• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chân tôi bủn rủn, tim tôi hỗn loạn. Sao có thể như thế được? Nếu thực sự giấc mơ đó là sự thật thì tất cả sẽ phải chết.
Chỉ mới nghĩ rằng những người bạn tốt của mình, những người đã học cùng lớp với mình trong vòng bốn năm qua sẽ phải chết như vậy thì trái tim tôi đập liên hồi vì hoảng loạn.

"Linh Nhi, Linh Nhi!!!" Yến Nhi từ xa chạy về phía chúng tôi , vừa chạy vừa thở hổn hển.
Linh Nhi bình thản nói. "Vội vàng thế? Còn vài phút nữa mới vô lớp cơ mà?"
"Không, không phải chuyện đó. Cậu có thấy Nhiên Nhiên đâu không?"
"Nhiên Nhiên? Không, có chuyện à?"
" Sáng nay, khi thức dậy, tớ qua phòng Nhiên Nhiên thì không thấy cậu ấy đâu, chỉ có một vũng máu trên giường của Nhiên Nhiên. sau đó, mọi người ở các phòng khác đã cùng tớ đi tìm khắp nơi nhưng chẳng thể nào tìm thấy cô ấy. Có phải đêm qua, cậu ấy đã phạm phải sai lầm gì với trò chơi không? Và thực sự một tai nạn sẽ xảy ra hay sao? "
Tôi đã sốc khi nghe chuyện đó. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Yến Nhi dần tái nhợt đi vì lo lắng. Linh Nhi rùng mình, nhìn tôi một cách run rẩy vì sợ hãi rồi Linh Nhi nói Yến Nhi:
" Cậu đã hỏi hết tất cả mọi người chưa? Hay có gọi điện thoại gì cho cậu ấy không?"
"Tớ đã hỏi rồi, không một ai biết Nhiên Nhiên ở đâu cả . Chúng ta có nên báo cáo lên giáo viên chuyện này không? Lỡ như có chuyện gì đó thực sự xảy ra với Nhiên Nhiên thì sao? "
" Cậu đừng quá lo lắng. Máu trên chiếc giường đó lỡ như cậu ấy đến mùa dâu thì sao? Có thể cậu ấy rời đi vì ngại. "
Linh Nhi đi loanh quanh, suy nghĩ một hồi rồi nói "Thế này đi! Chúng ta sẽ chia nhau ra tìm xung quanh một lần nữa. Sau hai giờ, chúng ta sẽ tập chung tại cổng ký túc xá, nếu thực sự không tìm thấy được, chúng ta sẽ báo cáo lên nhà trường"
"Quyết vậy đi, tớ đi trước đây"
Nói xong, Yến Nhi rời đi , bỏ lại tôi và Linh Nhi ở đó.
Tôi thực sự không thể nghĩ đến giấc mơ đêm qua. Nếu thực sự chuyện xảy ra với Nhiên Nhiên là do trò chơi cầu cơ tối hôm qua, thì Linh Nhi và Yến Nhi chắc chắn sẽ gặp phải nguy hiểm.
Lúc này, người mà tôi có thể nghĩ đến chỉ có Dương Khải. Anh ta là một con quỷ, chắc sẽ hiểu rõ về trò chơi này.
"Kiều An, đi đâu vậy?"
"Tớ sẽ tìm Tô Minh và tớ nghĩ anh ấy sẽ có giải pháp."
"Bây giờ em đang quá phụ thuộc vào anh ấy như thế sao?"
Một giọng nói trầm trầm với hơi thở lạnh xuyên qua màng nhĩ tôi. Nhưng ở đây chỉ có Linh Nhi với tôi, những lời vừa rồi không thể là do cô ấy nói.
"Linh Nhi, cậu vừa nói gì à?"
"Tớ có nói gì đâu !." Linh Nhi bối rối nhìn tôi và lắc đầu. "Tớ nghĩ rằng chúng ta phải tách ra để tìm kiếm thật nhanh."
"Được." Tôi gật đầu, bây giờ cũng chỉ còn cách này, tôi chỉ hy vọng điều tôi lo lắng sẽ không thực sự xảy ra
Tôi chỉ gửi cho anh ấy một tin nhắn bảo rằng phải đi tìm Nhiên Nhiên và bảo anh ấy gọi cho tôi sau giờ học rồi sau đó tôi bắt đầu đi tìm.
Nhiên Nhiên và tôi lần đầu biết nhau khi vào học đại học. Thực sự, tôi không quen biết cậu ấy lâu như Linh Nhi, vì vậy tôi thực sự không thể đoán được cô ấy sẽ đi đâu.
Nhưng sau khi tìm kiếm khá lâu, vẫn không có dấu vết nào của cô ấy cả . Tôi và Linh Nhi liền gọi cho Nhiên Nhiên thì cô ấy bảo quay lại ký túc xá tìm kiếm rồi cô ấy sẽ đến ngay.
Tôi nhìn vào đồng hồ, đáng nhẽ lúc này Tô Minh đã hết tiết từ lâu rồi chứ, nhưng điện thoại di động vẫn không đổ chuông.
Tôi nhấc điện thoại lên, mở danh bạ ra và chuẩn bị gọi cho anh ta. Đột nhiên, lại có một cơn gió nổi lên rồi thổi qua tôi. Bỗng một ý nghĩ lóe lên đầu tôi:
" Muốn thoát khỏi minh hôn thì cô đừng có mà dựa dẫm quá vào anh ta"
Tôi liền cất điện thoại di động vào túi rồi chuẩn bị quay lại ký túc xá để kiểm tra. Tôi đi được vài bước, thì tôi không biết cái đứa khốn nào lại ném vỏ chuối xuống đất khiến tôi trượt ngã và cơ thể tôi ngã ngửa xuống đất.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần là cú ngã này sẽ rất đau nhưng lại nhận được một cái ôm mềm mại. Tôi mở mắt và thấy rằng mình đã ở trong vòng tay của một người đàn ông. Gương mặt này, trông rất quen, hình như tôi đã gặp ở đâu đó.
"Không sao chứ?"
Khi tôi đứng lên, tôi đã ngạc nhiên khi thấy người đàn ông này hóa ra lại là người giúp tôi tìm cái hộp mặt nạ quỷ kia.
"Cảm ơn, tôi không sao. Còn anh, sao anh lại ở đây?"
Anh ấy thực sự trông không giống một học sinh.
"Tôi......"


" Qua đây!" Tô Minh đứng từ phía bên kia bước tới. Khi thấy tôi đang trong vòng tay của một người đàn ông lạ, anh ta có chút khó chịu, một luồng khí đen xuất hiện quay anh ta


Tôi nhận ra rằng mình bám vào tay của anh ta, tôi vội vàng đứng lên "Xin lỗi."
Chỉ sau một tíc tắc, Tô Minh kéo tôi lại và ôm tôi vào lòng, anh ấy nhìn thẳng vào người đàn ông mà không nói chuyện.
Người đàn ông kia không giải thích bất cứ điều gì, anh ta chỉ đưa tay lên ngực và nhìn tôi với một nụ cười trên môi. Rõ ràng là ánh sáng ban ngày còn là ánh sáng mùa xuân, nhưng tôi cảm thấy không khí xung quanh anh ta đột nhiên trở nên rất lạnh lẽo.
Lúc này, một cô gái đi về phía người đàn ông và cầm một cuốn sách, "Giáo sư Mộ, trùng hợp ngẫu nhiên, làm thế nào thầy lại có mặt ở đây, em có một vài điểm thực sự không hiểu về bài học, không biết có thể làm phiền giáo sư một phút không?"
Khuôn mặt dài của một người đàn ông trông rất ưa nhìn, có thể khiến các cô gái dễ xiêu lòng, nhưng tôi không nhớ rằng có một vị giáo sư đẹp trai như vậy trong trường.
"Đi thôi."
So với người dễ gần như giáo sư Mộ, Tô Minh có vẻ hơi keo kiệt. Anh ta nắm lấy tay tôi không nói một lời và rời đi.
"Anh ghen à?"
"Không." Mặt của Tô Minh trông rất tội nghiệp, anh ta dừng lại, và nhìn chằm chằm vào tôi.
"Đừng gần gũi với người đàn ông kia"
"Anh hiểu lầm rồi, tôi chỉ tình cờ ngã và anh ta chỉ giúp tôi thôi. "
" Tôi biết vì tôi đã nhìn thấy "
"Anh đã nhìn thấy, vậy vẫn còn hỏi?"
"Tóm lại, hãy nhớ những gì tôi đã nói."
Tôi không biết tại sao Tô Minh lại nói điều này, giận vô căn cứ quá!
Đúng lúc này, tôi thấy một vài sinh viên chạy về phía ký túc xá nữ, và nói trong miệng rằng có người chết
Tôi đột nhiên bị kích động, và lo lắng trong lòng tôi ngày càng nặng nề hơn. "Tô Minh, chúng ta cũng nên đi xem thử ?"
Tôi kéo Tô Minh đến ký túc xá nữ. Nơi mà cấm các chàng trai vào đây, nhưng đột nhiên rất nhiều sinh viên đến xem.
Hiện trường vụ án nằm ở tầng hai của ký túc xá. Một số cô gái không thể chịu được việc che miệng và chạy đi để nôn, khuôn mặt họ tái nhợt đi.
Tôi ôm lấy lòng bàn tay của Tô Minh và toát mồ hôi lạnh.. Chỉ đến khi Tô Minh ôm tôi vào trong lòng, một hơi ấm từ lòng bàn tay vào cơ thể. Rồi tôi từ từ bình tĩnh lại.
"Bình tĩnh lại đi"
Tô Minh giữ một ánh sáng mờ nhạt nơi tôi cầm tay , thứ ánh sáng đó làm tiêu tan sự lạnh lẽo của tôi bằng hơi ấm.
"Nhìn kìa."
Tô Minh kéo tôi lại gần.Lúc đó cảnh sát chưa đến, chỉ có giáo viên. Ký túc xá thì đang giải tán đám đông. Khi tôi lần đầu tiên nhìn thấy nó, bụng tôi quằn quại.
Mặt đất phủ đầy máu, như nước sốt cà chua tràn ra khắp sàn nhà,trước mặt tôi là Nhiên Nhiên ngã xuống đất, lưng ngửa lên, não nứt ra làm đôi, và toàn bộ não rơi xuống đất. Cơ thể cô ấy nằm trong tư thế rất kỳ lạ từ tay cho đến chân. Nó được gấp lại thành một vòng cung mà xương bình thường không thể uốn cong. Trong lòng bàn tay cô ấy, tôi thấy một thứ màu đỏ mờ, chớp sáng, nhưng khi tôi chớp mắt và nó biến mất.
Điều đáng sợ nhất là có một lỗ lớn được đào trên ngực và trái tim cô ấy đã biến mất.
"Nhiên Nhiên? Không! Tại sao lại như vậy?"
Trái tim tôi như thắt lại, nghĩ đến cuộc sống tươi đẹp của bạn mình vừa mới kết thúc
"Cô ấy là người đầu tiên."
Các tia âm thanh mờ đi vào tai tôi, và tôi ngạc nhiên nhìn lên, nhưng hầu hết mọi người đang nói xung quanh mà không biết ai tạo ra âm thanh.
"Bình tĩnh."
Trước đám đông, Linh Nhi và Yến Nhi cũng mới nhận được tin và vội vã chạy đến. Khi thấy cơ thể của Nhiên Nhiên, cả hai đều khóc. Tôi thấy cơ thể của Yến Nhi bủn rủn dần đi vì sợ hãi.
Cô ấy lấy hai tay ôm má, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cơ thể của Nhiên Nhiên sợ hãi, "Đó là cảnh báo của Quỷ, tớ đã bảo cô ấy đừng có dừng giữa chừng, chúng ta sẽ chết hết."
"Yến Nhi, bình tĩnh đi! Có rất nhiều người đã chơi trò chơi này, họ cũng dừng giữa chừng và họ vẫn đang sống khỏe mạnh,cậu đừng nghĩ linh tinh như vậy "
Khuôn mặt của Linh Nhi lộ rõ vẻ lo lắng, rõ ràng cô ấy đang rất sợ, nhưng vẫn cố an ủi Yến Nhi với tinh thần khá mạnh mẽ. Tóm lại thì Yến Nhi và Nhiên Nhiên có một mối quan hệ rất tốt với nhau. Thật buồn khi chuyện này lại xảy ra....
"Không, cậu không hề biết. Đã thực sự có người đã chết trong lớp học đó. Đêm đó, trời thực sự rất u ấm, bùa ngải và nến được thắp cũng bị gió thôi bay. Và ai biết được rằng liệu lời triệu hồi đó đã triệu hồi lên ai rồi cơ chứ? Ngoài ra lúc đó còn có thêm một người đã xuất hiện, đó là một hồn ma, hồn ma đó đã giết Nhiên Nhiên! Đúng, đúng là nó! "
" Yến Nhi, Yến Nhi, bình tĩnh lại đi, Yến Nhi! "
Yến Nhi không nghe chúng tôi nói gì cả, cô ấy hoảng sợ đến tột cùng, gạt tay Linh Nhi và chạy ra ngoài, Linh Nhi rất lo lắng và cũng đuổi theo, tôi cũng định đuổi theo, nhưng Tô Minh đã nắm lấy tay tôi.
"Tôi phải đuổi theo Nhiên Nhiên"
"Cứ để Linh Nhi đuổi theo. Còn em đi với tôi."
Tôi đã không thấy Tô Minh kể từ khi Yến Nhi xuất hiện, và không biết anh ấy đã đi đâu. Bây giờ trực giác tôi đã mách bảo dường như anh ấy đã tìm ra điều gì, vì vậy tôi đi theo anh ấy.
Lúc đó, cảnh sát đã đến và giải tán những sinh viên đang theo dõi đám đông. Tô Minh đưa tôi ra khỏi tầm nhìn của người ngoài và vào ký túc xá.
"Nhưng tại sao lại vào ký túc xá?"
"Anh đang đi đâu vậy?"
"Cô gái kia đã thực sự bị giết bởi một con quỷ."
Trái tim tôi thắt lại, "Nó có thực sự là một con quỷ không?"
"Đưa tôi đến ký túc xá của cô ấy, có lẽ sẽ có một manh mối."
"Nhưng còn cảnh sát...."
"Không sao, tôi đã đánh lạc hướng họ, chắc họ đến đây sau khoảng nửa tiếng nữa. "
Tô Minh nói điều này và tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút. Vì vừa có một vụ án mạng xảy ra, toàn bộ ký túc xá đã chạy hết ra ngoài, tôi đưa anh ta đến cửa ký túc xá của Nhiên Nhiên và thấy nó đã bị khóa.
"Làm thế nào để vào trong mà không có chìa khóa?"
Tôi nhìn lại Tô Minh và chỉ thấy anh ta đang nhìn chằm chằm vào cánh cửa. Tôi nhìn theo mắt anh ta, và đột nhiên thấy dấu vân tay đỏ trên cửa.
Nói chính xác, toàn bộ cửa ký túc xá được phủ đầy dấu vân tay máu, dày đặc màu máu...
"Đây là cái gì?"
Tô Minh không nói rồi vẽ một vòng tròn trống rỗng trong không khí. Đột nhiên, cánh cửa ký túc xá lặng lẽ mở ra. Tôi chuẩn bị đi vào, và tôi thấy toàn bộ phòng ký túc xá phủ đầy dấu vân tay máu, và từ một ký túc xá sạch sẽ nay nó đã biến thành một biển máu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK