• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tục ngữ Anh nói, “Napolean himself was once a crying baby[2]”, con người sống trên cõi đời này làm gì có ai sinh ra đã biết hết tất cả, nắm giữ tất cả trong tay? Sau khi vấp ngã rồi đứng lên, mới biết bao nhiêu sự trắc trở đó vốn là quy luật của đời người, sống được vốn đã không phải là một chuyện dễ dàng gì. [2] Napoleon cũng từng là một đứa trẻ khóc oe oe. Thiên Chân không thể không bật cười, lời nói của anh tưởng như lúc nào cũng thờ ơ, nhưng lại luôn khiến cho cô ngộ ra được một điều gì.

“Sean thì sao? Tự mình giải quyết bữa tối à?”, Thiên Chân hỏi, thằng nhóc đó quả thực khiến người ta luôn muốn đánh cho một trận. “Nó đi Trung Quốc tham gia Chương trình trao đổi học sinh rồi, vừa đi chiều nay xong”, Tần Thiển trả lời, “Chuyến đi một tháng, cuối cùng thì tôi cũng yên tĩnh được một chút.” “Vậy à?”, Thiên Chân hơi ngạc nhiên.

Khi đó trong quán ăn bắt đầu đông khách hơn, hơi ồn ào. Thiên Chân nhìn thấy Tần Thiển cau mày lại, nghĩ chắc anh thích nơi tĩnh lặng, bèn nói: “Chúng ta đi thôi.” Tần Thiển thanh toán tiền xong, mặc áo khoác vào rồi đi ra ngoài, vừa đi ra đến cửa lại bất ngờ quay người lại, khiến cho Thiên Chân đi ngay sát phía sau không kịp thu bước chân lại, suýt nữa thì ngã nhào vào lòng anh.

Vẫn là mùi nước hoa Cologne 4711, trộn giữa hương petitgrain[3], chanh, hương thảo và cuối cùng là mùi xạ hương như có như không… Tai Thiên Chân hơi nóng lên. [3] Mùi hạt petit. Ngẩng đầu nhìn, thấy ngay ánh đèn dịu nhẹ đang chiếu trên khuôn mặt anh. Cô không nhận ra biểu cảm trên đó, chỉ tập trung vào đôi mắt đen sẫm, sáng rực và điềm tĩnh.

“Sao thế?”, cô khẽ hỏi. “Có cần bánh ga-tô không?” - Tần Thiển hỏi. “Bây giờ vẫn còn sớm, kịp đi mua đấy.” “Được”, Thiên Chân mỉm cười.

ù “Không còn bánh Charlotte dâu tây đâu, bánh mâm xôi có được không?”, Tần Thiển đứng phía trước quầy hàng, quay người lại hỏi cô. “Không vấn đề gì”, Thiên Chân trả lời, “Nếm thử một loại khác cũng hay mà.”

Ngồi trên xe, Thiên Chân thận trọng mở hộp giấy màu trắng ngà. Tần Thiển nhìn ánh mắt của cô, một nét cười hiện lên ở khóe môi: “Thất vọng phải không? Nhưng đừng để ý. Cuộc sống này vốn đầy những sự thất vọng mà.” Rõ ràng thứ cô thích là bánh dâu tây, nhưng miệng vẫn nói cứng.

“Cũng ngon mà, tôi không làm bộ làm tịch thế đâu, chỉ là hơi do dự đối với một sự vật mới mà thôi. Có người đã mời ăn cơm lại còn mua bánh ga-tô cho, tôi còn cảm động tới nỗi rơi nước mắt không kịp nữa là.” Bị bóc mẽ ngay tại trận, Thiên Chân không thể không phản đối. “Do dự đối với một sự vật mới?”, Tần Thiển nhướng mày lên, “Biểu hiện không hề sợ hãi của cô ngày hôm đó quả thực không giống vậy. Đó là hoài niệm thì đúng hơn.” Thiên Chân ngẩn người ra một lát, im lặng mãi rồi mới lúng túng trả lời: “Nói chuyện với anh thật là chán, cái gì cũng bị anh nhìn thấu hết.”

Tần Thiển nhìn bộ dạng buồn bực của cô, không nói gì, khóe miệng hơi cong lên. “Dù thế nào thì hôm nay cũng cảm ơn anh.” - Thiên Chân dựa người vào lưng ghế, chậm rãi nói. “Làm sao cô biết tôi có phục vụ miễn phí hay không?”, Tần Thiển nói, “Cô học chuyên ngành gì?”

“Điện ảnh”, Thiên Chân không hiểu vì sao đột nhiên Tần Thiển lại hỏi câu này. “Nếu có cơ hội để cô đối mặt trực tiếp với những nhân vật trên màn bạc, cô có dám không?”, Tần Thiển lại hỏi. Thiên Chân sững người.

“Rất có thể rồi cô sẽ phát hiện ra rằng bọn họ không hề xuất sắc hay thanh nhã, tốt đẹp như trong các bộ phim, mà trên thực tế thậm chí còn ghê gớm, hợm hĩnh và keo kiệt… Ngay cả khi như vậy, cô cảm thấy bản thân mình còn có thể tiếp tục duy trì quan hệ, giao tiếp một cách trơn tru nữa hay không?” “Ý của anh là…”, Thiên Chân nghi hoặc nhìn anh. “Ý của tôi là cô đã từng nghĩ đến việc hoạch định cho sự nghiệp của mình trong tương lai hay chưa?”, Tần Thiển nói thản nhiên, “Hay là cô định cứ tiếp tục ở mãi vị trí trợ lý này?”

“Không phải anh định dựa vào một bát mỳ bò và một chiếc bánh ga-tô sinh nhật để bắt tôi phải làm trâu ngựa cho anh đấy chứ?”, Thiên Chân hiểu ý Tần Thiển, lúc đó trong lòng dường như có cảm xúc gì đó trào lên. “Nói không chừng. Cô biết đấy, trên đời này chẳng có bữa ăn nào là miễn phí.” Giọng nói của Tần Thiển thấp trầm nhưng đầy từ tính, nhẹ nhàng bay bổng trong khoang xe, “Cô có thể suy nghĩ một chút, nói không chừng một ngày nào đó tôi sẽ đòi cô phải thù đáp lại.” “Được”, Thiên Chân nhìn khuôn mặt quay nghiêng của anh, khẽ mỉm cười.

Tần Thiển bật nhạc trong xe, giọng nữ nhẹ nhàng hơi khàn nhưng lại làm lay động lòng người. Bên ngoài cửa kính là bóng đêm dần trở nên dày đặc. “Những công việc mà tôi nói đó chắc là sẽ rất vất vả.”

“Không vấn đề gì, đã nhận ân huệ của người khác thì mình cũng phải cố gắng để đáp đền thôi, tôi chỉ biết cung kính nghe lời”, Thiên Chân vẫn cười, giọng nói nhẹ nhàng song vẻ mặt lại nghiêm túc. “Ừm”, Tần Thiển đáp, mắt nhìn về phía trước, bàn tay đặt trên vô-lăng hơi siết lại. ù

Mưa phùn liên miên. Nói London là xứ sở sương mù nhưng lại rất ít khi thấy sương mù, sau này mới biết không phải là những cuốn sách mình xem trước đây đã viết sai, mà là thế giới này luôn biến đổi. Bầu trời có màu xám tro nặng nề giống hệt như màu chiếc áo khoác Aquascutum[4] cô đang mặc trên người, so với Burberry thì quả thực cô vẫn thích sự trầm lắng của Aquascutum hơn.

[4] Hãng thời trang nổi tiếng của Anh, ra đời từ năm 1851. Cô luôn nghĩ rằng chiếc áo khoác màu tro sẫm đó sẽ giúp cô có thể giấu mình giữa đám đông huyên náo. Giống như những câu chuyện cổ tích ngày còn nhỏ, cô đã mong mình có thể tàng hình biết bao nhiêu, cho đến khi đã lớn và biết những câu chuyện cổ tích không tồn tại thì vẫn còn nguyên ước mong này. Nếu như có thể lặng lẽ đứng bên cạnh một người nào đó, cùng đi với anh, cùng ăn, cùng đọc sách… Song lại không làm phiền đến anh, chỉ là muốn được nhìn, muốn được ở trong thế giới của anh, kể cả việc anh vĩnh viễn không biết đến sự tồn tại của mình cũng không vấn đề gì.

Thiên Chân đi vào quán cà phê và đứng xếp hàng. Có lẽ đều là những người muốn tránh mưa, chuyện trò hân hoan sôi nổi. That’s great, that’s nice… Hồi cô mới đặt chân đến Anh, nghe những từ này luôn cảm thấy rất vui, sau này mới phát hiện ra rằng mỗi ngày người Anh nói những từ tương tự đến cả vài chục lượt, dễ dàng hệt như việc đánh trung tiện, trong khi ít ra cái động tác sinh lý tự nhiên đó còn được thể hiện chân thực hơn.

Từ chỗ bộc lộ tất cả mọi cảm xúc lên khuôn mặt, Thiên Chân dần dần hình thành một nụ cười khiêm nhường ngàn lần như một. Sự thay đổi đó nếu như mẹ cô có thể nhìn thấy chắc bà phải cực kỳ sung sướng. Đã từng ngang bướng biết bao, nổi loạn biết bao, đam mê dữ dội biết bao… Tất cả đều lùi vào quá khứ, thời gian đúng là cỗ máy xóa mờ tốt nhất. ù

Từ trước đến nay mua quần áo chưa bao giờ giống như những việc mua sắm đơn thuần khác. Từ âm nhạc làm nền, cách bài trí, trưng bày hàng hóa… bất kể là xa hoa hoành tráng hay thô kệch giản đơn, bắt đầu thời điểm khách hàng nhìn thấy logo thương hiệu, tất cả đều không được phép nhàm chán, mà thứ khiến cho người ta ngỡ ngàng, thậm chí lần sau vẫn muốn quay lại, chính là bề mặt bên ngoài của tủ trưng bày. Thiên Chân mang cà phê đến cho Tần Thiển, đứng bên cạnh anh nhìn người nghệ sỹ trông thì có vẻ hơi thô thiển đang sắp xếp những dải lụa màu phía bên trong tủ kính bày hàng mẫu. Dưới bàn tay của anh ta, những mảnh lụa đó dường như được truyền sự sống, diễn tấu thành muôn hình vạn trạng.

Thiên Chân ngấm ngầm tán thưởng, chả trách người đó có thể trở thành một nghệ sỹ sắp đặt nổi danh nhất trong giới của mình. Những sắc màu phong phú và tươi sáng khiến cho thời tiết âm u lạnh lẽo cũng ấm áp thêm được mấy phần. Thiên Chân đã từng đi lang thang không biết bao nhiêu lần giữa hai con phố Piccadilly Circus và Oxford trong đêm tối, nhìn vào những tủ kính bày hàng rực rỡ ánh đèn. Đó là một thế giới không có âm thanh với những ma-nơ-canh làm mẫu đứng đủ kiểu dáng bên trong, hoặc mỉm cười hoặc lạnh lùng, người nào trông cũng đẹp đẽ nhưng cô tịch.

Khi nhìn thấy những bản ma-nơ-canh đó, cô cảm thấy lòng mình yên ổn lạ kỳ, có lúc cô còn tưởng như mình cũng giống như bọn họ, chỉ khác một điều là những ánh mắt trần tục không thể nào nhìn xuyên qua lớp kính bao quanh cô. Đi vào bên trong showroom, công nhân đang kiểm tra lại hệ thống điều tiết ánh sáng, những luồng sáng biến ảo này có thể khiến cho khách hàng nhìn thấy được dáng vẻ của mình ra sao khi mặc trang phục họ chọn lựa ở bất kỳ khoảng không gian nào trong thời điểm bất kỳ nào đó của ngày. “Hóa ra thời gian cũng là thứ có thể sản xuất ra được”, Thiên Chân cầm ly cà phê mỉm cười. “Tôi ghét ánh nắng mặt trời lúc sớm mai.”

Tần Thiển quay sang nhìn cô: “Vì thích ngủ nướng à?” Thiên Chân lắc đầu, sau đó lại gật đầu. Bất kể thời tiết sáng nắng ráo đến thế nào, mặt trời rạng rỡ tới đâu, cô cũng chưa bao giờ mở cửa sổ vào buổi sáng sớm. Giống hệt như bọn ma cà rồng sợ ánh sáng, cô sợ mình sẽ bị thiêu thành tro bụi trong cái ánh nắng buổi sớm còn sót lại từ năm ấy.

Nếu như không có anh ở bên… Bởi vì thời khắc đó, anh quả thực không còn ở bên. ù Chiếc xe đi chầm chậm, đèn đỏ, đèn xanh rồi lại đèn đỏ.

Vượt qua một ngã tư, tốc độ nhanh hẳn lên. Thiên Chân cúi đầu chọn một đĩa CD, đột nhiên xe phanh gấp, đĩa theo nhau rơi xuống. “Sao thế?”, cô giật thót người, ngẩng đầu lên nhìn về đằng trước. Ở phía bên trái đường đang có một đám đông, tiếng còi xe cảnh sát từ xa tiến đến gần.

“Tai nạn giao thông”, giọng nói của Tần Thiển gấp gáp. Xe cấp cứu đã nhanh chóng lao tới, thoáng cái chiếc cáng đặt người bị nạn đã được đưa lên xe. Chỉ có điều trên mặt đường ẩm ướt nước mưa, một dòng máu từ từ lan ra dưới chân đám người. Thiên Chân nhớ ra điều gì đó, bèn quay đầu lại nhìn Tần Thiển, phát hiện ra sắc mặt anh hơi xanh tái.

“Đổi chỗ đi, để tôi lái xe cho”, cô nói bằng giọng bình tĩnh. Anh hơi ngẩn người, lần đầu tiên thấy cô nói với mình bằng ngữ điệu như ra lệnh đó. Còn Thiên Chân đã nhanh chóng xuống xe đi sang phía bên kia, mở cánh cửa xe ghế lái.

Anh lặng lẽ xuống xe, chấp nhận thỏa hiệp. Thiên Chân chọn lấy một chiếc trong số đĩa CD anh vừa nhặt lên, đặt vào trong máy nghe nhạc. Đột nhiên nhận ra rằng niềm vui không phải thứ mà người khác có thể ban cho, mà ở trong chính tim mình. Nếu như có thể quên đi những khát khao, năm tháng dài, manh áo mỏng, dù là ở chốn nào cũng không cần phải tưởng ra rằng anh ở cạnh bên. Em cũng có thể lang thang nơi đất khách, tìm một nơi ký thác đời mình[5].

[5]Lời bài hát “Tạm biệt Nhị đinh mục” của Lâm Tịch. Nhị đinh mục chỉ một khu đồng tính nam ở Nhật. Bài hát kể về một cô gái sau khi thất tình đã tìm đến Nhật, tình cờ trong nỗi cô đơn đã nghe được một bài hát đầy xúc động để rồi nhận ra bản thân mình vốn luôn vui vẻ song chính mình lại không nhận ra, quả thực không có lý do gì để buồn đau, vì rốt cuộc thì mình vẫn còn sống trên đời. Tiếng hát khẽ khàng vang lên. “Anh biết không, trong số các tác giả viết lời bài hát[6], tôi ghét nhất là Lâm Tịch”, Thiên Chân không thể không nghiến răng lại nói.

[6] Những người chuyên viết lời ca khúc trên nền nhạc có sẵn. Nghe những lời bài hát đó của Lâm Tịch giống như đột nhiên bị đâm cho một nhát dao, sau đó ngạc nhiên nhìn dòng máu đỏ chảy ra từ trong cơ thể mình, chảy mãi tới lúc tưởng như vỡ nát con tim. Có bao nhiêu người chấp nhận phơi bày vết thương trong trái tim mình ra chứ?

Thời gian đã qua đi của chúng ta dù tươi đẹp hay không, nhưng mỗi khi nghĩ đến đều khiến chúng ta thấy buồn thương. Thiên Chân lái xe một cách thận trọng trên con đường mưa mỗi lúc một lớn hơn. Người đi trên đường mỗi lúc một vắng, thỉnh thoảng mới có một chiếc xe lướt sạt qua, làm bắn tung làn nước trắng xóa lên.

Ngay cả khi đã có âm nhạc, thế giới cũng vẫn tĩnh lặng vô cùng. Tần Thiển đưa tay đổi một đĩa CD khác. Em sợ phải nhìn ánh mắt dễ thay đổi của anh, cũng sợ yêu anh tới mức tê dại tâm hồn. Càng sợ hơn những đêm chợt nhận ra em chỉ có một mình, không thể nào dựa vào sự lặng im để nhớ lại tiếng nói của anh. Em sợ mình sẽ vĩnh viễn nhớ đến anh, càng sợ khi nhìn thấy anh sẽ mãi mãi chìm vào ảo giác. Sợ nhất khi nhìn mái tóc nhuốm màu sương gió của anh, trừ khi thế gian này có sự sống vĩnh hằng[7].

[7] Lời một bài hát khác, “Em sợ”, cũng của tác giả Lâm Tịch. Đổi thay và mãi mãi, rốt cuộc thì cái nào tàn nhẫn hơn? Chúng ta vốn vẫn tin rằng “dù cho núi trở nên bằng phẳng, đất trời hợp lại với nhau cũng vẫn không thể cách xa anh”, nhưng rồi trong biển người mênh mông, cuối cùng không thể tìm được bóng hình anh.

Mất mát trở nên dễ dàng như vậy. “Chắc chị ấy là một người rất đẹp”, Thiên Chân nhìn thẳng về phía trước, khẽ khàng lên tiếng. “Phải”, Tần Thiển trả lời.

“Sean có đôi mắt xanh tuyệt đẹp, nhất định là được thừa hưởng lại của mẹ rồi”, Thiên Chân mỉm cười. “Cô ấy sinh ra ở Capri, một hòn đảo nhỏ ở gần Napoli của nước Ý. Ở đó có những vách núi dựng đứng, có những cây chanh và ô liu mọc thành từng trảng, có nước biển xanh trong vắt như những viên ngọc lục bảo”, giọng nói thấp trầm chậm rãi vang lên, mang theo cả những sự dịu dàng trong trái tim anh, “Đôi mắt cô ấy xanh hệt như màu Địa Trung Hải vậy.” Thiên Chân ngẩn người ra nghe.

“Tôi chưa từng tới hòn đảo nhỏ đó, chỉ nghe nói rằng nếu ở lại Napoli một ngày người ta sẽ thấy ghét, ở lại một tuần sẽ thấy yêu nó, còn ở lại một năm thì mãi mãi không bao giờ muốn rời xa nữa”, cô nói từ tốn, mỉm cười nhìn anh, “Liệu có phải phụ nữ ở đó cũng khiến cho anh có cảm giác đó không?” Tần Thiển lặng im, sau đó thì cười buồn: “Phải.” Thiên Chân cũng cười, đôi mắt thành hình trăng khuyết: “Nghe anh nói vậy tôi cũng thấy động lòng, có cơ hội tôi cũng muốn đến Capri, biết đâu lại gặp được Mr. Right[8] của tôi.”

[8] Ám chỉ người tình trong mộng. Khóe miệng Tần Thiển hơi nhếch lên. Mãi lâu sau mới thấy anh nói khẽ: “Cảm ơn cô, Thiên Chân.”

ù Showroom mới khai trương đương nhiên có tổ chức một buổi họp báo công bố kèm party. Thiên Chân mở tủ quần áo của mình, tìm thấy bộ váy treo ở góc sâu nhất. Bộ Versace màu ngọc trai cô đã mặc trong vũ hội mừng ngày tốt nghiệp.

Đó từng là quãng thời gian u ám và hoang mang nhất trong cuộc đời Thiên Chân. Cô thường nằm cuộn tròn ở nhà, đến mấy tuần liền không bước chân ra ngoài đường. Sau này mấy đứa bạn cùng đẩy cửa vào, tặng cho cô một hộp quà. Cô mở nó ra với vẻ do dự bất an, khi bàn tay khẽ chạm vào chiếc váy xinh đẹp đó, nước mắt trong lòng chỉ chực trào ra. Cuối cùng cô cũng mặc chiếc váy đó vào và xuất hiện trong vũ hội.

Người thầy tóc đã điểm bạc nhưng vẫn đẹp trai phong độ nhìn cô mỉm cười, Jean, trông em giống như một công chúa ấy, rất mừng vì em đã đến. Đám bạn đều ngạc nhiên, mừng rỡ ôm lấy cô. Cô đã bật cười vì sự bốc đồng vui vẻ của họ, những ngón tay giấu trong đôi găng khẽ run lên, trong thâm tâm thầm nói, con xin lỗi mẹ, cuối cùng con biết mình đã phạm sai lầm.

Lần thứ hai mặc nó, tốn thêm chút thời gian trang điểm cho tinh tế, nhìn mình trong gương có thể nói là hoàn hảo. Khoảng thời gian mới đến Anh, Thiên Chân gày gò xanh xao, sau này mới dần dần có chút da thịt, chỉ có điều vì xương nhỏ nên trông vẫn hơi mảnh mai.

Trời đêm lạnh ngắt, mặc thêm áo khoác rồi vẫn còn thấy lạnh. Phòng họp báo được đặt ngay tại showroom mới. Khi vừa xuống khỏi taxi, Thiên Chân đã cảm nhận thấy không khí vô cùng náo nhiệt. Nam thanh nữ tú đứng bên ngoài cửa chuyện trò hút thuốc, trông ai cũng ăn mặc rất thời trang, toát lên vẻ sang trọng hoàn toàn không khiếm khuyết. Thiên Chân vừa đi vào bên trong vừa nhìn đồng hồ, tưởng rằng mình đã xem nhầm thời gian.

Có người vỗ một cái vào vai cô, Thiên Chân quay đầu lại: “Thomas? Sao mọi người đến sớm như vậy, tôi còn tưởng mình đến muộn.” “Đều là đến trước để đóng vai phụ cho Kevin”, Thomas mỉm cười, đưa cho cô một ly champagne, “Qua đây, giúp tôi ra chiến trường nào.” Đi quanh mấy vòng, Thiên Chân đã nhận diện được gần hết những người có mặt trong bữa tiệc. Cô đột nhiên nhớ đến hồi nhỏ mẹ từng dẫn mình đến một số sự kiện, giới thiệu với cô này, chú nọ, bác đó, ông kia, tình thế cũng khá giống lúc này nên coi như cô cũng đã quen.

Hồi nhỏ vẫn tưởng rằng thế giới của người lớn cứ nhẹ nhàng như vậy, cầm ly rượu trong tay rồi cười nói chuyện trò, vấn đề sẽ được giải quyết gọn gàng. Đến hôm nay mới biết cách lý giải của mình sai bét, giờ này có thể lấy đâu ra niềm vui một cách dễ dàng như vậy chứ? Trong những trường hợp như thế, một người nhất định phải học cách để giao lưu với nhiều loại người khác nhau trong thời gian nhanh nhất, nếu không thì cuộc sống sẽ rất cô độc. Nhưng Thiên Chân lại chấp nhận cô độc làm một bức tranh tường. Quay đầu lại, thấy Tần Thiển và Thomas đang đứng từ đằng xa nhìn cô, nói điều gì đó với nhau. Thiên Chân hơi nâng ly rượu lên chào từ xa. “Jean rất có năng lực, chẳng bao lâu sau có thể trở thành trụ cột rồi”, Thomas mỉm cười.

Tần Thiển không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng từ đằng xa nhìn bóng người nhỏ nhắn đó, nhìn cô mỉm cười bước về phía trước nói chuyện với một người đàn ông, song khi người đó vừa quay bước đi đã thè lưỡi ra một cách tinh nghịch. Không hiểu vì sao mà khóe miệng anh loáng thoáng xuất hiện một nụ cười. Thoạt nhìn thì cô giống như một người con gái thuần khiết và tươi sáng, giống như năm ấy anh gặp được ánh mặt trời xán lạn trên đảo Capri, chỉ có điều ẩn sau đôi mắt trong veo mà anh nhìn thấy đó, thường có làn khói xám lướt qua.

Thiên Chân không hề ngạc nhiên bởi việc chạm mặt Trần Úc trong bữa tiệc tối hôm đó, bạn gái anh đã trở thành người đại diện cho thương hiệu phụ của hãng Kevin Chun, chẳng có lý gì để anh không đi cùng đến nơi này. “Mắt nhìn của anh quả là tuyệt đấy”, trông thấy Trần Úc đứng trước mặt mình, Thiên Chân nghiêng đầu nhìn về Lyla đang đứng ở đằng xa.

Chiếc váy dài Plunging Neckline[9] màu tím sẫm, đôi giày cao gót đính thạch anh, vóc dáng cao ráo yêu kiều của người châu Âu, làn da trắng trong như tuyết, nổi bật lên trong buổi tối làm lay động lòng người, quả đúng là một vật quý. [9] Váy đầm cổ chữ V xẻ rất sâu. “Mắt nhìn của anh từ trước đến nay vẫn tuyệt mà”, Trần Úc đáp, ngồi xuống bên cạnh cô.

Câu trả lời của anh khiến Thiên Chân suýt bật cười, song vẫn không quên ngồi tránh sang một bên. “Bây giờ em còn không chấp nhận nổi việc cho anh ngồi gần một chút được hay sao?”, cảm nhận thấy sự mất tự nhiên của cô, Trần Úc nói lạnh lùng. “Hay là sợ ai đó nhìn thấy?” “Luật sư Trần nói chuyện buồn cười thật”, Thiên Chân cười mỉm, giọng điệu hơi giễu cợt, “Anh còn không sợ, thì tôi sợ gì chứ?”

“Đoạn Thiên Chân”, Trần Úc nói với vẻ mất kiên nhẫn. “Em đừng có nói với anh bằng cái giọng điệu đó. Tính cách của em chẳng lẽ anh còn không biết hay sao?” “Ha, nếu như thực sự hiểu tôi, anh cảm thấy lúc này đây tôi đang có tâm trạng thế nào? Chua xót? Đố kỵ? Tức giận?”, Thiên Chân chọc chiếc thìa khuấy rượu một cách bạo lực, trong đôi mắt lóe lên sự thù địch. “Anh nói đi, tôi đang nghe đây.” Khuôn mặt Trần Úc như đông cứng, mãi lâu sau không nói được gì.

Anh nhìn cô, bắt đầu cảm thấy khuôn mặt vốn quen thuộc trước mắt mình dần trở nên lạ lẫm, mà cảm giác đó khiến cho anh hoảng sợ. Trợ lý mới của Kevin Chun là bạn gái cũ của anh à? Có vẻ như được đánh giá khá cao, hay là anh tiếp xúc với cô ta nhiều một chút. Hôm nay lúc Lyla xem tạp chí Bát Quái đã lẩm bẩm như vậy, anh làm bộ như không nghe thấy, song vẫn nhìn vào trang mà cô đang đọc. Trên đó có mấy bức ảnh chụp hai người cùng xuất hiện cạnh nhau trong những thời gian và hoàn cảnh khác nhau.

Anh nghĩ tới người đàn ông ngồi trong xe hôm đó, mỉm cười một cách bình thản và nói, “Thiên Chân, lên xe đi.” Từng dòng máu lạnh lẽo chảy trong huyết quản khiến anh lạnh tới mức tim đau nhói. Anh không biết vì sao mình cứ hết lần này đến lần khác muốn xuất hiện trước mặt Thiên Chân, người con gái mà anh vốn đã thề sẽ phải quên đi đó, nhưng giống như trong tay cô có một sợi dây vô hình, nó vẫn luôn dẫn dắt anh cho dù vạn núi trăm sông, thời gian trôi xa mãi. Cô hận anh, anh biết điều đó.

Đối với anh mà nói, chuyện của bọn họ đã rõ ràng từ tám năm trước đây rồi, anh không muốn nhắc lại những chuyện ân oán đã qua đó nữa, trong đó có cả lý do mà anh đột ngột bỏ đi. Thế nhưng mỗi lần nhớ đến cô, nhìn thấy cô, anh lại không thể kiềm giữ được ý muốn nói hết ra tất cả với cô. Trần Úc nhìn Thiên Chân, ánh mắt đầy u ám. Anh phải làm thế nào với cô đây.

Anh đột nhiên kéo tay cô đi ra ngoài cửa. “Nếu như em không muốn gây sự chú ý cho người khác thì tốt nhất là đừng chống lại”, Trần Úc thấp giọng cảnh cáo, vẻ quyền uy và cao ngạo vốn hằn trên trán chưa hề giảm bớt chút nào. Thiên Chân mím môi đi theo anh cho tới khi ra đến góc rẽ con đường.

“Rốt cuộc là anh muốn gì?”, cô lên tiếng với vẻ hơi mệt mỏi. Gần như từ sau lần gặp lại, cô đã luôn phải hỏi anh câu này. “Liệu có phải em vẫn không hề biết vì sao hồi đó anh lại bỏ đi không?”, anh nhìn xoáy vào mắt cô. Hơi thở của Thiên Chân đột nhiên ngừng lại khiến cô không thể nói thành lời.

“Được, vậy để anh nói cho em”, Trần Úc chậm rãi bóc dỡ cơn ác mộng trong quá khứ, còn cô đứng chết cứng nguyên tại chỗ, toàn thân lạnh ngắt, cảm giác như không thể nào cử động được nữa, chỉ có thể nghe những lời nói của anh một cách thụ động, cứ lặng yên để nó trôi vào trong tai. “Thiên Chân, cho tới năm ngoái, bố mẹ anh vẫn còn ở trong tù”, giọng nói của Trần Úc lạnh như băng, “Thực ra rất đơn giản, tất cả đều là do mẹ em ban tặng. Dựa vào vị trí của bà ấy trong Ủy ban kỷ luật, rất nhiều vụ án có được điều tra hay không đều là do một cái gật đầu của bà ấy. Em nên đi hỏi bà ấy xem vì sao lại phải tàn nhẫn đến vậy.” Sắc mặt Thiên Chân tái nhợt, toàn thân run rẩy như muốn ngã… Gạt hết lớp tuyết dày ra, mới phát hiện bên dưới là vực sâu đáng sợ.

“Thế nên… đêm hôm đó, còn cả việc anh ra đi không một lời từ biệt… đều là để trả thù ư?”, khoảnh khắc khi run rẩy nói ra suy đoán của mình, cô cảm thấy như trái tim mình đã bị xuyên thủng, chỉ còn lại nỗi đau thấm đẫm máu tươi. Trần Úc lặng im như thừa nhận. Hóa ra chuyến du lịch trên danh nghĩa tình yêu đó, chuyến đi mà cô đã dâng hiến cả tấm thân trong trắng của mình, chẳng qua chỉ là món đồ tế cho sự giận dữ và thù hận của anh.

Trong làn nước mắt nhạt nhòa, cô nhìn khuôn mặt đẹp đẽ trong ký ức, từng bước từng bước lùi lại phía sau. Thiên Chân đưa tay lên gạt nước mắt… Vì sao cô lại phải rơi lệ, là vì hiện thực đầy tàn khốc đó, hay là vì tình yêu đáng buồn cười đã sớm tan tành như mây khói của cô? Thảm hại vô cùng, hoang mang không biết phải làm gì… Song thứ chờ đợi cô ở phía sau lại là một vòm ngực rộng rãi và ấm áp.

Trần Úc khi đó vốn đang hoảng sợ định kéo tay cô lại đột nhiên dừng bước, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên khóe miệng: “Xem kìa, anh hùng của em lại đến cứu em rồi’. Trần Úc nhìn người vừa đến, giọng nói đầy vẻ mỉa mai: “Ông Tần, tôi nghĩ chắc rằng ông đã không bỏ lỡ đoạn trò chuyện mới rồi của chúng tôi nhỉ.” Tần Thiển mím môi, không nói gì. Quả thực anh đã nghe thấy, dù không đầy đủ, song cũng đã khiến anh hiểu được đại ý.

Ánh mắt lạnh nhạt của anh lướt qua người Trần Úc rồi nhìn vào Thiên Chân đang đứng trước mặt mình, sau đó nói nhẹ nhàng: “Tôi vốn định giới thiệu cô với mấy người.” “Đi thôi”, anh kéo tay Thiên Chân, đưa cô quay trở lại. Thiên Chân đột nhiên giằng tay mình ra khỏi tay anh, quay người nhìn về phía Trần Úc.

Tần Thiển cau mày nhìn theo cô, cảm thấy có gì đó không bình thường lắm. “Trần Úc, anh hận mẹ tôi có phải không? Nếu như tôi nói với anh rằng bà ấy đã chết rồi, thì anh có vui không?”, cô nói dằn từng chữ, giọng nói lạnh lẽo tới mức cùng cực. “Còn một điều này nữa, chúng ta đã từng có một đứa con, tuy nhiên tôi đã phá nó đi, chỉ vì tôi không tìm được người cha của nó.” Nghe tới đó Trần Úc chấn động, mở to mắt nhìn cô, giống như vừa bị người ta đấm cho một cái nặng nề.

“Thiên Chân!”, anh đi lên phía trước muốn giữ lấy tay Thiên Chân, khi đó đã quay người đi. “Bỏ tay ra”, Thiên Chân nói, trong mắt là một miền hoang vu lạnh lẽo, song cô thậm chí còn không buồn nhìn anh một cái, “Anh còn kéo tay tôi nữa, tôi sẽ giết chết anh. Tôi thề.” Giọng nói của cô nhẹ và chậm rãi, song lại mang theo một sự dứt khoát không thể nào lay chuyển được.

Trên khuôn mặt vẫn còn dấu nước mắt, song cô đã không còn khóc nữa. Cuối cùng đã có ai đó nhẹ nhàng lau khô nước mắt rồi đưa cô đi về phía ánh đèn ấm áp, nơi có đám đông náo nhiệt.

Nếu như bạn đã từng ca tụng ánh rạng đông, vậy thì hãy ôm lấy cả bóng tối. Ở chốn này, chúng tôi vui vẻ hát ca, nhảy múa, ngay cả khi đau lòng cũng tuyệt đối không bao giờ khóc. Tiếng ca vang lên, mọi người đã bắt đầu bước vào điệu nhảy.

Thomas đứng trên bậc sân khấu, nhìn Thiên Chân mỉm cười: “Em yêu, Kevin đã nhặt được chiếc giày thủy tinh của em ở đâu thế?” “Cô ấy chỉ lạc đường thôi”, người trả lời Thomas lại là Tần Thiển. Sắc mặt anh thản nhiên: “Trong phòng VIP có ai không?” “Chỉ có một gian phòng trống thôi”, Thomas trả lời.

Tần Thiển gật đầu, đưa Thiên Chân đang im lặng đi xuyên qua đám đông. ù Bức tường màu be, khung tranh bằng gỗ thịt, một bông hoa rum cắm trong chiếc lọ pha lê đặt trên bàn.

Ngọn đèn chùm treo thấp tỏa ra thứ ánh sáng mờ mờ tối tối trong bóng đêm đen sẫm, khiến cho không gian càng trở nên tĩnh lặng. Thiên Chân ngồi cúi đầu trên ghế salon, vẫn không nói gì. “Tôi còn phải ra ngoài, cô cứ ở đây nghỉ ngơi một lát được không?”, Tần Thiển nhìn cô nói.

“Tôi đã sai rồi…”, cô lầm rầm, giấu mặt mình vào vòng tay, “Vừa nãy tôi không nên nói với anh ta những điều đó.” Đầu ghế salon bên kia hơi lún xuống, Tần Thiển đã ngồi xuống cạnh cô. “Cô không làm gì sai, không ai sai cả”, anh nói khẽ, “Cô vẫn còn trẻ, Thiên Chân, sau này cô sẽ hiểu không ai có thể luôn luôn thực sự xứng đáng với chính bản thân mình.”

Chúng ta đều là như vậy, nghiêng nghiêng ngả ngả bước đi trên đường, chỉ có điều ngã nhiều hơn người khác mấy lần, ngã đau hơn một chút, nhưng chúng ta cũng vì như thế mà càng thông tuệ và kiên cường hơn. Thiên Chân ngẩng đầu lên, trong đôi mắt chập chờn loáng nước là một nỗi đớn đau, sự hoang mang, và hơi chấn động. “Đợi tôi quay lại”, Tần Thiển đứng dậy, không nhìn cô nữa mà mở cửa đi ra.

Bất kể là nghe thấy hay trải qua những chuyện như vậy, chúng ta đều không thể dừng lại bước chân số mệnh, chỉ có thể ngẩng đầu tiếp tục đối diện với cuộc sống mà thôi. ù Một lúc lâu sau, Thiên Chân mới đi đến bên quầy bar, lấy một chiếc ly và chai rượu.

Absolut Vodka, chỉ nhấp một ngụm sẽ lập tức cảm thấy ngực như thiêu đốt. Absolute, tuyệt đối. Cô khẽ cười, trên thế gian này có thứ gì là tuyệt đối đây?

Tiếng nhạc ở bên ngoài vẫn văng vẳng tới. Cô đá quăng đôi giày, nhẹ nhàng nhảy chân trần trên mặt đất, Someone dance to remember, someone dance to forget, cô nhớ có một bài hát có câu như vậy. Có những điệu nhảy là để nhớ lại, có những điệu nhảy chỉ để quên.

Còn cô thì sao, muốn nhớ cái gì, và muốn quên ai? Cô bắt đầu cảm thấy hơi choáng váng, vô vàn hình ảnh xuất hiện trong đầu rồi biến mất. Giống như hồi còn nhỏ xem một bộ phim, cô gái đứng trong màn tuyết trắng mờ ảo nhìn về đỉnh núi đằng xa, cứ hét lên từng chặp: Anh thế nào? Em vẫn ổn.

Còn có ai đó đã từng viết vô số những bức thư gửi đến cùng một địa chỉ với nội dung: Anh thế nào? Em vẫn ổn. Hết bức này đến bức khác, song từ trước đến nay chưa từng gửi bức nào đi. Anh thế nào? Em vẫn ổn.

Anh biết không, thực ra em không ổn chút nào. Những năm đó em đều sống không ổn một chút nào. Tiếng thủy tinh rơi vỡ vang lên, cô cảm thấy đau.

Cúi đầu xuống, nhìn thấy dòng máu đỏ tươi đang nhỏ vào những mảnh vỡ trong suốt đó, Thiên Chân chậm rãi ngồi xổm xuống, toàn thân nhẹ nhàng bay bổng, lắc lay. ù “Cô điên rồi!”, ánh sáng đột nhiên lóe lên rồi tắt ngấm, tiếng nhạc xuyên vào tai rồi ngừng bặt, chỉ nghe thấy có người quát, sau đó kéo cô từ dưới đất lên.

Tần Thiển giữ chặt lấy cô, cúi đầu kiểm tra hai bàn tay đầy vết máu. Khi đã chắc chắn rằng những vết máu đó không chảy ra từ cổ tay, anh thở phào một tiếng, đỡ cô ngồi lên ghế. “Xin lỗi…! Tôi đánh rơi chai rượu…”, cô cố gắng duy trì sự tỉnh táo, nói không mạch lạc.

Anh sầm mặt, kiểm tra đôi chân bị các mảnh thủy tinh cào rách. Vết thương ở chân phải khá sâu. Chỉ chạm nhẹ vào một cái, cô đã nước mắt lưng tròng. “Đau…!”, cô nhìn anh oán trách, vì ảnh hưởng của rượu nên cô phản ứng giống như một đứa trẻ, “Tôi đau quá!”

Những cảm xúc dữ dội trào lên trong ngực, khoảnh khắc đó anh những muốn mắng mỏ cho cô một trận, song nhìn thấy đôi mắt sợ hãi ấy, anh lại nuốt cơn giận vào một cách phũ phàng. “Không sao đâu”, giọng anh lạnh lùng, “Rồi sẽ hết đau thôi.” “Nhưng mà tôi vẫn thấy đau”, cô dựa lưng vào góc chiếc ghế, lầm rầm, “Tim tôi cũng rất đau… Toàn thân đều đau cả.”

Tần Thiển nhìn Thiên Chân, cau mày bật điện thoại: “Anh thu xếp giúp tôi một chút, tôi muốn đi ra đằng cửa sau. Còn nữa, gọi bác sỹ đến nhà tôi, cô ấy làm chân bị thương rồi.” “Vâng”, giọng Thomas vang lên phía bên kia điện thoại. Ông ta lặng im một lát rồi nói tiếp, trong giọng nói ẩn chứa đầy hàm ý, “Anh có biết là mình đang làm gì không thế?” Tần Thiển cụp mi xuống, đáp lại với vẻ thờ ơ: “Tôi không biết.”

Đến nửa đêm cơn say của Thiên Chân cũng đã gần như hết hẳn, cô mở đôi mí mắt nặng nề ngó lên ánh đèn màu vàng cam ấm áp và yên tĩnh. Chiếc giường lớn và rộng rãi mang một sự mềm mại và thoải mái đầy lạ lẫm… Cô nghi hoặc ngồi dậy, nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế salon cạnh đó đọc sách, đôi mắt kính bên trên sống mũi thẳng tắp thỉnh thoảng lại hơi lóe sáng lên cùng với ánh mắt đọc lướt qua của anh ta.

“Tỉnh rượu rồi chứ?”, Tần Thiển quay đầu sang nhìn cô, giọng nói đều đều giống như đang chuyện phiếm, “Cô đã uống bao nhiêu?” “Chắc là nửa chai”, Thiên Chân lúng túng đáp. “Không ít đâu, tửu lượng quả là không tệ”, Tần Thiển hơi nhếch môi lên, “Đáng lẽ nên uống nốt chỗ còn lại trong chai, ngủ một mạch đến sáng mai luôn.”

Thiên Chân cắn môi, không thể hiểu được ý nghĩ thực sự của anh. Không hiểu vì sao cô cảm thấy tâm trạng của anh đang không tốt lắm. Cô lật chăn ra định xuống giường, song khi bàn chân vừa đặt xuống đất đã cảm thấy đau như nhói tận tim. “Băng bó gọn gàng rồi, cô đừng có mà làm bẩn thảm nhà tôi”, anh chậm rãi nói.

Thiên Chân chết lặng tại chỗ, hai tay bám chặt lấy ga trải giường: “Anh việc gì phải tốn công như vậy, sao không để tôi tự lo cho bản thân mình, bây giờ còn nói giọng đó.” Bỗng nhiên cô cảm thấy ngực mình nghẹn lại, khó thở, cảm giác này còn khó chịu hơn cả cơn đau ở bàn chân. Anh lặng im một lúc rồi đứng dậy nhìn cô: “Muốn vào nhà tắm không?”

Thiên Chân ủ rũ gật đầu, hai má nóng bừng. Cô đứng lên bằng chiếc chân trái không bị thương, định nhảy lò cò một cách vụng về vào nhà tắm. Nhưng Tần Thiển đã cúi xuống bế bổng cô lên trong ánh mắt kinh ngạc của cô. Thiên Chân xấu hổ cúi đầu, ngửi thấy mùi hương dìu dịu thanh thanh ở ngực anh… Có lẽ anh vừa mới tắm xong. Thiên Chân rửa mặt xong, nhìn vào bộ váy đầy vết nhăn trong gương, không thể không thở dài một tiếng.

Có những khi tình cảm cũng giống như bộ váy dự tiệc đẹp đẽ này, dù đắt tiền nhưng ít khi mặc tới nên luôn bị cất giấu trong góc tủ sâu nhất, thỉnh thoảng mới mở ra ngắm một chút, nhớ lại khi đó mình đã đẹp biết bao. Biết rằng nó quý giá, nhưng lại không thể tìm được cơ hội nào hợp lý để mặc vào, cho đến khi có dịp mặc, thì mới thấy hóa ra nó là một thứ đồ vật không thực dụng. Cô quay đầu lại, nhìn thấy một chiếc áo phông sạch đặt một bên, chắc là do Tần Thiển chuẩn bị sẵn.

Thiên Chân thay đồ rồi nhìn mình mặc chiếc áo phông đàn ông rộng thùng thình ở trong gương, cảm giác hơi kỳ dị, song vẫn nghiến răng mở cửa bước ra. Tần Thiển lại bế cô trở về giường, vẻ mặt vẫn thản nhiên: “Còn lâu nữa trời mới sáng.” Thiên Chân nhìn khắp xung quanh, xác định nơi có thể nằm được chỉ có chiếc giường và sàn nhà, liền ấp úng: “Tôi không ngại việc anh cùng nằm trên giường ngủ đâu.”

Nói xong liền cảm thấy hơi buồn bực – Cô vừa nói cái gì thế nhỉ, đây rõ ràng là nhà anh, thế mà cô giống như chủ nhân vậy. “Ngủ đi”, anh liếc nhìn cô, nói duy nhất hai từ cụt lủn. Ánh đèn vụt tắt, Thiên Chân cảm giác thấy bên kia giường lún xuống. Anh nằm quay lưng lại phía cô, không nói thêm gì nữa.

Bóng đêm như nước chảy tràn lên tất cả...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK