Mục lục
Thụy Nhĩ Ma Tý Khởi Lai Hải
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngô Huy mắt đầy hứng thú mà nhìn La Thành, nói: "Bắt ép? Thế nhưng trong video không xuất hiện cảnh tượng vừa dụ dỗ vừa đe dọa a."

La Thành cứng lại, sau đó lại nói: "Ta khiến Kỷ Gia Duyệt trên đường tới đã bắt ép hắn, không phải hắn tự nguyện."

"Mặc kệ có phải hay không, làm điều sai nhất định phải trả giá đại giới, nếu không, có người phạm tội, thậm chí phản bội Nhân tộc, chỉ cần dựa vào một câu nói "Không phải tự nguyện" là có thể thoát sao?" Ngô Huy lạnh lùng nói, ánh mắt sắc bén.

Lúc này, Địch Cảnh bọn họ kể cả có tuổi trẻ, không rành thế sự ra sao cũng thấy rõ Ngô Huy đang cố ý nhằm vào Diệp Tố, chỉ là Diệp Tố khi nào đắc tội qua hắn?

Ngay cả bản thân Diệp Tố cũng không hiểu nổi, ánh mắt Ngô Huy nhìn hắn mang theo một cỗ hàm súc nhưng khắc sâu khinh thường, khiến hắn cũng phải tin rằng mình đã làm sự tình đại nghịch bất đạo gì lắm.Tưởng tượng tới hắn phải đi khoáng thạch tinh cầu tiến hành lao động cải tạo, này còn không phải là đi làm thợ mỏ không có tự do sao?"

Hắn thấp giọng hỏi Kỷ Gia Duyệt: "Làm giả học tịch tại sao lại nghiêm trọng như vậy?"

Kỷ Gia Duyệt cũng không biết nên giải thích như thế nào, việc này có thể to cũng có thể bé, tất cả đều dựa vào phía trên xử lý ra sao, nhưng xem chừng, Ngô Huy này là muốn làm to chuyện, cũng không biết là giết gà dọa khỉ hay là có tư oán.

"Mang đi." Ngô Huy liếc nhìn Diệp Tố, nói với cấp dưới phía sau.

"Không được!" La Thành lập tức ngăn trước người Diệp Tố, không sợ mà cùng H quân giằng co.

Đám người Địch Cảnh, Kỷ Gia Duyệt cũng yên lặng vây quanh xung quanh Diệp Tố, đã nói hảo cùng đi Đông Cực tinh hệ, bọn họ làm sao có thể để Diệp Tố chịu tai bay vạ gió.

Ngô Huy cười cười, "Công nhiên khiêu khích H quân đoàn là hậu quả gì?"

Cấp dưới phía sau hắn trả lời: "Khảo hạch nhập ngũ giảm bớt 30% tích phân."

Đậu má thằng l này lộng quyền vờ lờ, đm ng đâu đem nó ra cắt ciu.

Ngô Huy nhìn thẳng đám người La Thành: "Xét thấy các ngươi tuổi còn trẻ, việc này ta có thể không so đo, nhưng nếu các ngươi còn tiếp tục cản trở H quân đoàn tiến hành mệnh lệnh, chuyện sẽ không chỉ giảm tích phân là có thể xử lý."

La Thành tức đến hốc mắt đều đỏ lên, mắng: "Ngươi căn bản không xứng làm chỉ huy trưởng H quân đoàn! Ngươi lạm dụng tư quyền!"

Địch Cảnh định giữ hắn lại, nhưng đã không kịp rồi.

Ngô Huy sắc mặt trầm xuống, "Nếu ngươi quyết không phục, có thể đến tổng bộ H quân đoàn tiến hành chống án, nhưng hiện tại, ngươi nên ngoan ngoãn mà tránh ra."

La Thành gân cổ, nhất định không thuận theo. Hắn biết mình đuối lý, cho dù chống án cũng chẳng được gì, Diệp Tố cứ như vậy mà bị đem đi, bọn họ không bối cảnh không quyền không thế, khả năng cứu Diệp Tố về cơ hồ bằng không, Diệp Tố lúc đó cũng thực xong rồi.

"Quên đi." Mắt thấy sự tình phát triển càng lúc càng không xong, Diệp Tố ra mặt khuyên nhủ. Thế giới này tuy chân thực đến lạ kỳ, nhưng chân thật đến mức nào thì đối với Diệp Tố cũng chỉ là một giấc mộng, hắn cảm thấy chẳng sao cả.

Nhưng đối với bọn La Thành liền không giống, đây là cuộc đời bọn họ.

"Làm sao có thể quên đi!" La Thành hung hăng quát lớn, "Ngươi có biết hay không tinh cầu khoáng thạch vất vả thế nào? Thời gian ba năm, ngươi liền bỏ lỡ thời cơ luyện tập tinh thần lực tốt nhất, ngươi định lãng phí thời gian hoàng kim của đời người đi đào quặng sao? Vậy ngươi về sau làm sao bây giờ? Cả đời làm người phục vụ sao?"

"Các ngươi nuôi ta a." Diệp Tố cười nhẹ.

La Thành ngẩn ra.

"Khóc cái gì a." Diệp Tố trợn mắt xem thường hắn.

Địch Cảnh nói: "Có nạn cùng chịu, muốn đi chúng ta liền cùng nhau đi. Ngô Huy thiếu tá, chúng ta nguyện ý thay thế Diệp Tố cùng nhau chịu phạt, thời gian lao động cải tạo có thể hay không ngắn bớt một chút?"

Ngô Huy nhìn hắn, đôi mắt cười lạnh: "Ngươi nói đi?"

Địch Cảnh: "Có thể."

Ngô Huy hắc mặt phất tay: "Cưỡng chế mang đi, nếu có người có ý định ngăn trở, xử lý như quấy nhiễu công vụ."

La Thành lập tức triệu hồi cụ tượng hóa vũ khí, tư thế một lời không hợp liền xông lên đánh nhau. Diệp Tố vội vàng kéo hắn, quả nhiên tính xấu này thế nào cũng không đổi được. Bất quá trong lòng hắn lại cảm thấy thực cảm động, những người này đều là đánh cược tương lai tới giúp hắn a, tuy rằng có chút cảm giác phản tác dụng.

Ngô Huy tức giận đến bật cười: "Các ngươi đây là muốn tạo phản a?"

Không khí càng lúc càng căng lên, bỗng nhiên vang lên tiếng đập cửa.

Đội trưởng đội hộ vệ xấu hổ, hướng bên ngoài quát: "H quân đoàn đang ở đây xử lý công vụ, người rảnh rỗi không cần quấy rầy."

"Là ta."

Thanh âm hồn hậu trầm thấp, trung khí mười phần vừa lên tiếng, đội trưởng đội hộ vệ đại nhân mặt liền biến sắc, vội vàng thu hồi thần sắc không kiên nhẫn, hạ eo, cung cung kính kính mà đi mở cửa: "Hiệu trưởng."

Người đến là một nam nhân tầm 5-60 tuổi, tinh thần quắc thước, ánh mắt như điện, tiến vào phòng liền đem theo một cỗ không khí túc mục trang nghiêm, hắn chắp tay sau lưng, như cây tùng bất động giữa mây gió.

Ngay cả Ngô Huy cũng cung kính chào hỏi: "Kỳ hiệu trưởng, ngài hảo."

Kỳ hiệu trưởng gật gật đầu, đem ánh mắt chuyển qua nhìn La Thành đang giương cung bạt kiếm.

Bị ánh mắt như đọng lại thành thực chất này đảo qua, La Thành trong lòng không khỏi căng thẳng, hắn chỉ mới gặp qua hiệu trưởng một lần lúc điển lễ khai giảng, ấn tượng với vị lão nhân đức cao trọng vọng này thập phần khắc sâu. Tay hắn nắm đao nhẹ buông, thu hồi vũ khí, nhưng như cũ che trước Diệp Tố.

Ngô Huy giải thích: "Ta đang giải quyết một án có người giả mạo học tịch của quý trường học, bọn họ không phục xử quyết..."

"Ta đúng là vì việc này mà tới." Kỳ hiệu trưởng cắt lỡ hắn, "Không biết Ngô thiếu tá nói, bọn họ giả tạo học tịch có chứng cứ gì sao?"

Địch Cảnh vừa nghe lời này, trong lòng liền động.

"Đương nhiên, H quân đoàn chúng ta trước nay đều công bằng mà phá án, đối với thanh thiếu niên càng là như vậy, tuyệt đối sẽ không làm bất kì chuyện gì khiến người gặp oan khuất không minh bạch, cũng tuyệt đối không để một người phạm tội ung dung ngoài vòng pháp luật." Ngô Huy nói, đồng thời bảo cấp dưới lấy ra video cùng hồ sơ học tịch.

Kỳ hiệu trưởng cười cười: "Video là tiểu hài tử vui đùa, nếu bọn họ thực sự giả tạo học tịch, cũng nên tìm địa phương nào an toàn mà thảo luận."

Thái độ bao che này không cần nói cũng thấy.

Ngô Huy sắc mặt cứng đờ, cảm nhận được mục đích Kỳ hiệu trưởng đến đây, chỉ sợ là Hàn Nghiệp lại giở trò sau lưng. Nhưng chứng cớ lần này vô cùng xác thực, Hàn Nghiệp cho dù lấy bối cảnh cao hơn trời của hắn ra cũng không lật được án, Ngô Huy trong lòng nắm chắn, không kiêu không siểm nịnh mà nói: "Trong hồ sơ học sinh cũng không có tên người này."

"Diệp Tố chính xác không phải học sinh chính thức của trường chúng ta." Kỳ hiệu trưởng gật gật đầu, lại khiến mọi người mơ hồ, đây là muốn cứu Diệp Tố hay không?

"Nhưng Ngô thiếu tá đã tra qua hồ sơ bàng thính sinh Hoa Độ Đại học chưa?" Kỳ hiệu trưởng lại nói.

Ngô Huy ngẩn ra, trong lòng không khỏi thầm mắng cáo già.

Tập tục bàng thính sinh của Hoa Đô Đại học bắt nguồn từ rất lâu về trước, được thiết lập dành cho những thí sinh không qua được kì thi sát hạch nhưng có tài năng xuất chúng trong một phương diện nào đó. Nếu thông qua kì thi khảo hạch chuyên môn của Hoa Đô Đại học đồng nghĩa với việc có được vị trí bàng thính sinh, bàng thính sinh có nghĩa là sẽ không được hưởng thụ đãi ngộ của Hoa Đô Đại học, nhưng lại có thể tham gia tất cả các hoạt động do đại học tổ chức, nếu biểu hiện tốt sẽ có cơ hội chuyển thành sinh viên chính thức.

Hoa Đô Đại học đã rất nhiều năm không nhận bàng thính sinh, cho nên mọi người đều xem nhẹ loại học sinh này. Lúc này Kỳ hiệu trưởng chỉ ra, Diệp Tố liền trở thành Hoa Đô Đại học bàng thính sinh, người sáng suốt đều dễ dàng nhận thấy đây chỉ là biện pháp khắc phục. Nếu không, ngay cả chính Diệp Tố còn biểu tình mờ mịt. Bàng thính sinh? Ai tin a?

Nhưng Ngô Huy không dám không tin, Kỳ hiệu trưởng đã sử dụng quyền hạn chính mình mở ra hồ sơ bàng thính sinh của Hoa Đô Đại học, gần hai mươi năm qua, chỉ có đúng hồ sơ của Diệp Tố trong đó.

Diệp Tố:...Đây thật sự không phải thế giới giấc mơ của hắn sao? Nếu không tại sao cốt truyện cứ chạy như điên theo hướng có lợi cho hắn?

Kỳ hiệu trưởng cười nói: "Đây là hiểu lầm, quấy rầy Ngô thiếu tá."

Ngô Huy cứng đờ mà cười cười, chỉ có thể nuốt không cam lòng xuống bụng, có thể làm Hoa Đô Đại học hiệu trưởng, bối cảnh, tư lịch, danh vọng một cái cũng không thể thiếu; không nói tới Ngô Huy chỉ là một cái thiếu tá nho nhỏ, ngay cả Hàn Nghiệp cũng phải cung cung kính kính với hắn.

"Là hiểu lầm thì cởi bỏ liền tốt rồi, may mắn Kỳ hiệu trưởng tới kịp thời, nếu không H quân đoàn liền oan uổng người vô tội." Ngô Huy ngoài cười nhưng trong không cười nói, xám xịt mà rời đi cùng cấp dưới.

Kỳ hiệu trưởng chậm rãi nhìn một vòng sáu người này, nhìn đến mức cơ bắp toàn thân bọn họ căng chặt lại mới nói: "Trở về đi, hảo hảo học tập, đừng để Hoa Đô Đại học mất mặt."

"Dạ." La Thành vội vàng nói to, chẳng mấy khi ra dáng một học sinh ngoan, hắn nghĩ thầm tại sao hiệu trưởng lại cứu Diệp Tố, nhưng vừa thấy cặp mắt thâm thúy phảng phất như có thể biết được hết thảy, hắn lại nói không nên lời.

"Hảo hảo làm, nếu lần thi đấu cơ giáp này, ngươi đoạt giải quán quân liền cho ngươi chuyển sang danh ngạchchính thức." Kỳ hiệu trưởng ném cho Diệp Tố một câu xong liền rời đi, khiến hắn càng thêm mịt mờ.

"Wow!" Hiệu trưởng vừa đi, không khí mới dám lưu động, Kỷ Gia Duyệt hưng phấn mà nắm một quyền, "Này sao lại thế này a, cốt truyện chuyển biến quá nhanh có điểm tiếp thu không nổi."

Mập mạp nhìn Diệp Tố với ánh mắt hoa si: "Diệp ca thật thâm tàng bất lộ."

Nhưng mọi người vừa thấy cái mặt ngốc của Diệp Tố, liền hiểu chính hắn đối với hết thảy chuyện này cũng không biết gì cả.

Trương Diêu Phong suy đoán không trách nhiệm tí nào: "Chẳng lẽ bởi vì tiềm lực của chúng ta quá mạnh, hiệu trưởng không nỡ để chúng ta rời đi?"

"A." Địch Cảnh không chút khách khí mà đả kích hắn: "Người như ngươi ở Hoa Đô Đại học vơ tay liền được một đống."

Trương Dao Phong không phục: "Vậy ngươi nói xem là nguyên nhân gì?"

Địch Cảnh im lặng. Hoa Đô Đại Học cực kì có nguyên tắc cùng quy củ, có thể khiến Kỳ hiệu trưởng tự mình phá nguyên tắc, nguyên nhân sau lưng khẳng định không đơn giản, cấp bậc tinh thần lực Diệp Tố biến hóa tuy rằng kỳ lạ, nhưng cũng sẽ không đến mức để Kỳ hiệu trưởng kiến thức rộng rãi phải chiêu tài.

"Nên không thì là có quý nhân tương trợ đi?" Kỷ Gia Duyệt lại suy đoán.

"Kia đến cùng là người quý thế nào a?" Trương Diêu Phong bĩu môi, lại tưởng tượng, "Cũng không phải không có khả năng, vạn nhất Diệp Tố là tư sinh tử của tổng thống đâu? Đúng rồi, Diệp Tố, ngươi có nhận thức quý nhân nào không? Tỷ như kỳ thật từ nhỏ ngươi có cái bảo mẫu như hoa như ngọc, nàng kỳ thật có thể là tình nhân của ông to nào đó? Lại tỷ như, khi ngươi còn nhỏ cứu một người thân bị trọng thương, kia có thể là hiệu trưởng lúc trẻ?"

La Thành thay Địch Cảnh trợn mắt, cho Trương Diêu Phong ánh mắt khinh thường nhất kể từ lúc sinh thời.

Diệp Tố nghiêm túc nghĩ nghĩ: "Quý nhân? Hàn Nghiệp có tính không?"

"Ngọa tào!" Nguyên bản chỉ là thuận miệng hỏi, không nghĩ tới đáp án này khiến mọi người đều cả kinh nhảy dựng lên.

Trương Diêu Phong run run rẩy rẩy mà chỉ vào Diệp Tố: "Ngươi, ngươi, ngươi nhận thức Hàn Nghiệp a!"

Diệp Tố gật đầu: "Tính là nhận thức đi, nhưng hắn sao có thể biết tình huống ta hiện tại, kể cả biết cũng sẽ không quản, hẳn là không phải hắn."

La Thành sắc mặt nháy mắt liền biến đen.

"Ngươi làm sao lại nhận thức Hàn Nghiệp?" Địch Cảnh hỏi, bọn họ lúc này mới kinh ngạc phát giác bọn họ thiếu hiểu biết về Diệp Tố đến đáng thương.

Trải qua chuyện này, đại gia quan hệ vô hình trở nên gần nhau hơn, Diệp Tố cũng đem chuyện mình trải qua, từ Nhất Tâm tinh bị Hàn Nghiệp đưa tới Hoa Đô tinh, một năm một mười mà kể.

"Nhất Tâm tinh?" Mập mạp tra trên quang não, mới tìm được cái tinh cầu lạc hậu này, "Hóa ra Diệp ca là từ nông thôn đến? Cũng là cái thiếu niên ba tốt thấy việc nghĩa liền hăng hái a!"

Địch Cảnh trầm ngâm một lát nói, "Theo lý thuyết, Hàn Nghiệp xác thật sẽ không chú ý đến ngươi, nhưng Kỳ hiệu trưởng tại sao sẽ vô duyên vô cớ vì ngươi giải vây?" Hơn nữa Ngô Huy có địch ý với Diệp Tố, hắn tuy rằng nhìn không được nhưng cũng có thể cảm thụ được, Diệp Tố không đơn giản.

"Quản nhiều như vậy làm gì." Trương Diêu Phong nói, khoác bả vai Diệp Tố, "Tìm được đường sống trong chỗ chết, ngươi nhất định phải mời khách!"

"Ta không có tiền." Diệp Tố vội nói, còn lấy Kỷ Gia Duyệt tới làm chứng, "Ta còn thiếu ba ngươi một đống tiền a."

"Ai nha, bắt ngươi mời khách, lại không bắt ngươi trả tiền, nói nhảm nhiều như vậy làm gì? Đi đi đi, đi Hoa Đô khách sạn lớn!"

Diệp Tố ngẩn ra, lập tức liền đi theo hắn. Bằng hữu như vậy, hắn Diệp Tố nhất định kết giao!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK