• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tôi đang trong trạng thái mơ hồ thì nhìn thấy một quả cầu nho nhỏ màu trắng đang lơ lửng trong cơ thể của Nhiên Nhiên. Nó ngày càng rõ rành rành hơn khi cảm xúc của cô ấy lúc gay gắt lên.


Nó cũng giống như quả cầu màu trắng mà tôi đã nhìn thấy trong cơ thể cuả Mễ Mộng...


"Kha Nguyệt, cô ta nói cô ta không có biết nhưng tớ có nên tin và xé xác cô ta ra và lấy đi trái tim của cô ta hay không? Nhưng suy cho cùng, trái tim đó cũng không phải của tớ. Mà hình như cô bạn nhỏ này ( Ad: Ý nói Kiều An á!) của chúng ta biết trái tim tôi đang ở đâu, nói đi, nó đang ở đâu?"
"Tớ, tớ, tớ...."
Tôi nuốt nước bọt, cố trấn tĩnh lại bản thân mình. "Nếu tớ nói cho cậu biết trái tim cậu đang ở đâu, cậu có thể trả lại Linh Nhi cho tớ không?"
"Linh Nhi?" Nhiên Nhiên quay người đi và tôi thấy Linh Nhi đang ngồi trên mặt đất với đôi mắt nhắm tít trong góc cạnh tôi. Quần áo còn nguyên vẹn và tôi không hề thấy có một vết thương nào "Cô ta đang ở đó, nói cho tớ biết đi, trái tim của tớ đang ở đâu?"
"Tớ, tớ phải xác định liệu Linh Nhi còn sống hay không đã?"
Có lẽ Nhiên Nhiên nghĩ chắc tôi không thể trốn thoát nên cô ta đã cho tôi lại gần Linh Nhi. Tôi vội chạy đến bên Linh Nhi và lắc mạnh cô ấy "Linh Nhi, cậu tỉnh lại đi. Linh Nhi, Linh Nhi!"
"Kiều An đó sao?" Linh Nhi từ từ mở mắt ra. Tôi thở phào nhẹ nhõm
"Kiều An. Chạy đi, nhanh lên, nguy hiểm lắm." Linh Nhi nói với giọng yếu ớt của mình
"Không! Chúng ta hãy đi cùng nhau."
Linh Nhi trông cực kỳ yếu đuối. Tôi nắm lấy tay Linh Nhi và giúp cô ấy đứng dậy, và bỗng tôi bất ngờ bị đánh ngã xuống đất trước khi tôi kịp giữ vững cơ thể mình.
Nhiên Nhiên nhìn tôi đầy giận dữ, đôi mắt của cô ấy đầy máu "Kiều An, mày đã nói dối tao! Tao sẽ giết mày! Tao sẽ lấy trái tim của mày"
(Ad: Tính ra mình định để xưng hô giữa Kiều An và Nhiên Nhiên là "tôi" với "cô" hay có những lúc nên chuyển ngôi kể của nhân vật là "tôi" nhưng mình lại để "cậu" với "tớ" vì căn bản, những người này đều là bạn với nhau nên gọi vậy cho thân mật còn những lúc tức lên là "tao" với "mày" cho đúng chất bạn bè một chút)
"Kiều An, chạy đi!"
Linh Nhi đột nhiên hét lên. Tôi bèn kéo lấy một chiếc ghế bị gãy ngay bên cạnh mình và ném nó về phía Nhiên Nhiên. Nhân cơ hội, tôi kéo Linh Nhi chạy thốc chạy tháo. Tôi không biết phải chạy đến khi lúc nào nữa. Tôi cứ kéo Linh Nhi chạy trong vô thức. Bỗng một giọng nói khàn khàn và đầy hơi lạnh vang lên
"Kiều An, bạn ổn chứ?"
Tôi quay đầu lại nhìn Linh Nhi, nhưng tôi nhận ra người mà tôi đã chạy cùng lúc nãy tới giờ không phải là Linh Nhi.
"An Nhiên!"
An Nhiên mỉm cười với tôi, nghiêng đầu và đôi mắt cô ta trống rỗng "Kiều An, cô không thể nào chạy thoát nổi đâu."
"Không!!!"
Tôi đẩy mạnh cô ta sang một bên và tiếp tục chạy. An Thiên vẫn cứ kiên quyết đuổi theo tôi. Cô ấy rất nhanh, những ngón tay của cô ấy cứ giơ ra và cô ta túm lấy đầu tôi. Ngay lúc đó, một ánh sáng lóe lên từ đầu tôi, và An Thiên hét lên trong đau đớn, rồi ngã xuống đất.
Tôi nhìn An Thiên với vẻ khó hiểu. Tôi đưa tay ra và chạm vào đầu mình, nắm lấy cái trâm cài tóc và gỡ nó xuống. Ánh sáng vẫn còn đó, mờ nhạt và ấm áp cứ như lông vũ.
Nghĩ đến lời nói của Dương Khải, nếu chiếc trâm tóc này thực sự có thể bảo vệ tôi, thì tôi có lẽ chả phải sợ điều gì nữa.
Quay trở lại lớp học đó, Linh Nhi đang ngồi bên cửa sổ cùng với Yến Nhi. Cô ấy sẽ ngã ngay nếu Yến Nhi đi xuống. Nhiên Nhiên nhìn tôi đầy nham hiểm
"Kiều An, nếu mày còn dám bỏ chạy nữa, Linh Nhi sẽ phải chết."
"Xin đừng làm tổn thương đến Linh Nhi."
"Thế mày cho tao biết, trái tim của tao đang ở đâu?"
Lúc đó, tôi đã bất lực òa khóc "Tôi thực sự không biết"
"Vậy thì hãy đi chết hết đi!"

Nhiên Nhiên thật sự rất độc ác. Trong căn phòng đầy u ám lúc này, không có lấy một chút không khí nào. Tôi chỉ biết rằng điều này sẽ có thể kết thúc ngay bây giờ. Cảm xúc trong tôi giờ đây rất hỗn loạn.
"Trái tim của ngươi đang ở đây, nhưng ngươi phải tự mình đi lấy nó!"
Tôi đột nhiên thấy tay mình đang tự vươn ra về phía Nhiên Nhiên, và trong lòng bàn tay tôi có một trái tim đang đập.
Giọng nói rõ ràng phát ra từ phía tôi, nhưng tôi thực sự không phải là người nói những lời đó


Trong lúc tôi còn đang hoang mang thì bỗng hình ảnh của Dương Khải đột nhiên xuất hiện trong tâm trí tôi với một nụ cười.

{Hãy cứu lấy Linh Nhi, Dương Khải!} Tôi hét lên trong suy nghĩ và hy vọng rằng anh ấy có thể nghe thấy được .
Ngay khi Nhiên Nhiên nhìn thấy trái tim trên tay tôi, đôi mắt cô ta sáng lên. Cô ta bước về phía trước, nhưng đột nhiên dừng lại, nhìn chằm chằm vào tôi có chút cảnh giác.
"Lần trước, mày đã chuẩn bị một quả tim giả để lừa tao, mày nghĩ lần này tao sẽ tin mày chắc?"
"Thật hay giả? Cứ đến đây lấy đi rồi sẽ biết?"
Nhiên Nhiên điên tiết lên và nói với Yến Nhi "Mang nó đến cho tao"
Yến Nhi buông Linh Nhi ra và tiến lại gần về phía tôi lấy trái tim cho Nhiên Nhiên
"Dương Khải, em....."
"Suỵttt, đừng có nói gì cả, cũng đừng có mà chuyển động"
"Ừ"

Tôi rõ ràng sợ chết nhưng Dương Khải đã không xuất hiện trong những lúc tôi đang gặp nguy. Tôi không biết vì sao lại vậy? Tôi luôn mong mỏi chờ anh ấy xuất hiện, và thậm chí ghét cả việc tại sao anh ấy không đến để giúp tôi một cách trực tiếp. Nhưng bây giờ, anh ấy đã xuất hiện, như thể có một giọng nói nói với tôi rằng thay vì không đến, anh ấy đã và đang chờ đợi một thời điểm tốt nhất.
Tôi không biết tại sao tôi lại có cảm giác như vậy nhưng tôi có thể làm bất cứ điều gì vào lúc này. Nếu tôi có thể kết thúc mọi thứ, tôi luôn sẵn sàng.

Nhiên Nhiên không có tay không có chân, chỉ có thể cúi đầu chạm trán vào trái tim. Lúc này, có một vài tia sáng lóe ra từ trái tim, sau đó trái tim phát nổ.
Một bàn tay đưa ra che mắt tôi lại, bắt tôi phải nhắm mắt lại, giọng nói dịu dàng của Dương Khải vang bên tai tôi "Đừng nhìn"
Nhiên Nhiên hét lên trong đau đớn và biến mất sau đó. Lúc đó, Dương Khải xuất hiện từ bóng tối và đi về phía chỗ Nhiên Nhiên.


Nó cũng giống như một vụ nổ nhỏ với những mảnh vỡ từ đầu và máu rơi khắp nơi.
Dương Khải khom lưng xuống và nhặt quả cầu màu trắng trên mặt đất. Với một cái bóp trong tay, quả cầu vỡ tan ngay lập tức, nhưng anh ta cười khẽ.
Điệu cười lạnh lùng đến thấu tim gan.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng cười như thế này từ Dương Khải..Toàn thân tôi run lên, không kém gì lúc nãy lúc tôi hoảng loạn.

"Hóa ra, ta cũng đã bị lừa bởi thứ này cơ à?" Dương Khải dường như đang tự độc thoại với chính mình vậy, nhưng nó lại là đang nói với người khác "Đi ra đi! Ngươi tưởng với thân xác này có thể lừa được bổn vương hay sao?"
"Hahaha, quả là những điều này không thể nào đánh lừa đôi mắt của ngươi rồi, nhưng tất nhiên, linh hồn của Nhiên Nhiên vẫn còn có giá trị đối với ta đấy. Ta không thể nào để cho ngươi phá hủy nó vào ngay lúc này được"
Linh Nhi đang đứng bên cửa sổ đột nhiên đi xuống và ánh trăng chiếu vào mắt cô, phản chiếu lại một màu đỏ kỳ lạ. Giọng nói phát ra từ miệng của Linh Nhi trống rỗng và thanh tao. Dường như có ai đó đã nhập vào Linh Nhi
"Chẳng qua đó chỉ là một lời cảnh cáo mà thôi, nhưng vẫn không thể nào khiến ngươi hiện thân được"
Tôi bị sốc, vậy ra Nhiên Nhiên vẫn chưa chết hay sao?
"Ta thật sự không hề thích điều đó một chút nào!" Dương Khải nghiến răng, và dưới ánh trăng màu trắng bạc, tôi nhìn thấy khuôn mặt anh ta đang rất tức giận.
"Thế thôi chưa có đủ đâu! Ta cũng muốn nói với ngươi rằng nếu nhà ngươi muốn lấy lại thân xác của mình thì đừng có mà đánh liều"
Thân xác?
Thân xác của Dương Khải ư?
Tôi hình như đã nghe qua hồn ma nữ trong cái mặt nạ da trước đây nói về điều này.
Tôi nhìn về phía Dương Khải, anh ta thực sự có một thân xác hay sao?
Nhưng anh ta không phải là quỷ sao? Một con quỷ thì cần gì đến thân xác của mình?
"Làm thế nào để ngươi mới nói ra đây, muốn chết lần nữa sao?" Năm ngón tay của Dương Khải uốn cong, và một ngọn lửa đen bùng lên xung quanh bên ngoài ngón tay của anh ấy.
"Dương Khải, đó là thân xác của Linh Nhi, đừng làm tổn thương cô ấy!"
Tôi nghĩ Dương Khải muốn giết Linh Nhi, điều đó khiến tôi hét lên đầy sợ hãi. Linh Nhi đột nhiên cười và nói với tôi.
(Ad: Linh Nhi mà được highlight thì đó là Linh Nhi bị Mễ Mộng nhập vào nha)
"Sẽ bắt đầu từ cô ta?"
Linh Nhi chỉ vào tôi nở một nụ cười ngọt ngào trên khuôn mặt của cô ấy, nhưng nó đầy vẻ thô tục.
Trước khi tôi kịp phản ứng lại, tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm và chân tôi nhô lên khỏi mặt đất. Sau đó, một lực nào đó đập vào ngực tôi và đẩy tôi ra khỏi cửa sổ.
Bên ngoài cửa sổ, những đám mây đen biến mất và ánh trăng dịu đi. Tôi nhìn vào khoảng không dưới chân mình, nhưng tôi không rơi xuống.
Mặc dù tầng thứ sáu không quá cao, nhưng nó cũng không quá thấp. Nếu ngã, tôi sẽ bị thương rất nặng hoặc có thể sẽ là chết.
"Dương Khải, những gì ngươi muốn nó đang ở đây, có những manh mối ẩn giấu về cơ thể ngươi ở trong cái thứ này!"
Linh Nhi lấy ra một quả cầu màu trắng nhỏ. Nó tỏa ra ánh sáng màu bạc, nổi bật trong đêm tối vô tận này.
"Ngươi sẽ đến và lấy nó chứ, nhưng nhìn kìa!" Linh Nhi quay người lại và nhìn tôi với một nụ cười "Nếu người lấy cái này, cô ta sẽ rơi xuống hoặc ngược lại. Chọn một trong hai, quyết định của ngươi là gì?"
Tôi ngây người nhìn Dương Khải. Anh ta quay lưng lại với tôi và không quay lại nhìn tôi, cũng không nói một lời nào.
Ngay lúc đó, trái tim tôi thật khó chịu.
Tôi có thể nhận thấy rằng thân xác đó rất đối quan trọng với Dương Khải. Nếu quả bóng màu trắng này thực sự có chứa manh mối để tìm, đó thực sự là một thứ rất quan trọng.


Đứng trước lựa chọn giữa một manh mối quan trọng và tôi. Tôi nghĩ anh ta sẽ chọn manh mối.
Rốt cuộc, đối với anh ta, tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường thôi mà. Thậm chí là người vợ có thể được gọi là không thể nào ở bên anh ta.
Bởi vì tôi là người còn anh ta là một con quỷ.
Con người và quỷ có những điều khác nhau và thường không có kết cục tốt đẹp từ thời xa xưa đến nay.
Vì vậy, khi Dương Khải nhấc chân và bước về phía trước, tôi đã có chút đau nhói. Cho dù là lúc đó trái tim tôi có đau nhói, tôi vẫn nhắm mắt lại.
"Dương Khải, hãy nhớ đưa Linh Nhi trở lại nhé."
Ngay khi lực đỡ cơ thể tôi biến mất, người tôi nặng trịch ngay lập tức và tôi có thể cảm thấy cơ thể mình ngã xuống rất nhanh, và sớm thôi, tôi sẽ chết ở đây. Và mọi thứ đều tiêu tan...


Một chút cô đơn trong lòng mình, tốc độ rơi xuống lúc đó vẫn không giảm lại, đó là khi tôi biết tôi không phải là một người quan trọng đối với ai đó...
"Ngốc! Tìm lại thân xác cho ta đó là công việc của em, không phải của ta"
Bỗng cơ thể tôi cảm nhận được sự lạnh giá, tai tôi cảm nhận được một hơi thở quen thuộc. Khi tôi mở mắt ra, tôi thấy Dương Khải đang giữ tôi đứng trên mặt đất.
" Dương Khải ta, chỉ cần em là đủ"
(Ad: Cảm giác mà mình không đủ quan trọng với người mình thương vậy đó mọi người à! Nó hurt lắm, tui nói thật đấy nên nếu đã là người yêu của nhau rồi thì nên để đối phương ở một độ quan trọng nhất định nhoa cacbaniu. Nếu không, tình yêu không thể continue đâu á :( )


Vào lúc đó, nước mắt tôi không thể nào kìm nén được nữa. Tôi chưa bao giờ biết rằng sau khi vừa trải qua một đả kích mạnh mẽ tới vậy, cơ thể và tâm trí tôi liền biến mất vì một câu nói như vậy.
"Vì trong tim ta, chỉ có em"
"Nhưng manh mối...."
"Nếu các manh mối đã biến mất, ta có thể tiếp tục tìm lại chúng, nhưng nếu em biến mất, ta sẽ không bao giờ tìm lại được em nữa." Dương Khải giữ chặt tay tôi và bước trở lại.
(Ad: Boyfriend-Lão công nhà người ta đấy, mọi người thấy chưa? Tui thề giờ cho vài bạn nam, một vài thôi nha không phải đa số đâu, chọn giữa tiền với người yêu kiểu gì cũng là tiền :smile: K hiểu yêu yêu cái kiểu quanque gì vậy á -_- Trọng vật chất- Sau mất đừng tìm lại)
"Dương Khải...."
"Có chuyện gì vậy?" Anh ấy dừng lại và nhìn tôi.
Tôi đưa tay ra ôm lấy cổ anh ấy, cúi xuống và hôn lên môi anh ấy, rồi nhanh chóng co người lại, tim tôi như đập loạn xạ vậy .
(Ad: Úi! Có chuyển tiến rồi ahihi)
Tôi không biết tại sao mình lại làm điều này chắc bởi vì trái tim tôi tại thời điểm đó rất ấm áp, giống như mặt trời toả ấm áp vào mùa đông, nó mềm mại và thoải mái khiến mọi người ai nấy đều rất hạnh phúc.
Dương Khải nhìn tôi âu yếm, với một nụ cười trên khóe miệng. Khi vừa đặt tôi xuống, tay phải anh ta ôm lấy đầu tôi và cúi đầu hôn tôi thật mãnh liệt.
Mãi đến khi tôi không thở nỗi thì tôi mới buông tay ra và anh ta ôm tôi lần nữa "Nương tử, đã đến lúc chúng ta động phòng rồi."
Tôi ngạc nhiên nhưng không bác bỏ, vì tôi biết tôi đã thích anh ấy.
Buổi tối hôm đó thực sự rất mệt mỏi nên cơn buồn ngủ ập đến và tôi đã ngủ đến trưa ngày hôm sau , và tôi bị đánh thức dậy bởi cuộc gọi đến từ Linh Nhi
"Quỷ lười, mặt trời mọc đến đỉnh đầu rồi có mau thức dậy không hả?Tốc độ đến trường nhanh lên!"
Trái tim tôi thư thái khi nghe giọng nói đầy nhiệt huyết ấy của Linh Nhi. Cô ấy có thể mắng tôi như vậy ư? Vậy là không sao rồi!
Tôi không biết làm thế nào để mà hiểu được có chuyện gì đã xảy ra sau ngày hôm qua. Linh hồn của Nhiên Nhiên không biến mất, nhưng Dương Khải nói rằng cô ấy sẽ không xuất hiện trở lại trong một thời gian ngắn.
Nghĩ lại đến cái chết của những người khác, tôi cảm thấy thực sự rất đau xót.
Nếu không có hận thù, chắc sẽ không có gì xảy ra cả.
(Ad: Cảm ơn cacban đã ủng hộ tui thời gian vừa qua! Tui sẽ try hard để ra truyện nhanh nhất có thể mà cũng note với cacban một cái là...tui thích chêm lời nói của mình vào giữa chuyện tại tại đơn giản từ truyện mà liên hệ qua chuyện đời nó cũng vui, tui chỉ nói dựa trên kiến thức mà tui nhận được trong cuộc sống của mình thôi nên chắc nó sẽ có ích trong trường hợp của một vài bạn...Còn nếu bạn nào k thích thì cacban có thể lướt qua, mình k bắt cacban phải đọc những lời chêm của mình và bắt cũng vô ích nên k thích cứ thế mà next nhé! Iu cacban)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK