• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Lune

"Cốc cốc cốc..."

Hệ thống Tình yêu vùa nói xong thì tiếng gõ cửa vang lên.

Âm thanh này rất gần, là từ phòng bên cạnh truyền đến.

"Có người trong phòng không?"

Vẫn là giọng quen thuộc của lão quản lý ký túc xá, nhưng cảm giác lần này lại hơi khác.

Máy móc vô cảm, giống như con rối trong tay người khác, chỉ biết làm theo những gì người phía sau sai khiến.

Ngoài lão quản lý ký túc xá ra thì trên hành lang vẫn còn một người nữa.

Nghe âm thanh thì hình như chỉ có một cái chân, đang nhảy nhót vây quanh lão quản lý, liên tục va chạm với nền nhà phát ra tiếng "thùng thùng thùng".

Lần này còn cách gần hơn nữa, Nha Thấu nghe thấy rõ tiếng lanh lảnh của một bé gái đang phàn nàn.

Cô bé gọi: "Ông..."

Cảnh tượng này giống như hai ông cháu đang chơi đùa với nhau, nhưng Nha Thấy chỉ cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt.

Bởi vì cô bé kia luôn miệng nói cùng một câu nói: "Đói quá, ông ơi, cháu đói quá, cháu đói quá..."

Không ngừng lặp lại trong đêm tối, nghe mà rợn cả tóc gáy. Tr𝗎𝘆ệ𝗇‎ cop‎ từ‎ tra𝗇g‎ [‎ Tr𝐔mTr𝗎𝘆ệ𝗇.𝘷𝗇‎ ‎ ]

Thế nhưng lão quản lý ký túc xá hiện tại không có thần trí, chỉ biết hoàn thành nhiệm vụ "Loại dần phòng ngủ" này, hoàn toàn không quan tâm đến đứa cháu gái bị đói của mình.

Cô cháu gái thấy ông không để ý đến mình, giận dỗi hứ một tiếng. Vừa nhìn sang phòng ngủ bên cạnh thì chợt nhếch môi cười như thể phát hiện được cái gì.

"Thơm quá."

Tiếng "thùng thùng thùng" chợt im bặt, Nha Thấu có cảm giác không ổn, đầu óc chưa kịp suy nghĩ, cơ thể đã ngồi thụp xuống trước.

Gần như cùng lúc cậu ngồi xuống, bên ô cửa sổ bỗng xuất hiện một cái đầu.



Khá bất ngờ, chẳng những đứa bé gái này nhìn không đáng sợ như lão quản lý mà còn rất xinh xắn, khuôn mặt bầu bĩnh, hồng hào đáng yêu.

Chẳng qua trong hốc mắt lại chứa đầy máu tươi chứ không phải mắt của người bình thường. Vì động tác nhảy bám vào bệ cửa sổ của cô bé ban nãy mà giờ máu đang chảy xuống, dọc theo hai bên má.

Nhận ra đứa bé gái đang nhìn vào trong phòng, Nha Thấu suýt nữa quên thở.

Cậu không chắc chỗ mình đang ngồi có phải là điểm mù không, cũng không chắc bóng tối trong phòng liệu có che giấu được người mình hay không.

Lão quản lý nhìn thoáng qua xem cháu gái mình đang làm gì, dừng một lát như thể đang nghĩ nó làm gì rồi mới quay đầu tiếp tục làm nốt nhiệm vụ của mình.

Lão ta máy móc gõ cửa: "Quản lý ký túc xá kiểm tra phòng, mở cửa."

Trong phòng không ai trả lời.

Lão ta mỉm cười: "Nếu các ngươi không muốn mở cửa, vậy để ta vào thẳng."

Dứt lời, lão ta giật một chùm chìa khóa trên thắt lưng xuống, bắt đầu tìm kiếm.

Cuối cùng cũng thấy chìa khóa phòng này trong mấy chục chiếc chìa khóa kia.

Cửa khóa nhanh chóng được mở ra, vừa đẩy cửa bước vào, lão quản lý đã thấy bốn gương mặt sợ hãi bên trong.

Lão rút sợi xích sau lưng ra, cười khằng khặc: "Đã nói rõ là lúc quản lý ký túc xá đến kiểm tra phòng thì phải mở cửa mà."

"A a a a..."

Tiếng hét thảm thiết xuyên qua bức tường vốn không cách âm, Nha Thấu nghe mà sợ đến nỗi mặt mũi trắng bệch.

Đứa bé gái trên bệ cửa sổ kia vẫn không chịu đi nên cậu không dám cử động, ngồi xổm mãi nên giờ chân cũng hơi tê tê.

Nó vẫn đang ngửi mùi trong phòng, không ngừng lẩm bầm "thơm quá" như thể bên trong đang giấu đồ ăn ngon gì vậy.

Có lẽ là bị người khác nói người mình có mùi thơm từ hôm qua đến hôm nay, nên Nha Thấu có cảm giác đứa bé kia đang tìm mình.

Mùi thơm này là hiệu quả khác từ Buff nhan sắc mà 001 từng nói à?

Cảm giác nó không phải hiệu quả gì tốt cho cam.

Cậu chần chờ ngửi một lúc vẫn không thấy có mùi gì thơm trên người mình.

Có lẽ do lão quản lý ký túc bên kia vẫn mở cửa, cho nên đống thịt nát bấy trên nền nhà cùng mùi máu tươi nồng nặc đã thu hút đứa bé gái bên này, nó nhảy từ trên bệ cửa sổ xuống, sau đó tiếng "thùng thùng thùng" xa dần.

Vừa mới thở phào, Nha Thấu lại nghe thấy tiếng nhai nuốt lít nhít từ bên cạnh truyền đến.

Răng cắn vào da thịt, nghiền từng mảnh xương, nhai nát rồi mới nuốt vào bụng.

Trong đêm Hè vắng lặng, từng một tiếng động đều phóng đại tối đa, âm thanh sợi xích lắc lư và tiếng nhai nuốt cực kỳ rõ rệt.

Rất rõ ràng, bọn họ đang kiểm tra những người vẫn còn ở ký túc xá trong thời gian lên lớp.

Việc kiểm tra đã đến phòng bên cạnh, tiếp theo sẽ là phòng mình.

Nhớ lại "Màn chạy trốn" mà Ứng Tinh Uyên nói trước khi mình ngất xỉu, kết hợp với sự bất thường trước đó của lão quản gia ký túc xá, rất có khả năng hiện giờ NPC không còn quan tâm đến thân phận của mình như ban ngày nữa.



Dù thế nào thì cũng không thể ở lại phòng ngủ được nữa.

Nhưng giờ bọn họ đang ngoài cửa, ngoài lão quản lý ra còn có một đứa bé gái chưa rõ thực lực. Với thể lực của mình hiện tại, nếu cậu tùy tiện ra ngoài nhất định sẽ bị bắt lại, Nha Thấu không dám tưởng tượng đến kết quả cuối cùng nữa.

Hiện giờ trong tay không có bất cứ đạo cụ, cậu cắn môi suy nghĩ hồi lâu, đầu óc rối thành một cục, cuối cùng chỉ có thể xác thực bản thân giống như chẳng có khả năng đặc biệt nào để làm người thông minh cả.

Nếu là tình huống bình thường thì cậu còn có thể miễn cứng đối phó, nhưng vừa rơi vào tình trạng khẩn cấp, đầu óc bé con xinh đẹp sẽ lập tức chết máy vì phải xử lý quá nhiều thông tin.

Sau khi chắc chắn ngoài cửa sổ không có kỳ quái gì, cậu mới run rẩy bò dậy, chầm chậm đi vào phòng tắm, hơi do dự nhìn thoáng qua cửa sổ bên trong.

【Vợ ơi bình tĩnh! Đây là tầng ba đó! Em đừng nghĩ quẩn rồi nhảy xuống, nhảy xuống là gãy chân đó!】

【Chửi chết tên nào đặt ra quy tắc này! Dựa vào cái gì mà không cho ghi sổ rồi trả điểm thưởng sau chứ! Vợ ông là người mới, trên người không có bất cứ cái đạo cụ nào làm sao sống nổi trong phó bản sinh tồn này a a a.】

【Lúc quy tắc này được đưa ra, tôi nhớ ông là người cười vui nhất thì phải.】

【Nếu không có nó thì mọi thứ đã lộn xộn hết rồi. Chúng ta thích xem nhưng ông thấy đấy, Chủ Hệ thống của trò chơi luôn thích đối đầu với chúng ta.】

Mỗi một quy tắc trong trò chơi đề có ý nghĩa của nó.

Trước đó từng có người chơi đã phát hiện ra lỗ hổng trong quy tắcvà cố tình thách thức những người chơi cao cấp hơn mình. Họ dùng sự chênh lệch này để thu hút lượng lớn khán giả thích xem, nhận thưởng, sau đó dùng điểm thưởng nhận được đổi lấy đạo cụ giết ngược lại.

Tất nhiên cũng có trường hợp thất bại, nhưng rủi ro cao thì lợi ích cũng cao. Nếu giết ngược thành công sẽ có thể kế thừa toàn bộ đạo cụ của đối thủ. Trong thời gian ngắn, những người chơi khác không ngừng bắt chước khiến khu Trốn thoát Kinh hoàn loạn thành một đống.

Để duy trì hoạt động của toàn bộ khu vực, Chủ Hệ thống buộc phải lập ra quy tắc này để kìm hãm loại hành vi kia.

Cửa sổ mở ra, không có gió cũng không có âm thanh gì, cảm giác như bị tách biệt hẳn với tòa dạy học cách đó không xa.

Buổi tối trong phó bản này khác hẳn ban ngày, thậm chí còn lạnh hơn cả tối qua, Nha Thấu chỉ mặc mỗi bộ đồng phục mùa Hè, tay chân lộ ra ngoài, lạnh đến nổi ra gà.

Nhưng giờ cậu không thể đi ra thay quần áo được.

Nha Thấu nhìn xuống dưới, nuốt nước bọt, lúc mở miệng giọng đã mềm nhũn, nghe như đang làm nũng.

"001, có thể cho tôi mượn một cái đạo cụ không."

Giọng thiếu niên rất êm tai, nhất là khi cậu cố gắng nói khẽ, khiến một hệ thống thông minh như 001 cũng cảm thấy mình từ chối là một chuyện khiến cả người lẫn thần đều phẫn nộ.

001 trầm mặc một lát, vẫn quyết định tàn nhẫn từ chối:【Ký chủ, chúng tôi không có quy tắc này.】

Vẻ mặt thiếu niên ủ rũ, giọng như thể đang bịt kín trong chăn: "Không được thật à?"

Cậu định nói lý với nó, cân nhắc đến hai NPC bên ngoài nên nói cực nhanh: "Quy tắc này không thể áp dụng lên người tôi được, vì ra khỏi phó bản tôi sẽ không ở đây nữa nên điểm bọn họ thưởng cho tôi cũng có dùng được đâu."

【...】

Nha Thấu hít mũi một cái, đôi mắt ướt sũng, lặp lại lần nữa: "001, thật sự không được sao?"

001 hít sâu một hơi:【Chỉ lần này thôi.】

Nha Thấu lập tức vui vẻ: "Cảm ơn!"

【Không có cách nào vi phạm quy tắc, nhưng hiện giờ tôi sẽ mở quyền hạn che đậy cảm giác đau đớn cho ngài, thể lực của ngài cũng sẽ được tăng lên rõ rệt, ngài nhảy thẳng từ cửa sổ xuống sẽ không bị thương.】001 nhấn mạnh:【Nhưng chỉ có mười giây thôi.】



Nhảy từ tầng ba xuống, mười giây là đủ.

Âm thanh nhai nuốt dừng lại, tiếng "thùng thùng thùng" lần nữa vang lên, đồng thời ngày càng lại gần phòng cậu.

Nha Thấu hoảng hốt, quay người nhảy thẳng từ trên cửa sổ xuống.

Cùng lúc cậu nhảy xuống, một bóng người cao lớn xuất hiện ngay vị trí vừa rồi của cậu.

Chỉ chậm một giây nhưng đến vạt áo của cậu cũng không bắt được.

Bóng người khựng lại, bỗng nhiên đấm mạnh vào bức tường bên cạnh khiến tay chảy đầy máu.

"Đùa hơi quá rồi chứ gì?"

Bên tai là giọng nói trêu tức của một cô gái. "Thấy cậu ấy nhảy xuống nên sốt ruột phải không?"

Ánh mắt Ứng Tinh Uyên nặng nề, không trả lời, muốn đi xuống dưới xem thiếu niên có bị thương hay không.

"Tôi khuyên anh tốt nhất là đừng đi xuống." Cô gái chậm rãi nói: "Bây giờ người cậu ấy không muốn nhìn thấy nhất là anh đó."

"Anh làm cậu ấy giận rồi."

Giọng điệu Ứng Tinh Uyên mất kiên nhẫn: "Câm mồm lại!"

Cô gái chẳng hề sợ hắn, đồng tử màu đỏ đẹp rực rỡ trong đêm, thờ ơ nói: "Đồ cứng đầu."

Ứng Tinh Uyên liếc mắt nhìn cô: "Tôi không thích cậu ta, cô đừng lo chuyện bao đồng."

"Anh chắc không?" Cô gái như nghĩ đến điều gì, khẽ cười khẩy.

"Hai nhân cách kia của anh còn trung thực hơn anh nhiều."

"Anh cứ chờ mà khóc đi."

...

Đăng nốt chương này rồi tui tích chương hết phó bản đầu để đăng một thể nha các bà

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK