• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cố Cảnh Phong đưa cho Hoa Đoá Đoá một ly nước, nhìn với ánh mắt không tốt nói: “Hét lâu như vậy, cổ họng hẳn là đau lắm?”

Hoa Đoá Đoá nhận ly nước với sự quan tâm không mấy thân thiện kia của Cố Cảnh Phong, cô ngửa cổ uống ừng ực liên tục mấy ngụm lớn, đối với cảm giác mạo hiểm kích thích vừa rồi kia còn chưa hết, cô nói: “Rất lạnh, rõ ràng cánh tay của em đã thò vào trong áo anh nhưng mà em vẫn có cảm giác lạnh như là bị rơi vào trong Bắc cực.”

Khoé miệng Cố Cảnh Phong co rút, vẻ mặt đen lại, “Chỉ có thế? Em còn thò tay vào trong quần của anh.”

Hoa Đoá Đoá im miệng, muốn sửa lại hiểu lầm của anh, cô thấm thía nói: “Em vừa rồi chỉ có sờ vào lưng anh để sưởi ấm, không có sờ nơi khác.”

“Anh không phải đi theo em đến Bắc cực sao? Đều mặc quần áo giống với em.” Cố Cảnh Phong đánh giá cao thấp hai lần, đồ hai người mặc là cùng một bộ áo tình nhân. Cố Cảnh Phong tiếp tục nói: “Em tự so sánh quần áo xem, anh không phải mặc y như thế sao?”

Hoa Đoá Đoá oán giận liếc mắt anh một cái, “Già mồm át lẽ phải.”

Cố Cảnh Phong bỗng nhiên hắt xì, còn chưa có yên tĩnh, lại hắt xì liên tục thêm vài cái, rốt cục đến khi bình ổn rồi, Cố Cảnh Phong cũng mau muốn tắt thở. Anh thở dốc nói: “Đi chơi với em thật đúng là muốn bán sạch cái mạng già này, em mau bồi thường anh.”

Quỷ hẹp hòi. Hoa Đoá Đoá than thở một câu, “Bồi thường như thế nào?”

“Nghe anh một chuyện là được.”

“Nói.”

Cố Cảnh Phong nheo lại ánh mắt, nắm trụ cô, “Chúng ta đi thuê phòng.”

“Cố Cảnh Phong!!” Hoa Đoá Đoá gắt gao nắm chặt tay thành quyền, chuẩn bị xuất một quyền qua, Cố Cảnh Phong nhẹ nhàng lên tiếng, không hờn giận nói: “Trong đầu em có thể nghĩ được một ít chuyện bình thường không? Thuê phòng không nhất định là phải lên giường.” (Có anh mới ko bthường, nam nữ thuê phòng là để uống trà nói chuyện suốt đêm à =.=lll)

“Vậy thì muốn làm gì?”

“Đi liền sẽ biết.” Cố Cảnh Phong liếc mắt cô một cái, sung sướng cường thế lôi cô ra khỏi Thung lũng hạnh phúc, Hoa Đoá Đoá ủy ủy khuất khuất không muốn đi theo, cô có ý muốn bỏ tay anh ra, nhưng mà khí lực của cô như thế nào lại có thể bằng một phần mười của rắn hổ mang chứ?

Mắt thấy đã muốn tới cửa ra, thế nhưng ở một cửa khác bên kia lại xuất hiện Từ Hoan Hoan với Vương bát của nàng cùng thân mật đi với nhau? Hai người tay cầm tay, ăn lạp xườn nướng, từ từ nhàn nhàn.

Từ Hoan Hoan bắt gặp thấy Cố Cảnh Phong với Hoa Đoá Đoá đang do dự, chấn động, trong miệng còn có miếng lạp xườn chưa kịp nuốt vào cứ như vậy mà vô thanh vô tức rớt ra ngoài. Vương bát nói: “Mắt đậu xanh, em làm sao vậy?”

Tên gọi thân mật mắt đậu xanh này là bắt nguồn từ—— Vương bát khán lục đậu -_-#

(Vương bát khán lục đậu nghĩa là vừa mắt, tâm đầu ý hợp)

Từ Hoan Hoan đau lòng nhìn miếng lạp xườn bị rớt xuống đất của mình, dựa vào trên vai Vương bát tiếc hận nói: “Không có con cóc, thiên nga cũng tịch mịch.”

(Ở đây chắc là bà chị Hoan Hoan nghĩ rằng ko có chị Đoá Đoá thì Cố đại thần ko chịu đc à? Hay là ko có miếng lạp xườn thì chị buồn? Thực khó hiểu a! ~.~)

“…” Vương bát cảm giác trên đỉnh đầu mình bay tới một đám quạ đen. Kêu cạc cạc…

***

Cố Cảnh Phong chở Đoá Đoá đến một khách sạn lớn ở ngoại ô, nhìn anh đối với khách sạn này có vẻ rất quen thuộc, anh chỉ là mới nói với cô tiếp tân vài câu, ngay cả tiền cũng chưa có đưa, cô tiếp tân liền đem chìa khóa đưa cho anh, anh dặn dò nhân viên công tác chuẩn bị hai cái máy tính, đặt song song nhau. Sau đó, bọn họ mở cửa phòng, về phần làm gì, Hoa Đoá Đoá một chút cũng không đoán ra được.

Khoé miệng Hoa Đoá Đoá co rút, “Làm cái gì vậy? Thuê phòng chơi game?”

Cố Cảnh Phong mở máy tính xong, lấy từ quầy bar mini một chai rượu nho, tay chân nhẹ nhàng lưu loát đặt lên bàn, mở chai rượu ra, rót rượu vào chiếc ly rượu nhỏ đế cao, anh nói: “Thấy phòng này như thế nào?” Anh nâng ly rượu lên, nhấp một ngụm.

Lúc Hoa Đoá Đoá vào phòng đã cảm thấy rất kỳ quái, cái này làm sao giống như phòng mà khách sạn cung cấp cho khách chứ? Có khách sạn nhà ai mà có phòng bếp trong phòng không? Rõ ràng chính là một căn hộ, tuy rằng không lớn, nhưng con chim sẻ tuy nhỏ, ngũ tạng lại có đầy đủ. (=o= Chị so sánh kiểu j thế nì…)

Cố Cảnh Phong ngồi ở trên giường, chớp mắt, “Đoá Đoá, em năm nay đã bao nhiêu rồi?”

Hoa Đoá Đoá cổ quái nhìn anh, không rõ anh vì sao lại hỏi đến chuyện này, cô nói: “22.”

“Theo tuổi mà luật pháp nước ta quy định đã qua 2 tuổi. Em không lo lắng đến chuyện kết hôn sao?”

“Ba em đã kêu em về nhà kết hôn, không cho em xuất ngoại, nói cái gì mà con gái không cần vĩ đại đến như vậy, tìm nam nhân tốt là được rồi.” Nói đến đây, Hoa Đoá Đoá liền cảm thấy buồn bực, hồ sơ xuất ngoại của cô, chỉ còn thiếu mỗi chữ ký của ba cô. Nhưng mà ba của cô lại không chịu ký a. ~~o(>_<)o~~

Cố Cảnh Phong uống một ngụm rượu nho, “Đoá Đoá, ba em nói đúng.”

Hoa Đoá Đoá trắng mắt liếc anh, nhìn chằm chằm chiếc hai máy tính kia, “Anh cần hai cái máy tính rốt cuộc là muốn làm gì thế?”

Cố Cảnh Phong đã uống rất nhiều rượu, khuôn mặt bắt đầu nóng rực, đầu óc anh cũng bắt đầu ong ong vang lên, hắn nghĩ, đã uống nhiều rượu đến như vậy, hẳn là có thể có thêm can đảm rồi. Chiêu thứ mười ba trong 《Một trăm chiêu để tiến đến giai đoạn vợ chồng》có nói, muốn nuôi dưỡng thành loại quan hệ vợ chồng, tính cưỡng chế là tất yếu phải có được.

Anh luôn luôn lo lắng nghĩ có nên dùng chiêu này hay không, anh mất hơn ba tiếng phân vân rối rắm về chiêu này, sau đó Smith chế ngạo anh, “Ta nói, ngươi là bị lãnh cảm?” (*sặc nc miếng*)

Cố Cảnh Phong tức giận trừng mắt hắn, “Ngươi cũng không khác đâu.”

“Ngươi bây giờ đã biết Đoá Đoá thích ngươi, ngươi nên ra tay được liền ra tay, người ta chỉ lo là phải miễn cưỡng, ngươi thế nhưng lại do dự cái quái gì.”

“Ta sợ sẽ dọa nàng.” Cố Cảnh Phong tà nghễ liếc mắt hắn một cái, “Dù sao cũng là lần đầu tiên của nàng.” (Á á té ra anh mún giở trò cầm thú >o<~)

“…”

Vì thế, giáo sư Smith liền hung hăng giáo huấn Cố Cảnh Phong một phen, chỉ có hôn thì không thể phát sinh thân cận da thịt được, nhất là đối với tiểu cô nương ngoan ngoãn như Hoa Đoá Đoá. Cố Cảnh Phong một bên uống trà, một bên nhắm mắt, vẻ mặt lạnh nhạt. Nhưng thật ra miệng lưỡi lưu loát của giáo sư Smith dạy Cố Cảnh Phong không khác súng máy là mấy, muốn đạt được kết quả tốt nhất, không thể không vượt rào.

Cố Cảnh Phong đứng dậy, ngồi vào bên cạnh máy tính, nói với Hoa Đoá Đoá: “Chúng ta đấu một trận thế nào?”

“Đấu cái gì?” Hoa Đoá Đoá nghi hoặc, đấu cái gì mà nhất định phải dùng tới máy tính? Cô thử cân nhắc xem, nghĩ tới mấy trò PK linh tinh, cô lập tức nói trước, “Nếu như là trận đấu như mấy loại kia, em trực tiếp nhận thua.”

“En sở trường nhất là cơ học ứng dụng.”

(Cơ học ứng dụng là ngành nghiên cứu về các quy luật chuyển động và sự cân bằng của các đối tượng kỹ thuật như máy móc và công trình trong thực tế a)

“…”

Đây là thời gian nghỉ ngơi, như thế nào Cố Cảnh Phong lại bày ra thân phận trợ giáo của mình, dạy cô học tập thế? Hoa Đoá Đoá cổ quái nhìn hắn, một đôi đồng tử tràn ngập nghi hoặc.

“Ân, đây là thời gian nghỉ ngơi, không nên đụng đến học tập, nhưng là… Cái này cũng là một loại giải trí.”

“Anh muốn đánh cuộc cái gì? Bài bạc không có, đòi mạng có một cái.”

Cố Cảnh Phong xì cười, “Nói là giải trí, tự nhiên là sẽ chơi việc vui.” Cố Cảnh Phong nhìn về phía quầy bar mini, “Sai một lần, thoát một kiện quần áo.”

“Gì?” Hoa Đoá Đoá hoảng sợ, “Anh…”

“Việc vui thôi. Nhưng mà Đoá Đoá em không phải được học bổng cấp một về cơ học ứng dụng sao? Hẳn là sẽ không thua đi?”

“Kia là đương nhiên.” Cô có tin tưởng như thế, trong các cuộc thi từ lúc cô còn học năm nhất cho tới bây giờ đều luôn đạt loại “ưu tú”, lão sư cơ học ứng dụng mỗi lần đều khen ngợi Hoa Đoá Đoá, bởi vì “ưu tú” của cô là ưu tú nhất. (Ý là điểm của chị luôn max)

Nhưng mà… Hoa Đoá Đoá liếc liếc mắt nhìn sang Cố Cảnh Phong, cơ học ứng dụng của anh tuy rằng không tốt, nếu như cô có thể thắng, vậy không phải anh sẽ thua sao? Rốt cuộc trong hồ lô của anh bán cái dược gì a? Nàng hồ nghi hỏi: “Thật sự là việc vui chỉ đơn giản như vậy?”

“Thật vô nghĩa, anh đều đã lấy ‘cơ học ứng dụng’ để đấu rồi, em còn lo lắng cái gì?”

“Vậy được rồi, thế thì em liền không khách khí.”

Cố Cảnh Phong chỉ là cười cười, Cố Cảnh Phong lên mạng, tìm đến blog của giáo sư Smith tìm tìm, quả nhiên, trên màn hình hiện ra rất nhiều câu hỏi cơ học ứng dụng mới nhất, đương nhiên đáp án chính xác cũng có, ẩn ở trong phần phụ lục.

“Tổng cộng có mười ba câu, sai câu nào liền cởi.”

“Được.”

Cố Cảnh Phong đổ mồ hôi, giáo sư Smith này có phải muốn chỉnh anh hay không a, cả người anh đều không có tới mười kiện, chẳng phải là muốn lột da anh ra sao? Đúng vậy, trận đấu này lấy cớ là vì học tập, mưu kế thua một lần cởi một lần, là cùng với giáo sư Smith nghĩ ra.

Bởi vì trong 《 Một trăm chiêu để tiến đến giai đoạn vợ chồng 》, chiêu thứ năm mươi tám có nhắc tới, thời điểm tất yếu, tạo ra sự tiếp xúc, khiến cho đối phương có ham muốn chiếm hữu.

Vì thế Smith hiến kế, để cho Cố Cảnh Phong cởi sạch ở trước mặt Hoa Đoá Đoá, cưỡng chế cô nhìn thấy cơ thể anh, để cho cô sớm có giác ngộ một chút. Cứ như vậy cưỡng chế cô phát sinh quan hệ thân mật cùng anh, về phương diện khác lại có thể khiến cho cô có ham muốn chiếm hữu với anh. (*té ghế* Má ơi chuyện cầm thú cỡ này mà cũng nghĩ ra à?!)

“Dáng người của ngươi như vậy thật là làm cho người ta muốn chảy nước miếng, Đoá Đoá khẳng định sẽ thích.” Giáo sư Smith còn không quên khích lệ anh một phen.

Cố Cảnh Phong càng nghĩ, vẫn là đáp ứng đề nghị này. Này cũng là lý do vì sao anh mượn rượu để có thêm can đảm, dù sao ở trước mặt một cô gái mà cởi sạch sẽ, thật sự là làm cho người ta ngượng ngùng a. Anh vốn lo lắng sợ rằng Đoá Đoá sẽ không đáp ứng, không nghĩ tới ngay cả một chút giãy dụa đều không có liền đáp ứng? Anh vốn nghĩ đến rất nhiều cớ, hiện tại toàn đều nuốt trở lại trong bụng, ngược lại chân tay anh lại luống cuống lên, lúc mở câu hỏi ở trên trang web ra, bàn tay đều đã toát mồ hôi.

“Bắt đầu đi.” Hai người đều chọn câu hỏi, nhấn mở ra, bắt đầu làm bài.

Cố Cảnh Phong nhìn thấy câu hỏi, phát hiện đều là câu hỏi đơn giản đến không thể đơn giản hơn, tuy rằng anh học cơ học ứng dụng không được tốt lắm, nhưng anh có tin tưởng, anh có thể làm được, hơn nữa còn có thể làm đúng. Nhưng mà kế hoạch là… Anh phải làm sai, rồi cởi quần áo ở trước mặt Hoa Đoá Đoá.

Đây là chỗ bi ai, rõ ràng có thể làm đúng, lại phải cố ý làm sai. Còn chưa có bao giờ gặp phải việc này, để cố ý viết sai, liền đem các con số sửa chữa lại, công thức chỗ thêm chỗ bớt. Dù sao muốn sai rất đơn giản, bất quá có tới mười ba câu hỏi, tổng cộng anh chỉ có mặt bảy kiện, tính cả tất nữa cũng chỉ có chín kiện, vậy thì không thể làm sai toàn bộ rồi, nếu không thực sẽ phải lột da a…

Thời gian từng chút trôi qua, Hoa Đoá Đoá nhìn sang Cố Cảnh Phong còn đang chăm chú làm, trong lòng bắt đầu cảm thấy hư vinh. Mấy loại câu hỏi này đối với sinh viên hàng đầu như cô mà nói, quả thực chỉ là một bữa ăn sáng, dù không để ý mấy đến loại này, cô vẫn làm đúng hoàn toàn một trăm phần trăm, tuy rằng cơ học ứng dụng Cố Cảnh Phong có vẻ không tốt, nhưng đối với loại câu hỏi này, anh cũng nhất định sẽ trả lời đúng, nói như vậy, ai cũng không sai, nói vậy…

Đầu óc cô theo bản năng có chút chần chờ. Từ Hoan Hoan đã nói qua, sắc dụ… Chính là thời điểm tất yếu, lộ lộ vai, hở hở đùi. Cô thích Cố Cảnh Phong, muốn sắc dụ anh -_-|||

Vì thế, cô bắt đầu tính xem chính mình đang mặc bao nhiêu kiện quần áo trên người, trên dưới tổng cộng mặc tám kiện, không tính tất, như vậy cô liền làm sai năm câu hỏi, giữ lại nội y là quần lót với áo ngực… (2 người này đúng là 囧)

Hai người đều tự mình có suy nghĩ, cũng không biết suy nghĩ của người kia. Bọn họ đều ở tự mình lên kế hoạch, nhưng là quên mất một câu châm ngôn a.

Kế hoạch thường không thay đổi một cách nhanh chóng…

Hoa Đoá Đoá muốn một lần “phúc hắc”, đáng tiếc ngã quỵ. Cố Cảnh Phong muốn một lần “vì người quên mình”, thật giận là cũng gục ngã.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK