• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi Tiểu Ngưng nhíu nhíu cái mũi đỏ bừng, khẽ cúi đầu xuống thì là lúc nước mắt trong suốt tuôn rơi không ngừng xuống đất . “Tôi không cần cám ơn .”


Nói xong cô xoay người muốn đi ra! Thực sự muốn đi khỏi nơi này !


Đường Lập đã nhanh chóng đi đến trước mặt cô , chân thành nói : “ Tôi hy vọng cô có thể nhận bởi vì cô nhất định sẽ cần đến !” . Ông ít nhiều biết rõ cô bé này gia cảnh lầm than , nếu như không phải bởi vì tiền cũng sẽ không bị người trong nhà bán cho câu lạc bộ đêm .


-“Hơn nữa coi như cô không tiếp nhận số tiền này thì từ nay về sau cô cũng không thể gặp Đường Hạo .Tôi đây hy vọng cô từ bây giờ sẽ rời đi, hoàn toàn biến mất vĩnh viễn trước mặt con trai tôi. “


Ông có thể cảm nhận được rằng con trai ông đối với cô bé này rất ỷ lại , ông muốn kịp thời ngăn cản chuyện này lại ngay.


Vĩnh viễn đều không được gặp ? Vĩnh viễn không nhìn thấy ? Lúc này Tiểu Ngưng mới ý thức được cô đã không còn có biện pháp để chiếu cố hắn, để quan tâm tới hắn !


Không cần cô chiếu cố hắn cái gì ? Nhưng hắn làm sao có thể rời khỏi chính mình đây ?


Cô muốn một mực cùng hắn mỗi ngày ngồi phơi nắng trên mặt cỏ rồi ca hát cho hắn nghe .. muốn mỗi buổi sáng sớm trong phòng , cùng với tiếng kêu thanh thúy của Điểu Nhi ,đọc báo cho hắn nghe.


Cô chính là con mắt của hắn, là trợ thủ sinh hoạt cho hắn ! Chính là những chuyện này từ nay về sau cô cũng không có cách nào làm …!


@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@22





-“Cầm lấy đi” ! Đường Lập lại một lần nữa nâng tập chi phiếu lên.


Nước mắt rơi lã chã , cô không có tâm trí chú ý đến những con số trên hai tấm chi phiếu khác nhau , là con số rất lớn …là con số bình thường …


Tiểu Ngưng biểu lộ do dự một chút rồi cuối cùng giơ tay lên cầm lấy tấm chi phiếu có những con số bình thường.”Tôi chỉ cần cái này , Đường tiên sinh không cần đối với tôi cảm tạ! “


Nếu đó là quyết định của cô thì Đường Lập cũng không có tiếp tục miễn cưỡng nữa.


Tiểu Ngưng tay nắm chặt tấm chi phiếu, giương mắt chăm chú lên cầu xin nói : “ Đường tiên sinh chuyện sáng mai tôi rời đi mong ông đừng nói với Đường Hạo , tôi sẽ lặng lẽ rời đi ! “


Đường tiên sinh muốn cô rời khỏi đây mà không kinh động đến Đường Hạo, đạo lý này cô hiểu được .


Đường Lập suy tính vài giây đồng hồ sau đó nói : “ Vậy thì ngày mai thời điểm nó kiểm tra sức khỏe , cô hãy rời đi ! “


Tiểu Ngưng khẽ gật đầu , mang theo dòng nước mắt , cầm tấm chi phiếu rời khỏi thư phòng.


-“ Harry nhanh lên đi ! “ Gò má đỏ bừng không kịp thở , Tiểu Ngưng cố dùng sức lôi kéo sợi đây thừng buộc trên chiếc cổ của con chó màu vàng Labrador.


Đầu lưỡi thè ra thật dài, Harry đứng ở đường cái cũng không kịp thở , chỉ thấy thân thể nó rất nhanh run run cũng có thể biết là Harry đã mệt muốn chết, khát nước lắm lắm rồi.


Tiểu Ngưng nhìn về phía con chó mới mua về, chợt nhớ là vẫn còn một chai nước. Cô liếm liếm cánh môi khô khốc sau đó từ trong túi áo móc ra chiếc bát mà cửa hàng thú nuôi cung cấp cho cô , đổ nước vào cái bát rồi đưa đến trước con Harry. Harry lập tức cúi đầu xuống, thè lưỡi rất nhanh liếm láp nước đưa vào trong miệng.


Còn Tiểu Ngưng đáng thương chỉ có thể duy trì lưỡi khô , liếm liếm cánh môi không dám uống số nước còn lại trong chai . Nếu như cô uống bây giờ ,tí nữa Harry khát thì lấy ở đâu ra nước cho nó .


Cô cầm tấm chi phiếu mà Đường tiên sinh cho cô , sau khi mua một con chó , làm các thủ tục xong thì chỉ còn đủ tiền mua một chai nước khoáng .Đến cả tiền xe cũng không còn nữa nên chỉ có thể hy vọng lôi kéo Harry trở về thật nhanh trước khi trời tối.


Uống xong nước, Harry quả nhiên rất nhanh lên tinh thần, lắc bộ thân toàn lông run run đứng lên.


Tiểu Ngưng nhìn chằm chằm vào mắt của Harry đáng yêu , vành mắt cô lại nhanh chóng đỏ lên , nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống thật nhanh . Cô nhẹ nhàng ôm lấy đầu Harry run rẩy nói : “ Harry cầu xin mày. Nhất định phải thay tao chiếu cố cho chủ nhân mới của mày , biết không ? Ngàn vạn lần không được lười biếng , nhất định phải ngoan ngoãn ! Tao đã không thể chiếu cố anh ấy được nữa rồi. Đem anh ấy giao cho mày ! Harry anh ấy thật ra là người rất tốt , chỉ cần mày trung tâm đối với anh ấy, anh ấy nhất định sẽ đối với mày rất tốt , rất tốt…… ! “


Thời điểm nói ra những lời đằng sau đã không nghe rõ cô nói cái gì , chỉ là những tiếng nghẹn ngào.


Tiểu Ngưng nhanh chóng lau lại nước mắt , tại trên người Harry vỗ nhẹ xuống .”Harry nghỉ ngơi đủ rồi thì chúng ta cùng về thôi ! “Cô cùng hắn thời gian còn cùng một chỗ không còn nhiều nữa, cô không thể trì hoãn ở trên đường lâu được.


Trên môi tràn đầy bong bóng ( bị khô , nứt toác môi ) , cuối cùng khi đồng hồ điểm 8h tối , cô rốt cục đã cùng với chú chó Harry về đến biệt thự.


Nhìn đến chiếc cửa được chạm khắc tỉ mỉ, Tiểu Ngưng một thân bị phơi nắng đến mặt đỏ rực cuối cùng cũng lộ ra mỉm cười. “ Đến , đến rồi ! “

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK