• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mục Thanh cúi đầu nhìn đỉnh đầu Trịnh Hi Vận, đáy mắt mâu quang thâm trầm. Ở lúc Trịnh Hi Vận đứng dậy trong chớp mắt, tròng mắt của cô một lần nữa trở về sáng sủa, còn mang theo một chút yếu đuối.

Trịnh Hi Vận thấy chân cô không có vấn đề gì, liền tiến lên cởi ra cúc áo của cô, ánh mắt tà ác thanh âm lãnh đạm nói: "Hôm nay cô rất được hoan nghênh nha. . ."

Ghen nha! Mục Thanh trong lòng mừng như điên, vẻ mặt lại vô tội nói: "Bọn họ coi trọng không phải chính tôi, mà là tiền cùng gia thế của tôi! Trên đời này chỉ có em mới có thể bởi vì là tôi mà thích tôi!"

"Àaah~!" Trịnh Hi Vận đem quần áo Mục Thanh ném qua một bên cười lạnh nói: "Cô suy nghĩ nhiều quá, tôi thích cũng là tiền cùng gia thế của cô!"

Dứt lời, Mục Thanh đã cỡi toàn bộ quần áo ra.

Mục Thanh cũng vươn bàn tay ra hướng Trịnh Hi Vận, đôi mắt - trông mong nhìn cô nói: "Em cũng cởi, cùng tắm a!"


Trịnh Hi Vận không có phản đối, Mục Thanh hơi lộ ra nóng nảy lột ra từng cái y phục của Trịnh Hi Vận.

Trong lòng cô thực sự kích động dị thường, hôm nay đối với Trịnh Hi Vận kíƈɦ ŧɦíƈɦ chỉ do vô ý, nhưng kết quả lại làm cho cô mừng rỡ ngoài ý muốn! Cô nghĩ còn phải chờ rất lâu mới được thân mật không ngờ lại là ngày hôm nay, tuy là Trịnh Hi Vận tính công kích rất mạnh, nhưng cô cũng không phải ngồi không!

Do trong lòng hai người đều có một ngọn lửa, Mục Thanh chân bị thương còn chưa tốt, hai người cũng không mè nheo, dứt khoát tắm rửa xong mặc vào áo choàng tắm, lúc đi khỏi phòng tắm, Trịnh Hi Vận tiện tay lấy đi bao ngón tay đặt ở bồn rửa mặt, cũng quay đầu thâm trầm liếc mắt nhìn Mục Thanh.

Nhưng khi cô xoay người đi, lại không phát hiện sau lưng cô đôi mắt Mục Thanh trong nháy mắt đó so với cô còn đen đục hơn. Mục Thanh thuận thế bẻ bẻ cái cổ, nhìn chân mình hầu như đã khỏi hẳn, trong lòng đối với nó nói: Cưng không được chịu thua kém a, đêm nay liền nhờ vào cưng.


Đây là kế hoạch trong khoảng thời gian ngắn Mục Thanh nghĩ ra, cô vốn muốn đợi chân bị thương triệt để khỏi hẳn lại tính toán sau, nhưng hôm nay cơ hội tốt như vậy, cô thế nào sẽ buông tha đâu!

Đợi Mục Thanh theo Trịnh Hi Vận trở lại phòng, cảm xúc ở đáy mắt cô lần nữa không thấy.

Cô chậm rì rì đi tới trước người Trịnh Hi Vận, nhìn Trịnh Hi Vận nhích lại gần mình, sau đó chủ động hôn lên môi mình, Mục Thanh kích động trong lòng, lại tự nói với mình không nên khinh cử vọng động!

Tuy là ghen tuông mười phần, nhưng hôn cũng là ôn nhu, lúc này đây Trịnh Hi Vận chủ động vươn đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng Mục Thanh, cái loại cảm giác có tính xâm lược và chinh phục này ở trong lòng cô bành trướng, vốn cũng không phải là tính nết mềm yếu Trịnh Hi Vận hoàn toàn bị loại cảm giác này chinh phục, muốn từ trong miệng Mục Thanh cướp đoạt càng nhiều.


Cảm xúc Mục Thanh cũng bị cô điều động, cô và Trịnh Hi Vận giống nhau ở chỗ là đồng dạng không chịu thua không tiếp nhận kinh sợ, vô luận là trước đây chụp ảnh vẫn là bây giờ quản lý công ty, cô đều hy vọng mình là người lãnh đạo, biểu đạt ra quan điểm và tư tưởng của mình, mà không muốn thuận theo người khác chỉ huy!

Hiện tại cô nhịn cực kỳ khổ cực, muốn phản công lại, lại biết bây giờ cũng không phải là thời cơ tốt.

Hai người hôn càng sâu, tâm thần Trịnh Hi Vận càng hổn độn mê man, mà bây giờ lại càng rõ ràng hơn.

Dây áo ngủ bị cởi bỏ, Trịnh Hi Vận đem Mục Thanh đè xuống giường, quan tâm tránh ra chân bị thương của cô.

Tay của hai cô ở trên thân thể đối phương du tẩu, mơn trớn trên người mỗi một tấc da thịt non mềm, dòng điện kɦoáı ƈảʍ do hai người mơn trớn truyền khắp toàn thân.
Trịnh Hi Vận từng bước trầm luân, Mục Thanh lại tỉ mỉ tìm tòi nghiên cứu, lúc tay cô lướt qua xương hai bên hông Trịnh Hi Vận, Trịnh Hi Vận nhẹ rên một tiếng đột nhiên yếu đuối ở trên người cô. Thân thể mềm mại bổ sung thêm thể trọng của Trịnh Hi Vận hạ xuống, khiến hai người càng thân mật kề sát.

Chính là lúc này! Ánh mắt Mục Thanh biến đổi, thở nhẹ nói: "Chân của tôi!"

Tiếng hô của cô làm ý thức Trịnh Hi Vận đột nhiên trở về, vô ý thức chống lên thân thể tách ra, nhưng không ngờ Mục Thanh dựa theo cái đà này đem cô đẩy ngã xuống giường, lập tức áp ở trên người cô.

Giờ khắc này cô mới nhìn rõ thần tình của Mục Thanh, rất có tính tiến công còn có đôi mắt bình tĩnh giống như lúc cùng cô ở công ty chỉ trích Phương Tù, trong lòng Trịnh Hi Vận dâng lên một dự cảm xấu, một giây kế tiếp Mục Thanh lần nữa sờ soạn xương hai bên hông của cô, nhẹ nhàng vân vê bóp một cái, Trịnh Hi Vận cảm giác mình như bị giảm đi lực lượng, ngay cả đẩy ra Mục Thanh ở trên người cũng không có nổi.
"Mục Thanh!" cô xấu hổ quát.

Mục Thanh cúi người cùng da thịt cô kề nhau, ở bên tai cô nhẹ nhàng thổi khí, đem tâm cơ mình chôn dấu ở sâu trong nội tâm nói ra: "A Vận, chân của tôi là vì bảo vệ em mới bị thương, em không nên để cho nó lần thứ hai chịu thương tổn ah!"

Nói Mục Thanh dùng chân bị thương cùng chân Trịnh Hi Vận quấn nhau, nhẹ nhàng ở bên chân cô cọ xát. Xúc cảm băng gạc từ bắp chân truyền đến, Trịnh Hi Vận cắn răng nhìn trần nhà: "Đê tiện!" trong miệng cô tuy là mắng người, trên tay lại không động tác.

Mục Thanh ngậm lỗ tai Trịnh Hi Vận nhẹ nhàng mút vào, hàm hồ nói: "Ừ, tôi chính là một kẻ hèn hạ như vậy, em hối hận thích tôi sao?"

Bên tai truyền tới cảm giác tê dại mê man ánh mắt Trịnh Hi Vận, cô cậy mạnh nói: "Hối hận!"

Mục Thanh theo bên tai đi xuống, hôn tới cổ Trịnh Hi Vận: "Coi như tôi đê tiện, còn có tiền cùng gia thế có thể chống đỡ cho em đâu, sẽ không thua thiệt. . ." dứt lời cô nhẹ nhàng nghiện cắn xương quai xanh của Trịnh Hi Vận.
Lúc này Trịnh Hi Vận coi như là muốn phản công cũng phải có rất lớn khí lực chống lại cảm giác Mục Thanh mang cho cô.

Thanh âm hộp đóng gói mở ra kíƈɦ ŧɦíƈɦ đầu óc hỗn độn của Trịnh Hi Vận, cô hơi mở mắt, thấy Mục Thanh đeo vào bao ngón tay. Sắc mặt Trịnh Hi Vận càng phát ra đỏ tươi, trong mắt tràn ngập một tầng hơi nước nhợt nhạt.

Không lâu cô còn cầm thứ này diễu võ dương oai, không nghĩ tới bây giờ lại phải dùng ở trên người mình.

Trịnh Hi Vận chỏi người lên, cuối cùng muốn phản kháng một phen, lại bị Mục Thanh áp đảo lần nữa!

Lúc tiến vào Trịnh Hi Vận mới thật sự hiểu cái gì gọi là ái tình, đó là một loại tín nhiệm và tiếp nhận không có ngăn cách, là người mà mình yêu cũng quan trọng như mình, là trong lòng trừ mình ra đều tràn đầy là người đó.
Lúc này cô phải tiếp nhận, cũng nguyện ý tiếp nhận, trái tim bởi vì Mục Thanh mà bủn rủn rối tinh rối mù, nước mắt không tự chủ chảy xuống.

"Tại sao khóc?" giọng Mục Thanh ôn nhu ở bên tai vang lên, tay Trịnh Hi Vận bị cầm lấy, tiến đụng vào ánh mắt ôn nhu mà cưng chìu của Mục Thanh.

Cái nhìn này linh hồn hai người phảng phất như quấn lấy cùng một chỗ, cứ như một đôi song sinh thân mật không khoảng cách, hết thảy trước mắt đều là hư vô, chỉ còn lại có người này bầu bạn cùng mình ở quãng đời còn lại.

Một khắc cuối cùng Trịnh Hi Vận ôm chặc Mục Thanh thân thể hai người gắn bó như một đôi trẻ sơ sinh thân mặt kề sát chặt chẽ, cô nhíu mày, hai tay ôm chặt lấy Mục Thanh.

Nhưng mà Mục Thanh cũng không so với Trịnh Hi Vận thanh tỉnh đi nơi nào, bởi vì cô dĩ nhiên tại tình huống không bị đụng vào cũng đồng dạng cảm thấy thư sướng từ thân thể và trong lòng!
Sau đó, Trịnh Hi Vận và Mục Thanh thả lỏng thân thể nằm ở trên giường, hô hấp đồng bộ thở nhẹ.

Đợi dư vị đi qua, Mục Thanh nghiêng người ôm Trịnh Hi Vận, cùng cô trao đổi nhiệt độ cơ thể, nhẹ giọng ở bên tai cô nói: "A Vận, chúng ta cứ như vậy cả đời được không? Tôi yêu em, a Vận"

Trịnh Hi Vận nhẹ nhàng nhắm mắt lại, giơ tay lên bao trùm lên tay Mục Thanh đặt ở trên người mình, nhẹ giọng lại kiên định nói: "Được, em cũng yêu chị"

Hai người không biết từ lúc nào ngủ, sáng sớm hôm sau tỉnh lại mới phát hiện các cô dĩ nhiên đều không mặc gì, cứ như vậy ôm ngủ một đêm.

Trịnh Hi Vận ngồi dậy thấy mấy cái bao nón tay rơi rải rác, bên tai ửng đỏ, mặc vào áo ngủ đến phòng vệ sinh rửa mặt.

Mục Thanh cũng theo đó rời giường, sau khi xuống giường nhặt lên mấy cái bao ngón tay ném vào thùng rác, cái chưa dùng xong bỏ vào tủ đầu giường, mặc thêm vào áo ngủ đi phòng vệ sinh.
Trịnh Hi Vận đang súc miệng, sau khi Mục Thanh tiến vào vệ sinh thiếp ở sau lưng cô nhẹ nhàng ôm cô, tựa đầu lên bả vai cô rù rì nói: "Hôm nay cùng nhau trốn việc a! Muốn cùng em ở nhà chơi"

Trịnh Hi Vận có thể hết sức rõ ràng cảm giác được bầu không khí giữa hai người không giống với lúc trước, dù là là ở trong gương liếc nhau, giữa ánh mắt cứ như cũng dán vô số sợi tơ tình ái, triền miên ngọt ngào có chút phát dính.

Cô có ý định muốn làm hình thức hai người ở chung trở lại lúc ban đầu, lại phát hiện hữu tâm vô lực, cái loại cảm tình này từ trong ra ngoài tản ra hầu như không còn cách nào che đậy, coi như gương mặt lạnh lùng, trước mắt lại vẫn như cũ là ấm áp ngọt ngào.

Cô thủy chung vẫn ngượng ngùng dính nhau ở chung như vậy, hạ mắt cự tuyệt nói: "Không làm việc sao? Gần nhất chúng ta đều bận rộn như vậy"
Đây cũng là nói thật, tiết mục tuyển tú Mục Thanh đang tiến hành, hơn nữa đến sau đó cần rất nhiều thông báo và các dự án phim và truyền hình để làm nóng cho diễn viên được chọn, để không dẫn tới sau khi tuyển tú xong xuôi không lâu rồi lại mất độ nóng.

Trịnh Hi Vận đã ở thời kỳ mấu chốt, tiến nhập tổng công ty mấy ngày nay, làm sao cũng không thể thư giản.

"Sáng sớm muốn một cái tảo an hôn, buổi tối muốn một cái ngủ ngon hôn, mỗi ngày buổi trưa muốn cùng nhau ăn cơm, tiện thể buổi trưa muốn một cái bình an hôn" Mục Thanh hết sức không bỏ lùi một bước, nhưng cũng nói ra điều kiện của mình.

Thấy Trịnh Hi Vận kết thúc súc miệng, Mục Thanh liền muốn tiến lên hôn cô, Trịnh Hi Vận lập tức nghiêng về trước né tránh nụ hôn của cô, nhẹ giọng nói: "Chị còn chưa súc miệng"
Cái thanh âm này nhẹ nhàng như xuân như gió dỗ dành lấy tâm Mục Thanh, nếu là lúc trước thế nào có được đãi ngộ này, đều lời nói lạnh nhạt mới đúng chuẩn!

Thuận thế buông ra Trịnh Hi Vận, Mục Thanh lưu luyến không rời nói: "Tôi đây chờ một hồi sẽ đi ra hôn em"

Mục Thanh súc miệng xong Trịnh Hi Vận đã thay quần áo xong, đang trang điểm. Cô lúc thường trang điểm cũng là vô cùng nhạt, nhẹ tô vài nét bút lông mày, lại tô son môi chính là kiểu trang điểm hằng ngày. Lúc này vẽ lông mi cũng thật lâu, son môi vẫn còn chưa bôi len, mà là cầm điện thoại di động xem tin tức.

Tâm Mục Thanh giống như loại đàn cổ bị chấn động, tạo nên một vũng xuân thủy. Cô sao lại không hiểu Trịnh Hi Vận đây là chờ cô đi ra tảo an hôn.

Kích động trong lòng hóa thành làm một nụ hôn cuồng liệt nồng nhiệt, nụ hôn này so với tối hôm qua càng nhiệt tình hơn, liếʍ ɭáρ mút vào thân thể mỗi một chỗ ở đây phảng phất như đều dần tê dại.
Thẳng đến hô hấp hỗn loạn, Trịnh Hi Vận mới đẩy ra Mục Thanh, ngón tay Mục Thanh ở môi cô chạm nhẹ, nói với cô: "Không cần tô son đánh phấn hồng cũng sẽ đẹp"

Trịnh Hi Vận nghiêng đầu nhìn về phía bàn trang điểm, xem thấy môi mình quả nhiên đỏ như lửa, so với son môi bình thường đều phải diễm lệ.

Hai má cô hiện ra ửng đỏ, khuôn mặt như vậy má hồng gì đó cũng phải tiết kiệm.

Ăn điểm tâm xong Trịnh Hi Vận có việc đi trước, đợi Trịnh Hi Vận đi rồi, Trần Minh Nhã nhìn Mục Thanh hỏi: "Các con tối hôm qua làm sao vậy? Sáng sớm hôm nay đứng lên cảm thấy hai đứa đều khác lạ!"

Mục Thanh đắc ý khóe miệng nhếch lên, khóe mắt đuôi lông mày tất cả đều là phong tình: "Khác lạ thế nào ạ!"

Trần Minh Nhã tấm tắc kêu kỳ lạ nhìn cô: "Chính con ngắm nghía trong gương sẽ biết."
Nói bà tiếp tục ăn điểm tâm, ăn ăn lại cảm thán nói: "Hai ngươi hôm nay sao lại dính nhau như thế?"

Bởi vì thực sự khác lạ mà, Mục Thanh buông chén đũa xuống đứng dậy đi làm, thần thái đầy mặt. Thì ra □□ không chỉ là thân thể suиɠ sướиɠ, mà còn là cách linh hồn hai người tương giao cùng một chỗ.









Editor: Đã là của nhau rồi thì đổi luôn xưng hô của a Vận luôn cho nó 'tềnh' :33

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang