• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Tiểu Ngưng lại đây, cháu xem cái váy này đi, cháu mặc nhất định sẽ rất đẹp!” .Tào quản gia dắt tay Tiểu Ngưng đi vào quầy trang phục nữ, bà cầm lấy một chiếc váy sáng màu ướm lên trên người Tiểu Ngưng.


Tiểu Ngưng vội vàng lui về phía sau, không dám nhìn cái váy lấy một lần. “Tào quản gia, trước kia dì mua cho cháu mấy bộ quần áo đã đủ mặc rồi, cháu không cần phải mua nữa đâu!”


“Ai nha, lúc đó cháu đâu có đi theo ta, những bộ quần áo ấy đều là ta tùy tiện mua, cháu mặc có vừa đâu mà!”. Hiện tại Tiểu Ngưng đang mặc trên người một cái áo thể thao lưng dài, quần lại ngắn, tựa như đồ trộm ở đâu về trông sùi sụp khó coi cực kỳ.


Trước ánh nhìn của Tào quản gia, Tiểu Ngưng lại kéo kéo y phục trên người, rất thỏa mãn nói: “Cháu cảm thấy mặc rất được mà, dì mua cho cháu những bộ quần áo thể thao có dáng khỏe mạnh là được rồi !” .Với cô thì ăn mặc thế nào cũng được, miễn là thoải mái, quần quần váy váy gì đó cô không hề nghĩ mình sẽ mặc được !


“Không được, một chút cũng không được!”. Ăn mặc luộm thuộm sẽ trông như người ngốc nghếch, Tào quản gia trong lòng bổ sung. Cô bé này lớn lên rất đáng yêu, nếu mà mặc quần áo đẹp đẽ vào sẽ khiến người khác phải ngây người cho xem. Bà lại cầm chiếc váy công chúa lên lần nữa, nhanh tay đẩy Tiểu Ngưng vào phòng thay quần áo .”Cháu mặc bộ này vào thử xem nào, nhanh nhanh lên nhé !”


Sự ép buộc mạnh mẽ của Tào quản gia khiến Tiểu Ngưng đành phải lủi thủi đi vào phòng thay đồ, rốt cục chịu mặc thử lên người.


Chiếc nơ đáng yêu phụ trợ càng làm cô trở nên tươi tắn, nhu thuận, phần eo được thắt nhỏ lại càng khiến vòng nào ra vòng đấy, nơi thì hoàn mỹ nhô cao , nơi thì mảnh khảnh eo ót. Thân hình thanh mảnh cân xứng của cô làm cho những cô nàng bán hàng xung quanh hâm mộ đến ghen ghét.


Từ khi được sinh ra đến giờ, cô chưa từng được khoác lên mình bộ váy xinh đẹp thế này, cô không ngừng nhìn mình trong gương rồi mỉm cười rạng rỡ. Đây là cô sao? Thật giống cô công chúa trong truyện cổ tích quá !


“Cháu nhìn xem này, bộ váy này thật sự rất thích hợp với cháu!” .Tào quản gia mỉm cười nói rồi đưa thẻ tín dụng ra thanh toán.


Tiểu Ngưng lập tức giữ chặt lấy cánh tay của Tào quản gia , dùng sức lắc đầu nói: “Tào quản gia, bộ váy này không thích hợp với cháu mà, cháu không thích. Cháu sẽ cởi nó ra, Tào quản gia, dì chờ cháu một chút!”


“Thiếu gia nói ta phải giúp cháu mua quần áo, cháu không nên nghĩ đây là tiền của ta, bà già như ta làm gì có nhiều tiền như vậy chứ !” .Tào quản gia nhẹ nhàng giải thích để cho Tiểu Ngưng hiểu là bà đang dùng tiền của ai .


“Anh ấy sao ?”. Tiểu Ngưng thực sự bị dọa cho giật mình, cô thật không ngờ hắn sẽ để cho Tào quản gia mang cô đi mua quần áo. “Cháu rất cảm tạ thiếu gia, nhưng cháu không thể nhận được . . . “


“Ta chỉ làm theo lời của thiếu gia thôi!”. Tào quản gia không để ý tới những gì cô nói, trực tiếp trả tiền. Thiếu gia nói, có thể không cần để ý cô bé ngốc này.


Tiểu Ngưng đành phải ”bị ép” nhận quần áo, ngay sau đó lại “bị ép” nhận rất rất nhiều những thứ khác. Túi đồ trên tay càng nhiều tiền thì gánh nặng trong lòng lại càng lớn hơn, biểu cảm trên mặt cũng càng ngày càng khó xử.


Sau khi đã dạo hết các quầy hàng quần áo lụa là, Tào quản gia mang theo cô đi tới siêu thị gần đó chọn mua nguyên liệu nấu ăn trong một tuần tới.


Tiểu Ngưng lại ngoan ngoãn đẩy xe đi đằng sau Tào quản gia, nhân tiện giúp bà xem hạn sử dụng các sản phẩm, Tào quản gia đã già nên bệnh hoa mắt cực kỳ nghiêm trọng, căn bản không thể nhìn rõ những dòng chữ đen nhỏ xíu đó.


Trong lúc Tiểu Ngưng đang nhìn chằm chằm vào hạn sử dụng trên hộp sữa thì nghe thấy một tiếng hô vang lên bên tai .”Ơ, là Lục Giai Ngưng sao, thật đúng là em rồi ~!”


“Chu. . . . . . Thích!”. Tiểu Ngưng mặt trắng bệch ngẩng đầu lên nhìn thấy một cậu thanh niên với sắc mặt khó coi đang đứng nhìn cô. Ông trời ơi, sao lại trùng hợp như thế chứ, vừa tránh thoát điện thoại của hắn, bây giờ lại đụng thẳng mặt hắn luôn là sao vậy trời .


“Lục Giai Ngưng, tại sao em lại cúp điện thoại hả, sau đó anh gọi lại cho em, em lại không tiếp!” Chu Thích không phát hiện ra Tiểu Ngưng có điểm không thích hợp, hưng phấn lôi kéo xe chở đồ của cô.


“Tôi. . . . . . Điện thoại đột nhiên bị trục trặc thì phải, tôi cũng không biết nữa!”. Kỳ thật cô vì quá sợ hãi nên đã rút dây diện thoại xuống rồi!


-”A, hóa ra là như vậy. Lục Giai Ngưng, nếu em có chuyện khó xử gì thì có thể bảo anh giúp đỡ, tại sao lại phải nghỉ học? Thành tích của em tốt như vậy, nếu như không học nữa thì rất đáng tiếc!”. Cô không đến trường nữa làm cho hắn không biết phải làm sao cả. Bởi vì hắn yêu mến cô thật lòng, chỉ khổ nỗi hắn mãi không dám thổ lộ ra.


Hắn thật vất vả mới biết được số điện từ mẹ cô , phải lấy can đảm mãi mới dám gọi điện hỏi thăm cô.


@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@





“Cám ơn hảo ý của anh, nhưng tôi hiện tại cảm thấy rất tốt! Những chuyện khác thì để sau hãy nói. Chu Thích, bây giờ tôi đang bận chút việc, tôi đi trước đây!”. Tiểu Ngưng một bên khẩn trương lôi kéo cánh tay Tào quản gia, một bên đem xe đẩy kéo lên phía trước.


Chu Thích cũng không định buông tha, hắn đi theo sát đằng sau Tiểu Ngưng nói: “Tiểu Ngưng, nếu như kinh tế nhà em có khó khăn thì cũng không nhất định phải đi làm người giúp việc trong nhà người ta, em có thể đến các nhà hàng phụ giúp hay đi dạy kèm cũng đều tốt cả, em nghĩ sao ? Anh sẽ tìm hộ em, được không?”


Tiểu Ngưng rảo bước chân nhanh hơn, cật lực tránh né Chu Thích. “Thực xin lỗi, cảm phiền anh nhường đường cho tôi!”


“Lục Giai Ngưng, em đừng như thế nữa, anh thật sự có thể giúp được em mà, em hãy nghe anh nói!”. Ít nhất gia đình hắn mở nhà hàng, cung cấp cho cô một công việc là điều quá đơn giản. Hơn nữa hắn còn có một cô em gái siêu đần, thành tích học tập nhìn muốn khóc thét, cũng có thể để cho cô phụ đạo!


Tiểu Ngưng đột ngột dừng lại, trịnh trọng nhìn hắn : “Cám ơn anh, Chu Thích, nhưng tôi hiện tại không thể trở lại như xưa được đâu, cám ơn ý tốt của anh!”


Lúc này mắt thấy Tào quản gia đã hết sự kiên nhẫn, Tiểu Ngưng lại càng sốt ruột hơn: “Thực xin lỗi, tôi phải đi rồi!”. Sau khi nói xong, cô nhanh chân bước qua hắn .


“Tiểu Ngưng. . . . . .” . Chu Thích thở dài một hơi, cũng bỏ qua việc mua đồ, ném xe lại, chạy theo ra ngoài. . . . . .


Cô nghĩ rằng lên xe rồi thì sẽ khỏi phải dây dưa qua lại nữa, thế nhưng Tiểu Ngưng đã sai mười phần. Cô không hề cắt đuôi được Chu Thích mà trái lại còn để hắn theo được đến biệt thư của Đường Hạo.


Tiểu Ngưng vừa mới bước xuống xe chuẩn bị đem đồ đạc vào phòng thì lại nghe thấy tiếng gào ngoài cửa lớn : “Lục Giai Ngưng, Lục Giai Ngưng!”


Quay đầu lại thì nhìn thấy cảnh tượng một người thanh niên đứng ngoài cửa lớn, hai tay không ngừng vẫy cô. Lúc này Tiểu Ngưng quả thật cảm thấy sợ hãi, khẩn trương tới cực điểm.


Tào quản gia cũng cảm thấy cả người như đang đổ mồ hôi lạnh, không xong, nếu như để thiếu gia phát hiện có cậu thanh niên đuổi theo Tiểu Ngưng, mà lại còn đuổi tới tận đây thì nhất định sẽ lại giận dữ cho mà xem .


Cầm lấy các thứ trong tay Tiểu Ngưng, Tào quản gia thấp giọng nói: “Tiểu Ngưng, cháu đi ra khuyên cậu bé này đi khỏi đây đi, nhanh lên, ngàn vạn lần không thể để cho thiếu gia phát hiện!”


“Vâng . . . . .”. Tiểu Ngưng xoay người , hướng ra ngoài cửa lớn, dù chạy không kịp thở nhưng lại mang dáng điệu giương nanh múa vuốt. “Chu Thích, làm sao anh lại đến đây hả ?”


Chu Thích hiếu kỳ nhìn xuyên thấu qua cửa lớn được chạm rồng , ngơ ngác nhìn xung quanh, đây là lần đầu tiên hắn được nhìn thấy một biệt thự đẹp như thế này .”Oa, thật là lớn, hoa viên bên trong đẹp thật!”


“Chu Thích, chúng ta ra kia nói chuyện được không!” .Tiểu Ngưng khẩn trương quay đầu nhìn lại căn phòng, hi vọng thiếu gia cùng các vệ sĩ của hắn chưa trở về!


Cậu thanh niên Chu Thích có vẻ như không hiểu rõ tình hình, muốn ngoái đầu nhìn cho rõ, chỉ chỉ cửa chính nói: “Vì sao không thể vào trong đó nói chuyện, nhà có tiền lắm quy củ vậy sao?”. Hắn còn chưa ngắm đủ căn biệt thự sang trọng này.


Tiểu Ngưng lại lung tung gật đầu, nói thêm vài câu phụ họa: “Nếu như anh không muốn để cho tôi bị chửi thì đi ra kia nói chuyện đi!”


“Được rồi, anh nghe theo em!”. Chu Thích thật biết điều, đương nhiên rồi , so với việc thích ngắm biệt thự thì hắn muốn nhìn thấy Lục Giai Ngưng hơn .


Tiểu Ngưng kéo hắn đến một gốc cây, vị trí này cách biệt thự một khoảng. “Chu Thích, tôi thật sự rất cảm tạ việc anh quan tâm đến tôi , nhưng hiện tại thật sự mọi thứ không thể quay lại được, anh đừng đến đây tìm tôi nữa được không ?” . Tiểu Ngưng hai mắt tràn đầy cầu khẩn.


Chu Thích nắm chặt hai vai Tiểu Ngưng, đau lòng nhìn cô. “Giai Ngưng, đừng cự tuyệt sự trợ giúp của anh được không? Anh có cách giúp em tìm việc làm mà, em không đi học nữa thì thật đáng tiếc!”


Tiểu Ngưng cảm thấy không quen, gạt hai tay hắn xuống ,cự tuyệt : “Khó khăn của tôi không phải là anh tìm việc làm giúp thì có thể giải quyết được đâu, tôi xin anh đấy, anh đừng có quấy rầy tôi nữa được không ?”


“Giai Ngưng, em có khó khăn gì thì em hãy nói cho anh biết đi, anh nhất định sẽ nghĩ cách giúp em giải quyết mà . Xin em đừng nói sự quan tâm của anh là quấy rầy, là gánh nặng cho em có được không ?”


Tiểu Ngưng thật không ngờ hắn lại đôi co lằng nhằng như vậy, vì lo lắng sẽ bị Đường Hạo phát hiện ra nên Tiểu Ngưng gấp gáp hỏi: “Nhà của tôi thiếu nợ người ta năm trăm vạn, anh nói cho tôi biết, anh có thể giúp được tôi sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK