• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nói xong thì tên này rõ là vô tư mà nắm cổ tay tôi kéo đi, chỉ khổ thân tôi phải hứng chịu hàng trăm con mắt sắc hơn cả dao bắn vè phía mình, thật là khổ thân con tim bé nhỏ của tôi quá.

- Kia là con nhỏ đáng ghét nào vậy?

Mẹ đây con, hứ!

- Hình như là con nhỏ sáng nay tông vào anh Phong đấy.

Là cái thằng đó tông vào ta.

- Đã vậy rồi mà con bám lấy anh ấy nữa hả?

Ai bám đâu trời?

- Con gái gì mà trơ trẽn vậy chứ hả?

Có mà các người trơ trẽn thì có, cả nhà các người đều trơ trẽn!

Ai da, lũ con gái trường này điên hết rồi, thật sự là điên hết rồi! Cái tên “sóng thần” này thì có gì để mà thích chứ, ngoài trừ cái mặt ra thì tên này chẳng còn gì cả, chẳng còn gì cả đấy, hiểu không? Sao lúc hắn gọi tôi thì không nhìn đi mà lúc hắn kéo tay tôi thì lại nhìn chứ, làm gì mà đúng lúc vậy hả trời?

- Cô lảm nhảm cái gì mà lắm thế, đi nhanh lên, ở đấy mà lề mề nữa, cô có biết là sắp đến giờ vào lớp rồi không?

Muộn cái búa nhà cậu, không phải ra đang có cái móng heo đang làm phiền trên cổ tay thì tôi đã đến lớp từ đời nào rồi nhá, ở đấy mà vênh cái mặt lên nữa. Đã bảo rồi mà, cái tên này ngoài cái mặt ra thì chẳng còn gì nữa cả, chẳng còn gì cả. Nói chuyện thì cộc lốc, thích ra vẻ bố đời mẹ thiên hạ, hành động thì tùy tiện, vô duyên. Đây là “mặt người dạ heo” là “ mặt người dạ heo”!

- Đến lớp rồi cô còn thần người ra cái gì hả? Hay được cùng tôi lên lớp sướng quá?

- Cậu bớt hoang tưởng đi được rồi đấy! Có trí tưởng tượng phong phú là rất tốt nhưng biến nó thành hoang tưởng thì không có tốt đâu!

- Cô nói thế là có ý gì chứ hả?

Đúng là cãi nhau với cái tên này rất là hao tổn sức lực mà, nói cho tên này nghe mà tôi cảm tưởng như mình đang dạy cho lợn tập đọc ý.

- Phong với Châu đến rồi đấy à? Vào đi, lớp còn thiếu mỗi hai em thôi. À à, chỗ ngồi của hai em thì…

- Anh Phong, bên cạnh em còn chỗ nè anh!

- Anh Phong, ngồi cùng em đi anh!

- Bàn em còn chỗ này anh Phong!

- Anh Phong…

- Anh Phong…

Thật là khiếp đảm mà, đừng làm như kiểu là được thần tượng âm nhạc nào đó ngồi cạnh vậy chứ?

- CẢ LỚP TRẬT TỰ HẾT ĐI!!!

Khổ thân ông thầy, dùng hết sức đập thước “RẦM” một cái lên bàn rồi gào ầm lên mới có thể át được hết tiếng của lũ vịt trời đang nhao nhao ở phía dưới. Mà ông thầy này già rồi chứ có phải trẻ trung gì nữa đâu mà tinh lực dồi dào được, chắc quản cái lũ vịt trời này được khoảng mấy hôm nữa thì cũng phải nhập viện vì… đứt dây thanh quản. Chắc sau tiếng gầm sinh tử của ông thầy mọi người đều ngạc nhiên vì… sao ông này già rồi mà còn gào được to thế nên cả lớp im lặng luôn và ngay. Ông thầy ôm ngực thở dốc một hồi rồi mới phát ra được những âm thanh yếu đuối.

- Phong với Châu xuống bàn cuối ngồi!

Kèm theo tiếng nói run rẩy vì mất sức đó là một bàn tay cũng run rẩy không kém làm hành động chỉ xuống khu vực bàn cuối, nơi mà ông thầy vừa bảo đó là chỗ an tọa của bọn tôi. Cái gì chứ, thật là bất hạnh mà, sao tôi phải ngồi cạnh cái tên này chứ, ngồi cạnh tên này thì còn học hành cái nỗi niềm gì chứ hả trời? Đi nhanh xuống phía cuối lớp và đối diện với gần trăm con mắt nhìn chằm chằm về phía mình làm tôi tự nhiên lại liên tưởng dến mấy cô người mẫu sải bước đi trên sàn catwalk. Mỗi tội là mấy cô người mẫu ý sẽ không phải nghe những câu lẩm bẩm lảm nhảm của lũ ruồi bọ xung quanh.

- Cái gì? Tại sao con nhỏ đó lại được ngồi cạnh anh Phong chứ?

“Được” cái con khỉ, “bị” ngồi cạnh tên này thì có.

- Ông thầy kia bị điên rồi à?

Đúng! Ông ấy bị điên rồi sao? Đáng nhẽ ông phải bảo chỗ của tên này là đang trôi dạt ngoài biển mới đúng.

- Chắc chắn con nhỏ kia mua chuộc ông thầy rồi!

Tiền đâu ra mà mua hả trời?

- Nhìn thật là ngứa mắt mà!

Ngứa thì gãi đi chứ còn phải ở đấy khoe là “tôi bị ngứa” à?

Là một lần nữa phòng học lại ồn như cái chợ vỡ, liếc nhìn ông thầy đang mặt mày trắng bệch bất lực ở trên bục giảng mà lòng tôi lại một lần nữa dấy lên một cỗ thương cảm khó nói với ông thầy này. Không biết làm sao lại vớ đúng phải cái lớp “vịt trời ngự trị” thế này không biết.

- Trật… trật… TRẬT TỰ!

Và tiếng gầm lại một lần nữa vang lên, nhưng ngay sau tiếng gầm đầy uy quyền đấy, ông thầy… ngã lăn ra đất bất tỉnh, và thế là hết uy quyền. Tên ngồi cạnh tôi chẳng hiểu sao bị nhiễm gió độc loại gì mà tự nhiên lại giờ trò người tốt, gọi điện ngay cho hiệu trưởng thông báo tình hình. Chỉ một lúc sau hai bác sĩ bê cái cáng xông vào rồi mang ông thầy đi mất. Và thế là hôm đó lớp 10A1 được về sớm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK