Mục lục
Giang Hồ Tiểu Hương Phong
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thái Cực Thùy Quang, Mộc Hương Y đang ở trong sân luyện công.

Liễu Phong Sào ở bên cạnh nhìn ra ngoài một hồi, nói “so sánh võ công của ngươi và tiểu sư muội ngươi, cao thấp thế nào?”

Mộc Hương Y hừ lạnh, không để ý tới hắn

Hạ Vũ Đài mang hai chén trà ngọt đi tới “lại đây uống nước đi”

Liễu Phong Sào đi qua, Hạ Vũ Đài đưa cho hắn một chén, nghĩ nghĩ, rốt cuộc vẫn đi về phía Mộc Hương Y. Mộc Hương Y thu hồi kiếm, thấy nàng má đào đỏ ửng, trong lòng khẽ động, như gió thổi qua hoa chuông, khẽ run lên

Hạ Vũ Đài nói “ngươi…” Cảm giác đầu lưỡi hơi cứng, mặt càng đỏ hơn “ngươi cũng uống một chút đi”

Mộc Hương Y nhận lấy, chóp mũi ngửi được mùi hương thiếu nữ, khác hẳn Thất thiên hương trên người Lam Tiểu Sí. Mùi hương kia hắn ngửi mười mấy năm lại không hấp dẫn bằng mùi hương lúc này. Hắn nhận lấy chén trà từ tay Hạ Vũ Đài, mười ngón tay chạm nhau, hai người đều cảm thấy nóng bỏng, đầu ngón tay lập tức co rụt lại, thiếu chút nữa làm rơi cái chén. Mộc Hương Y mau tay tiếp lấy, vùi đầu mà uống. Hạ Vũ Đài thấy hắn như thế, trong lòng không tự nhiên lại có chút mềm mại không diễn tả được bằng lời

Mộc Hương Y nói “Tiểu Sí bọn họ ra ngoài lâu như vậy còn chưa về, sẽ không gặp phải phiền toái gì chứ?”

Hạ Vũ Đài thấy hắn nhắc tới Lam Tiểu Sí, trong lòng hừ một tiếng, vẻ mặt có chút buồn bực

Liễu Phong Sào nói “có Tiểu Từ, không việc gì đâu”

Mộc Hương Y cũng nghĩ như vậy, cho nên cũng không quá lo lắng “nàng tinh quái như thế, hi vọng không làm ra chuyện thiêu thân gì”

Hạ Vũ Đài thấy hắn há miệng ngậm miệng đều là Lam Tiểu Sí, đặt chén xuống, xoay người bỏ đi

Liễu Phong Sào nhìn thoáng qua bóng dáng nàng, nói “ngươi thực ra rất quan tâm tiểu sư muội”

Mộc Hương Y “ta chỉ là trong khoảng thời gian ngắn không biết nói gì”

Liễu Phong Sào ngạc nhiên, sau đó bật cười “ngươi cảm thấy Vũ Đài tốt hay tiểu sư muội tốt”

“Ngươi từng có tiểu sư muội?”

“Trước khi sư phụ nhận lại tiểu sư muội, Vũ Đài là đệ tử nhỏ nhất của hắn, cũng là tiểu sư muội của chúng ta”

Mộc Hương Y vẻ mặt thống khổ “ không, ngươi vốn chưa từng có. Tiểu sư muội chân chính nhất định là nha đầu bị sư phụ làm hư, sủng đến cuối cùng chính sư phụ cũng không chịu nổi, lại ngại mặt mũi liền quăng cho đại đệ tử. Sau đó ngươi phải chiếu cố nàng, chịu đựng nàng, ăn không ngon thì người phải dỗ, bất cứ lúc nào cũng phải trông chừng nàng, nếu không nàng sẽ gây rắc rối. Đã vậy nàng còn suốt ngày khinh bỉ ngươi, nô dịch ngươi, đánh chửi ngươi” Nói tới đây liền nghĩ tới lúc trước Lam Tiểu Sí lấy trộm đủ thứ thuốc ở chỗ Liễu Băng Nghiên, trộn lẫn lại rồi bắt hắn thử dược tính.

Liễu Phong Sào nghe tới đó, nhịn không được bật cười thành tiếng

Mộc Hương Y lại nói “cho nên các đại sư huynh đều bị ngược đãi mà thành nô tính, một đời làm nô. Ta đây, hiện tại rất mong có đứa ngốc nào cưới nàng, ta liền công đức viên mãn, coi như được phóng thích” Nghĩ nghĩ, còn bổ sung “nhất định phải tìm một kẻ coi được, tướng mạo tốt, gia thể tốt, còn không được ghét bỏ nàng, khi dễ nàng”

Liễu Phong Sào nhận xét “các ngươi tình cảm rất thân thiết”

“Dù sao ta bị độc hại mười mấy năm mà không rên một tiếng, chắc chắn không chịu được ai khiến nàng ủy khuất” Nếu có nhất định sẽ dùng mạng mà đáp trả

Liễu Phong Sào lại hói “vậy ngươi cảm thấy Vũ Đài thế nào?”

“Không biết, có điều sờ lên, xúc cảm rất tốt” Mềm mềm ấm áp, khiến người ta có cảm giác muốn chiếu cố, bảo hộ. Nàng lại không tùy hứng, vì không có cha mẹ cho nên luôn rất hiểu chuyện


Liễu Phong Sào mắng “vô sỉ”

Mộc Hương Y hỏi “nói, ngươi có nguyện ý làm kẻ ngốc kia không?”

“Hả?” Liễu Phong Sào ngạc nhiên nhưng lập tức đã hiểu được, hắn là đứa ngốc tiếp nhận Lam Tiểu Sí, mặt liền đỏ lên “ta…”

“Ngươi thân là một nam nhân, không quyết đoán một chút được sao?”

“Bản thân ta không vấn đề gì, kể cả người nhà ta, chỉ là tiểu sư muội…”

“Chỉ không thành vấn đề thì sao đủ? Ta nói này, không phải có bệnh chứ, sao lớn như vậy lại không hiểu biết?”

Liễu Phong Sào ném cái chén vào hắn “ngươi mới có bệnh”

Mộc Hương Y lại nói “Các chủ đời kế tiếp, hẳn là ngươi phải không?”

Liễu Phong Sào sửng sốt “sư phụ đang lúc tráng niên, sao lại nói tới việc này? Hơn nữa đại sự như vậy, đe762u có Các chủ làm chủ, Tứ đại trưởng lão cân nhắc, ta không dám mơ ước”

“Nếu ngươi cưới nàng, tốt nhất nên là Các chủ, bằng không ta sợ ngươi gánh không được”

Đúng lúc này có đệ tử chạy vào thư phòng Ôn Mê, bẩm báo “Các chủ, không biết sao Tiên Lai cư lại nổi gió lớn, đê hồ bị vỡ, nước cuốn trôi vô số ruộng tốt”

Mộc Hương Y mặt biến sắc, nói “Định Phong Linh?” Vừa dứt lời, người đã không thấy

Liễu Phong Sào ngẩn người, cười khổ một tiếng, những lời hắn nói vừa rồi đúng là từ đáy lòng ah

Ôn Mê cũng giật mình kinh hãi, cùng Liễu Phong Sào rời khỏi Thái Cực Thùy Quang

Khi mọi người đến nơi đều không thể tin vào những gì mình nhìn thấy, Tiên Lai cư gần như hoang tàn, trên mặt đất khắp nơi là dấu vết nước chảy qua, không chỗ nào còn đầy đủ. Mộc Hương Y chỉ nhìn thoáng qua đã dám chắc là Định Phong Linh, năm ấy Lam Tiểu Sí từng lấy ra chơi một lần, đem toàn bộ bụi gai ở Phương Hồ Ủng Thúy đều thổi bay hết. Lam Phỉ cho người lục tìm, đến năm sau, bụi gai lại phủ khắp Phương Hồ Ủng Thúy, hắn đã bị Lam Phỉ phạt quỳ trên bụi gai suốt bảy ngày bảy đêm, mãi cho đển khi hai chân sưng phù đầy mủ, với tội danh quản giáo không nghiêm. Từ đó Lam Tiểu Sí không dùng loạn Định Phong linh nữa. Lần này thay đổi địa phương, đúng là điên rồi

Ôn Mê nhìn thấy thi thể đệ tử Quảng Vân sơn ngổn ngang trên đất, trầm mặt, nói “cứu người”

Đệ tử Tiên Tâm các lập tức mang thi thể bị vùi trong bùn đất ra ngoài, Ôn Mê cố kềm nén sự lo lắng, tìm kiếm tung tích của đám người Lam Tiểu Sí khắp nơi

Không lâu sau có đệ tử đến bẩm báo “ Các chủ, chúng ta tìm được trường tiên của Đồng Nhan Quỷ Mỗ”

Ôn Mê nhận lấy, lòng nóng như lửa đốt, cũng không để ý cái khác, nói “ngươi chờ ở đây, dù là ai, đều phải cứu trị trước, bao gồm cả Đồng Nhan Quỷ Mỗ”

Đệ tử kia cung kính nhận lệnh

Mộc Hương Y và Liễu Phong Sào chia làm hai đường tìm kiếm, Ôn Mê cũng theo dòng nước lũ mà xuống núi tìm người.

Lam Tiểu Sí cảm thấy trên người hơi ngứa, gãi một lát liền thấy không đúng, lúc trúc ốc bị đốt, độc phấn cũng được tung ra nhưng khi đó không dị trạng, chẳng lẽ do dính nước mới bắt đầu phát tác? Nàng cúi đầu, nhìn thấy chỗ vừa gãi nổi lên xanh tím, sau đó sưng phù. Xem ra nếu cứ tiếp tục, e là toàn thân sẽ bị thối rửa. Là ai mà ngoan độc như vậy.

Nàng nhìn chung quanh, muốn tìm xem có cái lá nào lớn đủ để che thân hay không, đột nhiên nghe có người gọi “Lam Tiểu Sí”

Là thanh âm của Mộc Hương Y

Lam Tiểu Sí vui vẻ “bên này, quăng một kiện quần áo qua đây, xiêm y của ta bị nước cuốn trôi rồi”

Mộc Hương Y nghe không rõ

Lam Tiểu Sí thúc giục “ngươi tới đây đi”

Mộc Hương Y lại nói “đợi chút” Rồi xoay người bỏ đi

Lam Tiểu Sí cho rằng hắn đi lấy xiêm y cho nàng, liền an tâm ngồi xuống chờ đợi

Liễu Phong Sào đang tìm kiếm, thấy Mộc Hương Y đi tới liền hỏi ‘có manh mối không?”

Mộc Hương Y nói “bên này ta đã xem qua, ngươi đi hướng tây đi” Vừa nói vừa chỉ về bên kia

Liễu Phong Sào lập tức phi thân mà đi, không bao lâu liền thấy trong lùm cây phía trước có một mái tóc đen dài. Hắn vội gia tăng cước bộ, vừa liếc mắt một cái liền mặt đỏ tai hồng, xoay người sang chỗ khác

Lam Tiểu Sí cũng hoảng sợ “sao lại là ngươi? Mộc Hương Y đâu?”

Liễu Phong Sào cảm thấy hô hấp dồn dập, đưa lưng về phía nàng, cởi áo khoác quăng cho nàng “sao lại thành như vậy? Mau mặc quần áo vào đi”

Lam Tiểu Sí cầm lấy ngoại bào của hắn quấn quanh người, hỏi ‘có thấy đám Tiểu Từ không?”

Liễu Phong Sào nói “vẫn đang tìm. Ngươi không sao chứ? Có bị thương hay không?”

“Trong nước có độc, phải nhanh tìm được bọn họ”

Nàng toàn thân ướt sũng, áo choàng dính sát vào người, Liễu Phong Sào không dám nhìn thẳng “ngươi trước xuống núi thay quần áo, nếu người ta nhìn thấy, không biết sẽ đàm tiếu thế nào”

Lam Tiểu Sí gắt “bớt nói nhảm, mau tìm người đi. Độc này phát tác trên người ta nhanh như vậy, bọn họ sẽ càng nghiêm trọng hơn”

Liễu Phong Sào nghe vậy cũng không dám trì hoãn nữa “vậy ngươi về Yên Vũ Hư Lam trước đi, chúng ta đi tìm”

Lam Tiểu Sí nhớ lại phương hướng bọn họ bị thất lạc, nói “đi theo ta”

Mộc Hương Y từ xa nhìn theo thân ảnh hai người, âm thầm cổ vũ: Liễu Phong Sào, cố lên

Đi được một đoạt, đột nhiên Liễu Phong Sào hô lên “phía trước, là Đồng Nhan Quỷ Mỗ” Chân cũng tiến nhanh về phía trước, lại cởi một cái áo khoác lên cho Quỷ Mỗ

Quỷ Mỗ thấy Lam Tiểu Sí không có việc gì, thở phào nhẹ nhõm “may mà ngươi không có việc tgi2”

Lam Tiểu Sí nhìn nàng một hồi, nói “Quỷ di cũng trúng độc?”

Tình trạng của Đồng Nhan Quỷ Mỗ nghiêm trọng hơn Lam Tiểu Sí nhiều, làn da đã bắt đầu nứt nẻ, chảy ra máu màu tím đen. Nàng nói “độc này quái dị, dính vào da, gặp nước càng phát tác nghiêm trọng hơn lại không thể dùng nội lực bức ra”

Lam Tiểu Sí vội nói “Liễu Phong Sào, mau đưa nàng về Yên Vũ Hư Lam”


Liễu Phong Sào phát tín hiệu, rất nhanh liền có đi đến, hắn phân phó vài câu, thấy Lam Tiểu Sí đi về phía trước liền nhan chóng đuổi theo. Lam Tiểu Sí tìm kiếm thật lâu nhưng không tìm được Vi Sinh Từ, ngay cả Thanh Hôi và Kim Chẩm Lưu cũng không thấy bóng dáng

Thấy thời gian kéo dài khá lâu, trên mặt Lam Tiểu Sí bắt đầu xuất hiện những vết xanh tím, Liễu Phong Sào lo lắng nói “Tiểu Sí, độc trên người ngươi…ngươi mau trở về đi”

Lam Tiểu Sí không chịu “phải tìm được Tiểu Từ”

Liễu Phong Sào nắm tay nàng lôi kéo “nơi này có rất nhiều đệ tử Tiên Tâm các, bọn họ sẽ dốc hết sức tìm kiếm. Ngươi trước trở về để Vân đại phu xem qua rồi lại quay lại tìm, hơn nữa Tiểu Từ võ công cao cường, ngươi và Quỷ Mỗ đều không việc gì, hắn nhất định cũng thế”

Lam Tiểu Sí còn muốn nói thêm, Mộc Hương Y đã tiến lên, không nói hai lời, ôm nàng rời đi

Lam Tiểu Sí gắt gỏng “Mộc Hương Y”

Mộc Hương Y thản nhiên nói “nếu ngươi có ý kiến thì một chưởng đánh chết ta rồi hãy đi tìm hắn” Liễu Phong Sào đáng chết, chuyện nhỏ vậy cũng làm không xong

“Mộc Hương Y, hắn cái gì cũng không hiểu, nếu một mình ở chỗ này sẽ hết sức nguy hiểm. Nếu ta bỏ rơi hắn, ta sẽ rất khổ sở”

Mộc Hương Y sửng sốt

Lam Tiểu Sí lại nói “nếu ngươi lạc mất ta, ngươi có thể trở về trị thương trước rồi lại tiếp tục tìm sao?”

Mộc Hương Y thả nàng xuống “đi thôi, tìm chung quanh xem, có lẽ người đã được cứu rồi không chừng”

Mọi người tìm kiếm chung quanh thật lâu, vẫn không tìm được Vi Sinh Từ mà lại phát hiện ra Kim Chẩm Lưu và Thanh Hôi ở ven đường. Cả hai đều hôn mê chưa tỉnh. Liễu Phong Sào xem xét, nói “không trúng độc”

Lam Tiểu Sí phán đoán “có lẽ loại độc này không có tác dụng với người Kỳ tộc?”

Liễu Phong Sào ra sức đánh thức Kim Chẩm Lưu nhưng hắn vẫn không nhúc nhích, đành khiêng người lên, nói ‘Mộc Hương Y, ngươi mang Thanh Hôi”

Đồng ruộng chung quanh đều bị nước nhấn chìm, cũng mauy lượng nước trong hồ không nhiều lắm, cho nên phòng ốc bị hủy không nghiêm trọng.

Dọc đường đi, Lam Tiểu Sí luôn tìm kiếm nhưng không ai nhìn thấy Vi Sinh Từ

Khi Vi Sinh Kỳ biết tin, tái mặt hỏi “có ý gì?nhi tử của ta lớn như vậy, thất lạc là sao?”

Ôn Mê xấu hổ nói “Kỳ huynh, chuyện xảy ra bất ngờ, trên dưới Tiên Tâm các cũng đã dốc sức tìm kiếm”

Vi Sinh Kỳ đi đến cạnh Lam Tiểu Sí, thấy trên người nàng chỉ khoác ngoại bào của Liễu Phong Sào, càng thễm tức giận “yêu nữ ngươi, Tiểu Từ sao lại có thể chỉ nhận ngươi chứ” Dứt lời liền vung tay lên, nhưng đối mặt với một tiểu cô nương, cuối cùng cũng không hạ thủ được, vì thế hắn thay đổi góc độ, tát lên mặt Mộc Hương Y

Mộc Hương Y khóe miệng ứa máu nhưng hắn không bất ngờ cũng chẳng tức giận, đã quen bị người ta xem làm bao cát trút giận rồi

Vi Sinh Kỳ vẫn chưa hết giận, chỉ vào Lam Tiểu Sí mắng “ngươi nhìn ngươi xem, cả ngày chỉ biết gây rắc rối, còn ăn mặc như vậy, toàn thân trên dưới chẳng thấy chỗ nào giống nữ tử đàng hoàng”

Lam Tiểu Sí xanh mặt, cả giận đáp trả “không phải Vi Sinh gia các ngươi được xưng là thiên hạ đệ nhất sao? Sao ta biết nhi tử ngươi vừa bị mấy tên vô danh tiểu tốt đánh lén liền thất lạc? Ngươi có thời gian mắng ta, chi bằng tìm hắn về, làm cách nào để giữ được danh hiệu đệ nhất thế gia đi”

Vi Sinh Kỳ tức giận nhưng cũng biết tìm nhi tử quan trọng hơn, lập tức quay người rời đi

Ôn Mê răn dạy “Tiểu Sí, sao ngươi có thể nói chuyện với trưởng bối như vậy”

Lam Tiểu Sí vặt lại “ai cần ngươi lo”

Ôn Mê “mặt ngươi…”Mặt nàng xanh tím một mảng, hắn vội kéo nàng lại gần “đây là trúng độc?” Lập tức cõng nàng nhanh chóng quay về Yên Vũ Hư Lam

Độc dược ở trước mặt Vân Thải Chân chỉ là đồ chơi nhỏ, Ôn Mê rất yên lòng khi giao người cho hắn

Ôn Mê quay sang hỏi Liễu Phong Sào “xiêm y trên người ngươi là sao?” Ngữ khí có chút nghiêm khắc. Trên người Lam Tiểu Sí chỉ bọc một kiện ngoại bào của hắn, ai nấy đều thấy cả.

Liễu Phong Sào cúi đầu, thuật lại toàn bộ mọi chuyện

Ôn Mê răn dạy “không phải sư phụ không tin các ngươi nhưng mà Phong Sào, danh tiết của nữ nhi quan trọng đến dường nào, ngươi sao có thể để nàng xuất hiện trước mặt người khác như thế?”

Liễu Phong Sào không dám nói do Lam Tiểu Sí muốn tìm Vi Sinh Từ, chỉ nhận lỗi “đều do đệ tử suy nghĩ không chu toàn”

“Việc này sau lại nói, Vi Sinh thiếu chủ tuyệt dối không thể rơi vào tay người khác, liên hệ các môn phái khác, hợp lực tìm kiếm”

Liễu Phong Sào nhận lệnh ‘dạ”

Vi Sinh Từ mở to hai mắt, toàn thân đã được băng bó, không thể dùng nội lực trừ độc, mà da hắn vốn mẫn cảm, gần như toàn bộ đều bị thối rửa. Thế nhưng trong tay hắn vẫn nắm chặt Định Phong Linh của Lam Tiểu Sí, vì tìm lại thứ này mà hắn mất không ít công sức. Trên người ngứa cực kỳ, hắn muốn gãi nhưng vừa cục cựa, toàn thân liền đau nhức.

Đúng lúc này có người bưng nước vào, là một lão hán khoảng năm mươi tuổi, thấy hắn đã tỉnh lại, vội tiến lên, nói “tiểu ca, ngàn vạn đừng lộn xộn”

Vi Sinh Từ cau mày, chán ghét vị thuốc, hoàn cảnh xa lạ và người không quen. Hắn không nói lời nào

Lão hán kia lại nói ‘tiểu ca, nước thuốc này có thể giúp ngươi hết ngứa, mau ngâm đi”

Vi Sinh Từ muốn tránh, nghĩ nghĩ, lại nói ‘ta đến”

Lão hán kia nói “như thế không tiện, vẫn để lão hán giúp ngươi đi”

Vi Sinh Từ vẻ mặt ghét bỏ “không cần”

Lão hán thấy thế cũng không trách hắn thiếu niên vô lễ, nói ‘được rồi, nhất định phải ngâm, nếu không không trừ hết dư độc, sẽ có hại với ngươi” Nói xong đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại

Bên ngoài có một cô nương chờ sẵn, hỏi “cha, hắn tỉnh?”

Lão hán họ Tiết, tên Thiên Tố, là một du phu. Đến bốn mươi lắm tuổi mới có một nữ nhi, từ nhỏ đã được phu thê hắn yêu như châu bảo, nhìn thấy nàng, liền nói ‘Khả Tâm, ngươi ở đây làm gì?”

Tiết Khả Tâm “cha, ngươi xem đây là cái gì?” Vừa nói vừa đưa ra một ngọc bội màu xanh biếc

Tiết Thiên Tố nhìn thoáng qua, đáp “đây không phải là ngọc bội của tiểu ca kia sao? Ngươi lấy ra làm gì?”

“Người ta tò mò mà, cha, ngươi biết không, ta mang ngọc bội này đến tiệm cầm đồ trên trấn, ngươi đoán xem người ta ra giá bao nhiêu?”

“Mặc kệ người ta ra giá bao nhiêu, cũng là đồ của người ta. Ngươi mau trả lại, đừng lộn xộn”


‘Cha, người ta ra giá ba ngàn lượng bạc. Ba ngàn lượng đủ cho cả nhà chúng ta sống dư dả cả đời. Hắn nhất định là một công tử phú gia”

Tiết Thiên Tố trách nàng “Khả Tâm, ngươi rốt cuộc có ý gì?”

“Cha, sau này ngươi để nữ nhi chăm sóc hắn được không?”

“Ngươi, một cô nương gia, có biết liêm sỉ hay không”

Đúng lúc này thê tử Lâm Hoa của hắn đi đến “lại đang mắng nữ nhi”

Tiết Thiên Tố không nói gì

Tiết Khả Tâm lên tiếng “nương, người ta thích vị tiểu công tử kia. Người ta đã cập kê, cái này có gì không đúng”

Lâm Hoa quyết định “vậy ngươi đi đi, hỏi rõ xem người ta là người phương nào”

Tiết Khả Tâm lập tức kể cho nàng nghe chuyện ngọc bội, hai mắt Lâm Hoa liền sáng lên “Tâm nhi đúng là nhạy bén, mau đi thôi”

Vi Sinh Từ đang chườm nóng lên người, chợt nghe bên ngoài vang lên tiếng bước chân, âm thanh nhẹ nhàng hoạt bát, có thể là của nữ tử trẻ tuổi.

Quả nhiên không lâu sau, cửa bị mở ra, Tiết Khả Tâm thướt tha đi vào “công tử, ngươi khá hơn không?”

Trên người nàng nồng nặc mùi phấn son, Vi Sinh Từ chau mày, cúi đầu tiếp tục chườm nóng cho vết thương

Tiết Khả Tâm lại nói “ không biết công tử tên họ là gì, nhà ở đâu?” vừa nói vừa đi đến gần, ngồi lên giường của Vi Sinh Từ, mềm giọng hỏi tiếp “có hôn phối hay chưa?”

Vi Sinh Từ không để ý tới nàng, thấy nước thuốc đã không sai biệt, nhìn chằm chằm Tiết Khả Tâm:ngươi sao còn không đi?”

“Công tử sao có thể tự mình chườm ở chỗ vết thương không thấy, tiểu nữ giúp ngươi” Nói xong liền đưa tay muốn sờ lên lưng Vi Sinh Từ, hắn lập tức nghiêng người tránh đi, dáng vẻ tức giận, người nhà này thế nào vậy?

Đúng lúc này bên ngoài có người lên tiếng “vị lão trượng này, xin hỏi có nhìn thấy một thiếu niên mười chín tuổi, một thân hồng y, tính cách quái gở hay không?”

Là thanh âm của Ôn Mê. Khi Tiết Khả Tâm mang ngọc bội của Vi Sinh Từ đến tiệm cầm đồ hỏi giá đã bị người Tiên Tâm các chú ý

Vi Sinh Từ nghe tiếng, muốn đứng dậy, Tiết Khả Tâm lại ngăn cản hắn “ngươi đừng lộn xộn” vừa duỗi tay đè hắn lại vừa yếu ớt ngã vào lòng hắn

Ôn Mê và Liễu Băng Nha, Vi Sinh Kỳ nghe tiếng động liền đẩy cửa đi vào, lại thấy Vi Sinh Từ quần áo không chỉnh tề, trong lòng còn có một nữ tử trẻ tuổi

Ôn Mê thở phào nhẹ nhõm, may mắn, Vi Sinh thiếu chủ không có việc gì

Vẻ mặt Vi Sinh Kỳ từ khó coi liền lập tức thoải mái, chẳng lẽ nhi tử di tình biệt luyến? Vậy cũng tốt, thích ai cũng tốt hơn so với thích Lam Tiểu Sí. Hắn tiến lên đánh giá Vi Sinh Từ, chỉ thấy hắn toàn thân dính độc, cũng không có vết thương khác

Vi Sinh Kỳ chưa lên tiếng, Tiết Khả Tâm đã giòn giã hỏi ‘vị đại hiệp này, các ngươi là bằng hữu của hắn sao?”

Vi Sinh Kỳ gật đầu, hỏi “hắn thế nào?”

Tiết Khả Tâm đáp “lúc đó hắn ngã ở ven đường, ta thấy trên người hắn như là trúng độc liền đưa hắn về nhà. Cha ta là du phu, biết một chút y thuật, đã trị cho hắn”

Tiết Thiên Tố nghe vậy cau mày, Vi Sinh Từ là do hắn thuận tay cứu về, nữ nhi sao lại?

Vi Sinh Kỳ cao thấp đánh giá nàng, nữ nhi nhà nghèo, xiêm y mộc mạc “nói như thế là ngươi cứu nhi tử ta?”

Tiết Khả Tâm cao thấp đánh giá Vi Sinh Kỳ. Sau khi Mộ Dung Tú qua đời, trên xiêm y của cha con Vi Sinh Kỳ không có hình thêu tinh tế gì nhưng chất vải và ngọc bội đều sang trọng quý giá. Ánh mắt nàng nhìn trên vỏ Cửu Vi kiếm hoa mỹ, nói “thì ra là thúc thúc. Ơn cứu mạng thì không dám nhận, có điều đúng là ta đã đưa hắn về nhà”

Vi Sinh Kỳ nói ‘cô nương, ơn cứu mạng, Vi Sinh thế gia chắc chắn sẽ ghi nhớ trong lòng” Dứt lời liền đưa tay xem mạch cho Vi Sinh Từ, tuy hắn không rành y thuật nhưng là người học võ, đều biết xem xét nội thương trên người

Vi Sinh Từ rút tay về, rốt cuộc cũng lên tiếng “Tiểu Sí Bàng?”

Vi Sinh Kỳ đáp “nàng đã trở về” Nhớ tới trên người Lam Tiểu Sí chỉ khoác ngoại bào của Liễu Phong Sào, lửa giận lại bốc lên, trừng mắt liếc Ôn Mê

Ôn Mê bất đắc dĩ nói “Vi Sinh thiếu chủ không việc gì, thực sự là may mắn, nếu người đã tìm được, về Thái Cực Thùy Quang trước rồi nói sau”

Tiết Khải Tâm không phải người trong giang hồ, không biết tới Vi Sinh thế gia nhưng có nghe tới Thái Cực Thùy Quang, vội hỏi ‘Thái Cực Thùy Quang? Các ngươi là người của Tiên Tâm các?”

Liễu Băng Nham giới thiệu “vị này là Tiên Tâm các Các chủ Ôn Mê”

Tiết Khả Tâm hai mắt sáng lên “thuốc trị thương của hắn đều do ta làm, hay là ta đi cùng các ngươi, có lẽ sẽ có chỗ hữu dụng”

Ôn Mê nói ‘như vậy, mời cô nương”

Tiết Thiên Tố lo lắng “Khả Tâm” Nữ nhi từ nhỏ đến lớn đều muốn gả cho nhà giàu, làm gì biết cách phối dược nấu thuốc?

Tiết Khả Tâm mỉm cười nói “cha, ngươi yên tâm, ta rất nhanh sẽ trở lại”

Nói xong, xiêm y cũng không thu thập, duỗi tay muốn nâng Vi Sinh Từ dậy. Vi Sinh Từ lại tránh khỏi nàng, nàng cũng không chút phật lòng, theo sát hắn, cùng đi đến Thái Cực Thùy Quang

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK