• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Chu Bạch lo lắng nhìn chung quanh, nhìn thấy vài bộ quần áo bảo hộ treo trong phòng thay đồ cạnh Lò mổ số 8.

Chu Bạch quay đầu liếc nhìn quần áo người bên trong mặc.Thực sự không còn nhiều thời gian để hắn suy nghĩ nữa, hắn nghiến răng, sau đó nhanh chóng chạy tới nhặt một bộ quần áo bảo hộ lên mặc vào, quấn mình thật chặt.Sau đó, hắn mở cửa lò mổ số 8 chạy vào thật nhanh.7:29.Đếm ngược, chỉ còn 60 giây.Người xem trong phòng phát sóng trực tiếp nắm chặt tay, tim đập loạn xạ khi theo dõi động tác của Chu Bạch.Chu Bạch vội vàng chạy tới bên người kia.Lúc này, đang đếm ngược, còn lại 50 giây.Chu Bạch nắm lấy tay y, nhưng y vẫn cười khúc khích hất ra."Haha! Tôi không ra ngoài!"Chu Bạch tiếp tục vươn tay tóm lấy y, nhưng y né tránh ngồi xuống, cố gắng tìm một cái bàn để trốn.Chỉ còn 30 giây!Khán giả trở nên lo lắng.Chu Bạch cũng biết thời gian của mình không còn nhiều nữa, chỉ có thể hành động một hung ác một chút.

Một tay trực tiếp chặt cổ khiến y bất tỉnh.

Sau đó hắn túm lấy quần áo bảo hộ của người đàn ông, túm cổ áo y, xách người đàn ông to khỏe như một con gà.20 giây!Chu Bạch kéo y ra khỏi cửa.10 giây!Chỉ còn hai bước cuối cùng trước cửa.Đúng vào phút cuối.

Chu Bạch rốt cục đem người này kéo ra khỏi lò mổ, cánh cửa rầm một tiếng đóng lại.Đến lúc 7h30."Reeeng!"m thanh báo động bắt đầu khử trùng.Cửa lò mổ trước mặt Chu Bạch lúc này vừa vặn bị hắn khóa lại, rồi hắn nhìn qua cửa kính nhìn thấy bụi rơi từ trần lò mổ xuống.Trong lò mổ, da lợn chết treo trên giá bắt đầu mưng mủ sau khi bị nhiễm bụi.


Sau đó, nước phun xuống, lò mổ bị bao phủ bởi sương mù.Những khán giả theo dõi toàn bộ quá trình đều nhận ra lưng họ đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Nếu Chu Bạch đi ra trễ vài giây, liệu có giống như con lợn chết bên trong không?Khán giả không thể tưởng tượng được cảnh đó.Chu Bạch đợi sự tình giải quyết xong mới nghĩ tới, trong lòng sợ hãi.Thật là nguy hiểm.Nhưng mọi người vẫn không dám thả lỏng.

Hiện vẫn chưa rõ hậu quả sẽ ra sao sau khi Chu Bạch vào Lò mổ số 8.Hắn tập trung ánh mắt vào tấm kính, nhìn chằm chằm vào con lợn chết với làn da không ngừng thối rữa.Dùng thứ gì đó có tính ăn mòn cao để khử trùng?Cái này không khỏi cũng quá quỷ dị đi?Chu Bạch cảm giác được lại có một tầng sương mù bao phủ lò mổ này.

Nhưng lúc này hắn đang tập trung toàn bộ sự chú ý vào tấm kính mà không để ý người nằm trên mặt đất đã lặng lẽ tỉnh dậy."Roài, roài, roài......”Chu Bạch nghe được thanh âm này đột nhiên cúi đầu xuống.

Người đàn ông nằm cạnh chân hắn, ngửa mặt lên, vẻ mặt hung ác nhìn Chu Bạch.Y co ngón tay tóm lấy chân Chu Bạch.

Một đòn chí mạng ở cự ly gần như vậy gần như đã tạo cho Chu Bạch một cái bóng tâm lý.Chu Bạch nhấc chân tránh đi động tác của y.

Sau đó Chu Bạch nhìn thấy bên tai mình nổi lên những vết sưng nhỏ, tựa như có thứ gì đó sắp chui ra từ trong tai.Chu Bạch chăm chú nhìn vào lỗ tai của mình, hắn cảm thấy cảnh tượng này quá quen thuộc.Ở phó bản trước, vợ hắn cũng trong tình trạng tương tự khi bị k1ch thích.Hắn cau mày.

Có cần dùng thuốc không nhỉ?Trải nghiệm của phó bản cuối cùng khiến hắn vô thức muốn tìm thuốc cho mình.

Nhưng thuốc mang từ nhà vẫn được cất giữ ở phòng bảo vệ.Đúng lúc hắn đang lo lắng không biết phải giải quyết thế nào, có tiếng bước chân ồn ào phía sau hắn."Giám đốc Lưu, ngài đi chậm một chút.


Chuông vừa reo, nếu không đến kịp, lão Lý có lẽ đã..."Thanh âm vừa truyền tới Chu Bạch thì bỗng nhiên dừng lại.

Chu Bạch quay người lại nhìn.

Giám đốc Lưu sắc mặt tối sầm, đang nhìn chính mình.Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp Đại Hạ Quốc lại cảm thấy trái tim đập kịch liệt.—— "Kết thúc rồi, lẻn vào Lò mổ số 8 và bị phát hiện."Người dân ở các nước khác bắt đầu vui mừng trước sự bất hạnh.——"Hahaha, Thiên Tuyển Giả của Đại Hạ Quốc đã vào lò mổ số 8 mà không có sự cho phép của Giám đốc Lưu.

Xem ra là phải xong đời rồi."—— "Ta ngược lại muốn xem Giám đốc Lưu muốn chặt tay Chu Bạch hay không? Hoặc một đao chém đầu hắn.

"—— "Cuối cùng ta cũng được chứng kiến ​​Đại Hạ Quốc xẹp xuống.

Cảm giác này thật tuyệt."“Roài, roài, roài......”Người nằm trên mặt đất lại bắt đầu vồ lấy Chu Bạch."Ối! Lão Lý..."Trong đám đông có người còn chưa nói xong.


Sau đó nhìn thấy Giám đốc Lưu lao tới phía trước, chém nhanh con dao trên tay."Ah……"Lão Lý đau đớn bịt tai lại, máu chảy ra từ ngón tay y.Chu Bạch nổi lên một trận ác hàn.“Khi vào lò mổ phải mặc quần áo bảo hộ gọn gàng.

Khi đến giờ tan sở phải rời khỏi lò mổ ngay lập tức.

Hôm nay ngươi đã vi phạm tổng cộng 2 nội quy làm việc tại Lò mổ số 8, một dao này là một bài học cho ngươi.

"Lão Lý bịt tai lại, co rúm người lại."Giám đốc Lưu, tôi biết mình sai rồi.

Tôi về sau cũng không dám nữa.”Chu Bạch nhìn lão Lý ánh mắt trở nên trong trẻo, trong lòng càng ngày càng nghi hoặc.Không đúng.Đây không giống như một hình phạt đơn giản dành cho nhân viên.Sau khi Giám đốc Lưu dạy xong cho Lão Lý một bài học, ông ta chuyển sự chú ý sang Chu Bạch..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK