rất nhiều kinh nghiệm, là lúc nên tự mình đảm đương một phía, mà không cần tiếp tục ở bên người cô làm phụ tá.

Những dự án khác năm nay Trịnh Hi Vận quả thực không chuẩn bị đón thêm. Tuy là thời gian rất gấp, thế nhưng cô dự đoán là ở ngày sinh Khổng Tử hoặc trong lúc nguyên đán chiếu phim bộ phim này, tranh thủ để lấy về số lượng lớn các khoản tiền chia hoa hồng tiền lời ở năm trước.

Hơn nữa cuộc đời của cô cũng phải chỉ dành cho công ty đầu tư này, mà là quyền quản lý Trịnh thị. Mục tiêu của cô là cuối năm nay tiến vào tổng công ty, đem công ty đầu tư giao cho Dư Hạ Hề quản lý. Mà cô không thể một thân một mình ở tổng công ty ra sức giãy dụa, cô cần những người khác ủng hộ và tung hô, đây là chuyện trọng yếu nhất năm nay, ở tổng công ty Trịnh thị và các chi nhánh công ty trải sẵn một vài người tài hỗ trợ mình.
Nhưng là có một việc lại làm rối loạn dòng suy nghĩ của cô, trước hôn lễ một tuần Mục Thanh mang tới một tin tức.

Mục Thanh cầm tư liệu trong tay đưa cho Trịnh Hi Vận, nói với cô: "Cô còn nhớ cô muốn tôi điều tra Trương Hồng Diễm và Trịnh Dao Cầm sao?"

Trịnh Hi Vận gật đầu, mới vừa muốn mở ra kẹp tài liệu, Mục Thanh lại đè lại tay cô, cầm thật chặc. Nếu không phải biểu hiện nghiêm túc, Trịnh Hi Vận cho rằng Mục Thanh ăn đậu hũ của cô.

Nhưng Mục Thanh lại khó có được nghiêm trang nói: "Cô đáp ứng tôi, nhìn thấy tư liệu xong nhất định phải khống chế được tâm tình của mình, bất cứ chuyện gì chúng ta đều có thể giải quyết, nhưng cách giải quyết vấn đề cũng không nên dựa vào sự phẫn nộ. Tôi không hy vọng nói cho cô biết chuyện này, sẽ làm cô tức giận hay thương tâm thật lâu."
Lúc này như có một tay cầm ở trái tim Trịnh Hi Vận, bởi vì Mục Thanh chẳng bao giờ nói chuyện như vậy với cô, ánh mắt Trịnh Hi Vận nhìn tư liệu cũng trở nên thận trọng.

Cô mở ra từng tờ từng tờ tư liệu, mười phút sau, Trịnh Hi Vận tay nắm chặc thành quyền đặt lên bàn, hàm răng cắn chặt, khóe mắt đỏ tươi, tay bắt đầu run rẩy không ngừng.

Mục Thanh thấy cô tâm tình đột biến, lập tức đứng dậy đứng ở bên người Trịnh Hi Vận, ôm lấy cô đem cô ôm sát trong lòng. Trịnh Hi Vận ngồi trên ghế, cái trán dán phần bụng Mục Thanh ấm áp mềm mại, toàn thân cô căng thẳng trong chốc lát thả lỏng, thân thể thả lỏng lại bắt đầu ngăn không được run rẩy.

Mục Thanh tâm đau muốn hỏng, nhẹ giọng nói: "Cô yên tâm, nếu là bà ta, tôi nhất định sẽ giúp cô tìm ra chứng cứ."

Khiến Trịnh Hi Vận khác thường như vậy không phải cái khác, mà là tài liệu điều tra ra một câu nói của Trương Hồng Diễm.
Đây là từ miệng người từng là bạn của Trương Hồng Diễm mà biết được, người đó nói Trương Hồng Diễm nói cho bà ấy biết, có thể vào được Trịnh gia cũng không phải là vừa khớp, mà do bà ta tỉ mỉ bày ra, bằng không mẹ Trịnh Hi Vận không biết muốn sống tới khi nào, bà ta sẽ không chờ được.

Cho nên mẹ Trịnh Hi Vận có thể là Trương Hồng Diễm có ý định mưu sát. Bà ấy vốn có thể tiếp tục sống, lại cứ như vậy bị tiểu tam chiếm chỗ, lại là vì chết mà bị chiếm chỗ!

Mấy phút sau, Trịnh Hi Vận không hề run rẩy, cô ngẩng đầu lên từ bụng Mục Thanh, ngẩng đầu Mục Thanh nói: "Cô tiếp tục giúp tôi tra, nếu như mẹ tôi chết thật là do bà ta làm, tôi sẽ để bà ta trả giá thật lớn."

Lúc này trong mắt Trịnh Hi Vận mềm yếu có hung ác cũng có, tâm Mục Thanh bị cô nhìn vô cùng mềm mại, gật đầu nói: "Ừm, tôi nhất định sẽ tiếp tục giúp cô tra rõ. Cô cũng đừng thương tâm được không? Nếu không... Tôi sẽ hối hận đưa cái này cho cô xem."
Trịnh Hi Vận gật đầu: "Tôi sẽ khống chế tốt chính mình." tin này đúng là làm cho lòng cô mang đến rất nhiều thống khổ, cô không có cách nào ngăn chặn sự khó chịu và thống khổ này.

Đêm đó Trịnh Hi Vận và Mục Thanh cùng đi quán bar, Trịnh Hi Vận trút xuống vài hớp rượu mạnh, trong dạ dày bị đốt hừng hực, nhưng trong lòng dễ chịu một ít. Cô dần dần có chút lờ mờ, bắt đầu nói cho Mục Thanh chuyện bản thân lúc còn bé, nói lên mẹ cô đối với cô tốt.

Trịnh Gia Lăng xem như là phượng hoàng nam, một người đắc đạo, ở lúc Trịnh Hi Vận sinh ra mấy năm đang là lúc công ty ở giai đoạn quan trọng, Trịnh Gia Lăng đem càng nhiều thời gian tốn hao ở công ty, mà bỏ quên bồi dưỡng cảm tình với Trịnh Hi Vận. Mẹ Trịnh Hi Vận lại khác, Trịnh Hi Vận bắt đầu vào học các lớp học giáo dục sớm, bà ấy liền đến công ty với Trịnh Gia Lăng cùng nhau gây dựng sự nghiệp, có sự gia nhập của bà ấy và cha mẹ của bà ấy trợ giúp, công ty dần dần đi vào ổn định.
Bởi vì Trịnh Hi Vận chỉ quấn quít mẹ, không quá để ý cha, Trịnh Gia Lăng vẫn như trước không thích Trịnh Hi Vận, mỗi ngày mẹ Trịnh Hi Vận sau khi về nhà đều chăm cô, thế cho nên Trịnh Hi Vận và mẹ cô tình cảm rất nồng hậu.

Mẹ ruột qua đời vẫn là chuyện đau nhức trong lòng Trịnh Hi Vận, nếu mẹ cô là tự nhiên qua đời, Trịnh Hi Vận cũng chỉ là đau thương một đoạn thời gian, nhưng bây giờ lại có tin nói mẹ cô là bị Trương Hồng Diễm hại chết, trong lòng Trịnh Hi Vận làm sao nuốt được uất khí này!

Rượu uống vào, tâm tình Trịnh Hi Vận không thể khống chế được, đem khuôn mặt chôn ở trong lòng Mục Thanh khóc lên. Đây là lần thứ hai cô ở trước mặt Mục Thanh khóc, cô lúc này có thể cũng không cảm giác dị thường, nhưng nếu cô tỉ mỉ suy nghĩ, sẽ phát hiện ra Mục Thanh là người tương đối đặc thù trong sinh mệnh của cô. Bởi vì ngoại trừ mẹ của mình, Trịnh Hi Vận chỉ ở trước mặt Chương Nghệ khóc, bây giờ trong cái danh sách này, cần thêm một người tên Mục Thanh.
Thống khổ xong Trịnh Hi Vận say xỉn ngã ở trong lòng Mục Thanh, Mục Thanh gọi điện thoại cho anh trai, sau hai mươi phút Mục Cận chạy tới quán bar, che chở cô và Trịnh Hi Vận đi ra quán bar. Trịnh Hi Vận ở đằng sau nằm, ngủ ở trong lòng Mục Thanh cũng không được an ổn. Mục Thanh một tay ở bả vai cô vỗ nhè nhẹ, một tay nắm chặt tay Trịnh Hi Vận, hy vọng mình có thể đem lại cảm giác an toàn đến trong mộng Trịnh Hi Vận.

Mục Cận nhìn Trịnh Hi Vận an ổn xuống, lúc này mới lên tiếng hỏi: "Là bởi vì mẹ cô ấy chết có khác thường hai người mới đi uống rượu? "

Mục Thanh sâu kín thở dài: "Ừ, biết vậy không nên đem tin này nói cho cô ấy biết, trực tiếp tra rõ rồi sau đó mới cùng cô ấy nói thì tốt rồi."

Mục Cận nghe xong trầm mặc không nói, Mục Thanh tự mình suy nghĩ trong chốc lát lại than thở: "Nhưng làm như vậy cô ấy nhất định sẽ tức giận, dù sao cũng là chuyện mẹ của cô ấy, em tự mình đi thăm dò vậy có chút không tôn trọng ý kiến của cô ấy. Hôm nay cô ấy khóc thảm như vậy, sáng sớm ngày mai con mắt nhất định sẽ sưng."
Mục Cận nói: "Vậy thì thật xin nghỉ ngơi ở nghỉ đi, hoặc là đi dạo phố, không phải mẹ nói còn có ít thứ chưa mua sao? Hai người các ngươi cũng thiệt khỏe, rõ ràng là chính mình kết hôn, nhưng cái gì cũng không quản, mẹ nhìn như chịu khó đảm nhiệm, đã nói với anh và ba về hai người mấy lần. Có thể đây là lần kết hôn duy nhất trong đời của hai người, nhưng lại không có coi trọng chút nào "

"Em sao không coi trọng? " Mục Thanh phản bác: " không phải Lý đạo trưởng nói sao, cái này cùng hôn lễ bình thường không giống nhau, em ra chủ ý cũng sẽ không được tiếp nhận "

Mục Cận thực sự là không còn lời nào để nói, bởi vì hôn lễ hai người cùng các hôn lễ khác có hơi khác một chút. Hắn đây cũng là có cơ hội thích hợp thuận miệng nói một chút, hắn thấy, chỉ cần Trịnh Hi Vận nguyện ý kết hôn, chỉ cần Mục Thanh có thể thoát khỏi vận rủi, những thứ khác đều không quan trọng cho lắm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK